(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 230: Cố Thân Giao rời đi.
Cố Thân Giao hạ thấp tu vi ngang với Đại Lục Thất Yêu Thánh. Hắn phất tay, thanh trường thương màu xám của Giao lão liền bay đến.
Khi Cố Thân Giao nắm trường thương trong tay, hắn mới thấy vết máu trên thân thương. Lúc này, hắn nhìn lại ngực mình, thấy một lỗ thủng – vết thương do Đa Cách gây ra trước khi hắn hiến tế.
Cảm giác đau nhói càng khiến Cố Thân Giao thêm sảng khoái. Với vẻ tùy ý, hắn gác thương lên vai, nhìn bảy vị yêu tộc rồi nói:
"Đến đây!"
Đạo Thanh nắm chặt Cửu Trọng Chùy, hít một hơi thật sâu rồi nói:
"Các huynh đệ, g·iết!"
Cửu Trọng Chùy hóa lớn ngàn trượng, từ trên cao giáng xuống với uy lực kinh người. Cố Thân Giao liền xoay chuyển trường thương, đâm thẳng vào cự chùy.
Tiếng "đinh" vang lên chói tai, đẩy Cửu Trọng Chùy bay ngược ra sau. Từ phía sau, Đa Cách không chút chậm trễ đâm tới bằng đuôi độc của mình.
Nhưng hắn đâm vào lại chỉ là một tàn ảnh không gian. Từ phía trên đỉnh đầu, một luồng lực lượng truyền xuống khiến da đầu Đa Cách tê dại.
"Huyễn Cốt, Biến Ảnh Thố!"
Châm Nghị biến mất, liên tục thuấn di tám lần, xuất hiện ngay trước mặt Cố Thân Giao. Một cước đã kịp thời đá tới, ngăn cản trường thương.
"Mị Hồn Mê Ảnh Trận."
Chiếc ô trong tay Mộc Bích bay ra, hóa thành hàng trăm chiếc ô y đúc xoay tròn. Sau đó, chúng tản ra hồn lực mị hoặc, khiến Cố Thân Giao cảm thấy say sẩm.
Giáng Châu không biết từ khi nào đã xuất hi��n bên trong pháp trận của Mộc Bích, hai tấm lụa vàng nhạt đang từ từ quấn lấy cơ thể Cố Thân Giao.
"Thôi Hoa."
Hai tấm vải lụa trở nên sắc bén như dao. Giáng Châu chuẩn bị siết chặt tấm lụa, định cắt Cố Thân Giao thành ngàn mảnh, thì tiếng Mộc Bích vang lên:
"Giáng Châu ngừng tay!"
Giáng Châu bừng tỉnh, liền thấy người bị hai tấm lụa quấn quanh không phải Cố Thân Giao, mà chính là nàng. Suýt nữa nàng đã tự g·iết bản thân.
Cố Thân Giao xuất hiện, tay nắm lấy chiếc ô thật đang lẫn trong đám huyễn ảnh. Hắn mỉm cười nhìn Mộc Bích nói:
"Mị hồn yếu kém như vậy mà ngươi cũng đem ra dùng, thật khiến người ta chán nản."
Nói xong, hắn biến mất tại chỗ, rồi xuất hiện ngay trước mặt Trí Phong. Ánh mắt lạnh lùng của cả hai va chạm, tạo ra sát ý khiến thiên địa nhuốm một màu u ám.
"Hỗn Độn Ma Kình, nếu ngươi thôn phệ thêm vài trăm vạn sinh linh nữa, thì rất có khả năng đột phá thành Hỗn Độn Bạo Ma Kình."
"Chuyện của ta, không liên quan đến ngươi."
Trí Phong nhấc đao bổ xuống, không chút quan tâm lời nói của Cố Thân Giao. Thế nhưng, một đao nặng hàng vạn cân của Trí Phong lại dễ dàng bị trường thương của Cố Thân Giao ngăn lại.
Một quyền của Cố Thân Giao hướng đến sườn trái Trí Phong. Quyền này nhìn thì đơn giản, nhưng lại ẩn chứa lực lượng không gian, nếu đánh trúng, hậu quả sẽ khôn lường.
"Cút!"
Hạ Hoàng Nghĩa hóa ra bản thể Cùng Kỳ, một vuốt tát bay Cố Thân Giao. Nhưng điều khiến hắn kinh ngạc là thanh trường thương kia đã ở ngay trước mi tâm mình.
Một vuốt chưa kịp hạ xuống, hắn đã không dám cử động. Nếu hắn manh động, một thương xuyên đầu là điều không thể tránh khỏi.
Một lưỡi hái không biết từ đâu xuất hiện, xoay tròn quanh thân Cố Thân Giao. Một bàn tay khô quắt bắt lấy lưỡi hái, kề sát vào cổ hắn.
Đa Cách thân thủ nhanh nhẹn, đã kịp thời ngăn cản Cố Thân Giao tung ra một quyền. Nhưng Cố Thân Giao đột nhiên biến mất, một cước đá bay Đa Cách đi xa vài dặm.
Cố Thân Giao định kết thúc trò chơi này, thì toàn bộ không gian bỗng ngưng kết lại. Một vòng xoáy không gian màu hồng phấn hiện ra trên không trung.
Những bông sen bắt đầu xuất hiện, trải thành bậc thang, mỗi bậc là một bông sen hồng phấn tuyệt đẹp. Từ trong vòng xoáy, một nữ tử bước ra, đầu cài một bông sen, trang phục có phần nóng bỏng.
"Không ngờ ở một tiểu tinh giới lại tồn tại Ngự Không Thú."
Nữ tử kia bước đi trên những bông sen cũng bắt đầu nhanh hơn, cho đến khi dừng lại trước mặt Cố Thân Giao.
"Ngươi không thể ở tiểu vũ trụ được, theo ta trở về trung vũ trụ thì thế nào?"
Nữ tử vẫn thong dong tự nhiên như trước. Cố Thân Giao cười nhạt nói:
"Nhân tộc, bao nhiêu năm nay các ngươi vẫn rất gian xảo, ta tin không được."
Nàng ta che miệng cười nói:
"Ta giống như ngươi, chỉ là độ hòa hợp với thân này đã đạt đến hoàn mỹ thôi."
Nữ tử không do dự mà triển lộ hư ảnh bản thể phía sau lưng. Đó là một đóa hoa sen tưởng chừng bình thường, nhưng lại tản ra không gian chi lực cường đại.
"Mau đi thôi, nếu còn ở lâu thì bọn chúng thực sự sẽ đến."
Nàng ta phất tay, vòng xoáy không gian trên cao liền chuyển động đến. Nữ tử chậm rãi bước vào. Cố Thân Giao hơi do dự, nhưng rồi cũng theo sau nàng ta, biến mất khỏi Tô Lăng giới.
Cố Thân Giao vốn dĩ đã không tin tưởng nhân tộc, nay lại xuất hiện một người cùng tộc. Tin tưởng họ vẫn tốt hơn là nhân tộc xảo trá.
Không gian ngưng kết cũng biến mất sau khi hai người rời đi. Đạo Thanh không thấy Cố Thân Giao đâu, liền tràn đầy nghi ngờ hỏi:
"Ngư���i đâu?"
Đại Lục Thất Yêu Thánh tụ họp lại trên không trung, cảnh giác nhìn xung quanh. Họ biết đối phương tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua cho mình.
Một canh giờ, hai canh giờ, rồi ba canh giờ trôi qua, đến hết ngày, bọn họ mới ngỡ ngàng không tin rằng đối phương đã thực sự từ bỏ bảy người họ. Đa Cách phun ra một ngụm nghịch huyết, từ từ ngã xuống. May mắn thay, Hạ Hoàng Nghĩa ở gần đó đã kịp đỡ lấy hắn.
Đa Cách bị một cước của Cố Thân Giao trực tiếp đá trúng, đã trọng thương không hề nhẹ. Cầm cự được đến một ngày đã là cực hạn của hắn rồi. Đạo Thanh nhìn sang Giáng Châu nói:
"Trị liệu cho hắn và Châm Nghị đi."
Đạo Thanh ngồi xuống tảng đá gần bờ biển, đặt Cửu Trọng Chùy xuống. Máu tươi trong ống tay áo hắn bắt đầu chảy ra. Mộc Bích thấy vậy, liền nói:
"Chữa cho đại ca trước."
"Không, ta chỉ là bị thương nhẹ mà thôi, mau cứu hai người kia trước."
Đạo Thanh ngăn cản Mộc Bích. Hắn vừa rồi chỉ va chạm binh khí với Cố Thân Giao mà đã bị thương đến mức này. Đa Cách bị ăn một cước tr���c diện, nếu không mau chữa e là sẽ t·ử t·rận. Trí Phong cũng đột nhiên thổ huyết, quỳ một chân trên đất, bộ dáng vô cùng thống khổ.
Cố Thân Giao cũng chỉ dùng phương thức va chạm binh khí với Trí Phong, nhưng so về thương thế thì lại còn nặng hơn cả Đạo Thanh và Đa Cách. Nếu không phải bản thể của hắn là Hỗn Độn Ma Kình cường đại, thì với thương thế này, những kẻ khác đã c·hết từ lâu rồi.
"Đại ca, giải quyết bọn chúng thế nào?"
Hạ Hoàng Nghĩa ở phía xa nhìn thấy nhân tộc đang bắt đầu hội tụ lại, liền hỏi. Đạo Thanh ngẩng đầu nhìn, cười nhạt nói:
"Chờ Giáng Châu trị thương xong đi, ngươi ngăn bọn chúng chạy."
"Rõ."
Hạ Hoàng Nghĩa biến mất tại chỗ, rồi xuất hiện trên đỉnh doanh trại nhân tộc. Hắn lấy ra một Âm Dương Thái Cực Đồ, hất lên không trung. Thái Cực Đồ hóa lớn, tạo thành kim sắc màn che phủ xuống, nhốt toàn bộ nhân tộc lại, khiến bất kỳ kẻ nào cũng không thể thoát ra được.
Vạn Niên Cung và Nam Cương Quốc mất đi sự khống chế của Giao lão, Đại Lục Thất Yêu Thánh lại lần nữa làm chủ chiến trường. Nhân tộc hiện giờ đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Tại Yêu Phù quốc, hoàng đô cũng đang chuẩn bị tiến quân. Hàn Vũ Thiên ngẩng đầu nhìn trời, liền cau mày nói:
"Chuyện gì xảy ra? Ngươi sao lại thả Ngự Không Thú?"
Lý Man Hồng thấy nét mặt Hàn Vũ Thiên có chút khó coi, liền lên tiếng hỏi thăm. Hắn chỉ lắc đầu, cười nói:
"Không có gì, chỉ là không biết bọn họ có làm tốt việc của mình hay không thôi."
Lý Man Hồng nhìn về phía xa xa nói:
"Ta nghĩ bọn họ sẽ làm tốt."
Hàn Vũ Thiên thở dài, tu vi đột nhiên bộc phát, thần thức quét ra bốn phía, bao phủ toàn bộ hoàng đô vào trong tầm mắt. Âm thanh hồn niệm của hắn truyền tới:
"Xuất phát."
Trong khoảng thời gian này, hắn đột phá thành Thánh Tông viên mãn, sức mạnh có thể sánh ngang với Chuẩn Đạo. Ở Yêu Phù quốc, hắn còn được phong là Vĩnh Dạ Đại Tướng, rất được lòng tất cả quân sĩ yêu tộc tại đây.
Hàn Vũ Thiên ở đây cũng nhận được phúc lợi không nhỏ từ yêu đế, nhưng cũng không thể chậm trễ thời gian trở về Nam Cương quốc, vì Ngự Không Thú được thả, Nam Cương ắt sẽ sinh biến.
Đại quân hàng trăm vạn xuất phát tiến về phía bắc Yêu Phù Quốc. Ở phía bắc xa xôi cũng có đại quân hàng trăm vạn đang tiến quân tới.
Funman và Balloon cưỡi trên lưng hai con giao long. Nanh Loa thì cưỡi một đầu tam giác long hiếm thấy.
Nanh Loa quay đầu nhìn phía sau mình cười nói:
"Hai vị tướng quân quả là cao tay ấn, chỉ mới trăm năm mà đã thâu tóm hơn nửa Yêu Phù Quốc rồi. Giờ là trận chiến quyết định! Ha ha ha."
Funman thở dài nói:
"Ta còn muốn kéo dài trận chiến này, nhưng thời gian lại không cho phép, bởi vì kẻ kia tu vi sắp ngang với chúng ta rồi."
Balloon xem đi xem lại vòng tay bằng ngọc cười nói:
"Sớm tiêu diệt hắn, chúng ta cũng sẽ sớm hội tụ với ông chủ."
Tô Hạo Nhiên đứng trên không trung, quan sát đại quân đối thủ. Hắn lấy đại đao sau lưng ra, nâng lên không trung, pháp lực âm thầm ngưng tụ, không hề để toát ra ngoài chút nào.
"Đao Khí Bạo Lôi!"
Tô Hạo Nhiên một đao bổ xuống, tạo ra một luồng đao khí phóng thẳng tới đại quân của Nanh Loa.
Funman và Balloon lập tức cảm ứng được, cùng nhau liên thủ ngăn cản luồng đao khí. Funman nhìn về phía xa nói:
"Dính Độc Trùng Phệ Viêm mà vẫn còn sống sao?"
Balloon lấy ra một cây kích trầm giọng nói:
"Vậy thì xé xác hắn."
Cả hai vị tướng quân của Nanh Loa nhất thời hóa thành hai luồng lưu quang, truy đuổi Tô Hạo Nhiên.
"Bệ hạ, hai vị đại tướng rời đi như vậy, ngài không cản họ lại sao?"
Một tướng quân Thánh Tông cau mày nhìn theo hai luồng lưu quang. Nanh Loa giơ tay ngăn cản, nói:
"Bọn họ đã hụt mất con mồi một lần rồi, lần này ta cũng không thể cản, cứ để họ tự giải quyết."
Tô Hạo Nhiên một kích không đắc thủ, đã sớm chạy trốn. Đúng như Hàn Vũ Thiên dự tính, hai tên kia sẽ truy sát.
"Hạo Nhiên bệ hạ, ngươi sao lại chạy trốn bọn ta chứ?"
Funman đuổi theo phía sau, cười vô cùng đắc ý. Tô Hạo Nhiên không chút để ý, lấy ra một khối ngọc thạch, ném nó về phía sau.
Balloon một kích phá hủy, ngọc thạch nổ tung, truyền ra tiếng lôi minh. Công kích tuy không mạnh, nhưng cũng làm tốc độ bọn họ chậm lại.
"Lôi minh của k��� lân, giở trò này thì có ích gì?"
Funman cười nhạt, tốc độ lại tăng thêm vài phần. Hàn Vũ Thiên đột nhiên cảm ứng được điều gì đó, liền đứng lên nói:
"Các ngươi cứ tiếp tục hành quân, ta phải đi rồi."
"Cứ giao cho ta."
Lý Man Hồng nhẹ gật đầu, chỉ thấy Hàn Vũ Thiên hóa thành lôi quang bay vụt về phía khác.
"C·hết!"
Balloon một kích phóng ra với tốc độ cực cao. Tô Hạo Nhiên phất tay, một tấm hộ thuẫn xuất hiện ngăn cản. Một kích đâm tới, bị hộ thuẫn cản lại, nhất thời không tổn hại được hắn.
"Độc Nhận Phi Quang!"
Mười móng tay của Funman phát sáng, phóng ra mười quang nhận kịch độc lao đến. Lần này, nếu không phải có loại phòng thủ toàn thân, Tô Hạo Nhiên nhất định đã bị trúng đòn.
"Đao Phá!"
Tô Hạo Nhiên xoay người, một đao quét ngang tạo thành đao quang. Đao quang cùng mười quang nhận va chạm, cũng đúng lúc đó, một kích của Balloon lần nữa xuyên phá tới.
"Thủy Hà Bát Thương!"
Từ phía khác, một thanh trường thương khác lại đâm tới. Lý Chiêu Hiền và Lý Phi từ nơi khác cũng đã kịp thời đến viện trợ.
"Ba hay một tên thì cũng vậy, đừng có giẫy dụa."
Funman ngưng tụ một cây trâm huyết sắc, xuất hiện giữa lòng bàn tay.
"Funman, xem thử xung quanh đi."
Balloon đột nhiên nhắc nhở, khiến Funman tạm ngưng hành động, quan sát xung quanh. Nơi này chính là chỗ Tô Hạo Nhiên bị trúng Độc Trùng Phệ Viêm.
Cả hai bắt đầu trở nên cảnh giác, không còn thong dong tự tại. Tô Hạo Nhiên mỉm cười quay lại nói:
"Sao? Không dám manh động nữa?"
Funman thu lại cây trâm cười nói:
"Ta đương nhiên không dám manh động, bệ hạ dẫn bọn ta tới đây hẳn là có ý đồ."
Tô Hạo Nhiên vuốt ngược tóc ra sau, đôi mắt đỏ rực, khóe miệng nở một nụ cười, nói:
"Hôm nay, bản đế sẽ cho hai ngươi xem bí thuật của hoàng tộc, Huyết Mạch Thần Chiến!"
Funman ban đầu còn cảnh giác, giờ lại thả lỏng, cười lớn nói:
"Chỉ gia tăng thực lực lên một chút đã tự tin tìm đến bọn ta, vậy ta cho các ngươi toại nguyện."
Tô Hạo Nhiên cười khẩy nói:
"Lần trước là ta sơ ý mới để hai ngươi đánh lén, đừng có vội đắc ý."
Balloon lách người, đ���t nhiên xuất hiện trước mặt Tô Hạo Nhiên. Bàn tay hướng tới bụng hắn mà đâm tới, nhưng còn chưa kịp tới nơi, đã bị Lý Chiêu Hiền dùng thương chém đứt tay.
Balloon vẫn bình thản đâm ra cánh tay còn lại. Lý Phi nâng kiếm, cắt lìa tay còn lại. Tô Hạo Nhiên nhận ra chuyện chẳng lành, liền nắm cổ áo hai người cùng lui về sau.
Thấy Balloon phình to như một quả bóng, sau đó p·hát n·ổ, nhưng vụ nổ cũng chỉ như một quả bóng bình thường, Tô Hạo Nhiên che mũi miệng, nói:
"Có độc!"
Lúc này hắn mới nhớ ra còn có lệnh phù hệ phong, lập tức lấy ra bóp nát. Một cơn cuồng phong thổi ra bốn phía, thổi bay khí độc vô hình ra khỏi bọn họ.
"Chà, ngươi xem ra là có chuẩn bị mà đến."
Balloon ngồi ở một phế tích tòa tháp đổ nát, tay cầm một chiếc ống hút, liên tục thổi ra từng quả bong bóng xà phòng bay vào không trung.
"Ngọc Cầu Thất Thải Chi Quang."
Những quả bong bóng do Balloon thổi ra lại mang bảy sắc cầu vồng, nhìn tuyệt đẹp biết bao.
"Loạn Tam Cầu."
Funman thì cầm trong tay ba quả bóng màu đỏ, liên tục ném thành vòng tròn. Càng ném, tốc độ càng tăng, quả bóng lại càng phát ra huyết quang nồng đậm.
"Đao Khí Bạo Lôi!"
Tô Hạo Nhiên toàn lực dồn vào một đao này, không dám khinh thường. Lần trước bại trong tay hai kẻ này đã khiến hắn phải càng thêm cảnh giác.
"Thủy Hà Xuyên Vân Kích!"
Lý Chiêu Hiền một thương ngưng tụ pháp lực, chỉ chờ phóng ra để đối cứng. Lý Phi thì dùng kiếm, hội tụ thổ chi lực lượng vào bên trong.
Hai phe xuất chiêu, tạo ra thiên địa dị tượng. Hào quang đại phóng, tách mây trên trời thành hai khúc như vực thẳm treo ngược.
Tô Hạo Nhiên hướng Funman, một đao quét tới. Lý Chiêu Hiền và Lý Phi thì liên thủ đánh với Balloon.
Dù sao Tô Hạo Nhiên có bí thuật Huyết Mạch Thần Chiến, thực lực sánh ngang Chuẩn Đạo. Hai người kia thì không có bí thuật, chỉ còn cách liên thủ mà thôi.
"Bệ hạ, ngươi nghĩ đạt tới thực lực gần như Chuẩn Đạo thì thắng được bọn ta sao?"
Funman vuốt cằm, vô cùng thờ ơ với Tô Hạo Nhiên. Yêu đế quét tới một đao, nói:
"Những kẻ kiêu ngạo thường hay c·hết sớm lắm."
Funman tránh một đao, hai ngón tay hư���ng thẳng vào cặp mắt Tô Hạo Nhiên mà đâm tới, cười nói:
"Ta có vốn liếng để kiêu ngạo, còn ngươi thì không."
Hai ngón tay sắp chọc mù mắt Tô Hạo Nhiên thì ngừng lại. Funman nhìn lại, thấy một thanh bát xà mâu đã đâm vào ngực mình.
"Ngươi thì có vốn liếng gì đây?"
Lão kỳ lân Lý Hà Anh ẩn nấp từ trước, động thủ khiến Funman không kịp trở tay. Xà mâu đâm vào ngực, lại truyền tới kim quang đồng hóa.
Funman quay đầu nhìn. Lý Hà Anh thấy được ánh mắt phía sau lớp mặt nạ, tràn đầy kịch biến. Đó không phải là ánh mắt kinh ngạc, mà chính là một ánh mắt chế giễu.
"Bệ hạ, lui!"
Lý Hà Anh buông thanh bát xà mâu, toàn lực thoái lui ra phía sau. Tô Hạo Nhiên cũng không chút do dự mà lui lại.
"Muộn rồi!"
Cơ thể Funman đột nhiên xé toạc ra, hóa thành một khối thịt lớn. Trên khối thịt còn mọc ra rất nhiều miệng sắc nhọn. Xúc tua từ khối thịt chui ra, quấn lấy hai người, trên đó còn có những cái miệng nhỏ không ngừng cắn nuốt pháp lực của cả hai.
Mọi bản thảo tinh chỉnh như thế này đều là công sức của truyen.free, cảm ơn độc giả đã theo dõi.