(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 242: SÁT!
Cao Tùng Bách một thân bạch y đã nhuốm máu. Dù huyết lôi của lão có lợi hại đến mấy, lão cũng không thể một mình chống chọi bốn Thánh Tông viên mãn, sức cùng lực kiệt sắp tới rồi.
"Lão phu còn chưa vô dụng đến thế đâu, Bạo Lôi Huyết Tinh Phá!"
Huyết lôi phóng ra tứ phía, đánh bay bốn Thánh Tông viên mãn cùng mấy chục tên Thánh Tông đang vây công Cao gia và Cúc gia. Luồng lôi kích ấy còn nghiền nát cả trăm vạn quân binh gần nhất, khiến chúng tan thành tro bụi.
"Chạy!"
Cao Tùng Bách mở ra một con đường cho Cao gia và Cúc gia chạy thoát. Hai thế lực này rất nhanh quay người bỏ trốn không một chút chậm trễ. Dù rất muốn cứu Cao Tùng Bách, nhưng quân địch quá đông và mạnh, họ đành phải lựa chọn hy sinh lão.
"Hay cho một Nam Cương Quốc, chỉ hai trăm năm mà đã sinh ra một Thánh Tông viên mãn. Lão phu đáng ra phải tiêu diệt các ngươi từ trăm năm trước, chứ không nên đợi đến bây giờ."
Một lão già lam y râu tóc bạc trắng, tay cầm một cuộn giấy và một cây bút, đứng giữa bốn vị Thánh Tông viên mãn. Khí tức lão tản ra lại là Đại Viên Mãn Thánh Tông hiếm thấy.
"Phùng Huy trưởng lão."
Phùng Huy không để ý tới bốn vị Thánh Tông viên mãn mà chỉ nhìn về phía Cao Tùng Bách với ánh mắt tràn đầy hứng thú. Ngòi bút lướt nhẹ, vẽ ra một sợi dây trói chặt Cao Tùng Bách giữa không trung. Dù lão có cố vùng vẫy đến mấy cũng chẳng còn sức lực, bởi trước một Đại Viên Mãn Thánh Tông như Phùng Huy, lão đã hoàn toàn bất lực.
Cao Tùng Bách bị bắt, đưa vào một chiếc lồng giam trên xe kéo. Bên trong đó, đã có rất nhiều tu sĩ Nam Cương Quốc bị giam cầm. Đội quân Tây Phỉ tiếp tục tiến về phía trước, bất kể gặp sinh linh nào đều ra tay tàn sát không chút nương tình.
"Bách Hoa Tàn Vạn Dặm Bi Thương."
Đột nhiên, vô số cánh hoa đủ mọi hình thái từ đâu xuất hiện, rơi xuống như mưa. Mỗi cánh hoa đều tuyệt đẹp, mang nét riêng biệt, khiến người xem mê mẩn.
"Nhụy Anh Bách Hoa Sát!"
Tiếng nói vừa dứt, những cánh hoa lập tức trở nên sắc nhọn, xuyên thủng hàng chục vạn quân binh. Những tu sĩ Thánh Tông đã kịp thời chuẩn bị nên mới ngăn cản được công kích.
"Đúng là một cảnh đẹp chết người, phải không?"
Trên không trung, một đóa sen hồng phấn nhẹ nhàng nở rộ. Nữ tử tóc hồng, Kiều Nguyệt Nga, mũi chân chạm nhẹ lên nhụy sen, phong thái tuyệt diễm đến mức khiến mọi nam nhân nhìn thấy đều phải chìm vào ảo mộng.
Phùng Huy cầm bút vẽ ra mấy trăm con côn trùng, cười nói:
"Yêu nữ lâu rồi không gặp, nếm thử Trùng Thực!"
Lão quẹt ngang cây bút, mang theo pháp lực làm cho bầy Trùng Thực cử động. Đàn Trùng Thực liền lao đến, bắt đầu cắn nuốt những cánh hoa.
Năm đó, lão từng chứng kiến Kiều Nguyệt Nga đối đầu với một Thánh Tông trung kỳ mà không hề yếu thế, vậy mà giờ nàng đã đạt tới Thánh Tông thượng kỳ hùng mạnh.
Tốc độ phát triển này ngay cả Phùng Huy cũng rất khiếp sợ. Lão tuyệt đối không thể để nàng ta tiếp tục sống.
"Lưỡng Cực Hoa Vực, Thôi Hoa."
Kiều Nguyệt Nga thấy những cánh hoa bị đám Trùng Thực thôn phệ mà không chút phản kháng, nàng vẫn bình thản mở ra khí vực, khuếch tán rộng ngàn dặm.
Khí vực của nàng như cơn gió xuân thổi khắp ngàn dặm, khiến trăm hoa đua nở, hàng ngàn vạn đóa hoa khác nhau bung nở khắp nơi.
Lưỡng Cực Hoa Vực là Khí Vực song hệ. "Thôi Hoa" khiến ngàn vạn đóa hoa đua nở, tạo ra linh khí hưng thịnh khắp ngàn dặm, cường hóa đòn tấn công của nàng lên gấp chục lần.
"Hoa Tàn" lại càng lợi hại hơn, khiến ngàn vạn đóa hoa lụi tàn, tạo thành đòn tấn công mạnh nhất, đủ sức trở thành sát chiêu tiêu diệt kẻ thù.
"Hà Anh Thuấn Quang."
Những bông hoa bay lên không trung, phát ra kim quang chói sáng, tấn công thẳng xuống đám người Tây Phỉ bên dưới.
"Quần công quả thật phiền phức, Sơn Họa Đồ."
Phùng Huy cũng mở ra khí vực của mình, khiến một ngàn năm trăm dặm đất mọc lên những ngọn đồi núi lớn. Những ngọn núi này phủ đầy hoa, tựa như một bức tranh tuyệt đẹp.
Thế nhưng trên thực tế, những ngọn núi kia đã ngăn cản toàn bộ kim quang do vạn hoa phóng ra. Kiều Nguyệt Nga thật không ngờ rằng Khí Vực của Phùng Huy lại là loại hình phòng thủ.
"Hoa Tàn."
Kiều Nguyệt Nga không hề lúng túng, nàng búng ngón tay một cái. Những đóa hoa trải dài ngàn dặm liền héo úa, lụi tàn nhanh chóng, rồi tản ra một luồng khí màu tím đen, lan truyền vào đại quân Tây Phỉ.
"Hoa Tàn Gió Thổi Tan Thương."
Toàn bộ quân sĩ và cường giả Tây Phỉ khi ngửi thấy mùi hương hoa thối rữa đều lập tức cảm thấy cơ thể hư nhược, kèm theo chút tê liệt nhẹ. Lúc này, Kiều Nguyệt Nga mới mỉm cười nói:
"Hoa Lạc Nhân Đoạn Trường!"
"Hoa tàn, người đứt ruột đứt gan" đúng như tên gọi của nó. Phàm là kẻ đã hít phải luồng khí "bách hoa tàn" ấy đều cảm thấy lục phủ ngũ tạng như bị vạn kiếm đâm chém từ bên trong, một nỗi đau đớn thống khổ không gì sánh nổi.
Phùng Huy cảm thấy lòng đau nhói kịch liệt mà không hiểu nguyên do, mãi đến khi nhận ra đó là thủ đoạn của nữ nhân trước mắt.
"Kinh Đào Hải Lãng!"
Phùng Huy bị thương không nặng, nhưng đại quân đã tổn hại hơn trăm vạn. Lão nhất định phải đánh bại nữ nhân này càng nhanh càng tốt.
Theo nét vẽ của Phùng Huy, từng cơn sóng dữ cuồn cuộn quét tới, thổi tan toàn bộ cánh hoa rồi công kích thẳng về phía Kiều Nguyệt Nga.
Nàng dùng Anh Hoa Thần Thụ đỡ lấy đòn tấn công, nhưng vẫn nhận phải thương thế nghiêm trọng. Kiều Nguyệt Nga tung vô số chiêu thức cũng chỉ khiến Phùng Huy bị thương nhẹ, trong khi lão ta chỉ cần vung một nét bút đã đánh trọng thương nàng. Thực lực giữa hai bên chênh lệch quá lớn.
"Kim Nhụy Thần Quang Phá!"
Kiều Nguyệt Nga hai mắt phóng ra kim quang, đẩy lui Phùng Huy. Nàng liền tan rã thân hình, hóa thành hàng ngàn cánh hoa rồi biến mất.
"Chạy rồi?"
Phùng Huy bị kim quang làm cho tinh thần hỗn loạn. Đến khi lấy lại bình tĩnh thì Kiều Nguyệt Nga đã thoát đi mất.
"Bốn tên vô dụng, từ đầu tới cuối các ngươi làm được gì ngoài phòng thủ không?"
Phùng Huy nhìn bốn tên Thánh Tông viên mãn mà tràn đầy tức giận. Vốn dĩ, chỉ là một Thánh Tông thượng kỳ đến gây náo loạn, vậy mà khiến hắn tổn thất hơn trăm vạn quân binh. Nếu không trút giận lên bốn tên cầm đầu này thì lão còn trút lên ai được nữa?
Trên đỉnh một tòa tháp trong thành trì đã di tản, Hàn Vũ Thiên đứng đó, nhìn về hướng khói bụi mịt mù cách xa ngàn dặm. Hắn nhìn bông hoa đã héo trong tay, thở dài một hơi rồi nói:
"Nàng ấy vất vả quá rồi."
Kim quang chói sáng trên đỉnh đầu hắn, Kiều Nguyệt Nga từ trên cao ngã xuống, liền được Hàn Vũ Thiên đỡ lấy. Hắn kinh ngạc nhìn nàng, hỏi:
"Xảy ra chuyện gì?"
Kiều Nguyệt Nga trọng thương vẫn cố gượng nói:
"Một Thánh Tông Đại Viên Mãn, là Phùng Huy."
Hàn Vũ Thiên trầm mặc. Hắn không ngờ Tây Phỉ Quốc lại còn có sự tồn tại của một Thánh Tông Đại Viên Mãn. Hắn đã tính toán mọi chuyện khá tốt, nhưng lại sơ suất trong việc phán đoán thực lực đối phương.
"Nàng nuốt viên đan dược này trị thương đi, ta sẽ giải quyết chuyện còn lại."
Hàn Vũ Thiên cho nàng nuốt một viên đan dược. Hắn vung tay, bão tuyết liền nổi lên, bao trùm cả ngàn dặm xung quanh.
Phùng Huy thấy trời đang nắng đẹp bỗng hóa thành bão tuyết, sắc mặt lão lập tức trở nên cảnh giác, đồng thời cũng triển khai khí vực của mình.
Những ngọn núi cao chắn lại bão tuyết, giúp đại quân không bị giá rét của băng tuyết tổn hại. Một vị Thánh Tông viên mãn toàn thân bốc lên hỏa nhiệt, nói:
"Hỏa Vũ Vô Song."
Chỉ thấy trên không trung xuất hiện hư ảnh một nữ tử bốc lên hỏa diễm. Hỏa nữ nhảy múa, tạo ra những đóa hoa lửa rơi xuống đại quân bên dưới, hơi ấm tỏa ra tứ phía giúp họ tránh được giá rét.
Hàn Vũ Thiên bước đi trong gió tuyết, mỗi bước chân hắn qua đều để lại những băng nhận sắc lạnh hình thành phía sau lưng.
Băng Thiên Hóa Vực có khả năng che giấu khí tức. Vì vậy, Hàn Vũ Thiên bước vào khí vực của Phùng Huy mà không bị phát hiện là điều đương nhiên.
"Sương Tuyết Lưu Tinh Nhận."
Theo cánh tay Hàn Vũ Thiên hạ xuống, những băng nhận cũng theo đó mà phóng tới phía Tây Phỉ.
Bão tuyết che khuất tầm nhìn, khiến đại quân phải đón nhận từng đợt băng nhận kinh người. Mỗi khi bị băng nhận đâm trúng, cơ thể lập tức đóng băng.
"Gì chứ?"
Phùng Huy kinh ngạc nhìn đại quân bị tấn công mà không thể phát giác nguyên nhân. Lão xuất hiện bên dưới, vung tay ngăn chặn mấy trăm đạo băng nhận.
"Kẻ này lại còn che giấu được khí tức của công kích, quả thực không hề tầm thường. Liệt Chiếu Thiên, mau động thủ!"
Thánh Tông viên mãn Liệt Chiếu Thiên nghe được mệnh lệnh liền mở ra khí vực.
"Hỏa Thiên Chi Vực."
Hỏa nữ tản ra sức nóng bao trùm ngàn dặm, cùng với băng tuyết tranh phong. Những băng nhận theo đó mà bị suy yếu, khí tức cũng dần lộ ra. Hàn Vũ Thiên kinh ngạc cảm nhận một sức nóng đang hòa vào cái lạnh giá buốt.
"Loại hỏa diễm này thật đặc biệt, vừa hay khắc chế băng hàn."
Hàn Vũ Thiên đưa tay sờ vào hư không, nhưng không hề tỏ vẻ lo lắng.
Y phục của hắn từ màu lam băng đã chuyển sang sắc đen. Theo màu áo biến đổi, băng tuyết cũng hóa thành hắc ám.
Ngàn dặm băng tuyết đột ngột chuyển thành địa ngục hắc ám. Trong lòng Phùng Huy không khỏi sợ hãi, đối phương trong bóng tối vậy mà có thể tùy tiện chuyển đổi khí vực, độ thành thục như vậy e rằng còn hơn cả Đại Viên Mãn.
"Hải Thần Nộ, Hãn Hải Cuộn Trào."
Phùng Huy mở cuộn giấy pháp khí trên tay trái ra, nét bút chấm lên, lướt một đường hoa mỹ. Sóng biển từ cuộn giấy ào ào lao ra, cùng hắc ám tranh phong.
"Không mau liên thủ."
Phùng Huy dùng ánh mắt tức giận nhìn bốn tên Thánh Tông viên mãn. Bọn họ lập tức phản ứng, phóng xuất khí vực ra ngoài. Sáu loại khí vực cùng lúc hiện thế, tạo thành một cảnh tượng không thể hình dung.
Năm khí vực kia đồng loạt nhắm vào Hắc Ám Khí Vực, tiến hành áp chế và chiếm lĩnh diện tích, dần dần đẩy lùi bóng tối.
"Âm Sát Ma Thủ."
Hàn Vũ Thiên ẩn nấp trong một tầng hắc vân, vung ra một chưởng. Hắc khí hội tụ, kèm theo tử sắc, hóa thành cự thủ giáng xuống. Hắc ám vốn đang ở thế hạ phong, lại như được tăng cường, bắt đầu lan tỏa mạnh mẽ.
Phùng Huy thấy ma thủ, lập tức vung ra một quyền mang theo sóng biển đánh tới. Bốn vị Thánh Tông kia cũng lần lượt vung chưởng, giáng quyền. Một đấu năm, vậy mà khi va chạm, ma thủ không hề rơi vào hạ phong.
"Với thực lực này, hắn phải là một Đại Viên Mãn Thánh Tông. Nam Cương Quốc chỉ mới hưng thịnh trăm năm, vậy mà lại có cường giả cấp bậc này?"
Phùng Huy không khỏi trầm mặc khi chứng kiến thực lực của ma thủ kia. Năm đó, áp đảo Nam Cương dễ dàng bao nhiêu, thì bây giờ lại khó khăn gấp mấy trăm lần.
Phùng Huy không lùi bước, nét bút lại vẽ ra một đạo hào quang vàng đất. Thổ nhưỡng xung quanh hội tụ lại, hóa thành từng mũi thích sắc bén, đâm thẳng về phía ma thủ.
Trong đám hắc vân, đôi mắt Hàn Vũ Thiên hơi lóe lên một tia lam sắc. Hắn như cảm nhận được thứ gì đó ẩn sâu bên trong đại quân Tây Phỉ kia.
Ma thủ chống đỡ thêm một lần công kích của Phùng Huy rồi sụp đổ. Hắn mỉm cười, lại vung ra một ma thủ khác, to hơn gấp đôi.
"Một cái không đủ thì ta cho thêm cái thứ hai."
Hàn Vũ Thiên lần này dùng năm thành thực lực, vung ra ma thủ thứ hai. Hắn muốn kiểm chứng suy đoán của bản thân có chính xác hay không.
Phùng Huy cắn răng. Lão không thể tin được đối phương lại có thể tung ra công kích mạnh hơn nữa. Tay trái lão đặt lên mặt cuộn giấy pháp khí, quát lớn:
"Hải Đồ Xuất, Hải Long Khuynh Vũ!"
Cuộn giấy hóa thành màu lam biển, rồi từ đó chui ra hàng ngàn con thủy long. Những hải long như sóng kình ầm ầm lao tới ma thủ.
"Lôi Minh Báo Toạt Sát!"
"Phong Tật Trảm Nha!"
Từ trong đám đông, hai bóng người cũng vọt ra, mang theo khí tức Đại Viên Mãn Thánh Tông. Lôi minh ầm vang, hóa thành ngàn vạn lôi kiếp bổ tới ma thủ. Cuồng phong sắc bén lại biến thành bán nguyệt, chém tới.
Dưới sự kết hợp của ba vị Đại Viên Mãn Thánh Tông, ma thủ đã ầm ầm vỡ vụn. Người sử dụng lôi minh chính là Tấn Dương, một cái tên đã quá quen thuộc. Kẻ sử dụng cuồng phong thì tên là Võ Vũ.
"Hừ, không ngờ bọn chúng lại phát triển đến trình độ này, ép ta và Võ Vũ phải hiện thân."
Tấn Dương nhìn lên hắc vân, không có sự phẫn nộ mà mang theo tâm trạng phức tạp. Võ Vũ nhắm mắt, cảm nhận mùi hương và cảm giác gió mang lại.
"Hướng đó."
Võ Vũ mở mắt, chỉ về chỗ Hàn Vũ Thiên đang ẩn nấp. Hàn Vũ Thiên không ngờ rằng dưới sự che chở của hắc vân, hắn vẫn bị phát giác. Thủ thuật của kẻ kia quả thực không tầm thường.
"Cho hắn hiện hình đi."
Phùng Huy cùng với hai vị khác lần nữa liên thủ đánh tới tầng mây mà Hàn Vũ Thiên ẩn nấp.
Từ trong hắc vân, một đạo lam kiếm cũng lao ra, va chạm với đòn công kích của ba vị Đại Viên Mãn Thánh Tông. Giữa tiếng ầm ầm và khói bụi nghi ngút, họ thấy một bóng người xuất hiện.
"Phùng Huy, Tấn Dương, bản cung chủ không phải đã từng nói ta xưa nay không sợ đấu, chỉ sợ không có đối thủ để đấu sao?"
Phùng Huy và Tấn Dương nghe thấy âm thanh quen thuộc này, sắc mặt liền trở nên ngưng trọng như đối mặt với đại địch.
"Hàn Vũ Thiên, ngươi vậy mà đạt tới trình độ Thánh Tông Đại Viên Mãn?"
Khói bụi tán ra để lộ thân ảnh một nam tử anh tuấn tóc trắng cùng đôi con ngươi màu lam tuyệt đẹp. Hàn Vũ Thiên nắm trong tay Cửu Hàn Kiếm, dùng ánh mắt khinh thường thế nhân nhìn xuống quân Tây Phỉ.
"Dù ngươi có là một cường giả Đại Viên Mãn Thánh Tông, thì một mình đối đầu với một quốc gia có chút quá sức đấy."
Tấn Dư��ng cười lạnh khi thấy Hàn Vũ Thiên chỉ xuất hiện một mình ở giữa không trung.
"Vạn Niên Cung chi chủ, ngươi đến nhanh hơn cả lão phu dự tính."
Một âm thanh trẻ trung vang vọng, mang theo kim lôi rầm rầm nổ vang. Từ trong kim lôi, một đứa trẻ ngũ quan như ngọc ngưng tụ mà thành, chính là Vương gia Hồ Niên.
"Hai tên giặc các ngươi vẫn còn dám quay lại đây sao?"
Hỏa diễm bùng cháy, một đầu hư ảnh hỏa long xuất hiện. Tiêu Hạo đứng trên đầu hỏa long, vẻ mặt âm trầm nhìn Phùng Huy và Tấn Dương.
Hàn Vũ Thiên thấy hai người này đã tới liền nhìn Phùng Huy cười nói:
"Vậy một quốc gia đấu với một quốc gia thì sao đây?"
Hắc ám khí vực tiêu tán để lộ sau lưng Hàn Vũ Thiên là mấy trăm vạn quân sĩ khắp nơi tụ hội. Tinh linh hoàng Linh Vệ cũng đứng cùng chỗ với trưởng lão Vạn Niên Cung.
Phùng Huy thu lại vẻ mặt âm trầm, thay vào đó là nụ cười phấn khích, nói:
"Tốt, đây mới chính là cảnh tượng mà ta muốn thấy nhất, bao nhiêu năm rồi lão phu chưa có cuồng nhiệt như vậy."
Tấn Dương một tay đặt sau lưng, một tay còn lại phất vào không trung. Từ dưới đội quân Tây Phỉ đông nghìn nghịt, lao ra trăm bóng người, khí tức kinh khủng tản mát đều là Thánh Tông cường giả.
Nam Cương Thành, Thanh Hoa Lâu, Vạn Niên Cung, Cúc gia, Cao gia gộp lại còn chưa đến năm mươi vị Thánh Tông. Nhưng đứng trước số lượng cường giả địch đông hơn gấp đôi, họ không hề e ngại.
Phùng Huy không biết từ lúc nào đã cầm một thanh kiếm, chậm rãi giơ lên. Hàn Vũ Thiên mỉm cười, cũng dứt khoát nâng kiếm. Cả hai đồng thanh quát lớn:
"SÁT!!!"
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.