Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 232: Tiểu Bảo xuất thủ.

Hàn Vũ Thanh nắm chặt chuôi kiếm không phải để chuẩn bị chiến đấu, hắn dùng kiếm rạch vào không gian rồi ẩn mình vào trong đó.

Không thể một mình chống lại bảy người thì chỉ còn cách kéo dài thời gian. Đạo Thanh đặt búa xuống đất, cau mày nói:

“Khí thế hừng hực đột nhiên biến mất không dấu vết, rốt cuộc là có ý gì đây?”

Mộc Bích khẽ trầm ngâm một lát rồi nói:

“Đại ca, chẳng lẽ là viện quân của nhân tộc sao? Muội thấy hắn ta chưa từng xuất hiện trên chiến trường.”

Đạo Thanh nghe vậy cũng thấy có lý, bèn thấp giọng nói:

“Vậy là hắn muốn câu kéo thời gian. Chúng ta phải nhanh chóng giải quyết chuyện ở đây.”

Trí Phong vốn im lặng bỗng cất giọng:

“Không, chúng ta cần phải chậm rãi chờ đợi viện quân của nhân tộc.”

“Vì sao?”

“Ý gì?”

Sáu vị yêu thánh đồng loạt đưa mắt nhìn về phía lão thất. Trí Phong dựa vào một tảng đá nói:

“Đệ sắp tiến hóa rồi.”

Lời này khiến sáu vị khác bừng tỉnh. Đa Cách mỉm cười nói:

“Đợi, tất nhiên phải đợi. Lão thất đã khiến chúng ta yên lòng rồi, vậy còn gì mà không đợi, ha ha ha ha.”

Những vị yêu thánh còn lại cũng đồng loạt gật đầu. Đạo Thanh nhìn nhóm nhân tộc đang bị vây khốn trong càn khôn tráo nói:

“Đa Cách, đến lượt ngươi động thủ.”

Đa Cách vác lưỡi hái trên vai, bước về phía nhân tộc nói:

“Đại ca hạ lệnh, đệ nào dám trái lệnh. Độc Tán Hoàng Tuyền!”

Lưỡi hái liên tục xoay tròn tạo ra sương đen thổi về phía nhân tộc. Khí độc này còn cường đại hơn của Cố Mạch và Phùng Càn Dương.

Không gian lại nứt ra, một thanh phi kiếm lao ra đánh bay Đa Cách. Độc khí không còn ai duy trì nên nhanh chóng tiêu tan.

“Lại là ngươi?”

Đa Cách tức giận nhìn vùng không gian đang khép lại. Đạo Thanh híp mắt lại nói:

“Có vẻ như hắn đến để bảo vệ nhóm nhân tộc này. Không cần tấn công nữa, cứ chờ đợi đi.”

Đa Cách định ra tay tiếp nhưng bị đại ca ngăn lại. Đại Lục Thất Yêu Thánh ngồi tụ lại một chỗ khôi phục pháp lực đã hao tổn trong trận chiến với Cố Thân Giao.

Hàn Diệp độ kiếp thành công, cũng là một vị Thánh Tông sơ kỳ mở ra Khí Vực. Nhưng hiện tại đối đầu với kẻ thù mạnh như thất yêu thánh, dù đã đột phá tới Thánh Tông, hắn cũng không có sức phản kháng. Phá đi càn khôn tráo trước mắt còn không được, nói gì đến đánh bại đối phương đây.

“Gia gia...”

Hàn Diệp ở bên trong, thấy Hàn Vũ Thanh bên ngoài ngăn trở công kích của kẻ địch, thì lòng đầy bất an.

Vạn Niên Cung, Tiểu Bảo đang ngồi trên ghế chủ tọa, nhận được tình báo phía Nam Hải thì vô cùng kinh hãi nói:

“Toàn bộ bị bắt thật sao?”

Hắn vẫn chưa thể tin, nhìn đệ tử truyền tin hỏi lại lần nữa. Đệ tử truyền tin cũng vẻ mặt đầy sợ hãi nói:

“Bọn chúng chỉ có bảy người, nhưng lại chi phối toàn bộ chiến trường. Đại cung phụng không tin có thể phái người khác tới thăm dò.”

Tiểu Bảo sắc mặt âm trầm. Mọi chuyện đã đi đúng quỹ đạo, nhưng chỉ vì bảy tên yêu tộc đã khiến tất cả mọi thứ đi chệch hướng.

“Phó cung chủ là một không gian tu sĩ. Ngươi hãy đi báo hiệu cho ông ấy trở về.”

Đệ tử truyền tin nghe vậy, đôi mắt rưng rưng cúi đầu nói:

“Đại cung phụng đại nhân, phó cung chủ đã hy sinh vì Vạn Niên Cung rồi.”

Các quản sự còn lại trong chính điện đều ngây người. Tiểu Bảo đứng dậy khỏi ghế, trừng lớn mắt nói:

“Không thể nào! Phó cung chủ dù không đánh lại cũng có thể thoát thân. Ngươi lừa ai chứ?”

Đệ tử truyền tin nước mắt lăn dài, cố nén cảm xúc nói:

“Phó cung chủ hiến tế bản thân, dùng sức mạnh cuối cùng để bảo vệ Vạn Niên Cung đến hơi thở cuối cùng, nhưng cuối cùng vẫn không thể...”

Tiểu Bảo ngả người xuống bảo tọa, sát khí không kìm được bùng lên. Giao lão là một trong những thân tín quan trọng của chủ nhân, vậy mà cứ thế bị người ta giết đi.

Nếu chủ nhân biết được, ắt sẽ nổi cơn thịnh nộ không ai cản nổi. Tiểu B���o thở dốc nói:

“Truyền lệnh của ta, phong tỏa toàn bộ Vạn Niên Cung, không ai được phép rời đi.”

“Đại cung phụng! Ngài không được bế quan, những người Vạn Niên Cung bị bắt ở Nam Hải thì sao?”

Mấy vị quản sự trong chính điện không nhịn được nữa mà lên tiếng. Tiểu Bảo dù tâm tình không tốt vẫn cố trấn an bọn họ:

“Các ngươi đến cũng chỉ khiến nhiều người phải chết thêm mà thôi. Không nghe hắn nói là họ bị bắt chứ không phải bị giết sao?”

Các quản sự trong điện muốn nói thêm gì đó, nhưng Tiểu Bảo lại ngắt lời:

“Bế quan. Ta sẽ tìm cách đưa bọn họ trở về an toàn, không cần lo lắng.”

Tiểu Bảo không còn cách nào khác, cũng chỉ đành trấn an bọn họ bằng lời nói này mà thôi. Các quản sự cũng là những người theo chân Vạn Niên Cung đã lâu, nếu họ thực sự liều mạng, ngay cả hắn cũng không thể ngăn cản được.

Đại cung phụng đã khiến mấy quản sự yên lòng, họ cũng không làm khó, ôm quyền hành lễ rồi rời khỏi chính điện. Là quản sự, họ biết chuyện nào nên nói, chuyện nào không nên nói, những đệ tử tạm thời không cần được biết.

“Chủ nhân, ta cũng không biết bản thân nên làm thế nào đây?”

Tiểu Bảo có khả năng tiêu diệt hai vị Chuẩn Đạo, nhưng lại không có khả năng tiêu diệt bảy vị. Hậu chiêu mà Hàn Vũ Thiên để lại vẫn chưa đủ. Tựu chung lại, tất cả là do thực lực chưa đủ.

Bảy ngày đã trôi qua. Phía Nam Hải thì mấy vị yêu thánh cứ mỗi ngày lại phát động một đợt tấn công vào nhân tộc. Hàn Vũ Thanh cũng phải chật vật chống đỡ rồi lại trốn đi. Nếu ở Nam Cương Quốc không còn ai có thể giúp họ, thì mọi chuyện sẽ nhanh chóng kết thúc thôi.

“Lão thất, đã bảy ngày rồi vẫn không có chút động tĩnh nào. Chẳng lẽ kẻ đó chỉ có một mình, đang cố câu kéo thời gian của chúng ta thôi?”

Châm Nghị vẻ mặt chán nản ngước nhìn Trí Phong hỏi. Bọn họ thay phiên nhau công kích nhưng vẫn không thấy có thay đổi gì, vẫn như cũ là Hàn Vũ Thanh từ trong không gian bay ra ngăn cản công kích rồi lại trốn tránh.

Trí Phong rút đao khỏi vỏ, hướng về phía không gian bổ ra một đao. Huyết quang phóng ra chém vào vùng không gian kia. Một b��ng người bay vụt ra ngoài. Hàn Vũ Thanh ôm ngực nhìn lại, không ngờ đối phương lại biết được vị trí của mình.

“Ngươi trốn đã bảy ngày rồi, giờ cũng nên lộ diện nói rõ cho ta biết.”

Trí Phong bay lên nhìn Hàn Vũ Thanh, trong mắt cũng đã có chút không vui. Hàn Vũ Thanh ôm ngực, khóe môi có một vết máu, khó hiểu nói:

“Nói rõ chuyện gì?”

“Viện quân của các ngươi có thực sự đang đến đây, hay ngươi chỉ đang làm trò để câu kéo thời gian của bọn ta? Nếu thành thật thì ta sẽ cho ngươi sống thêm một khoảng thời gian.”

Hàn Vũ Thanh nhanh chóng suy tính trong đầu rồi cất giọng nói:

“Viện quân thì có, nhưng ta nghĩ các ngươi không đủ kiên nhẫn để chờ đợi đâu. Dù hiện tại có giết chết bọn ta, thì khi bọn họ đến vẫn sẽ tìm ra được tung tích của đám yêu tộc các ngươi. Đến lúc đó sẽ tới lượt các ngươi chịu chết.”

“Là cá trong chậu mà còn dám lớn tiếng sao?”

Châm Nghị thuấn di xuất hiện bên trái Hàn Vũ Thanh, một cước nhắm tới sườn trái mà đá tới. Hắn phản ứng mau lẹ, một kiếm ngăn lại.

Hàn Vũ Thanh ngoại trừ Trí Phong và Đạo Thanh ra thì không sợ ai trong thất yêu thánh. Dù sao tu vi đã gần tiến vào Chuẩn Đạo, càng chiến đấu với họ thì cơ hội đột phá của hắn càng cao.

“Thập Bát Huyễn Tốc, Cước Ảnh!”

Châm Nghị hóa thành mười tám đạo thân ảnh kim sắc bao vây lấy Hàn Vũ Thanh. Mỗi ảo ảnh đều có dáng vẻ ra đòn giống hệt chân thân.

Mắt trái lóe lên tử quang, dò xét từng thân ảnh. Đột nhiên cảm nhận được sự sắc bén từ bên dưới, Hàn Vũ Thanh hướng xuống mà đâm một kiếm.

Quả nhiên mũi kiếm và mũi giày của hắn và Châm Nghị va chạm vào nhau. Châm Nghị nhướng mày có chút kinh ngạc nói:

“Ngươi lại phân biệt được vị trí ra đòn của ta?”

Hàn Vũ Thanh xoay người lui về sau, thản nhiên nói:

“Ảo ảnh sẽ không có sát khí, nhưng bản thể thì nhất định sẽ có.”

Châm Nghị hơi vuốt ngược mái tóc về phía sau, cười nói:

“Quả nhiên là ta có sơ hở. Người trẻ tuổi cũng không nên quá đắc ý. Huyễn Thiên Thông Chi Trận!”

Sau lưng Châm Nghị lộ ra hư ảnh một con thỏ kim sắc. Nó tỏa ra kim quang chói lọi, biến vạn dặm xung quanh thành huyễn trận.

Châm Nghị ở trong huyễn trận, kim quang lại thoắt ẩn thoắt hiện, hư hư thực thực, khiến Hàn Vũ Thanh càng thêm cảnh giác.

“Huyễn trận của Châm Nghị, kể cả đại ca cũng phải dùng ra thất kỹ của Cửu Trọng Chùy mới có thể phá được. Không biết kẻ kia có cản được trận này?”

Mộc Bích mỉm cười nhìn không gian xung quanh đã bị kim quang bao trùm.

Châm Nghị một cước đá vào lưng Hàn Vũ Thanh, khiến hắn lăn về phía trước. Chưa kịp ngã đã bị Châm Nghị bắt lấy hai vai, đầu gối thúc mạnh vào bụng.

Hàn Vũ Thanh lui về sau, kiếm trong tay lại hóa thành năm thanh, bắt đầu xoay quanh hắn, tạo thành kiếm thuẫn.

“Ha ha ha, chống cự vô ích! Liên Cước Oanh Tạt!”

Châm Nghị liên tục tung cước vào kiếm thuẫn không ngừng. Thân ảnh thoắt ẩn thoắt hiện liên tiếp ra đòn, nhanh đến mức Đạo Nhãn Kiếm Ý cũng không bắt kịp sự sắc bén trong không gian.

Kiếm thuẫn bắt đầu xuất hiện từng vết rách, khiến Hàn Vũ Thanh không còn thời gian suy đoán. Hắn nâng kiếm lên, màu sắc từ lam chuyển sang tử hồn.

“Kiếm Hồn Uy Trấn!”

Linh hồn lực lượng tản ra, trường kiếm tử sắc ghim xuống mặt đất, tạo thành hồn khí thổi bay Châm Nghị ra xa trăm trượng.

“Kiếm hồn? Ngươi không nhắm vào được thân thể liền chuyển sang linh hồn công kích, đúng là một nhân tộc anh tài xuất chúng.”

Châm Nghị vuốt nhẹ mái tóc, đôi mắt từ màu nâu cũng hóa thành kim sắc. Lần này thực sự đã trở thành thuấn di chân chính. Mỗi một lần công kích đều làm cho kiếm hồn của Hàn Vũ Thanh rung lên.

“Cứ phòng thủ không phải là kế lâu dài. Lưỡng Cực Chi Kiếm, Bạo Vũ!”

Hàn Vũ Thanh điểm lên hồn kiếm đang ghim trên đất, chỉ thấy một nửa lưỡi kiếm lại chuyển về trạng thái màu lam.

Trường kiếm bay bổng lại phân thành hàng ngàn thanh kiếm. Hàn Vũ Thanh vung tay, liền thấy trường kiếm phóng ra khắp nơi, công kích loạn xạ.

“Mặt của ta!”

Châm Nghị ở cách đó chục trượng đã bị một thanh kiếm vô tình lướt trúng mặt. Ngay má phải xuất hiện một vết máu dài.

“Ta sử dụng biết bao nhiêu thảo dược dưỡng nhan mới có được khuôn mặt này. Thằng nhãi con chịu chết cho ta! Huyễn Ảnh Thố Chân Thân!”

Châm Nghị bạo nộ, toàn thân phát ra kim quang chói sáng như mặt trời, hóa thành một con kim thố trăm trượng.

Bình thường Châm Nghị đã là đệ nhất trong lĩnh vực tốc độ. Sau khi biến thành bản thể Huyễn Ảnh Thố, tốc độ lại càng tăng lên gấp mấy trăm lần.

Hàn Vũ Thanh còn chưa kịp phản ứng thì đã bị một cước đá lún vào mặt đất. Chờ đợi hắn là hàng vạn đòn công kích được tung ra với tốc độ thuấn di.

“Hồng Nhuận Nhuốm Máu, Tương Tư Đoạn Trường!”

Mộc Bích tận dụng cơ hội này mà nhắm vào đám nhân tộc còn bị nhốt. Hồng quang nhàn nhạt lại giáng xuống mấy trăm vạn nhân tộc bên dưới.

“Băng Hoàng Khiếu Thiên!”

“Hỏa Long Chi Nộ!”

“Tử Vong Ngưng Vọng!”

“Xà Nhãn Thiên Thê!”

“Huyết Lôi Bạo Liệt!”

“Kim Lôi Thâm Hải!”

Hàn Diệp, Tiêu Hạo, Phùng Càn Dương, Cố Mạch, Cao Tùng Bách và Hồ Niên liên thủ ngăn cản luồng hồng quang đang giáng xuống.

“Còn thở thì còn phản kháng, không nên khuất phục trước đám yêu tộc này!”

Cao Tùng Bách chật vật chống đỡ nhưng cũng đã lấy lại nhi��t huyết ban đầu. Trước đó, khi thấy Hàn Vũ Thanh chống đỡ công kích suốt bảy ngày, lão đã có lại ý chí, quyết định tử chiến đến cùng với yêu tộc.

“Bây giờ lại phản kháng à?”

Mộc Bích có chút kinh ngạc nhìn đám nhân tộc vốn đang uể oải chờ chết, đột nhiên lấy lại tinh thần, không còn sợ hãi.

Sắc mặt nàng trầm xuống, nhìn Đa Cách nói:

“Giết hắn đi, xem thử chúng còn dám phản kháng.”

Đa Cách khởi động cơ thể, vác lấy lưỡi hái lao đến chỗ Châm Nghị.

Hàn Vũ Thanh tứ chi méo mó, toàn bộ xương sườn cũng bị gãy. Châm Nghị ra tay quả thật không một chút lưu tình.

Đôi mắt mờ nhạt của Hàn Vũ Thanh nhìn thấy phía xa có một bóng người đang lao tới, hắn chỉ còn biết nhắm mắt chờ đợi cái chết.

Đa Cách bay tới, lưỡi hái nâng lên, nhắm thẳng vào thủ cấp của Hàn Vũ Thanh mà chém xuống. Mọi chuyện gần như đã kết thúc.

“Vạn Niên Thần Quang!”

Trên trời giáng xuống cửu thải quang trụ đánh bay hai vị yêu thánh. Hai người bị đánh trúng liền phun máu, bị thương nặng.

Từ cột sáng cửu thải bước ra một tiểu hài tử với vẻ mặt kiêu ngạo. Đạo Thanh cau mày nói:

“Tiểu hài đồng?”

“Ngươi... ngươi cuối cùng cũng đã chịu xuất thủ.”

Hàn Vũ Thanh hai mắt mở ra, thấy đứa trẻ rất quen thuộc. Tiểu Bảo nhìn Hàn Vũ Thanh thở dài nói:

“Là ta đã không tính toán kỹ lưỡng, khiến ngươi phải chịu khổ rồi.”

Tiểu Bảo lật tay, cửu thải quang sắc bao phủ lấy người Hàn Vũ Thanh. Cơ thể hắn đang khôi phục với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

“Lại một tên tìm chết?”

Hạ Hoàng Nghĩa cầm trường kích, vẻ mặt nghiêm trọng đứng cạnh Châm Nghị và Đa Cách.

Một đòn đả thương được hai vị yêu thánh không phải dạng tầm thường. Chuẩn Đạo làm bị thương lẫn nhau đã rất hiếm, chỉ có thể nói thực lực của đứa trẻ này ngang với Đạo Thanh.

“Tránh ra.”

Đạo Thanh từ phía sau bước lên, vẻ mặt tràn đầy thích thú, nâng Cửu Trọng Chùy lên, nhảy vút tới bổ vào Tiểu Bảo.

Tiểu Bảo vẫn đứng chắp tay sau lưng, không vội vàng ngăn cản một chùy này. Từ không trung lại giáng xuống một khối bạch quang. Chùy của Đạo Thanh bổ vào bạch quang nhưng lại bị bật ngược ra ngoài.

Cửu Trọng Chùy nặng mấy chục vạn cân nện lên bạch quang, nhưng lại bị đánh bay khỏi tay Đạo Thanh. Từ trước tới giờ, người làm được chuyện này chỉ có yêu hoàng và Trí Phong.

Bạch quang tiêu tán hiện ra hình dáng Vạn Niên Bảo Tọa. Nếu như Cửu Trọng Chùy nặng mấy chục vạn cân thì Vạn Niên Bảo Tọa này nặng đến hai trăm vạn cân.

Thứ này được rèn từ các loại bảo thạch hiếm. Sức nặng của nó không vũ khí nào so sánh được, chỉ khi rơi vào tay Hàn Vũ Thiên thì nó mới nhẹ đi vài trăm cân.

Vạn Niên Bảo Tọa hóa thành một trường thương màu trắng. Đây chính là hình thái vũ khí của bản thể Tiểu Bảo.

“Ngươi là người thứ ba có thể làm Cửu Trọng Chùy rơi khỏi tay ta. Ta thực sự rất thưởng thức cây trường thương đó.”

Đạo Thanh chậm rãi quay về nhặt lại Cửu Trọng Chùy lên. Hắn toàn thân bộc phát khí tức nặng nề như núi.

Bờm được cột gọn lại xù lên theo luồng khí tức phát ra. Đạo Thanh một tay nâng Cửu Trọng Chùy lên, hô lớn:

“Nhất Trọng Khai Chùy!”

Cửu Trọng Chùy hóa to ngàn trượng, một lần nữa nện xuống Tiểu Bảo nhỏ bé như một con kiến.

Bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free