Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 241: Tây Phỉ chinh phạt.

Sau hai ngày điều tra gấp rút, Mộ Thư Bá đã nắm được thông tin về Tuyết Vân Quán. Hắn mau chóng bước vào phòng Hàn Vũ Thiên, quỳ xuống hành lễ và nói:

"Cung chủ đại nhân, thuộc hạ đã điều tra được nguyên nhân và vị trí mới của Tuyết Vân Quán."

Kiều Nguyệt Nga nghe vậy thì rất nôn nóng, nhưng cũng không xen vào cuộc trò chuyện. Hàn Vũ Thiên nhẹ gật đầu, ra hiệu cho Mộ Thư Bá trình bày.

"Trăm năm trước, Bạch gia và Đinh gia có hẹn ước. Sau khi tổ chức lễ cưới, hai gia tộc đã bắt đầu sáp nhập thành một nhà, Tuyết Vân Quán và Đinh Hinh Lâu cuối cùng trở thành Đinh Tuyết Lâu hiện tại. Khu đất của Bạch gia bị bỏ trống để sau này xây dựng một đấu trường rèn luyện. Mọi việc đều diễn ra trong âm thầm, khiến mọi người lầm tưởng Bạch gia đã rời Trường An thành."

Hàn Vũ Thiên nhẹ gật đầu, ra hiệu cho Mộ Thư Bá lui xuống. Kiều Nguyệt Nga đứng lên, vẻ mặt tươi tắn hơn hẳn.

"Đi thôi."

Hắn và nàng rời khỏi Vạn Niên Các, đi về phía Đinh Tuyết Lâu ở phía nam Trường An thành. Nơi này sa hoa lộng lẫy tựa cung điện vua chúa, những người ra vào đều ăn mặc sang trọng và rất có thế lực.

Thị nữ thấy khách đến chỉ là hai người ăn vận giản dị, trông có vẻ thuộc thế lực tầm trung thì hơi tỏ vẻ xem thường. Hàn Vũ Thiên không bận tâm, thản nhiên nói:

"Ta muốn gặp Bạch Yên Nha, bảo là cố nhân Vân Đạo Tông đến thăm."

Thị nữ kia đổi giọng, mỉm cười nói:

"Khách quan thứ lỗi, hiện tại bà chủ không có ở Đinh Tuyết Lâu, hẹn ngài dịp khác."

Nàng ta vừa dứt lời, Hàn Vũ Thiên vung tay bóp cổ thị nữ, nhấc bổng nàng ta lên và nói:

"Ta nói ngươi hãy gọi nàng đến."

Hắn ném thị nữ kia ra không chút thương hoa tiếc ngọc. Với loại người mắt cao hơn trán thì không cần kiên nhẫn, đe dọa trực tiếp sẽ giải quyết được mọi chuyện.

Thị nữ kia không sợ mà còn tức giận quát ầm lên nói:

"Người đâu, mau bắt kẻ gây rối này lại!"

Thủ vệ nghe thấy lập tức nhanh chóng tiến vào, vây lấy Hàn Vũ Thiên và Kiều Nguyệt Nga. Những người xung quanh cũng đưa ánh mắt đến xem trò vui.

Hàn Vũ Thiên thở dài, vung tay hất bay đám thủ vệ. Hắn kéo cổ áo thị nữ, sải bước vào một căn phòng trống và nói:

"Ta cho ngươi nửa canh giờ để gọi Bạch Yên Nha đến."

Thị nữ cuối cùng cũng khiếp sợ, liên tục gật đầu không dám vọng động. Ả quay người chạy chết khiếp, không dám chậm trễ dù chỉ một giây.

Một vệt bạch quang lóe lên, bốn bóng người xuất hiện. Thị nữ lúc trước là một trong số đó. Bạch Yên Nha dẫn theo hai bé gái xinh xắn đáng yêu, tựa như một đôi phượng hoàng nhỏ.

"Vị các hạ nào muốn gặp ta?"

Bạch Yên Nha trăm năm không gặp, tu vi đã đạt Thánh Nhân trung vị, còn sinh ra được một đôi phượng hoàng nhỏ. Nàng ta vốn đang nét mặt không vui vì có người quấy rối Đinh Tuyết Lâu, nhưng khi nhìn thấy người ngồi bên trong thì ngây người tại ch��.

Kiều Nguyệt Nga cũng ngỡ ngàng nhìn người tỷ muội đã cùng mình trải qua bao sóng gió. Hai nàng lập tức chạy lại ôm chầm lấy nhau không buông.

"Bạch Yên Nha!"

"Kiều Nguyệt Nga!"

Hai người ôm lấy nhau rất lâu mới dần bình tâm trở lại. Bạch Yên Nha nhìn Kiều Nguyệt Nga từ đầu đến chân, đánh giá một lượt rồi nói:

"Nguyệt Nga, mấy năm nay ngươi đã đi đâu mà ta tìm khắp nơi không thấy? Màu tóc của ngươi cũng thay đổi rồi."

Kiều Nguyệt Nga cười rạng rỡ nói:

"Từ khi Vân Đạo Tông sụp đổ thì ta đã đến Vạn Niên Cung, cũng muốn tìm kiếm tin tức của ngươi, nhưng lại xảy ra quá nhiều chuyện cho nên không tiện. Bây giờ thì ổn hơn rồi."

Bạch Yên Nha vài năm nay liên tục nghe chiến báo đều là do Vạn Niên Cung đứng mũi chịu sào, nên hiểu được sự vất vả của Kiều Nguyệt Nga, nàng nói:

"Không sao, ngươi vẫn bình an thì quá tốt rồi. Hiện tại ở Vạn Niên Cung ngươi đã thành thân chưa đây?"

Kiều Nguyệt Nga cười cười không nói. Bạch Yên Nha biết cả hai đều không còn là thiếu nữ hồn nhiên, những lời này nói ra ở đám đ��ng cũng có chút không hay, nàng liền cho người sắp xếp phòng riêng ở tầng trên.

Mọi người an tọa xong, Kiều Nguyệt Nga mới cười nói:

"Ta đã thành thân lâu rồi."

Bạch Yên Nha mở to hai mắt, hứng thú hỏi:

"Là vị công tử nào may mắn đến vậy? Cưới được Nguyệt Nga xinh đẹp của ta?"

Kiều Nguyệt Nga đắc ý nói:

"Ngươi nhớ Vũ Thiên không?"

"Hắn? Cái tên làm ngươi khóc ư? Bà đây còn hận hắn vụ năm ấy, nếu để ta gặp lại thì một quyền đấm chết!"

Bạch Yên Nha nghe tới hai từ "Vũ Thiên" liền đổi thái độ nhanh chóng. Hàn Vũ Thiên vừa định uống chén rượu khi nghe lời này cũng khựng lại, khóe môi giật giật, sống lưng lại chợt rờn rợn.

Kiều Nguyệt Nga vuốt vuốt lưng Bạch Yên Nha nói:

"Đừng giận, ta và Vũ Thiên chính là đã thành hôn rồi."

"Hoang đường!"

Bạch Yên Nha nghe xong kinh ngạc đứng bật dậy. Nàng ta tức giận nói:

"Không thể nào như thế được! Tên khốn Vũ Thiên đó ở Vân Đạo Tông suốt ngày ức hiếp người khác, phẩm hạnh không tốt còn gây nhiều họa. Ngươi sao có thể đồng ý thành hôn, nói là hắn ép cưới ngươi đúng không?"

Hàn Vũ Thiên nghe xong, ngụm rượu vừa uống xuống suýt sặc ra ngoài. Hắn lúc này mới lên tiếng phân minh nói:

"Ta ở Vân Đạo Tông đã ức hiếp ai chứ, còn họa là do những đệ tử kia tự chuốc lấy."

Bạch Yên Nha nghe thấy giọng nói quen thuộc của kẻ nàng ghét, Bạch Yên Nha cười khẩy nói:

"Vũ Thiên, ngươi vậy mà tự mình tới đây tìm chết!"

Nàng ta lao tới đấm thẳng một quyền. Hàn Vũ Thiên vốn đang uống rượu, thân hình chợt biến mất. Thứ mà Bạch Yên Nha đập trúng chỉ là cái ly rượu.

Hàn Vũ Thiên xuất hiện lại ở chỗ ngồi cũ của Bạch Yên Nha, hắn thở dài nói:

"Bạch Yên Nha, dù sao cũng từng là đồng môn, ngươi đừng có thù hằn nữa."

"Mẫu thân, người đang giận sao?"

Một trong hai bé gái song sinh lên tiếng làm cho Bạch Yên Nha lập tức trở lại vẻ dịu dàng. Nàng tới bên cạnh hai đứa trẻ, vuốt đầu nói:

"Hoa Hoa ngoan, mẫu thân không có tức giận, chỉ là chào hỏi bằng hữu thôi."

Kiều Nguyệt Nga nhướng mày, kinh ngạc nói:

"Ngươi vậy mà đã có hài tử?"

Bạch Yên Nha lúc này mới nhớ bản thân đã là mẫu thân của ba đứa con liền cười tít mắt nói:

"Ta quên giới thiệu với ngươi, đây là Đinh Trầm Hương và Đinh Tuyết Mộng, còn một tiểu tử đã lớn tên Đinh Đông Hưng."

Đinh Trầm Hương hiểu chuyện, cúi đầu thi lễ nói:

"Đinh Trầm Hương ra mắt bá bá, bá mẫu."

Kiều Nguyệt Nga lớn hơn Bạch Yên Nha vài tuổi thì có thể gọi là bá mẫu. Còn Hàn Vũ Thiên thì nàng dám chắc hắn còn nhỏ tuổi hơn mình, vậy mà Đinh Trầm Hương lại gọi "bá bá".

"Trầm Hương ngoan, con hẳn là tỷ tỷ đúng không?"

Hàn Vũ Thiên như mở cờ trong bụng, thuận nước đẩy thuyền, ôm lấy Đinh Trầm Hương đặt lên đùi. Đinh Trầm Hương hồn nhiên gật đầu nói:

"Trầm Hương là tỷ tỷ, bá bá vừa nhìn liền biết, thật rất giỏi."

Hàn Vũ Thiên bàn tay lật một cái, mấy món đồ chơi bện bằng rơm xuất hiện. Hắn nói:

"Bá bá cho Trầm Hương và Tuyết Mộng, mau qua bên kia chơi đi."

Hai đứa trẻ nhận được đồ chơi liền vui mừng nhảy cẫng lên, cùng nhau ra ngoài chơi. Thị nữ xung quanh lập tức đuổi theo trông chừng giúp phu nhân.

"Ngươi không phục sao? Ta đã là phu quân của nàng ấy rồi, ngươi cũng nên gọi một tiếng tỷ phu đi."

Hàn Vũ Thiên đắc ý nhìn Bạch Yên Nha đang tràn đầy tức giận. Nàng ta đứng phắt dậy, cười khẩy nói:

"Tỷ... tỷ cái đầu nhà ngươi tên thối tha! Ngươi vẫn phải gọi bà đây một tiếng tỷ tỷ hoặc sư tỷ đó!"

Bạch Yên Nha lập tức bộc phát khí tức, lao vào truy sát Hàn Vũ Thiên. Hắn ta nhanh chóng tránh thoát công kích liên tục.

"Á!"

Bên ngoài truyền tới tiếng kêu quen thuộc của Đinh Trầm Hương và Đinh Tuyết Mộng. Ba người trong phòng lập tức ra ngoài xem tình hình.

Chỉ thấy hai bé gái bị một thanh niên nắm đuôi tóc xách lên. Hắn là Đinh Khương, một đệ tử lớn tuổi trong tộc Đinh gia. Đinh Khương vốn kiêu căng hống hách, thường xuyên gây sự với anh em, chị em trong nhà.

Giờ hắn bắt gặp hai tiểu muội chơi một mình liền chạy tới ức hiếp. Bạch Yên Nha thấy là Đinh Khương ra tay liền hạ giọng nói:

"Đinh Khương công tử, hai đứa nó còn nhỏ lại là muội muội của ngươi, ngươi không nên động thủ như vậy."

Đinh Khương mặc kệ Bạch Yên Nha, vẫn nắm đuôi tóc hai muội muội, nói:

"Không phục thì gọi Bạch gia đến."

Đinh Khương cười tít cả mắt, tựa như đang đùa giỡn với sâu bọ. Ngay sau đó, cảm giác ở hai cánh tay đột nhiên mất đi, và một cơn đau dữ dội thấu trời xanh truyền đến.

Hàn Vũ Thiên đã bẻ gãy hai tay của tên nhóc hỗn hào này. Hắn cúi xuống, vuốt vuốt đầu của Đinh Trầm Hương và Đinh Tuyết Mộng đang khóc, nói:

"Hai con đừng khóc, có bá bá ở đây thì không kẻ nào dám ức hiếp các con. Bá bá sẽ đòi lại công bằng."

Hắn vừa dứt lời, thân hình thoắt cái đã biến mất, rồi xuất hiện bên cạnh Đinh Khương, đạp gãy hai chân hắn, khiến hắn đau đớn tới ngất đi. Hàn Vũ Thiên nhìn mấy tên nô tài theo sau Đinh Khương nói:

"Gọi phụ mẫu của tiểu súc sinh này tới, không thì ta giết hắn."

Nô bộc theo sau hoảng sợ chạy về Đinh gia để thông báo cho Đại trưởng lão. Hàn Vũ Thiên dẫn hai đứa bé vào trong phòng để an ủi.

Bạch Yên Nha thì sắc mặt đại biến, chạy vào nói:

"Vũ Thiên, ngươi có biết mình vừa gây ra họa gì không? Đại trưởng lão Đinh gia không dễ trêu chọc, ngay cả gia chủ Đinh Kiến cũng không dám đụng tới, ngươi vậy mà đi bẻ gãy tứ chi của con trai hắn!"

Hàn Vũ Thiên liếc nhìn nàng, trầm giọng nói:

"Ngươi không động vào được, nhưng ta thì có thể. Đừng nói là một Đại trưởng lão của Đinh gia, dù toàn bộ Trường An thành cũng phải khuất phục trước ta."

"Ngông cuồng! Ngươi có thân phận gì? Dù họ không động vào được ngươi thì sẽ động vào hai đứa trẻ!"

"Trưởng lão Vạn Niên Cung, đủ để Trường An thành này khiếp sợ rồi."

Kiều Nguyệt Nga bế lấy Đinh Tuyết Mộng vào lòng nói. Bạch Yên Nha kinh ngạc trừng lớn mắt nói:

"Ngươi nói Vũ Thiên là Trưởng lão Vạn Niên Cung?"

Thấy sắc mặt thản nhiên của Kiều Nguyệt Nga, Bạch Yên Nha đã thở phào nhẹ nhõm. Hàn Vũ Thiên lấy thân phận Trưởng lão áp chế một Đinh gia nhỏ bé là điều dễ dàng.

"Thằng cẩu vật nào dám đả thương hài tử của ta!"

Một tiếng gầm này làm cho Đinh Tuyết Lâu rung lắc dữ dội trước khí thế của Thánh Nhân viên mãn. Một trung niên tóc hoa râm, thân hình to cao, đích thị là Đại trưởng lão Đinh Phong Nhật.

Sát khí cùng đấu khí tôi luyện qua vô số trận chiến bộc phát ra, ngay cả tu sĩ Thánh Nhân viên mãn khác còn phải lui lại một bước.

Đinh Phong Nhật thấy hài tử bất tỉnh nằm trước cửa gian phòng thì tức giận nói:

"Bạch Yên Nha, con cẩu nữ bò ra đây cho lão phu!"

Kiều Nguyệt Nga nghe lời này tràn đầy tức giận, bước ra bên ngoài. Nàng chỉ khẽ cong ngón tay búng một cái, cánh tay phải của Đinh Phong Nhật đã đứt lìa. Khí thế ngút trời của Đại trưởng lão lập tức tan biến, thay vào đó là nỗi sợ hãi tột độ.

Một cái cong ngón đã cắt đứt cánh tay một Thánh Nhân viên mãn, nữ nhân trước mắt tu vi chí ít là một Thiên Thánh cường giả.

"Tiền bối, ta đã làm gì đắc tội mà tiền bối lại tấn công ta?"

Đinh Phong Nhật lúc này để bảo toàn tính mạng phải cúi đầu. Kiều Nguyệt Nga hừ lạnh nói:

"Ngươi mắng phu quân của ta là cẩu vật, mắng bằng hữu ta là cẩu nữ, vậy còn không gọi là đắc tội sao?"

Đinh Phong Nhật sắc mặt kịch biến, quỳ xuống nói:

"Tiền bối thứ tội, nhưng đây là chuyện nhà của Đinh gia và Bạch gia, tiền bối là người ngoài không nên tùy tiện."

Hắn đang cảnh cáo nàng dù là Thiên Thánh, khi can thiệp vào chuyện nội bộ của kẻ khác cũng phải nể mặt họ, bằng không thì vạn kiếp bất phục.

"Đinh gia ở Trường An thành có vẻ uy thế ngập trời, ngay cả Vạn Niên Cung cũng không thể tùy tiện nhỉ?"

Hàn Vũ Thiên bước ra với dáng vẻ thong dong, nhìn Đinh Phong Nhật. Theo sau hắn là Bạch Yên Nha và hai tiểu nữ.

"Vạn... Vạn Niên Cung?"

Đinh Phong Nhật nghe thấy ba chữ này lập tức hồn bay phách lạc. Hàn Vũ Thiên nhìn Đinh Phong Nhật, giọng cảnh cáo nói:

"Nếu lần sau ta biết nhà Bạch Yên Nha lại bị các ngươi gây rối, thì đừng trách ta đây dùng tới thủ đoạn mạnh tay."

Đinh Phong Nhật lập tức dập đầu liên tục, không dám cãi nửa lời. Cũng vào lúc này, Hàn Vũ Thiên cảm nhận được một đạo khí tức đang phát tín hiệu tìm kiếm mình.

"Cút đi."

Hắn đuổi hết người của Đinh Phong Nhật đi. Hàn Vũ Thiên bước vào phòng một mình, đóng cửa rồi tạo ra kết giới.

"Nói."

Hàn Vũ Thiên nhìn vào hư không liền thấy một nam tử áo đen quỳ gối. Kẻ này l�� thám báo từ biên giới Tây Phỉ.

"Cung chủ, Tây Phỉ cuối cùng đã xuất chinh rồi. Bọn chúng không trực tiếp xuất quân, mà dùng phương thức cải trang thành thương nhân, rồi lập truyền tống trận trong lãnh thổ Nam Cương, cuối cùng là dịch chuyển đại quân đến. Hơn ba trăm thám báo đã bị Tây Phỉ tiêu diệt, bọn chúng đang tiến hành chiếm đoạt thành trì."

Hàn Vũ Thiên nghe xong liền trầm mặc nói:

"Vậy mà dùng phương thức như vậy để xâm nhập vào Nam Cương. Tây Phỉ này phải nói là mưu kế thâm sâu. Ngươi về nói với Tiêu Hạo, hắn sẽ biết phải làm gì."

Thám báo nhận lệnh rồi biến mất không chút dấu tích. Hàn Vũ Thiên bước ra ngoài nhìn Kiều Nguyệt Nga nói:

"Tây Phỉ động thủ rồi."

Kiều Nguyệt Nga kinh ngạc, không ngờ tới vào lúc này Tây Phỉ lại tấn công. Hàn Vũ Thiên không còn chần chừ thêm nữa. Tu vi bạo phát, hắn hóa thành một luồng lam quang, phóng thẳng về phía tây.

Đoạn Tình Viện, nam tử thám báo xuất hiện ở chính điện, bỏ qua cả nghi thức hành lễ, vội vàng nói:

"Tây Phỉ đã vào được lãnh thổ Nam Cương, xin Viện ch�� ra chỉ thị."

Tiêu Hạo kinh ngạc nói:

"Cung chủ đã biết chưa?"

"Cung chủ đã đến đó trước rồi, nói là Viện chủ sẽ biết nên làm gì."

Tiêu Hạo lập tức lấy ra lệnh bài khắc hình hỏa long bóp nát. Hỏa diễm phóng thẳng lên trời, tiếng long ngâm vang vọng, khuếch tán ra bốn phía. Theo đó, những thành trì xung quanh cũng bắn ra từng cột kim quang, năm thành trì lớn xung quanh lấy Vạn Niên Thành làm trung tâm kết nối tạo thành chữ "Tây".

Đây là trận pháp báo hiệu mà Hàn Vũ Thiên đã tạo ra trước đó, nhưng chỉ dùng để xác định hướng quân địch đang tấn công cho các thế lực ở xa biết.

"Phía tây có địch tấn công, mau xuất quân!"

"Chúng ta tránh khỏi yêu tộc chưa được bảy ngày lại đến Tây Phỉ!"

"Đáng chết, để ta yên ổn một chút đi!"

"Thương thế vẫn còn lại phải chiến đấu tiếp ư?"

Những tiếng oán trách liên tục vang lên trên khắp Nam Cương Quốc, nhưng cuối cùng bọn họ vẫn cùng nhau tiến về phía tây như một chỉnh thể đoàn kết. Trải qua mấy trận chiến lớn, Nam Cương Quốc cũng dần dần trở thành một thể thống nh��t vững chắc.

Phía tây Nam Cương Quốc đã sớm bùng lên chiến hỏa ngút trời. Cao Tùng Bách một mình đối phó bốn vị Thánh Tông viên mãn, toàn thân đầm đìa máu tươi. Sau lưng lóe lên kim quang thu hút sự chú ý của toàn bộ chiến trường. Cao Tiệm Ly thở hắt ra một hơi, nói:

"Bọn họ sắp đến, mau chống cự thêm chút nữa."

Thế lực phía tây duy chỉ có Cao gia và Cúc gia là đủ khả năng chống chọi được đại quân Tây Phỉ hàng trăm vạn quân binh. Nhưng với số lượng áp đảo, Cao gia và Cúc gia liên tục chịu tổn thất nặng nề, tộc nhân bị thảm sát. Chỉ còn những tu sĩ Thánh Tông cố gắng chống đỡ, bảo vệ tộc nhân khỏi bị thảm sát.

Truy cập truyen.free để thưởng thức trọn vẹn bản dịch này, vốn thuộc quyền sở hữu duy nhất của họ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free