(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 240: Cướp đấu giá.
Mễ Đặc Thị và Đỗ Lạc Hoàng, một người tu luyện tinh thần lực, một người tu luyện hồn lực, hai người tranh đấu nhiều năm vẫn không phân rõ cao thấp.
Giới tu sĩ cả hai phe đều xem họ như người đứng đầu, bởi vậy Mễ Đặc Thị và Đỗ Lạc Hoàng được xem là mạnh nhất trong giới tu luyện tinh thần và hồn lực.
Thiên hạ đồn rằng ai có được một trong hai người họ sẽ như nắm trong tay toàn bộ giới tu sĩ tinh thần lực và hồn lực. Nhiều năm như vậy rồi mà hai người họ vẫn không đồng ý gia nhập bất kỳ thế lực nào.
Những tu sĩ tinh thần lực và hồn lực khác cũng theo đó mà không tìm thế lực nương nhờ; cùng lắm, họ chỉ nhận lời làm khách mời tọa trấn cho vài thế lực để kiếm thêm tài nguyên.
“Ba mươi vạn, so về tài sản thì ta đây cũng chẳng thua kém ngươi.”
Đỗ Lạc Hoàng kiêu ngạo nhìn Mễ Đặc Thị. Hai người liên tục ra giá, khiến cả hội trường thêm phần phấn khích.
Nhưng không ai chú ý tới ánh mắt đầy sát khí của chấp sự đang nhìn về một gian phòng. Nơi chấp sự nhìn tới chính là gian phòng của Thanh Hoa lâu.
“Mụ già đó lại dám tiết lộ tin tức của chúng ta.”
Quản sự Thanh Hoa lâu nhìn thấy ánh mắt của chấp sự đang nhìn về hướng này thì đã đoán được sau buổi đấu giá, họ nhất định phải đưa ra lời giải thích hợp lý cho Vạn Niên Các, nếu không sẽ rước họa vào thân.
“Không cần lo lắng, chỉ là một cái Vạn Niên Các mà thôi. Chi nhánh nhỏ có một vài bí mật thì chúng ta tiết lộ ra, tên quản sự Vạn Niên Các ở đây cũng chẳng dám làm gì.”
Hoàng Sơ là công tử của Thanh Hoa lâu, cũng là biểu đệ của Hoàng Cẩn, mang bộ dáng cao ngạo, không hề để Vạn Niên Các vào mắt.
“Công tử không được khinh suất. Quản sự Vạn Niên Các ở Trường An thành là kẻ nằm dưới quyền của Vạn Niên Cung, không phải là quản sự của những thế lực khác.”
Hoàng Sơ hai tay đặt sau gáy rồi dựa lưng vào ghế nói:
“Ta nói không cần lo lắng thì đừng có làm quá mọi chuyện lên. Thủ đoạn ta bày ra thì có mấy ai nhìn thấu?”
Quản sự Thanh Hoa lâu nghe vậy, mắt sáng rỡ nói:
“Hóa ra công tử đã chuẩn bị từ trước, lão phu thật khâm phục.”
Những người khác cũng thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng trong lòng. Chấp sự dời ánh mắt đi, bàn tay khẽ ra hiệu cho một người nào đó trong bóng tối.
Hàn Vũ Thiên thở dài nói:
“Thanh Hoa lâu này không dám động vào Vạn Niên Cung, nhưng ở Vạn Niên Các thì lại có một vài nội gián. Vừa hay, để ta xem thử năng lực xử lý tình huống của họ ra sao.”
Kiều Nguyệt Nga dựa vào vai Hàn Vũ Thiên cười nói:
“Phu quân lo nghĩ nhiều rồi.”
“Một trăm ba mươi vạn!”
Phía dưới, Đỗ Lạc Hoàng đã đấu giá Chiêu Hồn Ly Tâm Thảo với con số 130 vạn. Mễ Đặc Thị trầm mặc một lúc lâu, rồi cắn răng nói:
“Một trăm ba mươi lăm vạn.”
Mễ Đặc Thị cuối cùng moi ra được thêm năm vạn linh thạch. Đỗ Lạc Hoàng đã cạn kiệt linh thạch để đấu giá, hắn không cam lòng thua cuộc ở đây, liền cất giọng nói:
“Ta bán Phù Hồn Lôi Thiêm Kích với giá 2 vạn linh thạch. Ta rao bán mười tấm phù.”
Phù Hồn Lôi Thiêm Kích là tấm phù lừng lẫy của Đỗ Lạc Hoàng. Theo giá thị trường, một tấm phù ít nhất trị giá 10 vạn linh thạch, nhưng giờ tình thế cấp bách, hắn đành hạ giá hết mức có thể.
“Ha ha ha, Phù Hồn Lôi Thiêm Kích có khả năng đả thương Thánh Nhân viên mãn và chạy thoát khỏi Thiên Thánh mà lại chỉ có giá 2 vạn một tấm. Ta mua năm tấm.”
Từ trong đám đông, một tu sĩ trung niên mua năm tấm Phù Hồn Lôi Thiêm Kích. 10 vạn linh thạch được chuyển cho Đỗ Lạc Hoàng, lão ta nhanh chóng tăng giá lên 140 vạn.
“Tinh Thần La Thiên Lệnh của ta bán 2 vạn linh thạch, xuất ra mười tấm.”
Mễ Đặc Thị cuối cùng cũng phải giao dịch trực tiếp ngay trên sàn đấu giá để bù đắp linh thạch thiếu hụt. Lại có một tu sĩ mua bảy tấm, đẩy giá Chiêu Hồn Ly Tâm Thảo lên 154 vạn.
Năm tấm Phù Hồn Lôi Thiêm Kích còn lại cũng được mua đi, nhưng vẫn không đủ để Đỗ Lạc Hoàng tiếp tục đấu giá. Lão ta liền móc từ trong trữ vật ra một cây thước.
Cây thước tản ra hồn lực kinh người này là bảo vật Thánh Khí sơ kỳ. Đỗ Lạc Hoàng quát lớn:
“Hai mươi vạn linh thạch.”
Ngay lập tức có người mua bảo vật của Đỗ Lạc Hoàng với 20 vạn linh thạch, nâng giá Chiêu Hồn Ly Tâm Thảo lên 170 vạn.
Mễ Đặc Thị cũng không chút do dự, lấy ra một chiếc gương đồng. 20 vạn linh thạch lại được bán ra, nâng giá lên 174 vạn.
“Nếu Đỗ Lạc Hoàng lão chịu gia nhập Thanh Hoa lâu thì ta sẽ giúp ngươi mua.”
Hoàng Sơ vén màn phòng ra, không hề kiêng dè bất cứ thế lực nào, trực tiếp chào mời Đỗ Lạc Hoàng.
“Được, ta đồng ý.”
Đỗ Lạc Hoàng không hề do dự, lập tức đáp ứng. Chiêu Hồn Ly Tâm Thảo là linh thảo cấp Bán Tông. Nếu để tuột khỏi tay, mọi chuyện sẽ chẳng còn ý nghĩa gì, gia nhập một thế lực thì đã sao chứ!
“Vậy thì 200 vạn.”
Hoàng Sơ mỉm cười ra giá 200 vạn linh thạch. Mễ Đặc Thị tức muốn thổ huyết, chỉ tay quát lớn:
“Thanh Hoa lâu! Các ngươi lại dám!”
Hoàng Sơ cười đắc ý, không hề quan tâm ánh mắt đầy sát khí của bà ta.
“Mễ Đặc Thị, ngươi cũng nên gia nhập hoàng thất đi.”
Tấm màn bên cạnh phòng Thanh Hoa lâu cũng được vén lên. Bên trong là hoàng thất Nam Cương Quốc, với một vương gia trẻ tuổi tên Hồ Công Chức, đệ đệ của Hồ Vân.
“Vương gia.”
Thấy vương gia, mọi người liền ôm quyền thi lễ. Cuộc đấu giá của hai cá nhân giờ đã biến thành cuộc tranh bá giữa hai thế lực lớn.
“Ta đồng ý.”
Mễ Đặc Thị không còn lựa chọn nào khác, cũng đồng ý gia nhập hoàng thất. Hồ Công Chức nhẹ gật đầu nói:
“250 vạn.”
Hoàng Sơ cau mày, không ngờ hoàng thất cũng muốn lôi kéo Mễ Đặc Thị về phe mình.
“Hơi quá rồi đấy.”
Hàn Vũ Thiên chống cằm, vẻ mặt lại có ch��t không vui khi nhìn mấy thế lực gây thị phi.
Kiều Nguyệt Nga định đứng ra giải quyết thì tiếng đẩy cửa mạnh bạo vang lên. Kỵ Hà bước vào, một tay còn đang nắm đầu một trung niên kéo lê trên đất.
“Chiêu Hồn Ly Tâm Thảo này lại gây ra nhiều thị phi ở Vạn Niên Các như vậy. Ta vốn đã phong tỏa tin tức để Mễ Đặc Thị và Đỗ Lạc Hoàng không biết, vậy mà Thanh Hoa lâu đây lại âm thầm tiết lộ.”
Kỵ Hà ném người trung niên trong tay đập thẳng vào gian phòng của Thanh Hoa lâu. Hoàng Sơ trừng mắt, không ngờ được nội gián hắn cài vào đã bị bắt, mà kẻ này vừa chết đã bị sưu hồn.
“Chiêu Hồn Ly Tâm Thảo không cần bán nữa. Về phần Thanh Hoa lâu, ta cho các ngươi ba hơi thở để cút.”
Kỵ Hà không chút kiêng nể, tản ra khí tức Thánh Nhân viên mãn cường đại, thậm chí còn nhỉnh hơn một vài Thiên Thánh.
Hoàng Sơ tới buổi đấu giá này là để đem về một vật cho phụ thân, thế mà vật chưa thấy đã bị đuổi ra khỏi cửa. Hắn trầm mặc, không vui nói:
“Quản sự Vạn Niên Các thật biết làm ăn! Thanh Hoa lâu bọn ta mà cũng dám đuổi ư?��
Kỵ Hà ngước nhìn, chỉ là một tên thanh niên miệng còn hôi sữa mà dám lên tiếng. Không khí xung quanh dao động từng đợt tử độc.
“Tử Thi Kỳ Độc.”
Quản sự Thanh Hoa lâu cau mày, chắn trước mặt Hoàng Sơ. Tử Thi Kỳ Độc của vị Thánh Nhân ngàn năm trước nổi tiếng thiên hạ. Tu vi không đạt Thánh Nhân mà lại có thể đầu độc chết mấy trăm Vũ Cảnh.
Tử Thi Kỳ Độc rơi vào tay Vũ Cảnh đã giết hơn trăm kẻ cùng cảnh giới, hiện tại là hậu thế Thánh Nhân thi triển thì sẽ có uy lực kinh khủng bậc nào.
“Nói về làm ăn thì Vạn Niên Các luôn rất xem trọng, nhưng tuyệt nhiên không tiếp đón kẻ gây thị phi.”
Sau lưng Kỵ Hà hiện ra một độc quỷ tà ác. Độc khí phát tán ra lại không len lỏi vào đám đông mà chỉ tập trung ở phòng Thanh Hoa lâu.
Quản sự Thanh Hoa lâu hất tay, một đạo lam sắc quang mang thổi độc khí lên trần nhà. Lão ta nhìn Kỵ Hà nói:
“Kỵ Hà huynh đệ, bọn ta tới là tham gia đấu giá hội, không có ý gây thị phi.”
Kỵ Hà bay lên đối mặt với lão già, nói:
“Không gây thị phi mà lại tiết lộ thông tin bảo vật trong bu���i đấu giá, vậy chẳng lẽ đây là lỗi của Vạn Niên Các ta vì bảo mật quá kém sao?”
“Ta không có ý...”
“Chiêu Hồn Ly Tâm Thảo để nó lại đây!”
Đỗ Lạc Hoàng vậy mà mượn thời cơ Kỵ Hà đối đầu với Thanh Hoa lâu mà ra tay cướp đoạt, khiến vị chấp sự kia bị đánh không kịp trở tay, thổ huyết trọng thương.
Linh hồn bị tổn hại, tu vi sụt giảm, trở thành Thánh Nhân sơ kỳ. Kỵ Hà trừng lớn mắt, toàn thân bạo nộ khí tức, một kích đánh tới Đỗ Lạc Hoàng.
“Ha ha ha, nếu đã là cướp thì cướp cho thống khoái đi.”
Một trung niên lúc trước đã mua Phù Hồn Lôi Thiêm Kích của Đỗ Lạc Hoàng cũng xuất thủ. Ba tấm hồn phù ném ra nổ tung, đánh Kỵ Hà bay văng ra ngoài.
Vương gia Hồ Công Chức cau mày, thật không ngờ buổi đấu giá lại xảy ra cướp đoạt. Hắn quay người ngồi xuống, trầm giọng nói:
“Ngồi yên đừng động, ta có linh cảm xấu.”
Hồ Công Chức xưa nay luôn làm theo cảm tính của mình. Khi cuộc bạo loạn này nổi lên, cảm giác bất an trong lòng hắn đột ngột tăng mạnh. Không ai trong hoàng thất dại dột động tay chân ở đây lúc này, tất cả đều giữ nguyên tư thế ngồi yên xem kịch.
Từ trong đám đông bay ra hàng loạt tu sĩ cướp đoạt bảo vật đấu giá. Những thủ vệ Vạn Niên Các cũng lập tức xuất thủ, nhưng số lượng có hạn, để lọt mấy chục tên.
Kỵ Hà bị thương, bay vào một đinh ba xuyên thủng ngực bốn tu sĩ. Hắn ghim đinh ba xuống đất, quát lớn:
“Kết Giới Tử Độc!”
Độc khí lan tỏa, tạo thành kết giới giam cầm toàn bộ tu sĩ trong phòng đấu giá. Kỵ Hà, dù bị thương do đánh lén, vẫn tập trung tinh thần tạo ra kết giới, không cho bất kỳ ai trốn thoát.
Mễ Đặc Thị thì đang giao thủ cùng Đỗ Lạc Hoàng, tranh giành kỳ thảo. Kỵ Hà cầm lấy đinh ba, hướng về phía trung niên lúc trước đánh lén mà bổ tới.
Mất đi ba tấm Phù Hồn Lôi Thiêm Kích, nhưng hắn vẫn còn hai tấm để hộ thân. Hắn nhanh chóng tế ra một tấm để đẩy lui Kỵ Hà.
Tay trái Kỵ Hà đột nhiên chuyển đổi thành hắc sắc khí độc.
“Ám Độc Chu Nhạn.”
Trung niên kia định tế ra tấm phù cuối cùng thì không còn kịp. Khí độc màu đen tốc độ cực nhanh như là mãn xà quấn lấy trung niên, kẻ đó kêu lên thống khổ rồi hóa thành một vũng nước đen.
Mọi người chứng kiến cảnh này thì sắc mặt kinh biến không thể che giấu. Trực tiếp giết chết một Thánh Nhân thượng kỳ dễ như giẫm chết một con kiến vậy.
Đỗ Lạc Hoàng tái xanh mặt mày nhìn Mễ Đặc Thị nói:
“Còn không mau liên thủ!”
Mễ Đặc Thị dù không muốn cũng buộc phải liên thủ, bởi vì Kỵ Hà dù bị thương nhưng thực lực vẫn còn mạnh.
“Các vị mau liên thủ giết tên này, bằng không để kịch độc của hắn giết chết từng người.”
Mễ Đặc Thị kêu gọi thêm vài vị Thánh Nhân viên mãn để tăng cơ hội sống cho bản thân. Những người khác cũng có ý nghĩ này nên đồng ý liên thủ.
Kỵ Hà nhất thời rơi vào thế bị vây không thể thoát ra, dù có Ám Độc Chu Nhạn hộ thể vẫn không tránh khỏi việc phải chịu thương thế.
“Tinh Thần Hỗn Lạc.”
“Bạo Hồn Thấu Tâm.”
“Tinh Vũ Hỏa Liệp.”
“Tử Cực Hà Anh.”
Bốn đòn công kích từ sau lưng giáng xuống, khiến Kỵ Hà không kịp trở tay, bị đánh trọng thương quỳ gối trên đất.
Thực quỷ liên tục chữa trị cho Kỵ Hà nhưng vẫn không thể khép lành vết thương tinh thần và linh hồn, bởi vì hai cao thủ Mễ Đặc Thị và Đỗ Lạc Hoàng đã ra tay.
Kỵ Hà cắn răng, nhìn về phía gian phòng của Hàn Vũ Thiên, ôm quyền hô lớn:
“Mời trưởng lão xuất thủ!”
Tất cả nghe xong đều như sét đánh ngang tai, không d��m cử động. Cả hội trường lạnh ngắt như tờ, không một tiếng động, chỉ còn nghe thấy tiếng giọt máu nhỏ tí tách của Kỵ Hà rơi trên đất.
Những thế lực ở trong phòng không ngờ rằng người mà bọn họ dùng thần thức thăm dò, lại chính là một vị trưởng lão Vạn Niên Cung.
Thanh Hoa lâu dù là nơi nắm rõ tin tức nhất cũng không hề hay biết Vạn Niên Cung lại phái trưởng lão đến đây.
“Haiz, những kẻ làm loạn hôm nay, hãy để lại mạng sống ở đây đi.”
Thanh âm vừa dứt, một bóng người trẻ tuổi từ gian phòng bước ra. Hàn Vũ Thiên đã thay đổi diện mạo, nên không ai nhận ra người trước mắt chính là cung chủ Vạn Niên.
Chứng kiến mọi chuyện, Hàn Vũ Thiên càng thêm chán ghét tán tu. Mọi cuộc bạo loạn đều do cường giả tán tu gây ra, cái họa này thật khó mà diệt tận gốc.
Lôi điện lóe lên, mấy trăm tu sĩ tham gia bạo loạn đã bị giết chết trong nháy mắt.
Hồ Công Chức đã sớm nghe nói mỗi trưởng lão của Vạn Niên Cung đều là cao thủ đỉnh cấp trong số Thiên Thánh và Chí Thánh. Giờ đây, chỉ một lần động thủ, họ đã dọn s���ch đám người gây loạn.
Mấy cao thủ xung quanh Mễ Đặc Thị và Đỗ Lạc Hoàng đều đã bị giết. Hiện tại, nhóm người làm loạn chỉ còn hai vị cường giả này thôi.
Bàn tay Hàn Vũ Thiên hạ xuống, uy áp lập tức nghiền ép toàn bộ hội trường, không một ai có thể đứng vững. Hắn trầm giọng nói:
“Mễ Đặc Thị và Đỗ Lạc Hoàng, hai vị tu sĩ nhân gian đức cao vọng trọng trong giới tinh thần và hồn lực, được khắp các cường quốc kính trọng.”
“Chúng ta không dám.”
Hai cường giả nhân gian đứng trước mặt tu sĩ cường đại hơn lại cúi đầu không dám vọng động.
Hàn Vũ Thiên nhìn Kỵ Hà bị thương, bàn tay đặt lên vai hắn, pháp lực truyền vào giúp tinh thần và hồn lực đang tiều tụy của hắn nhanh chóng khôi phục.
“Áp giải hai người bọn chúng về Vạn Niên Cung, đợi cung chủ xuất quan rồi xử trí.”
Hàn Vũ Thiên cong ngón tay búng ra hai đạo lam quang, chui vào cơ thể hai tu sĩ. Tu vi của họ lập tức bị phong bế, trở thành phàm nhân.
Kỵ Hà không có hỏi nhiều, liền cho người tới áp giải hai người vào ngục. Hỗn loạn ở đây cũng ��ã đủ cho một ngày rồi, đấu giá ngừng lại, toàn bộ trở về.
Tin tức hai tu sĩ nhân gian bị trưởng lão Vạn Niên Cung phong bế tu vi và giam giữ, sớm sẽ được lan truyền đi khắp nơi trên Nam Cương Quốc.
Trở về phòng, Hàn Vũ Thiên vẻ mặt không vui nói:
“Chúng ta đi giải khuây chưa được ba ngày mà Vạn Niên Các đã loạn ra thế này rồi.”
Kiều Nguyệt Nga rót hai ly trà bước tới nói:
“Đây chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi, huống chi món bảo vật đó lại là thứ mà hai vị cường giả nhân gian kia đang rất cần.”
Bên ngoài truyền tới tiếng gõ cửa cùng giọng nói của Kỵ Hà:
“Trưởng lão, mọi chuyện đã được an bài.”
Hàn Vũ Thiên ném tấm lệnh bài xuyên thủng cửa. Kỵ Hà phản xạ nhanh nhạy, bắt lấy được lệnh bài. Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói:
“Trong lệnh bài này có một kiện Ám Nhận Độc Ngô Thương, một Tông Khí sơ giai vừa hay phù hợp với ngươi.”
Kỵ Hà trừng lớn mắt nhìn lệnh bài trong tay, như mất hết sức lực. Hắn rung giọng nói:
“Trưởng lão, ta không biết bản thân đã làm được gì mà lại nhận được ân điển này.”
“Đây là cung chủ ban tặng cho ngươi. Về phần lệnh bài, ngươi cứ tạm thời giữ thay ta, ta cần phải làm vài việc không tiện ở lâu.”
Kỵ Hà nghe vậy cũng không thể từ chối, lập tức hành lễ rời đi.
Trong gian phòng, hắn nhìn lệnh bài trên tay mà không kiềm chế được sự tò mò. Kỵ Hà nhỏ một giọt máu tươi lên lệnh bài, lệnh bài lóe sáng hai màu tử sắc và hắc sắc.
“Đây là Ám Nhận Độc Ngô Thương?”
Lưỡi thương sắc bén như nhận, kèm theo độc tố cường hãn bao phủ. Thân thương có khắc hình đầu ngô công, nhìn như vật sống đang quấn lấy thương.
“Cung chủ thật sự ban cho ta thứ này sao?”
Kỵ Hà vẫn không tin vào sự thật trước mắt, định tới hỏi trưởng lão thì lam quang lóe lên. Hàn Vũ Thiên, dưới dạng tàn ảnh, chắp tay nói:
“Ám Nhận Độc Ngô Thương là do bổn cung chủ giết một đầu Ám Ma Ngô Hoàng tu vi Thánh Tông mà đúc thành. Vạn Niên Cung không có mấy người chuyên về độc, trước mắt thì ngươi là người đầu tiên ta nghĩ tới, nên nó tất nhiên thuộc về ngươi. Biểu hiện của ngươi ở trận đấu tiên tộc rất tốt, hãy nhận lấy ban thưởng này và về sau cố gắng phát huy.”
Tàn ảnh còn không kịp để Kỵ Hà quỳ xuống cảm tạ đã biến mất. Hắn cuối cùng đã xác định được Ám Nhận Độc Ngô Thương này thuộc về mình.
Tác phẩm này được đăng tải độc quyền tại truyen.free, hãy đón đọc để ủng hộ người dịch.