Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 231: Tọa Ma Thu Phục.

Khối thịt kia trông như hàng vạn con trùng nhỏ tụ lại mà thành, nhớp nháp ghê tởm khiến người ta phải buồn nôn.

"Thứ ghê tởm này là bản thể của ngươi?"

Tô Hạo Nhiên không nhịn được mà nôn thốc nôn tháo, mùi hôi trên cơ thể con trùng này thật quá đỗi kinh tởm.

"Gào!"

Độc Trùng Phệ Viêm rít lên, phớt lờ lời oán thán của Tô Hạo Nhiên. Balloon phía xa thấy vậy thì thở dài nói:

"Ngươi đừng mất kiểm soát chứ, lỡ để kẻ khác phát hiện thì không hay."

Một cái miệng từ khối thịt nhô ra cười khà khà nói:

"Ta ăn xong hai kẻ này thì sẽ trở về ban đầu thôi."

Lý Chiêu Hiền muốn tách ra để cứu hai người kia, nhưng Balloon quá mạnh khiến y không thể để Lý Phi đơn độc chống cự.

"Đao Hạ Như Phá Trời!"

Tô Hạo Nhiên một tay thoát khỏi trói buộc, cầm lấy đại đao, toàn lực bổ xuống khối thịt kia. Funman lập tức tách ra thành hàng vạn con trùng nhỏ để né tránh.

Lý Hà Anh thoát ra, bắt lấy cây bát xà mâu đang bùng phát kim quang, nhắm vào chỗ tập trung nhiều tiểu trùng nhất rồi ném đi.

"Quá độc ác, đừng có làm tổn thương mấy tiểu hài của ta chứ."

Thân hình Funman ngưng tụ lại, dùng bàn tay tràn ngập huyết quang đánh bay xà mâu.

"Chết bớt vài đứa cho đỡ ghê tởm đi."

Tô Hạo Nhiên đao khí quét tới lại nhắm đến một hướng khác mà ra tay. Funman vung ra một cánh tay dài như trường xà để ngăn đao khí.

Đến khi đám tiểu trùng lần nữa hội tụ thành khối thịt, đòn công kích của hai người đã hoàn toàn vô dụng. Xúc tu phóng ra kèm theo những cái miệng không ngừng cắn nuốt linh khí.

Khiến Tô Hạo Nhiên và Lý Hà Anh không thể tấn công, mà phải liên tục né tránh. Nếu bị cắn nuốt một lần, họ sẽ mất đi một phần năm pháp lực. Cả hai phát hiện tốc độ của Độc Trùng Phệ Viêm không cao, việc né tránh cũng dễ dàng hơn nhiều.

"Ngươi giảm tốc độ để tăng cường phòng thủ, đáng lẽ ngay từ đầu không cần dùng đến bản thể, đúng là tùy hứng thật."

Balloon thấy Funman tấn công đối thủ nhiều lần vẫn không trúng, thì không khỏi cảm thấy chút phiền muộn.

"Không chơi nữa, Thất Thải Thủy Tức."

Balloon dùng ống hút thổi ra một dòng thủy lưu rực rỡ sắc cầu vồng. Dòng nước lưu chuyển, lao thẳng về phía hai vị kỳ lân tộc.

Lý Chiêu Hiền và Lý Phi không dám khinh suất, lập tức hóa ra bản thể kỳ lân, hai móng vuốt hợp lại một chỗ để ngăn cản thủy tức.

Tuy ngăn cản được đòn này, nhưng bọn họ cũng bị văng ra xa vài trăm trượng. Đánh bật bản thể ngàn trượng văng xa đến vậy, đúng là không thể tin được.

"Cẩn thận!"

Lý Chiêu Hiền lập tức cảnh báo cho hai người phía bên kia. Đòn thứ nhất của Balloon chỉ là đẩy lùi, còn đòn thứ hai nhắm vào yêu đế lại là toàn lực.

"Hai nghiệt súc, cuối cùng cũng chịu lộ sơ hở."

Từ trong không gian xuất hiện một cự thủ vạn trượng, hướng thẳng đến Funman và Balloon để tấn công.

"Lão yêu quái!"

"Tránh!"

Funman đột nhiên hoảng sợ tách thành hàng vạn con trùng, phân tán tứ phía. Chỉ cần một tiểu trùng của hắn còn sót lại, hắn sẽ không thể bị tiêu diệt.

Balloon thì đã phóng lao phải theo lao, không cách nào ngừng công kích. Funman phải hy sinh mấy chục ngàn tiểu trùng tạo thành khiên thịt để ngăn cản cho nàng ta.

"Balloon ngươi không sao chứ?"

Funman đỡ lấy Balloon vào trong lòng, nhìn sắc mặt nàng tái nhợt không còn chút máu. Hắn ngước nhìn hư không, đã thấy bóng dáng một người đứng sừng sững ở đó.

Huỳnh Thanh là yêu tộc được Trụ Thiên phái xuống Tô Lăng giới để tiêu diệt Funman và Balloon. Nhưng y ra tay nhiều lần vẫn để bọn chúng chạy thoát, dù tu vi Đạo Tổ sơ kỳ, y vẫn không thể giết được hai kẻ này. Y chỉ đành làm theo kế hoạch của Hàn Vũ Thiên.

"Hai ngươi trốn chạy cũng đã lâu rồi, bây giờ hãy khoanh tay chịu chết đi."

Huỳnh Thanh nâng tay, cự quyền lại lần nữa ngưng tụ và đánh tới. Funman đang ôm Balloon đột nhiên ngửa đầu cười lớn nói:

"Một Đạo Tổ còn chưa đủ diệt bọn ta."

Cơ thể hắn bốc lên huyết khí, tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc khiến Huỳnh Thanh cũng không chịu nổi, phải kéo bốn người còn lại lui ra xa khỏi làn khói.

"Ha ha ha, tạm biệt."

Funman ôm theo Balloon nhảy ra khỏi đám khói, định bỏ trốn.

"Đã đến rồi thì không cần phải gấp."

Một âm thanh vang lên khiến Funman ngẩn người. Balloon đang uể oải cũng phải trừng lớn mắt. Giọng nói này ngay cả trong mơ bọn họ vẫn luôn ghi nhớ rất rõ, kẻ mà họ hằng đêm mong chờ được gặp mặt.

"Hàn Vũ Thiên!"

Hai người vừa nhìn đã thấy một đạo ngũ sắc hỏa diễm đánh bay họ trở lại. Lôi minh ngưng tụ thành hình dáng Hàn Vũ Thiên đang ngạo nghễ đứng trên không.

"Ngươi, ngươi cuối cùng lại tự mình tìm đến chỗ bọn ta sao?"

Funman tràn đầy kích động không thể tin vào mắt mình, còn phải chớp chớp mắt, tưởng đây là ảo giác.

"Là bản cung chủ."

Balloon phóng xuất khí tức dò xét, đột nhiên giọng nói trở nên ngưng trọng:

"Rõ ràng ngươi là Thánh Nhân, sao đột nhiên đã thành Thánh Tông viên mãn chứ?"

Funman cũng kinh ngạc dò xét được tu vi của Hàn Vũ Thiên hoàn toàn khác biệt so với linh hồn cảm ứng.

"Chuyện này à?"

Hàn Vũ Thiên mỉm cười một cách sâu xa nói:

"Từ lúc các ngươi đặt ấn ký kia lên người ta, thì toàn bộ hành động của hai ngươi đã nằm trong sự khống chế của bản cung chủ. Từng suy nghĩ, hành động và lời nói, tất cả đều nằm trong sự kiểm soát của ta."

Hàn Vũ Thiên ngồi trên không trung, chống cằm tỏ vẻ xem thường nói:

"Các ngươi thử nghĩ xem, vào thời điểm phóng xuất hồn lực, ta chỉ cần một tia ý niệm nhỏ nhoi cũng đủ để diệt cả Kim Thần, đâu cần phải phô trương hồn lực bao trùm toàn bộ Tô Lăng giới làm gì chứ? Phải không?"

Balloon trừng lớn mắt, như đã hiểu ra bản thân vừa mắc một sai lầm căn bản, nói:

"Ngươi muốn dùng hồn lực để dò xét vị trí của bọn ta. Dù bọn ta có phá bỏ tu vi để bước vào tiểu vũ trụ, nhất định vẫn còn lưu lại một tia khí tức khác biệt không hề thay đổi. Ngươi đã dựa vào điểm này để tìm ra bọn ta, nhưng bọn ta ngu ngốc lại nghĩ rằng mình đã ẩn nấp hoàn mỹ, không bị phát hiện. Thậm chí còn đặt ấn ký trên linh hồn ngươi. Đúng là thông minh bị thông minh hại!"

Hàn Vũ Thiên nhướng một bên mày cười nói:

"Nhận thức được chuyện này hơi muộn rồi nhỉ? Một nước đi sai, thua cả ván cờ. Độc Trùng Phệ Viêm và Thương Khung Cự Giải, hai chủng yêu thú chỉ xuất hiện ở vũ trụ trung cấp, xem ra Doãn Lễ đã tính sai mọi chuyện kể từ lúc bắt đầu."

Funman ngẩn người nhớ lại lời Doãn Lễ từng cảnh cáo mình trước khi cho bọn họ hành động:

"Hai ngươi phải cẩn thận một chút. Minh Hoàng Nhân Đế tồn tại đến bây giờ không chỉ dựa vào thực lực, mà còn có cả mưu kế và thế lực. Đừng quá chủ quan mà rước họa vào thân."

Giờ hắn có hối hận cũng đã không kịp nữa rồi. Vốn nghĩ đối phương vẫn còn ở Thánh Nhân cảnh, nhưng bọn họ (Funman và Balloon) lại dùng khoảng thời gian này để thỏa mãn thú vui giết chóc, không chuyên tâm tu luyện, nên bây giờ mới chỉ là Thánh Tông đại viên mãn mà thôi.

Huỳnh Thanh từ phía sau bay tới cùng bốn người khác, bao vây hai người vào giữa. Hàn Vũ Thiên cầm Thiên Dương Liệt Hỏa Kiếm trong tay, khiến Funman có cảm giác kiêng kị.

"Độc của ta là do ngươi giải?"

Funman cau mày, giờ khắc này mới chợt hiểu ra: độc của hắn là do Hàn Vũ Thiên dùng hỏa diễm kỳ dị để hóa giải, chứ không phải Tô Hạo Nhiên có được bảo vật chữa trị.

"Cuối cùng vẫn là do bọn ta đã quá xem thường ngươi, chỉ còn cách liều mạng mà thôi."

Balloon nắm lấy tay Funman. Cảm giác từ tay nàng truyền tới chính là lạnh lẽo, kèm theo một chút hoảng sợ.

"Balloon, ngươi không cần phải bi quan như vậy. Dù sao hắn chỉ mới là Thánh Tông viên mãn, so với chúng ta là thấp hơn một cấp, toàn lực ứng phó vẫn có thể đánh bại."

Ánh mắt hai người nhìn nhau ấm áp, xua tan đi phiền não. Balloon toàn thân bắt đầu nổi lên những bong bóng, tản ra khắp nơi.

Hàn Vũ Thiên mỉm cười, chậm rãi phóng xuất Băng Cực Tuyết Vực. Bong bóng gặp bão tuyết liền hóa thành khối băng mỏng, rơi xuống đất rồi vỡ tan.

"Lĩnh vực của ta..."

Balloon không ngờ được Khí Vực của bản thân vừa mới toát ra không lâu, lại bị Hàn Vũ Thiên dễ dàng thổi tan.

Funman cũng phóng ra huyết khí muốn mượn nhờ bão tuyết để đưa nó lan tỏa khắp nơi. Hàn Vũ Thiên mỉm cười, chỉ búng ngón tay, liền thấy bão tuyết lại hóa thành hỏa diễm hừng hực.

Huyết khí vừa xuất hiện liền bị hỏa diễm thôn phệ, không thể tồn tại nói gì đến lan tỏa. Funman cau mày nhìn Hàn Vũ Thiên nói:

"Ngươi tha cho chúng ta một mạng, có được không?"

"Tha? Ngươi lạm sát sinh linh ở Yêu Phú Quốc, còn mong được tha thứ sao?"

Tô Hạo Nhiên phẫn nộ giơ đao mắng. Huỳnh Thanh thì thản nhiên nói:

"Tội ác như vậy, còn mong được tha? Mạng của những người bị giết, ai sẽ gánh đây?"

Balloon nắm chặt tay Funman nói:

"Ngươi cầu xin cái gì? Nhiệm vụ thất bại thì cũng chết, cùng lắm thì cá chết lưới rách thôi."

Funman tặc lưỡi một cái, do dự nói:

"Nhưng ta không muốn ngươi chết..."

Balloon ngây người, sau đó nước mắt lăn dài trên má, rồi khóc rống lên nói:

"Ngươi nghĩ ta muốn ngươi chết sao? Funman ta không muốn chết, ta không muốn..."

Funman ôm Balloon vào lòng dỗ dành, hắn nhìn Hàn Vũ Thiên giọng cầu khẩn nói:

"Hàn Vũ Thiên, ngươi tha cho nàng đi, ta sẽ tự mình chịu trách nhiệm."

Hàn Vũ Thiên nhìn mấy vị yêu tộc như hỏi ý kiến của họ. Ánh mắt y vừa nhìn tới ai, người đó liền lắc đầu không đồng ý tha thứ.

Funman không đợi câu trả lời mà liên tục dỗ dành Balloon đang khóc. Một cái bóng lớn phủ lên hai người họ.

Ngước nhìn lên, đó chính là Tọa Ma Họa Tháp phiên bản mô phỏng của Hàn Vũ Thiên. Funman đã không còn kịp phản kháng, lập tức nói:

"Minh Hoàng tha mạng, bọn ta chưa muốn chết!"

"Nếu các ngươi ở bên trong Tọa Ma Họa Tháp trăm năm mà không chết, thì bản cung chủ sẽ tha mạng cho các ngươi. Đây cũng chính là sự trừng phạt của ta đối với hai ngươi."

Âm thanh của Hàn Vũ Thiên vừa dứt thì Tọa Ma Họa Tháp đã nhốt hai người vào bên trong. Hắn đưa tay thu tòa tháp về.

Tô Hạo Nhiên nhanh chóng đi tới gấp giọng nói:

"Vĩnh Dạ Tướng Quân, ngươi sao lại không trực tiếp giết chúng nó? Tự nhiên lại nhốt vào trong tòa tháp, là có ý gì?"

"Phải đó, là thế nào?"

Huỳnh Thanh cũng đã tới bên cạnh, hỏi. Hàn Vũ Thiên giơ tòa tháp lên nói:

"Ta không muốn bọn chúng chết dễ dàng như vậy. Những chuyện chúng đã làm cần phải trả giá. Tòa tháp này đủ để chúng phải chịu thống khổ bậc nhất thế gian."

"Chỉ bằng một tòa tiểu tháp thì được bao nhiêu thống khổ chứ?"

Lý Phi hừ lạnh, có chút không tin lời hắn nói. Hàn Vũ Thiên cười nói:

"Ngươi vào bên trong trải nghiệm thử một chút, chẳng phải sẽ biết sao?"

Lý Phi ánh mắt nhìn sang chỗ khác, lảng tránh. Dù gì thì tòa tháp trong tay Hàn Vũ Thiên tản ra hắc ám nồng đậm như vậy, nếu không thống khổ thì cũng bị ma khí thôn phệ tinh thần. Ai lại ngu mà tự mình đi trải nghiệm chứ.

"Được rồi, mọi chuyện đã kết thúc, ngươi nên trở về thế giới của mình rồi."

Hàn Vũ Thiên thản nhiên nhìn Huỳnh Thanh, vẻ mặt cười như không cười. Huỳnh Thanh mỉm cười nói:

"Ngươi che giấu một chút sẽ bị lôi kiếp đánh chết sao?"

Hàn Vũ Thiên nhún vai, rồi chợt nhớ ra điều gì đó liền nói:

"Ta còn cần ngươi giúp một việc."

Huỳnh Thanh nhẹ gật đầu, sau đó nắm lấy vai Hàn Vũ Thiên bay vụt đi, để lại bốn người đang ngây ngốc không biết phải làm sao.

"Chiến trường bên kia còn cần các ngươi đến trợ giúp. Ta và Vĩnh Dạ Tướng Quân còn việc khác phải làm."

Âm thanh của Huỳnh Thanh vang lên trong hư không, nhưng thân hình y đã sớm bay tới phía xa ngàn dặm.

"Ngươi ở đây không phải sẽ gặp rất nhiều phiền phức sao? Sao không liên lạc với thế lực của mình, nhờ họ giúp đỡ?"

Huỳnh Thanh mang theo Hàn Vũ Thiên không nhịn được tò mò hỏi. Hàn Vũ Thiên thở dài nói:

"Chuyện này thì không cần thiết đâu. Ta tự mình làm vẫn tốt hơn."

Huỳnh Thanh cũng không nói gì thêm, đưa Hàn Vũ Thiên ra ngoài khơi, rời khỏi Yêu Phù Quốc hướng về Nam Cương Quốc. Ngự Không Thú thoát khỏi sự khống chế của hắn đã lưu lại một cổ khí tức không gian khổng lồ, nơi đó chắc chắn là vị trí Nam Cương Quốc.

Huỳnh Thanh tu vi Đạo Tổ đã là bá chủ nơi này, tốc độ mấy ngàn dặm một ngày cũng là chuyện rất bình thường. Theo tính toán thì Hàn Vũ Thiên sẽ trở về trong vòng nửa tháng.

Y cũng không ngờ việc bắt Funman và Balloon lại diễn ra xuôn sẻ như vậy. Y cứ nghĩ đối phương đã chuẩn bị rất nhiều thứ để đối phó với mình, nhưng mọi thứ lại diễn ra quá dễ dàng.

Nam Cương Quốc, bờ Nam Hải. Yêu tộc đại quân bị Cố Thân Giao xóa sổ không còn một mống, chỉ còn lưa thưa mấy chục cao thủ Thánh Tông sót lại.

Đạo Thanh đang được Giáng Châu trị thương hừ lạnh nói:

"Đã tiêu diệt hơn trăm vạn yêu tộc, ta đây cũng sẽ bắt chúng nợ máu trả bằng máu. Mộc Bích, động thủ đi."

Mộc Bích bước ra, chiếc ô trong tay bung ra rồi xoay tròn giữa không trung. Từ bên trong ô lại tỏa ra hồng quang nhàn nhạt.

"Hồng Nhuận Nhuốm Máu, Tương Tư Đoạn Trường!"

Hồng quang như vạn tiễn giáng xuống nhân tộc đang bị vây khốn bởi Càn Khôn Tráo của Hạ Hoàng Nghĩa. Chỉ trong một chốc, đã có mấy vạn nhân tộc bỏ mạng dưới hồng quang.

Không gian nứt ra, một thanh phi kiếm đánh bật chiếc ô ra ngoài. Từ trong đó, một thanh niên bước ra, mi tâm hiện lên hình một thanh kiếm, con ngươi bên trái cũng hiện lên hình một thanh tử sắc trường kiếm.

"Kẻ đến là ai?"

Mộc Bích thấy binh khí cảnh giới Tông Khí của mình bị đánh bay liền kinh ngạc. Phải biết, ở đây không có ai đủ khả năng đánh bật nó dễ dàng như vậy.

H��n Vũ Thanh sau lần liều mạng kia đã thức tỉnh được Đạo Nhãn Kiếm Ý và Kiếm Tâm.

Đạo Nhãn Kiếm Ý giúp hắn cảm nhận kiếm ý càng thêm nhạy bén. Kiếm Tâm giúp hắn tung đòn vững chắc và sắc bén.

Phi kiếm trở về, lượn quanh Hàn Vũ Thanh như một chiến sủng mừng rỡ khi gặp được chủ nhân. Hắn hai ngón tay nâng lên giữa không trung, chậm rãi nói:

"Vạn Kiếm Quy Nhất."

Kiếm Vực phóng ra kiếm khí hội tụ thành hàng vạn thanh trường kiếm. Những thanh kiếm đó lại hội tụ cùng một chỗ, hóa thành một thanh kiếm đơn giản. Vạn Kiếm Quy Nhất lần này không còn hình thái vạn trượng, mà chỉ trông giống một trường kiếm bình thường.

Hàn Vũ Thanh chỉ thẳng về phía Mộc Bích. Trường kiếm phi tới với tốc độ kinh người, cắt xé không gian xung quanh.

"Nhất Trọng, Khai Chùy!"

Đạo Thanh một tay nắm Cửu Trọng Chùy đập xuống thanh trường kiếm, tay còn lại ôm eo Mộc Bích quăng về phía sau.

Chùy này nặng hơn chục vạn cân nện vào thanh trường kiếm lại không hề có chút biến hóa nào. Đạo Thanh hừ lạnh, cánh tay dồn lực ép mạnh cũng đã đánh tan thanh trường kiếm, nhưng tay hắn cũng truyền tới vài đợt run run.

Đạo Thanh vừa ngước nhìn, một thanh lam kiếm đã lao đến. Cũng may hắn kịp thời dùng chùy ngăn giữa thân, nhưng cũng chỉ bị đẩy lùi về sau.

Nhưng phía sau lại có một bóng người xuất hiện, bàn tay như kiếm, hướng tới cổ Đạo Thanh mà chém tới.

"Đại ca!"

Năm vị yêu thánh không kịp phản ứng, thất thanh kêu lớn. Một cái rễ cây quấn lấy chân Đạo Thanh, kéo y xuống phía dưới. Một trảm này của Hàn Vũ Thanh trực tiếp chém vào hư không, kiếm khí bay xa chém đôi mấy ngọn núi mới ngừng lại.

Giáng Châu cũng may luôn trong tình huống đề phòng, đã âm thầm chuẩn bị rễ cây cứu giúp. Nàng dù có chuẩn bị cũng suýt nữa không theo kịp tốc độ ra đòn của Hàn Vũ Thanh.

Hàn Vũ Thanh không hề tỏ vẻ bất đắc dĩ mà đưa tay nắm chuôi kiếm. Vốn dĩ là một chọi bảy, cơ hội tạo ra thương thế trên người bất kỳ kẻ nào trong bảy kẻ ở đây cũng là khó khăn muôn phần.

Tất cả nội dung bản văn đều thuộc về truyen.free, với sự chỉnh sửa cẩn thận từng chi tiết nhỏ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free