Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 199: Băng Cực Thuần Âm Thể.

Tuần Thiên Giả Nhu Cốt trấn áp đám Thánh Tông đang làm loạn bên dưới. Dù sát ý cuộn trào, nàng vẫn không ra tay hạ sát. Suy cho cùng, nếu diệt sạch bọn họ, ai sẽ là người tiếp tục tham gia thí luyện? Nhu Cốt khẽ thở ra một hơi, cất giọng:

"Đây là cơ hội cuối cùng."

Nàng xoay người, phất tay một cái, lập tức thuấn di Lam Huyền và Hàn Vũ Thiên trở về đích đến. Đám người Tống Long Trúc như được đại xá, vội vàng dập đầu mấy cái xuống đất rồi mới dám đứng dậy.

Trước mặt những sinh linh mạnh như Đạo Tổ, các Thánh Tông chẳng khác gì kiến cỏ. Tùy tiện một bàn tay cũng có thể bắt chết cả chục tên Thánh Tông, huống hồ tu vi của Tuần Thiên Giả còn xa xa vượt trên Đạo Tổ sơ kỳ. Chỉ một lần trấn áp đã khiến tâm thần bọn họ như bị nghiền nát, linh hồn suýt chút nữa tan vỡ bởi sức mạnh tuyệt đối áp chế toàn bộ Thánh giả.

Lúc này, đạo lôi kiếp thứ tám đã giáng xuống. Mạch Liên và Hồng Thiên toàn thân như muốn sụp đổ. Nếu không cố hết sức chống đỡ, e rằng họ đã kiệt sức mà ngất lịm đi rồi. Vừa bị cương phong áp chế, vừa phải chịu đựng lôi kiếp giáng xuống người quả thực là một điều vô cùng khó khăn. Nếu không phải thân thể cấp Thiên Thánh cường đại hơn Thánh Nhân viên mãn rất nhiều, e rằng họ đã bị lôi kiếp oanh tạc tan nát, cuồng phong cắt xương rồi.

Cả hai chỉ cách đích đến vỏn vẹn một trăm trượng, nhưng trong mắt họ, khoảng cách đó lại xa vời như trời với đất. Dù khó khăn đến đâu, bọn họ vẫn cắn răng tiếp tục, không để chủ nhân thất vọng, cũng không để bản thân gục ngã nơi đây.

Đạo lôi kiếp thứ chín giáng xuống, xé toạc vùng cương phong rộng lớn. Khoảng cách ba mươi trượng vẫn còn quá xa tầm mắt bọn họ. Mạch Liên và Hồng Thiên đột phá, tu vi trực tiếp tiến vào Thánh Tông cảnh.

Khoảnh khắc họ trở thành Thánh Tông, cương phong lập tức khóa chặt lấy hai người. Khi tu vi còn ở Thiên Thánh, cương phong chỉ áp chế nhẹ nhàng. Nhưng nay, đã là Thánh Tông, họ đã hoàn toàn thu hút toàn bộ cương phong khắp nơi hội tụ. Hai người nhìn nhau, ánh mắt không giấu được vẻ tiếc nuối. Toàn thân bị cương phong áp chế, họ không thể nhúc nhích, dù chỉ một bước nhỏ cũng không thể nhấc lên.

"Hai vị chớ bỏ cuộc!"

U Ma Nữ xuất hiện, khoác lấy vai Mạch Liên. Thân thể nàng tỏa ra khí tức lôi kiếp khiến cương phong phải tránh xa.

"Bọn ta vừa rồi đã học theo hai vị để vượt dốc núi, giờ cũng phải trả ơn một chút."

Huyết Ma Nữ khoác vai Hồng Thiên, cùng U Ma Nữ lao thẳng về phía trước. C��� hai ma nữ đột phá Thánh Tông sau hai Thiên Thánh nhân tộc, cũng dùng chiêu mượn cương phong độ kiếp và lợi dụng độ kiếp để suy yếu cương phong mà vượt ải. Cũng may Hồng Thiên và Mạch Liên đã đi trước, nên các nàng mới thuận lợi theo sau, một đường bám đuôi cuối cùng đã đuổi kịp hai người.

Khoảng cách còn mười trượng, cũng là lúc đạo lôi kiếp thứ tám của hai ma nữ giáng xuống, khiến cương phong tách rời và suy yếu đến cực điểm. Bóng dáng bốn người cùng lúc đạp tới đích đến, chính là đỉnh dốc núi này. Cả bốn người đồng thời đạt hạng ba. Vậy một viên khí thần kia sẽ phải chia nhỏ làm bốn phần sao?

Hàn Vũ Thiên đưa mắt nhìn Lam Huyền, chỉ thấy ánh mắt nàng có chút cao ngạo và tự mãn.

"Quả nhiên."

Hàn Vũ Thiên mỉm cười, hắn đã hiểu vì sao hai ma nữ lại theo sau Lam Huyền để giúp đỡ hai vị trưởng lão kia. Nếu không có lệnh của ma thần, sao bọn họ cam lòng giúp đỡ nhân tộc?

"Đa tạ."

Mạch Liên và Hồng Thiên ôm quyền cảm tạ U Ma Nữ và Huyết Ma Nữ. Hai ma nữ không để ý tới bọn họ, mà trực tiếp đón đỡ đạo lôi kiếp thứ chín. Khí tức của họ có phần suy yếu, một luồng hấp lực kinh người liên tục hút linh khí đất trời, tựa như trăm sông đổ về một biển, ào ào mà tới.

Chỉ trong một ngày, đã có bốn vị đột phá lên Thánh Tông. Chuyện này đặt ở Tô Lăng giới là vô cùng hiếm thấy, hoặc chưa từng xảy ra. Bởi vì Thánh Tông quá đỗi hiếm hoi. Một bước Thánh Nhân đã là càng đi càng khó khăn, trở thành Thánh Tông thì lại giống như từng bước đạp xuống biển lớn vậy, càng đi càng sâu, càng đi càng mịt mờ hư vô.

Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng nhìn trời. Hắn đang nghĩ về chuyện đã đắc tội với những Thánh Tông hôm nay, rốt cuộc nên giải quyết từng người, hay là cả một nhóm đây?

Hắn là Chí Thánh đột phá thành Thánh Tông, đã độ qua ba mươi sáu đạo lôi kiếp của thiên đạo. Sức mạnh của hắn sánh ngang với Thánh Tông trung vị, thậm chí nếu toàn lực chiến đấu, Thánh Tông thượng vị cũng phải chịu thiệt thòi cực lớn. Ở Chí Thánh có thứ gọi là Vạn Pháp Bất Xâm, là phước lành thiên đạo ban phát giúp Chí Thánh kiềm hãm pháp tắc của Thánh Tông, nhưng cũng chỉ có thể làm giảm đi một nửa chiến lực của Thánh Tông mà thôi. Chí Thánh vẫn có thể bị Thánh Tông mài chết như Thổ Tương đã làm. Mà Chí Thánh đột phá Thánh Tông thì không còn cái gọi là Vạn Pháp Bất Xâm nữa.

Thay vào đó, Khí Vực của họ sẽ tiến hóa trở thành một phần của bản thân. Ý niệm vừa xuất, Khí Vực liền hiện. Thánh Tông khác khi đối đầu sẽ lập tức bị phong cấm Khí Vực. Thánh Tông không thể điều khiển Khí Vực, chẳng khác nào kiến cỏ trước mặt kẻ từ Chí Thánh đột phá Thánh Tông. Một kiếm liền có thể tùy tiện giết chết Thánh Tông khác như giết một con gà vậy.

Cơ thể hắn đột nhiên dâng lên khí tức chí cương chí thần, khiến pháp tắc xung quanh mau chóng hội tụ, hóa thành một vùng băng hàn tuyết vực.

"Băng Thiên Hóa Vực!"

Con ngươi Hàn Vũ Thiên trừng lớn, Khí Vực khuếch tán ra ngàn dặm, bao trùm lên đám Thánh Tông ở phía dưới. Giọng hắn trầm tĩnh, lạnh như băng nói:

"Tống Long Trúc, hôm nay ngươi động thủ với hai vị trưởng lão của bản cung chủ, về sau nhất định phải trả giá! Những kẻ trước kia từng đắc tội bản cung chủ cũng phải trả giá! Nếu muốn được tha thứ, hãy tự phế tu vi trở thành Phàm Nhân, quỳ gối tạ tội!"

"Ngông cuồng!"

"Hỗn xược!"

"Đừng tưởng có chút thực lực ấy liền muốn làm trời!"

Từng Thánh Tông nghe được lời uy hiếp này của Hàn Vũ Thiên đều cho rằng hắn là kẻ điên rồ, ngông cuồng không biết sống chết. Ngay cả kẻ được gọi là điên nhất thiên hạ cũng không thể so sánh với hắn.

"Chỉ là Khí Vực thôi, xem bọn ta áp chế nó đây!"

Tất cả Thánh Tông bên dưới giận dữ, toàn lực thôi động pháp tắc, muốn ngưng tụ ra Khí Vực của bản thân. Nhưng điều khiến họ ngỡ ngàng là dù dùng mọi biện pháp, họ vẫn không thể triệu hồi Khí Vực.

"Đây là chuyện gì xảy ra?"

Hưng Vinh, Đoản Hành và Cốt Phệ đứng một bên xem trò vui cũng kinh ngạc phát hiện cơ thể bọn họ như có một tầng phong ấn, Khí Vực căn bản như hư không tiêu thất.

"Làm sao ta không triệu hồi được Khí Vực?"

"Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

"Pháp tắc như là trút bỏ quan hệ với chúng ta rồi."

"Không thể nào!"

Từng người xôn xao, không hiểu nguyên nhân dẫn đến sự việc này là gì. Nhu Cốt ở phía trên thản nhiên nói:

"Trước mặt một Chí Thánh đột phá thành Thánh Tông, thì tất cả các ngươi đừng hòng gọi ra được Khí Vực, bởi vì chúng đã bị Khí Vực của hắn phong cấm toàn bộ rồi. Trừ phi có một kẻ khác đồng cấp từ Chí Thánh thành Thánh Tông mới có thể mở được Khí Vực."

Lời giải thích của Tuần Thiên Giả khiến những Thánh Tông sơ kỳ và trung kỳ mơ hồ không hiểu. Nhưng các Thánh Tông thượng kỳ và viên mãn thì đồng tử co rút lại. Dù họ chưa từng một lần chạm mặt với Thánh Tông từ Chí Thánh đột phá, nhưng các điển tịch thời thượng cổ có lưu lại những chuyện về cảnh giới đó.

Vạn Pháp Bất Xâm của Chí Thánh Nhân sẽ tiến hóa thành Vạn Vực Phong Cấm khi kẻ đó đột phá Thánh Tông. Vạn Vực Phong Cấm vừa được thi triển, các Thánh Tông trước mặt những kẻ đó, chẳng khác nào gà vịt chờ bị cắt cổ, không có cơ hội hoàn thủ, trừ phi tu vi ngươi cao hơn họ hai bậc thì có thể chạy trốn.

"Một tiểu quốc nhỏ bé lại sinh ra được Chí Thánh sao?"

Hưng Vinh đưa mắt nhìn hai vị Thánh Tông viên mãn bên cạnh, đôi mắt bọn họ cũng tràn ngập vẻ khó tin và nghi ngờ. Chí Thánh là cấp bậc chưa từng xuất hiện trong ba nghìn năm nay ở Tô Lăng giới. Lần cuối cùng có Chí Thánh là vị đột phá đến Kim Thần đã ngã xuống trong trận chiến thần ma ở Thiên Vực. Lịch sử đến nay vẫn còn lưu lại một vài dấu tích của trận chiến kinh khủng kia. Ngay cả Thần còn ngã xuống, nói gì đến tôm tép như bọn họ.

Nhưng sẽ càng khiến bọn họ kinh hãi hơn nếu biết Vạn Niên Cung tồn tại không chỉ một vị Chí Thánh. Nam Cương quốc cơ hồ ai ai cũng có thiên phú đỉnh cấp, chỉ là vùng đất họ ở bị trận chiến kinh khủng nào đó trong lịch sử tàn phá đến sâu trong căn cơ pháp tắc. Năm đó Thánh Nhân trung vị còn khó mà xuất hiện, nói gì đến Chí Thánh như bây giờ. Chẳng qua là vào lần trùng sinh ấy của Hàn Vũ Thiên, vì đưa linh hồn của Tiểu Vũ Thiên về địa phủ mà phải dùng đại lượng nguyên hồn hao tổn, sửa đổi thiên địa pháp tắc nơi đây. Rồi cũng từ đó, pháp tắc dần dần phục hồi và xuất hiện Thánh Nhân, nhưng vẫn chưa hoàn toàn khôi phục để giúp Thánh Nhân đột phá Thánh Tông.

Bọn họ muốn đột phá thì chỉ có thể đi qua một vùng đất khác, hoặc như Hàn Vũ Thiên mượn tiên kiếp bổ sung khuyết thiếu của lôi kiếp mà đột phá. Nhưng vạn nhất thất bại, sẽ trở thành một tên ngụy Thánh Tông. Hàn Vũ Thiên cũng từng nghĩ liệu người ở Nam Cương quốc có phải dòng dõi nhân tộc đặc thù thời thượng cổ không, rất ít người tu luyện mà gặp phải chướng ngại, trừ khi muốn thành Thánh Nhân họ mới gặp chút rắc rối.

Hiện tại cũng cho thấy suy đoán của Hàn Vũ Thiên cũng không phải là vô căn cứ. Nhìn xem Nam Cương quốc, vài chục năm trước chỉ có hoàng tộc và bốn Quan thành Đông, Tây, Nam, Bắc là xuất hiện Thánh Nhân, còn bây giờ thì Thánh Nhân có đến mấy ngàn vị chỉ trong chưa đầy một trăm năm ngắn ngủi. Tốc độ phát triển như vậy, e là một đại quốc ở thời kỳ phồn thịnh nhất cũng không thể sánh kịp. Những người bên ngoài tất nhiên là không biết, nhưng hoàng tộc, Vạn Niên Cung, Bắc Ma Thành, Cao gia, Cúc gia đều hiểu rõ, Nam Cương quốc đang thay đổi long trời lở đất.

Toàn bộ Thánh Tông đều mang vẻ mặt hoảng hốt nhìn Hàn Vũ Thiên. Tuổi trẻ như vậy mà đã là Chí Thánh, còn đột phá thành Thánh Tông. So với bọn họ, hắn hẳn là chưa đến ba trăm tuổi. Thánh Tông có năm nghìn năm tuổi thọ. Dưới một nghìn tuổi được coi là thiếu niên, một nghìn đến hai nghìn là thanh niên, ba nghìn đến bốn nghìn là trung niên, bốn nghìn đến năm nghìn chính là lão niên.

Gợn sóng sinh mệnh của Hàn Vũ Thiên bừng bừng khí thế, chỉ có tu sĩ chưa đến ba trăm tuổi mới có thể sinh ra được thứ khí tức vô hình này. Lam Huyền lại là người hiểu rõ. Hàn Vũ Thiên hiện tại chỉ mới sáu mươi bảy tuổi mà thôi. Tu sĩ chưa tới một trăm tuổi đột phá Thánh Tông, nếu là ở thời kỳ phồn thịnh khi nàng còn là Kim Thần, tuyệt đối không ai đạt được cả, bởi vì đó chỉ có trong truyền thuyết.

Rất nhiều Thánh Tông vốn dấy lên hận ý cũng dần dần tiêu tán. Bởi vì đắc tội một kẻ từ Chí Thánh bước vào Thánh Tông, chẳng khác nào kiến chọc thần long. Những kẻ đã đắc tội thì trong lòng tràn ngập sự bất an vô tận. Kết cục tương lai của họ thế nào, không nghĩ cũng biết.

Tống Long Trúc ánh mắt có chút âm trầm nói:

"Lão phu nào có sợ ngươi? Dù là Chí Thánh bước vào Thánh Tông thì sao? Thực lực chung quy vẫn chỉ là một Thánh Tông tầng một thấp kém mà thôi!"

Cả hai ánh mắt va chạm vào nhau, liền tóe ra sát ý ng��t trời. Khí tức va chạm đủ để thấy hai bên nhất định phải có một người phải bỏ mạng. Nhu Cốt hất tay, một luồng hào quang lóe lên, hiện ra sáu khối ngọc: một khối ngọc lớn, một khối ngọc vừa và bốn khối ngọc nhỏ. Đây chính là khí thần.

"Hàn Vũ Thiên đạt hạng nhất, Lam Huyền hạng hai, U Ma Nữ, Huyết Ma Nữ, Mạch Liên, Hồng Thiên đồng hạng ba. Ban thưởng khí thần."

Mỗi người lĩnh nhận phần thưởng của mình, trong mắt lóe lên tia sáng hưng phấn và mong chờ. Hàn Vũ Thiên thì không chút để tâm, trực tiếp bóp nát viên ngọc. Khí thần tràn ra đủ để so với một ngọn núi nhỏ. Hấp thu đoàn khí thần này đủ để Hàn Vũ Thiên đột phá đến Thánh Tông tầng ba, cũng là sơ kỳ đỉnh phong.

Khí thần tuy trân quý và cường đại, nhưng nếu trực tiếp hấp thu, rất có thể sẽ bị độ thuần khiết của nó làm cho bạo thể mà chết. Hàn Vũ Thiên vung tay, Khí Vực thu nhỏ lại, gom toàn bộ khí thần bao bọc lấy cơ thể hắn. Hắn dùng khí thần không phải là để tăng tu vi bản thân, mà là để rèn đúc nhục thân. Từ lúc trùng sinh đến nay, hắn không hề tu luyện bất cứ loại thể pháp nào, không phải vì hắn không muốn tu luyện, mà chính là không thể. Thể pháp hắn tu chính là Băng Cực Thuần Âm Thể, thuộc chí âm chí hàn.

Nhục thân phải được rèn đúc bởi một nguồn sức mạnh chí âm chí hàn mới có thể tu luyện được Băng Cực Thuần Âm Thể. Mà khí thần chính là được tạo ra mang cả hai loại chí dương và chí âm. Hàn Vũ Thiên muốn tách phần chí âm đó để luyện thể. Thời gian chí ít cũng phải mất vài canh giờ.

Hắn ngồi xếp bằng, toàn thân tản ra hàn khí bốc lên nghi ngút. Bàn tay nâng lên, liền thấy Thủy Thiên Thương và Liệt Hỏa Kiếm lơ lửng bên trái và bên phải. Thủy Thiên Thương thuần âm là thứ lý tưởng để lọc chí âm khí ra khỏi khí thần. Liệt Hỏa Kiếm thuần dương thích hợp lọc chí dương. Hai thanh binh khí bắt đầu hấp thu khí thần rồi tiến hành sàng lọc. Tuần Thiên Giả Nhu Cốt ở ngoài quan sát cũng không biết Hàn Vũ Thiên đang có ý đồ gì. Lam Huyền nhìn tới cũng có chút khó hiểu không thôi.

Thời gian hai canh giờ trôi đi. Khí thần từ một màu xám đã dần dần hóa thành một màu lam v�� một màu đỏ, tách biệt thành âm dương lưỡng khí, khiến tất cả mọi người kinh ngạc.

"Tách khí thần ra làm âm dương lưỡng khí, chuyện này..."

Nhu Cốt không giấu được ánh mắt kinh ngạc của bản thân. Nàng đây là lần đầu nhìn thấy người không thuộc cảnh giới Kim Thần mà lại có thể tách khí thần thành âm dương lưỡng khí. Lam Huyền cũng không giấu nổi ánh mắt tham lam nhìn đoàn âm khí. Nàng là Ma Thần tu luyện Lam Hoàng Thủy Tinh Thể, Thủy, Băng, Hàn có tác dụng rất lớn đối với nàng. Nếu có thể được Hàn Vũ Thiên chỉ cho bí pháp tách âm khí trong khí thần ra, thì tu vi của Lam Huyền sẽ tăng cao vượt bậc. Khí thần trực tiếp hấp thu thì tác dụng rất lớn, còn tách ra thành âm dương lưỡng khí thì bị giảm công dụng đi rất nhiều. Nhưng âm khí giúp Lam Huyền củng cố căn cơ vượt bậc hơn khí thần. Xét ra, âm khí vẫn có giá trị hơn.

Không để mọi người đợi lâu, liền thấy âm khí bên trái đang dần dần bị một luồng hấp lực hút lấy, cho tới khi không còn một tia âm khí nào sót lại.

Thời gian lại trôi qua ba canh giờ tiếp theo. Ở đích đến liền xuất hiện thêm bốn vị Thánh Tông viên mãn. Bọn họ vượt dốc vẫn là bị cương phong trấn áp vài canh giờ mới tới được đích. Ở dốc núi vẫn còn vài chục Thánh Tông đang bước đi nặng nề. Cương phong tuy mạnh mẽ áp chế, nhưng đã bị Nhu Cốt làm cho độ khắc nghiệt của nó suy yếu, bởi vì thí luyện lần này Thánh Tông tham gia quá ít. Nếu để họ vượt cương phong nguyên bản, e là chỉ còn không đến hai mươi người sống sót đến được đích.

Đoạn văn này được biên tập và phát hành độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free