Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 233: Cung chủ.

Tiểu Bảo có được tu vi tăng vọt như vậy là nhờ hắn đã dốc hơn trăm vạn linh thạch thượng phẩm, mới đạt tới cảnh giới Chuẩn Đạo, mà thời gian duy trì cũng chỉ vẻn vẹn một ngày.

"Ngươi hứng thú như vậy thì đến đây."

Tiểu Bảo tay cầm trường thương, đâm thẳng vào Cửu Trọng Chùy ngàn trượng. Bạch quang nhàn nhạt tản ra bốn phía khi va chạm với cự chùy.

Kh��ng gian xung quanh rung lắc dữ dội theo tiếng va chạm, khiến huyễn trận kim sắc tiêu tán. Châm Nghị trừng mắt, không thể tin nổi mà nói:

"Huyễn trận của ta."

Trí Phong ở sau thản nhiên nói:

"Lực xung kích của hai đòn tấn công kia, cũng có thể sánh ngang với thất kỹ của Cửu Trọng."

"Đại ca cũng đã xuất ra thực lực chân chính rồi."

Giáng Châu bước tới, đặt tay lên Châm Nghị và Đa Cách, dùng sinh mệnh lực dồi dào từ thực vật để chữa trị thương thế cho họ.

Mộc Bích nhìn về phía nhân tộc, thấy hồng quang nàng tung ra đã công kích lâu như vậy mà vẫn chưa giết được ai, nàng ta hừ lạnh, điểm tay một cái, liền thấy hồng quang nồng đậm hơn vài phần.

Nhưng cũng vừa lúc phi kiếm của Hàn Vũ Thanh lần nữa đánh bay chiếc ô, Mộc Bích thu ô về vẻ mặt không vui.

Đạo Thanh và Tiểu Bảo lui về sau vài bước, nhìn đối phương với ánh mắt đầy thích thú. Đạo Thanh nâng chùy cười nói:

"Ngươi không khiến ta quá thất vọng, Nhị Trọng Phong Thiên Chùy!"

Đạo Thanh liên tục vung chùy vào hư không, tạo ra lực gió mạnh mẽ; còn bạch thương trong tay Tiểu Bảo lại phát ra cửu thải quang sắc.

Đạo Thanh vung chùy vào hư không đến lần thứ 109, rồi mới nhắm thẳng Tiểu Bảo mà nện xuống một chùy thứ 110.

Áp lực khủng bố muốn nghiền ép mọi thứ, kể cả cường giả Thánh Tông đại viên mãn. Tiểu Bảo chân trái bước lên một bước, dồn toàn bộ sức lực vào trường thương, ném thẳng về phía Cửu Trọng Chùy đang lao tới.

Đạo Thanh một chùy gõ vào mũi thương, tạo ra tiếng vang chấn động trời đất. Bầu trời mây trắng tiêu tán, mặt đất rạn nứt tạo ra vực thẳm, biển nước vốn tĩnh lặng cũng cuộn trào sóng dữ.

Tiểu Bảo bàn tay khẽ chuyển, vung cửu thải quang sắc về phía càn khôn tráo. Cửu thải quang mang đánh bay càn khôn tráo, trả lại tự do cho nhân tộc bị nhốt bên trong.

"Rút lui hết đi."

Tiểu Bảo chỉ nói một câu, toàn bộ nhân tộc liền nháo nhào rút lui, chỉ trừ những người của Vạn Niên Cung vẫn chần chừ. Thấy vậy, hắn liền cau mày nói:

"Còn không nghe lệnh của ta?"

Hàn Diệp bước lên phía trước ôm quyền nói:

"Tiền bối, hãy để ta giúp ngài."

Tiểu Bảo phất tay đ��nh bay Hàn Diệp cười lạnh nói:

"Toàn là một lũ thất bại mà thôi, giúp đỡ được thứ gì chứ? Cút cho ta."

"Đại cung phụng, ngươi lại dám nói những lời đó với cung chủ sao?"

Một quản sự tràn đầy tức giận phản bác, Tiểu Bảo cười nhạt nói:

"Với thân phận Đại cung phụng, ngoại trừ cung chủ đầu tiên của Vạn Niên Cung ra, còn lại những kẻ khác ta đều có thể phế truất, kể cả cái oắt con như Hàn Diệp đây! Cút!"

Hắn thu trường thương về, trực tiếp lao đến đối đầu với Đạo Thanh. Hàn Vũ Thanh cũng nhìn đám người Vạn Niên Cung nói:

"Trở về đi, mọi chuyện ở đây để hắn lo là được."

Hàn Diệp bị đánh nhưng không hề tỏ vẻ bất mãn, ngược lại còn bất đắc dĩ hạ lệnh:

"Rút quân."

Toàn bộ Vạn Niên Cung trên dưới tuân lệnh cung chủ, bắt đầu rút lui khỏi Nam Hải. Hạ Hoàng Nghĩa thân hình lóe lên, bắt lấy càn khôn tráo, chuẩn bị lần nữa giam cầm nhân tộc.

"Cút!"

Hàn Vũ Thanh vung phi kiếm lên, đánh bật càn khôn tráo của Hạ Hoàng Nghĩa văng ra xa. Hắn vững vàng đứng giữa không trung, tỏa ra kiếm khí sắc bén. Đa Cách chưa trị thương xong, thấy cảnh này liền tức giận đứng dậy, gạt Mộc Bích sang một bên, tay cầm lưỡi hái phóng tới chỗ Hàn Vũ Thanh.

Nhưng hắn còn chưa đi được bao xa thì cửu thải quang mang lại giáng xuống đánh bay hắn. Đạo Thanh tức giận nhìn Tiểu Bảo nói:

"Đấu với ta còn chưa xong, lại dám động vào tiểu đệ của ta?"

Tiểu Bảo quét một thương về phía Đạo Thanh, cười nói:

"Động rồi thì ngươi làm gì ta?"

Đa Cách phun máu, không ngờ đối phương đang giao đấu với đại ca mà vẫn còn rảnh tay tấn công mình. Giáng Châu bước tới, vẫn thong thả trị thương cho hắn lần nữa. Trí Phong thấy Đa Cách cố chấp muốn đứng lên thì đặt tay lên vai hắn, sức mạnh kinh khủng nghiền ép xuống khiến hắn phải ngồi yên một chỗ.

"Còn cử động nữa thì một đao này ta không khách sáo đâu."

Bị Trí Phong uy hiếp, Đa Cách không còn dám vọng động, ngoan ngoãn ngồi yên cho Giáng Châu trị thương. Mộc Bích ngước nhìn bầu trời đang dần chuyển mưa nói:

"Thời tiết hôm nay không tốt, chúng ta tìm chỗ tránh mưa vậy."

Nàng ta bung chiếc ô ra thì trời cũng bắt đầu rơi những hạt mưa nặng trĩu. Phía xa là nhóm người Vạn Niên Cung và nhân tộc liên minh chạy trốn dưới trời mưa. Trí Phong nhìn thấy cảnh này chỉ nói:

"Thật thảm hại."

Giáng Châu sờ nhẹ lên hai tấm lụa kim sắc, chỉ thấy chúng chui xuống lòng đất rồi biến mất không thấy tăm hơi. Ngay phía dưới mặt đ��t nơi nhân tộc đang chạy trốn, vô số rễ cây đột nhiên trồi lên. Những rễ cây cứng rắn mỗi một quật liền giết đi mấy trăm người, mà xung quanh có đến mấy chục cái rễ cây khổng lồ tương tự.

Chỉ trong nháy mắt đã giết hơn vạn người. Hàn Diệp rút kiếm, sau lưng hư ảnh băng phượng hiển hiện, muốn dùng băng phong ấn đám rễ cây này lại. Nhưng một cái rễ đột nhiên công kích, khiến Hàn Diệp trọng thương bất tỉnh.

Đây là một đòn do Chuẩn Đạo cường giả thi triển ra, không phải một Thánh Tông sơ kỳ vừa đột phá như Hàn Diệp có thể chống đỡ. Chưa bị đánh chết đã là may mắn vạn phần rồi.

"Giáng Châu, tiểu tử kia cũng khá là đẹp trai, ngươi đả thương hắn như vậy thật uổng phí."

Mộc Bích nhìn thấy Hàn Diệp bị đánh liền tỏ vẻ xót xa nói. Châm Nghị quan sát trong đám đông, chỉ tay về phía xa nói:

"Ngươi bắt tên nhóc biết sử dụng huyễn thuật đi, ta có đặt một cái ấn ký lên người nó."

Một cái rễ cây hướng về phía Cửu Huyễn mà bắt lấy, nhưng còn chưa ra tay đã bị một luồng hỏa diễm chém thành hai nửa. Tiêu H��o cầm hỏa long thương liên tục phá hủy rễ cây, nhưng càng phá thì chúng lại càng mọc ra nhiều hơn, khiến cho cao thủ Thánh Tông cũng phải chật vật chống đỡ, đừng nói đến việc phải bảo vệ tu sĩ nhỏ yếu xung quanh.

Giáng Châu phải chia hơn nửa tinh thần lực để chữa thương cho Đa Cách. Nếu để nàng hoàn toàn dồn toàn bộ tinh thần lực lên mấy rễ cây kia, thì nhân tộc đừng nói là chống cự, chỉ một kích ắt phải chết đến trăm vạn.

"Cần kết hợp với một chút độc không?"

Đa Cách nhìn phương xa, chiếc đuôi hạt phía sau không ngừng lắc lư. Giáng Châu gõ đầu hắn một cái nói:

"Im miệng."

"Ngươi đang chữa thương hay đả thương đây?"

Đa Cách hơi ôm đầu tỏ vẻ tức giận. Giáng Châu hừ lạnh nói:

"Ta chữa thương bù lại là được."

Đa Cách dùng đuôi của mình đâm xuống mặt đất. Ngòi độc đâm trúng một cái rễ cây, độc bắt đầu lan truyền vào bên trong.

Phía nhân tộc thấy rễ cây biến thành màu tím liền thấy không ổn, nhưng họ không kịp tránh né đã bị rễ cây quật cho tan tác.

Kịch độc lại từ rễ cây phun ra bao vây toàn bộ, nhân tộc trực tiếp giảm đi gần trăm vạn người. Đây là lần đầu nhân tộc thua thảm như vậy.

"Thiên Hỏa Cửu Long."

Tiêu Hạo cơ thể biến đổi, gần như hóa thành long nhân tộc. Hai tay nắm chặt hỏa long thương, toàn lực ghim mũi thương xuống mặt đất.

Hỏa diễm bạo liệt kèm theo chín đầu hỏa long bay ra xung quanh, phá hủy mấy chục cái rễ cây đang phát ra khí độc.

"Khụ."

Tiêu Hạo phun ra một ngụm máu tím vì đã trúng độc của Đa Cách. Kiều Nguyệt Nga nhắm mắt đứng tại chỗ, nhớ về lần đầu gặp Hàn Vũ Thiên.

"Bí mật của ta, ngươi sao lại có thể nhìn thấu?"

"Ngươi dùng tay chân giả để che giấu mọi người. Ngươi che giấu tạm thời thì được, nhưng che giấu cả đời thì khó lắm."

Lúc ấy nàng đã khóc thật lớn vì bí mật chôn giấu lại bị một đệ tử vừa mới đến Vân Đạo Tông vạch trần. Không lâu sau đó, hắn lại hẹn nàng đến một ngọn núi nhỏ trong tông môn. Hàn Vũ Thiên dựa vào tảng đá cười nói:

"Ta giúp ngươi khôi phục tay chân về như cũ."

"Hàn Vũ Thiên, ngươi muốn chết!"

Nàng đã cầm chủy thủ đuổi theo hắn đến từng ngóc ngách trong Vân Đạo Tông, ngay cả đại trưởng lão cũng không cản được sự tức giận của nàng.

Vài ngày sau, Hàn Vũ Thiên thực hiện được lời hứa, khôi phục tay chân cho nàng. Rồi hai người lại kết thành bằng hữu. Hai năm ở cùng nhau, không biết vào khoảnh khắc nào cả hai đã sinh ra tình cảm.

Đến lúc nàng biết bản thân đã có hài tử thì liền tìm luyện dược sư, dùng đan dược để vóc dáng không thay đổi, và còn dùng loại đan đặc biệt giúp giữ thai nhi lâu hơn.

Kiều Nguyệt Nga đã giữ Hàn Diệp trong bụng đến mấy năm trời. Thời điểm nàng rơi vào cảm ngộ Hoa Vương Thần Quyết, cũng chính là lúc ngừng uống thứ đan dược giữ thai kia.

Đứa trẻ mà nàng bao nhiêu năm che giấu lại được sinh ra dưới gốc cây, lại được Giao lão và Hàn Vũ Đạo nhặt về nuôi nấng.

Bao nhiêu ký ức từ từ ùa về khiến nàng có chút xót xa. Kiều Nguyệt Nga toàn thân tỏa ra hồng quang nhàn nhạt, trong tay cầm một nhánh hoa đào.

"Thần Thụ Hiện Thế!"

Cơ thể nàng đột nhiên mọc thành một cây anh đào lớn cao ngàn trượng, cơ th�� nàng bị mắc kẹt ở thân đại thụ. Đại thụ tỏa ra hồng quang khiến rễ cây của Giáng Châu lập tức rút lui, khí độc cũng bị xua tan không còn.

"Cánh hoa anh đào rơi rụng, cảnh sắc mơ mộng, lòng người nao nao, thật đẹp."

Châm Nghị không biết từ khi nào đã xuất hiện bên dưới đại thụ. Tay ngọc nhẹ nhàng bắt lấy một cánh hoa rơi, hắn nhìn cánh hoa trong mắt tràn đầy vẻ thưởng thức.

"Cô nương, ngươi là nhân tộc đầu tiên ta thật lòng không muốn giết. Theo ta có được không?"

Châm Nghị cúi người, tay trái ôm bụng, tay phải giơ lên như muốn Kiều Nguyệt Nga nắm lấy. Giữa lòng bàn tay là cánh hoa hắn đã bắt được trước đó.

"Nàng phải thuộc về ta."

Châm Nghị có chút kinh ngạc quay đầu nhìn lại, thấy chính là Giáng Châu. Nàng ta khuôn mặt có lớp vảy như thân cây.

Châm Nghị mỉm cười nói:

"Giáng Châu, ngươi cần nàng để làm gì chứ?"

Giáng Châu nhìn Kiều Nguyệt Nga đã kiệt sức nói:

"Năng lực của nàng có thể giúp ích cho ta rất nhiều, đại ca cũng đồng ý rồi."

"Sinh mệnh lực dồi dào thế này, thứ này cứ để ta gi���i quyết."

Trí Phong thấy đại thụ do Kiều Nguyệt Nga hóa thành có sinh mệnh lực dồi dào, lập tức hiện ra hư ảnh Hỗn Độn Ma Kình. Hỗn Độn Ma Kình há miệng rộng, hấp thu sinh mệnh lực đang tỏa ra.

"Trí Phong, đừng có cướp của ta."

Giáng Châu sắc mặt đại biến, phía sau hiện ra hư ảnh gốc hoa Thiên Điểu. Những cái rễ cây bắt đầu quấn chặt miệng của Hỗn Độn Ma Kình lại.

"Giáng Châu, ngươi không cản được ta."

Trí Phong một đao bổ xuống, đánh tan hư ảnh Hoa Thiên Điểu của Giáng Châu. Suy cho cùng, nàng ta vẫn không bằng Trí Phong, một đao đã trực tiếp đả thương nàng.

"Tên khốn, vì thực lực mà ngươi lại đi đả thương huynh muội trong nhà. Giáng Châu, chúng ta đi."

Châm Nghị bất mãn nhưng không thể đấu lại Trí Phong, chỉ để lại một câu mắng rồi cùng Giáng Châu rời khỏi.

"Phu quân, thiếp có lẽ không còn ở bên chàng được nữa."

Kiều Nguyệt Nga đưa ánh mắt mệt mỏi nhìn Trí Phong đang hấp thu sinh mệnh lực của mình.

Rầm một tiếng như trời giáng lôi kiếp, hư ảnh Hỗn Độn Ma Kình lập tức bị đánh tan. Trí Phong thì bay ngược ra ngoài không bị thương, nhưng gặp phải chấn động không hề nhỏ.

Lôi thương ghim trên mặt đất liên tục tỏa ra tử lôi. Tiểu Bảo đang không chống cự nổi trước công kích như vũ bão của Đạo Thanh, thì một luồng hỏa diễm lướt ngang qua, đánh bay Cửu Trọng Chùy.

Hạ Hoàng Nghĩa một kích chuẩn bị kết liễu Hàn Vũ Thanh đang thua trận, lại bị một tầng lam quang cắt đứt bàn tay phải đang cầm kích.

Hàn Vũ Thanh ngơ ngác nhìn thanh kiếm ghim trên đất lại giống hệt thanh kiếm hắn đang sử dụng.

"Kẻ nào?"

Đại Lục Thất Yêu Thánh đồng thanh quát lên, cảnh giác nhìn xung quanh. Tiểu Bảo ôm ngực, khí tức mạnh mẽ cũng từ từ tiêu tán, bản thân lại hóa thành bạch quang bay về phía đại thụ.

Vạn Niên Bảo Tọa lập lòe hạ xuống, tỏa ra khí tức chí cao vô thượng. Lại có một bóng người đứng trước bảo tọa, chắp tay ngạo nghễ.

"Cung chủ!"

Toàn bộ nhân tộc đồng thanh hô to hai tiếng "Cung chủ". Bọn họ không còn dùng từ "Vạn Niên Cung" ở phía trước để phân biệt, kể cả Cao Tùng Bách có thâm niên nhất cũng không tránh khỏi mà gọi "Cung chủ".

"Thê tử của ta, lần sau nàng còn nói những lời không hay thì ta sẽ rất giận đấy."

Hàn Vũ Thiên đôi mắt ôn nhu, bước tới chỗ Kiều Nguyệt Nga. Hắn chỉ vỗ nhẹ lên thân cây, đã tách nàng ra khỏi đó.

Bàn tay ôm lấy eo thon, xoay người một cái đã ngồi lên Vạn Niên Bảo Tọa. Kiều Nguyệt Nga yếu ớt dựa vào ngực hắn ngủ thiếp đi.

Hàn Vũ Thiên lúc này thần sắc mới trở nên lạnh lẽo, tràn đầy sát khí. Băng Cực Tuyết Vực phóng ra ngàn dặm, khiến thất yêu thánh phải kinh ngạc.

"Nhiều nhân tộc chết ở đây như vậy, là bảy con tiểu súc sinh này gây ra sao?"

Hàn Vũ Thiên đặt Kiều Nguyệt Nga đang ngủ lên ghế. Hắn thì chậm rãi bước từng bước về phía thất yêu thánh đang ở cách đó vài dặm.

Một bước của hắn đã là một dặm. Mã Lôi Thương ghim trên đất liền tự động bay lên. Bước thứ hai thì Thiên Dương Liệt Hỏa Kiếm bay về. Bước thứ ba là Cửu Hàn Kiếm phi đến.

Ba thanh vũ khí lượn quanh người Hàn Vũ Thiên, tạo cho mọi người cảm giác thuần phục. Từ ống tay áo lại chui ra Thủy Thiên Thương.

Bốn kiện vũ khí mà Hàn Vũ Thiên thường hay sử dụng đã toàn bộ hiện thế, khí tức toát ra là Tông Khí viên mãn.

"Diêm Thủy Hoàng Tuyền."

Hàn Vũ Thiên ngón tay đẩy nhẹ Thủy Thiên Thương. Một lực đẩy nhẹ lại tựa như mũi tên, mang theo hàng vạn dòng sông lớn lao đến thất yêu thánh.

"Thái Dương Hạ San."

Ngón tay lại đẩy chuôi kiếm của Thiên Dương Liệt Hỏa Kiếm, trường kiếm phóng đi hóa thành một vầng thái dương nóng rực.

"Lôi Mã Phi Thiên."

Ngón tay lần nữa đẩy Mã Lôi Thương, lôi điện lập lòe, hóa thành một đoàn chiến mã tử lôi lao đến.

"Thiên Sát, Thiên Phạt Nhân Gian!"

Hàn Vũ Thiên tay nắm Cửu Hàn Kiếm, ngưng tụ bạch quang chém tới phía yêu thánh.

Tác phẩm này là bản dịch độc quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free