(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 261: Kiếm phá Vạn Niên.
Đông Hàn Côn thân hình chớp động, thoắt cái đã đứng chắn trước mặt Hàn Vũ Thiên, nói: "Ngươi hiện tại rất yếu, chẳng khá hơn mấy so với một Thánh Nhân thượng kỳ. Lão phu tuy có thể g·iết ngươi ngay lúc này, nhưng ngươi đã giúp Đông gia tìm lại tổ địa bấy lâu thất lạc. Ân tình này, Đông gia sẽ không bao giờ quên."
Đông Hàn Côn ôm quyền cúi người thật sâu trước mặt thanh niên, Hàn Vũ Thiên cười đáp: "Ta chỉ là trả ơn lão tổ của các ngươi đã ra tay cứu giúp một mạng, huống hồ ta còn nhận được một vật từ lão tổ Đông gia. Những chuyện này cứ xem như nhân quả phải trả, không cần để tâm."
Hàn Vũ Thiên làm những việc này đúng thật là để báo đáp ân tình của Đông Thăng. Hắn không muốn nợ ân tình của người đã khuất, chỉ muốn đoạn tuyệt nhân quả này.
"Đi thôi."
Hàn Vũ Thiên đứng lên, ngự Thiên Dương Liệt Hỏa Kiếm bay thẳng về phía Nam Cương Quốc. Đông Hàn Côn nhìn vệt lửa còn lưu lại trên không trung thì lắc đầu.
"Chúng ta dọn dẹp đống bừa bộn này, rồi xây dựng lại Đông gia trên tổ địa."
Uy Lân lên tiếng hỏi với vẻ lo lắng: "Đại ca, cánh tay đó rốt cuộc có chữa lành lại được không?"
Hàn Vũ Thiên nhìn cánh tay phải rồi cười, nói: "Cũng tùy duyên vậy."
"Hể, thế là không chữa được sao?"
"Đồ ngốc, đại ca ca nói vậy mà huynh không hiểu ư?"
Âm thanh của Thanh Tuyền truyền ra mang theo một chút tức giận, Uy Lân cũng chỉ biết cười khờ khạo.
"Được rồi, đừng ồn nữa."
Họ rất nhanh đã vào lãnh thổ của Nam Cương Quốc. Hiện tại là tình huống đặc biệt nên tu sĩ canh giữ rất nghiêm ngặt. Khi thấy vệt lửa trên bầu trời, lập tức có hai vị quản sự ngăn cản.
"Cung chủ."
Còn chưa kịp mở miệng thì đã thấy người trước mắt là cung chủ, hai người lập tức quỳ xuống không dám ngẩng đầu. Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói: "Chuyện ở Hoàn Thi Quốc và Phụng Đình Quốc bản cung chủ đã giải quyết xong rồi. Ngươi đi nói với Hoàn Thi Tố trở về Hoàn Thi Quốc được rồi."
Hai người nhận lệnh. Một quản sự thấy Hàn Vũ Thiên mất cánh tay liền lo lắng nói: "Cung chủ, tay ngài..."
Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói: "Không cần hỏi nhiều, các ngươi cứ theo lệnh mà làm. Xong rồi thì tập hợp hết người của Vạn Niên Cung tới Tây Địa, đám người kia sắp đến."
Mệnh lệnh truyền tới, hai quản sự cúi đầu nhận lệnh rồi dốc toàn lực truyền tin tức cho người Vạn Niên Cung. Hàn Vũ Thiên lại tiếp tục hướng đến Tây Địa mà đi không ngừng nghỉ.
Hàn Vũ Thiên vừa tới phía tây Nam Cương Quốc liền cắm thanh kiếm xuống chân một ngọn núi nhỏ. Hắn đứng trên thân kiếm, khoanh tay nhìn dãy núi trước mắt.
Bốn đạo lưu quang đầu tiên đuổi đến sau một canh giờ chính là Tiêu Hạo, Kiều Nguyệt Nga, Thanh Hiên và Trương Tuân Vinh. Nối tiếp hai canh giờ là Luân Chi, Thải Thuận Nhi, Yết Huyên, Trương Quang, Ngạc Tôn, Ý Hoan, Chiêu Linh, Chiêu Hoa, Hàn An, Hàn Phúc và năm vị trưởng lão Hàn gia. Đám người Hàn Vũ Đạo đã lui về phía sau.
Ba canh giờ sau chính là toàn bộ quản sự lâu năm của Vạn Niên Cung. Năm canh giờ sau lại nối tiếp là chấp sự và đệ tử từ thời còn tiên tộc.
Bọn họ thấy cung chủ đứng trước mấy tòa núi nhỏ kia thì đều trầm mặc không nói. Ai cũng không biết cuối cùng cung chủ đang muốn bọn họ chờ đợi chuyện gì ở đây.
Hàn Vũ Thiên và đám người phía sau lưng ước chừng trăm vạn người đợi ròng rã hai ngày trời. Cuối cùng, ở phía xa đã thấy được rất nhiều thân ảnh. Người đi trước nhất chính là kẻ khiến Tiêu Hạo sinh ra nhiều sát ý nhất, Phùng Huy.
Kiều Nguyệt Nga đối với Tấn Dương bên cạnh Phùng Huy cũng tràn đầy sát khí. Từng người của Vạn Niên Cung đều tỏa ra oán hận ngút trời đối với đám người Tây Phỉ.
"Cung chủ."
Phùng Huy ôm quyền dẫn theo đám người đã từng xuất thủ với Nam Cương Quốc đến đây. Hàn Vũ Thiên lúc này mới chậm rãi mở mắt nói: "Đầy đủ không thiếu?"
Tấn Dương ôm quyền nói: "Bọn ta đã tra hết toàn bộ những người có liên quan, đã tề tựu đông đủ, không thiếu một ai."
Hàn Vũ Thiên nhẹ gật đầu, sắc mặt băng lãnh, chỉ tay về những tòa núi nhỏ nói: "Những tòa núi nhỏ được dựng lên ở đây, bên trong có chứa hàng vạn t·hi t·hể của đệ tử Vạn Niên Cung và người vô tội, số lượng nhiều vô kể đều do các ngươi làm ra."
Hắn khí tức chậm rãi dâng lên một luồng hàn khí thấu xương, hướng về phía Phùng Huy và đám người kia mà nói: "Tới trước những ngọn núi kia quỳ ba tháng để chuộc tội, hằng ngày thắp hương cho vong linh bọn họ được an nghỉ. Sau ba tháng, còn phải tới trước mặt bản cung chủ chờ xét tội."
Phùng Huy, Tấn Dương và Võ Vũ nhìn nhau rồi nhẹ gật đầu. Bọn họ không nói lời nào, đều hướng tới những tòa núi "bịch" một tiếng quỳ xuống. Hàng trăm vạn người cũng đồng loạt quỳ xuống theo.
"Hàn Vũ Thiên! Cút ra."
Tiêu Hạo nước mắt lưng tròng, muốn lao ra g·iết lũ cẩu tặc trước mắt. Hàn Vũ Thiên không hề ngăn cản, chỉ nói: "Ngươi cứ thỏa mãn thú tính của bản thân, không cần quan tâm tới bọn ta."
Tiêu Hạo khựng lại, nhìn sắc mặt của những người Vạn Niên Cung xung quanh thì phát hiện họ không có động thủ.
Bọn họ đối với Tây Phỉ và tiên tộc chính là hận không thể tự mình g·iết hết chúng. Cung chủ là đang muốn chúng hối lỗi với những người đã khuất. Đợi việc này trôi qua thì bọn họ muốn chém muốn g·iết cũng không muộn.
Hàn Vũ Thiên đứng trên thân kiếm, nhắm mắt mặc cho gió lạnh thổi qua. Hắn cũng đã làm những gì có thể cho những người đã khuất kia.
Thời gian rất nhanh đã trôi qua ba tháng, Hàn Vũ Thiên chậm rãi mở đôi mắt âm lãnh của mình ra.
"Các ngươi quỳ xong rồi, vậy thì hãy chuẩn bị đón nhận h·ình p·hạt mà bản cung chủ dành cho các ngươi."
Hàn Vũ Thiên vung tay, một cơn bão tuyết thu lấy toàn bộ đám người Tây Phỉ vào trong. Tiêu Hạo vụt bay lên, hóa thành chân long, nhưng lại bị Hàn Vũ Thiên nắm đuôi kéo đập mạnh xuống mặt đất.
Hắn thân hình chớp động, thoáng cái đã lao vào trong bão tuyết. Mọi người trầm mặc, chỉ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của đám người Tây Phỉ.
Nhưng bên trong bão tuyết lại yên tĩnh lạ thường. Hàn Vũ Thiên đứng đối diện đám người Phùng Huy, trầm giọng nói: "Các ngươi s·át h·ại không ít người của Vạn Niên Cung. Bản cung chủ sẽ không g·iết, cũng sẽ không tha cho các ngươi dễ dàng như vậy. Tự mình đoạn đi một bộ phận trên cơ thể, trong vòng năm mươi năm không được mọc lại."
Phùng Huy biết đây chính là sự nhân từ cuối cùng của cung chủ, lão cuối cùng lựa chọn đoạn đi chân trái.
Võ Vũ thì chặt đi tay trái. Tấn Dương lại đoạn đi chân phải. Cả ba vị cao tầng cứ vậy mà đều tự đoạn đi một bộ phận quan trọng trên cơ thể mình.
Hàn Vũ Thiên vung tay, liền có một cái truyền tống phù lơ lửng trên đầu bọn họ. Lóe lên một cái, nó đưa toàn bộ rời khỏi Nam Cương Quốc.
Bão tuyết tan đi, mọi người cũng chỉ thấy bóng lưng Hàn Vũ Thiên vẫn đứng đó. Tiêu Hạo trầm mặc nói: "Ngươi không hạ sát bọn chúng?"
Hàn Vũ Thiên ngẩng đầu nhìn trời xanh thản nhiên nói: "Bọn chúng đã quỳ, cũng đã bị ta trừng phạt, không cần phải truy cùng diệt tận."
Tiêu Hạo lắc đầu cười nói: "Ta biết ngươi sẽ không hạ sát bọn chúng, bởi vì bọn chúng vẫn còn giá trị hơn là những cái xác vô dụng."
Hàn Vũ Thiên cười nói: "Ngươi cứ nói tiếp đi."
Tiêu Hạo thở ra một hơi trọng khí nói: "Ngươi muốn thâu tóm tứ quốc nên mới giữ mạng chúng, dùng tài nguyên tứ quốc để bồi dưỡng bản thân đột phá. Xét cho cùng, ngươi lập ra Vạn Niên Cung cũng chỉ vì lợi ích cá nhân mà thôi."
Ai nấy nghe xong đều sa sầm nét mặt. Hàn Vũ Thiên lắc đầu nói: "Ban đầu bản cung chủ tạo ra Vạn Niên Cung chính là vì mục đích này. Nhưng rồi, chính các ngươi lại cho bản cung chủ thấy được ý chí kiên cường của mình qua những trận chiến. Trên các chiến trường Nam Quan, Tiên Quân, Tây Phỉ, bản cung chủ lúc đó đã thay đổi ý định, cùng với các ngươi sát cánh, gây dựng Vạn Niên Cung phồn thịnh."
Hàn Vũ Thiên dùng ánh mắt tràn đầy thất vọng nhìn Vạn Niên Cung nói: "Tiếc thay, các ngươi lại không đủ năng lực để sát cánh cùng bản cung chủ. Chỉ trải qua thêm một thời gian ngắn, Vạn Niên Cung đã xuống dốc thảm hại đến mức nào. Bản cung chủ vừa rời khỏi không lâu lại suýt chút nữa bị yêu tộc tiêu diệt. Nếu ta không tới kịp vào thời điểm đó thì các ngươi giờ đã chẳng còn cơ hội đứng đây nghe ta nói nữa rồi."
Hàn Vũ Thiên tỏa ra hàn khí lạnh lẽo cùng sát ý ngút trời, nói: "Nếu không phải các ngươi vô năng thì Giao lão đâu có phải hi sinh thân mình cho hung thú, cũng đâu cần hi sinh nhiều mạng người như vậy? Rốt cuộc, bản cung chủ đã đặt niềm tin sai chỗ, và các ngươi cũng không có thực lực để cùng bản cung chủ sát cánh. Vạn Niên Cung coi như đến đây là kết thúc."
Hàn Vũ Thiên nâng hai ngón tay lên, trên không liền có cự kiếm ngưng tụ. Tiêu Hạo cau mày, hỏa diễm cũng từ từ bốc lên mãnh liệt.
"Cung chủ xin đừng tức giận."
Hàng loạt đệ tử lập tức quỳ xuống, cúi đầu th���t sâu về phía Hàn Vũ Thiên.
"Bản cung chủ không hề tức giận với bất cứ ai ở đây. Các ngươi từ giờ hãy tự lo liệu lấy, cái gọi là Vạn Niên Cung cũng nên trở thành quá khứ rồi."
Hàn Vũ Thiên thở ra một hơi nói. Tiêu Hạo cau mày nói: "Ngươi thực sự bỏ hết tất cả?"
Thải Thuận Nhi vội vàng nói: "Cung chủ, nếu ngài từ bỏ Vạn Niên Cung thì những đứa trẻ ngài nhặt được năm đó sẽ ở đâu?"
Hàn Vũ Thiên nghe thấy lời này cũng lặng người một lúc, nói: "Bây giờ bọn chúng đã trưởng thành, tu vi đã thành cường giả, chẳng lẽ lại không có nơi dung thân?"
"Cung chủ, vậy những người mất đi tất cả, được ngài thu nhận thì sao?"
"Phải, ta bị ruồng bỏ bởi chính gia tộc của mình, nhờ ngài mà ta đã tìm thấy được mái ấm thứ hai."
"Phải, xin cung chủ đừng phá hủy Vạn Niên Cung."
Hàng trăm, hàng ngàn rồi đến hàng vạn âm thanh cầu xin ong ong bên tai hắn. Hàn Vũ Thiên cũng không có lung lay tâm ý, nói: "Nếu các ngươi ngăn được một kiếm này của ta phá hủy Vạn Niên Cung, thì bản cung chủ sẽ tiếp tục để nó tồn tại."
Hắn không để cho bọn họ thời gian phản ứng, ngay lập tức thúc cự kiếm lao thẳng về phía Vạn Niên Cung. Tiêu Hạo lập tức hóa thành chân long, toàn lực va chạm với cự kiếm.
"Mau dồn toàn bộ lực lượng ngăn cản cự kiếm."
Tiêu Hạo trực tiếp đón nhận cự kiếm vì hắn hiểu rõ thanh kiếm này cường đại đến nhường nào.
"Anh Hoa Chi Quang."
Kiều Nguyệt Nga ngưng tụ mấy ngàn bông hoa anh đào, hội tụ hồng quang bắn đến cự kiếm. Theo sau đó là mấy trăm vạn công kích khác của người Vạn Niên Cung. Dù thực lực bọn họ không mạnh, nhưng kiến nhiều có thể cắn c·hết voi, toàn bộ nhắm tới cự kiếm.
Công kích như vũ bão lại không hề hấn gì với cự kiếm kia. Nó trực tiếp đánh bay Tiêu Hạo, lao đến phía Vạn Niên Cung mấy ngàn dặm xa xôi. Tiêu Hạo lập tức đuổi theo ý đồ ngăn cản tốc độ của nó.
"Đại cung phụng, mau gọi toàn bộ mọi người hợp sức phá hủy cự kiếm đang lao đến Vạn Niên Cung."
Kiều Nguyệt Nga thì lập tức dùng truyền âm phù đưa tin tức về cho Tiểu Bảo ở Vạn Niên Cung.
Tiểu Bảo nhận được tin tức liền gấp rút triệu tập toàn bộ cao thủ lại.
"Tên khốn Tiêu Hạo, lại đi chọc vào cung chủ làm gì chứ?"
Tiểu Bảo chửi một câu cũng không có thời gian để trách móc, hạ lệnh toàn bộ phòng thủ ở phía tây để ngăn cản cự kiếm của cung chủ.
Cố Mạch, Phùng Càn Dương dẫn đầu đoàn quân, toàn lực ngưng tụ công kích chờ đợi c�� kiếm. Rất nhanh, bóng dáng khổng lồ của trường kiếm cũng xuất hiện.
Hai người lập tức hiện ra bản thể cự xà, chật vật ngăn cản. Tiểu Bảo vung tay tạo ra màn sáng bảo hộ Vạn Niên Cung.
Cự kiếm lại tiếp tục hứng thêm mấy vạn công kích đã có chút rạn nứt, nhưng cũng chỉ là vết nứt nhỏ không đáng chú ý. Nó lại tiếp tục đâm tới, đẩy lui tất cả kẻ ngăn cản. Hơn mấy chục vị Thánh Tông của Vạn Niên Cung cũng không thể ngăn cản được cự kiếm.
Mũi kiếm đâm sầm vào màn sáng, khiến mọi người không khỏi nín thở. Đại cung phụng Chuẩn Đạo mà còn không thể ngăn nổi chiêu này, thì e rằng Vạn Niên Cung sẽ tan rã.
Màn sáng nứt ra rồi cũng bị phá vỡ hoàn toàn bởi sức mạnh vượt trội của cự kiếm, nhưng trên kiếm cũng đã xuất hiện nhiều vết nứt hơn trước.
"Băng Liên Hộ Thân."
Một âm thanh phá vỡ xiềng xích phong ấn pháp tắc của cự kiếm. Theo đó là một đóa băng liên to lớn dùng nhụy để ngăn cự kiếm.
Mọi người đưa mắt nhìn lại, chính là Hàn Diệp đã trở về sau nhiều năm bị lưu đày. Tuy Hàn Diệp tu vi có tiến triển, cũng chỉ là một thượng vị giả sắp đến viên mãn, đối với một kích này cũng không thể cản nổi.
"Mau lên."
Hàn Diệp thấy băng liên nứt ra liền vội vàng hối thúc các cao thủ xung quanh. Từ trong hư không, một thanh cự kiếm khác bất ngờ xuất hiện. Cự kiếm này giáng xuống, trực tiếp phá vỡ kiếm của Hàn Vũ Thiên.
Cự kiếm của Hàn Vũ Thiên vốn mạnh hơn kiếm này, nhưng do chịu mấy vạn công kích thì uy lực đã giảm sút đáng kể, nên bị một đòn phá vỡ cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Nhưng phải là một kích của Chuẩn Đạo mới làm được chuyện ấy. Kiếm kia đích thị là do một cường giả Chuẩn Đạo xuất ra. Từ trong không gian rạn nứt kia, bóng dáng của Hàn Vũ Thanh dần dần hạ xuống.
Hàn Vũ Thiên vừa đáp xuống mặt đất lập tức tỏa ra khí thế kinh người. Hàn Vũ Thanh cũng cuồn cuộn khí lực mạnh mẽ không kém.
"Phụ thân, để ta xem thử thực lực của ngươi."
Hàn Vũ Thiên cầm Cửu Hàn Kiếm trong tay, tỏa ra kiếm ý sắc bén. Hàn Vũ Thanh cũng cười sảng khoái nói: "Tới đây, hài tử."
Hai phụ tử lao đến. Kiếm trong tay chỉ lóe lên lam quang, không còn vẻ gì đặc biệt. Nhìn qua lại không khác gì hai Phàm Cảnh giao thủ, tầm thường đến khó tin.
Nhưng càng tầm thường lại càng mang đến sức mạnh kinh người. Hai kiếm chạm nhau, mây trắng phía trên bị xé toạc ra làm đôi. Mặt đất rung động làm tòa Thiên Không Đảo mà Vạn Niên Cung tọa lạc lung lay sắp đổ.
Thiên Không Đảo lắc lư qua lại, khiến nhiều người không kịp phản ứng đã ngã lăn trên đất vì hòn đảo nghiêng ngả. Bầu trời liên tục giáng xuống những luồng lôi điện mạnh mẽ, cuồng phong cũng thổi quét ngày càng dữ dội.
"Đây chỉ mới là giao thủ một kích."
Tiêu Hạo đôi mắt tràn đầy rung động nhìn hai người đang ở thế giằng co. Đây mới chính là cấp độ xuất thủ của cường giả Chuẩn Đạo. Nếu ở trận chiến với yêu tộc mà bảy tên Chuẩn Đạo yêu tộc kia thật sự dốc toàn lực, thì Vạn Niên Cung sớm đã thành tro bụi.
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.