Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 200: Thiên Vực.

Một thân ảnh vụt ra, toàn thân tản mát băng sương huyền ảo vô cùng, ngay cả pháp tắc cũng bị băng tuyết bao phủ, không thể vận hành bình thường.

Băng Cực Thuần Âm Thể đã thành hình. Một thân thể từng gắn bó với hắn ức vạn năm, từng bị hủy diệt bởi kẻ thù ẩn mình, nay đã được hắn một lần nữa rèn đúc trở lại thế gian.

Sức phòng thủ của Băng Cực Thuần Âm Thể tuy không phải tuyệt đối, nhưng sức mạnh khống chế mà nó mang lại lại vượt xa các thể pháp khác.

Chỉ cần hắn muốn, là có thể hóa ra Băng Cực Tuyết Vực, biến ngàn dặm xung quanh thành băng tuyết, tựa như khí vực thứ hai của chính hắn.

Thâm Uyển Ma Thể chỉ là một trong những chiêu thức của Âm Sát Thất Hồn, không thể xem là thể thuật chân chính. Nó căn bản không hề có tác dụng phòng ngự, chỉ tăng cường tấn công, tốc độ và thay đổi hình dáng.

Khí Vực được tạo ra dựa trên pháp tắc nguyên tố thuộc tính mà Thánh Tông tu luyện, nhằm gia tăng sức mạnh cho bản thân. Vì thế, Băng Thiên Hóa Vực mà Hàn Vũ Thiên tạo ra trước đây là nhờ thuộc tính của băng tiên điển.

Nếu muốn, hắn còn có thể biến ra Khí Vực có tên là Thất Hồn Ma Hoàng Vực, đó là Ma Vực thuộc về Âm Sát Thất Hồn. Tuy nhiên, việc thi triển Khí Vực này sẽ không dễ dàng khống chế như Băng Thiên Hóa Vực.

Hàn Vũ Thiên vẫn cần một ít thời gian để thích nghi với Thánh Tông cảnh, vì mới đột phá chưa đầy nửa tháng đã phải tham gia thí luyện, nên hắn không có ��ủ thời gian thích nghi.

Khi hoàn thành Băng Cực Thuần Âm Thể, thực lực của hắn chắc chắn sẽ tiến một bước dài. Giờ đây, đừng nói là Thánh Tông trung vị đỉnh phong, ngay cả thượng vị hắn cũng có thể đánh một trận ra trò.

Toàn bộ âm khí bị thôn phệ, chỉ còn dương khí phiêu động liền được Hàn Vũ Thiên thu về trong tay. Luồng dương khí này tất nhiên sẽ không bị lãng phí.

Thiên Dương Thập Linh quyết mà hắn tu luyện trước đây chỉ là sơ sài, hắn không thường xuyên sử dụng bởi hỏa khí của nó không quá mạnh. Nhưng đoàn dương khí trong tay này sẽ giúp nó đột phá.

Đoàn dương khí trong tay ầm ầm tản mát sức nóng kinh người, giúp nó trở thành hỏa diễm cường đại có thể đốt cháy da thịt của Thánh Tông, thậm chí diệt xác.

Sau lưng Hàn Vũ Thiên ẩn hiện một thanh trường kiếm hỏa diễm khổng lồ. Ban đầu ngọn lửa trên kiếm nhỏ yếu, nhưng dần dần, khi hấp thu dương khí, nó liền trở nên cường đại không tưởng, trước ánh mắt ngơ ngác của tất cả mọi người.

Hàn Vũ Thiên nhắm mắt cảm nhận hỏa khí đã luyện hóa xong. Hắn mở m��t ra, khí tức tản mát đẩy lui pháp tắc thiên địa.

Pháp tắc thiên địa chính là thay mặt thiên đạo vận hành thế giới này. Trừ phi là Kim Thần được thiên đạo sắc phong, bằng không, không có gì có thể đẩy lui pháp tắc. Nhưng Hàn Vũ Thiên lại làm được một kỳ tích chưa từng có trước nay, khiến Nhu Cốt càng lúc càng cảm thấy sợ hãi thiếu niên trước mắt mình.

Nếu để hắn bước lên Đạo Tổ, chẳng phải sẽ là mối uy hiếp cực kỳ lớn đối với Tuần Thiên Giả sao? Vậy thì không thể để hắn trưởng thành.

Ý định này vừa lóe lên trong đầu, nàng ta lập tức nhớ lại lời Xí Ly nói.

"Dù thấy chuyện gì kinh thiên động địa xảy ra cũng không được ra tay. Tương lai của chúng ta đều nhờ vào đám người trong thí luyện này."

Nàng ta miễn cưỡng áp chế ghen tị và sợ hãi trong lòng. Chuyện trước mắt không quan trọng bằng điều bốn người họ đã thấy khi xưa, cũng chính vì vậy mà Tuần Thiên Giả mới bỏ ra đại giá, lấy khí thần trân quý trao cho kẻ xuất sắc nhất.

"Hàn Vũ Thiên, ngươi..."

Lam Huyền muốn nói nhưng rồi lại thôi. Ánh mắt nàng phức tạp, nàng ta cứ nghĩ mình đã hiểu được sâu cạn về hắn, nhưng sau chuyện này, lại có một tầng sương mù che phủ thiếu niên ấy.

Chủ tu thủy, hỏa, băng, lôi, hắc ám – năm loại thuộc tính khác biệt lại được một thiếu niên dung hòa trong nhục thân đến mức kinh ngạc. Dù từng là Kim Thần như nàng, cũng không tin nổi lại có truyền kỳ như vậy tồn tại.

Hàn Vũ Thiên hạ xuống, nhìn thấy ánh mắt phức tạp của nàng, liền nói:

"Ngươi lo lắng sẽ bị ta vượt mặt sao, tiểu ma nữ."

Lam Huyền rút kiếm hướng về phía Hàn Vũ Thiên động thủ. Cả hai trong phút chốc lao lên không trung, giao thủ vài chiêu, thu hút sự chú ý của đám người.

"Hừ, bản ma lo lắng ngươi chết không toàn thây thì có."

Một bên là ma khí ngập trời, một bên là hỏa khí trùng thiên, khiến trận chiến giữa không trung thêm phần đặc sắc và mạnh mẽ.

Hàn Vũ Thiên trong tay cầm Liệt Hỏa Kiếm, dấy lên bạch hỏa mạnh mẽ. Hắn vung kiếm chém ra một đạo bạch hỏa mang đầy kiếm ý.

"Dương Thiên, Nhất Linh Thiên Hỏa!"

"Hắc Long Trảm."

Hắc kiếm trong tay Lam Huyền truyền ra một tiếng long ngâm kinh người. Nàng ta chém ra một con hắc long tràn ngập ma tức, phá trời mà đi.

Bạch hỏa va chạm cùng hắc long, tạo ra hắc bạch hào quang chói sáng cả thiên địa. Thật ra, hai người không có sát ý, chỉ là tìm cớ để thử chiêu thức mới của nhau mà thôi.

"Ngươi chỉ là nhân tộc, đừng nghĩ có thể thắng được bản ma."

Trên không trung, ánh mắt Lam Huyền tỏ vẻ xem thường không hề che giấu trước mặt cả chục nhân tộc.

Hàn Vũ Thiên cười nhạt nói:

"Tiểu ma nữ, ngươi tính tình cáu gắt như vậy, hẳn là muốn thứ đó phải không?"

Trong mắt Lam Huyền lóe lên một tia hào quang kỳ lạ, hiển nhiên nàng biết thứ đó mà Hàn Vũ Thiên nói đến là gì.

Nàng ta hất cằm thản nhiên nói:

"Ta muốn thì ngươi sẽ đưa sao?"

"Tất nhiên."

Hàn Vũ Thiên nhẹ gật đầu không hề che giấu, bởi vì hắn đã xem Lam Huyền là bằng hữu. Những gì nàng muốn, nếu hắn có thể giúp được, nhất định sẽ hết lòng trợ giúp. Dù sao, kẻ được Minh Hoàng Nhân Đế xem là bằng hữu rất ít.

Lam Huyền thì ngược lại, không nghĩ tới Hàn Vũ Thiên lại trực tiếp đáp ứng như vậy, nói không chừng sẽ có âm mưu quỷ kế gì ẩn chứa bên trong.

Hàn Vũ Thiên vung tay, liền thấy Thủy Thiên Thương xuất hiện lơ lửng trước mặt nàng. Lam Huyền cầm lấy trường thương màu lam trong tay, trong mắt nàng tràn ngập bất ngờ.

Đây chính là một thanh thương thủy thuộc tính thuần khiết. Nếu nàng sở hữu nó, e là chiến lực sẽ đạt được không ít tiến triển.

"Thanh Tuyền, ngươi giúp nàng ta một chút được không?"

Hàn Vũ Thiên ánh mắt nhìn về phía trường thương, nhẹ giọng nói. Mọi người tưởng rằng Hàn Vũ Thiên đang nói chuyện với khí linh trong trường thương kia.

Chỉ trong chốc lát, lam quang lóe lên, bắt đầu hóa thành một mỹ nữ tuyệt đẹp mặc cung trang màu lam. Thanh Tuyền, với đôi mắt ngây thơ, chớp chớp nhìn Lam Huyền một chút rồi nói:

"Là giúp vị tỷ tỷ này sao?"

Trong lúc ánh mắt dò xét của nàng nhìn Lam Huyền, những người ở đây đã há hốc mồm kinh ngạc đến mức có thể nhét cả một quả dừa vào. Đây chính là sự kinh hãi và bất ngờ tột độ.

Binh khí sinh ra khí linh thì không còn xa lạ gì với t���t cả bọn họ, thậm chí có vài người đã từng gặp qua hoặc đang sở hữu loại binh khí ấy.

Thế nhưng, binh khí hóa thành người thì lại là lần đầu tiên trong cuộc đời họ được nhìn thấy. Điều này vừa thần kỳ lại vừa rất trái với lẽ thường.

Dù binh khí sinh ra khí linh cường đại đến đâu cũng không thể hóa thành hình người. Đây là nhận thức chung của tất cả mọi người. Phóng tầm mắt ra khắp vũ trụ, từ hạ giới tới thượng giới, đều không thể xảy ra chuyện kỳ quái thế này. Một số loại khí linh đứng đầu vũ trụ cũng chỉ có thể hóa ra hư ảnh mà thôi.

Còn đây chính là chân chính hóa thành hình người ngay trước mặt bọn họ. Ban đầu, Hàn Vũ Thiên cũng rất kinh ngạc khi thấy vậy, nhưng về sau không tìm ra được nguyên nhân, hắn kết luận rằng mọi chuyện trên đời này đều có thể xảy ra, chỉ là hắn chưa từng gặp qua mà thôi.

"Phải, giúp vị tỷ tỷ này như vừa nãy đã giúp ta vậy."

Hàn Vũ Thiên nhẹ gật đầu nói với Thanh Tuyền. Nàng ấy đưa mắt nhìn hắn rồi nói:

"Vậy Uy Lân ca ca không giúp sao?"

"Không, hắn còn một số việc nên không thể cùng muội giúp vị tỷ tỷ xinh đẹp kia."

Nếu là bình thường, Hàn Vũ Thiên sẽ để Uy Lân giúp đỡ thêm để Lam Huyền thanh lọc khí thần nhanh hơn. Nhưng sau khi Dương Thiên Thập Linh đã được bổ khuyết, hắn cần Uy Lân làm chủ thể thi triển kiếm trận của công pháp này.

Liệt Hỏa Kiếm do Uy Lân biến thành chính là thứ thích hợp tới mức hoàn mỹ.

Thức thứ bảy trong Dương Thiên Thập Linh chính là Thất Linh Nhật Hư Ngũ Kiếm Trận. Kiếm trận này không nhất thiết phải có đủ 5 thanh kiếm hỏa diễm.

Mà chỉ cần một thanh làm chủ thể thi triển, bốn thanh còn lại sẽ do thiên địa pháp tắc hình thành.

Điều khó duy nhất chính là, khi Thiên Dương Thập Linh dung nhập vào chủ thể, nhất định không được có bất kỳ tia ma khí nào bên trong. Nếu không, Thiên Dương sẽ xem đây là sự súc phạm đối với nó, trực tiếp luyện hóa thanh binh khí đó thành chất dinh dưỡng.

Lần trước khi va chạm với một vài cường giả, hắn đã dung nhập một lượng lớn ma khí vào trong Liệt Hỏa Kiếm nhằm phù hợp với Thâm Uyên Ma Thể và tăng cao chiến lực.

Trong lòng Hàn Vũ Thiên có chút sầu lo, không biết phải làm như thế nào. Hắn bỗng lóe lên một ý tưởng có chút kỳ quặc trong đầu.

"Dùng linh khí để làm loãng ma khí. Linh khí đủ nhiều có thể thanh tẩy ma khí."

Phải, linh khí và ma khí hoàn toàn là hai loại khí tức trái ngược lẫn nhau. Kẻ hấp thu linh khí tu luyện gọi là tu sĩ, kẻ hấp thu ma khí tu luyện thì gọi là ma nhân.

Yêu thú hấp thu linh khí trở nên cường đại gọi là hoang thú, yêu thú hấp thu ma khí thì gọi là ma thú.

Ma khí và linh khí khi gặp nhau liền nảy sinh sự bài xích dữ dội, thậm chí thôn phệ lẫn nhau nếu một bên yếu thế.

Hàn Vũ Thiên đang muốn dùng đại lượng linh khí để xóa bỏ ma khí bên trong Liệt Hỏa Kiếm. Thời gian chí ít phải mất vài tháng mới có thể xóa bỏ hết ma khí bên trong. Trừ phi hắn tới được một tổ địa nào đó tràn ngập linh khí, dùng chúng tẩy rửa thì sẽ chỉ mất vài ngày. Nhưng ở thí luyện mênh mông rộng lớn này, tìm đâu ra tổ địa đó đây?

"Vẫn là ta không cân nhắc kỹ mọi chuyện, chỉ dựa vào ma khí của Âm Sát Thất Hồn để làm chiến lực chủ chốt. Nếu tiếp tục, về sau ma tức sẽ ăn sâu vào xương tủy, e là một số bí pháp sẽ vì vậy mà tiêu biến hoặc tự bạo trong cơ thể ta. Hạn chế dùng nó là tốt nhất."

Hàn Vũ Thiên thở dài, tự trách mình đã quá ỷ lại vào ma khí. Dù ma khí tuy mạnh nhưng cũng là cản trở rất lớn trên con đường tu luyện sau này.

"Linh khí và ma khí cần thời gian để thôn phệ. Nếu như có được thứ gì đó trực tiếp gạt bỏ được ma khí thì..."

Trong mắt Hàn Vũ Thiên lóe ra tia thần quang sáng chói. Hắn nhìn về phía Lam Huyền nói:

"Tiểu ma nữ, cơ thể ngươi chỉ hấp thu được âm khí, vậy đoàn dương khí kia không có tác dụng phải không?"

Lam Huyền nghe hắn hỏi vậy cũng nhẹ gật đầu nói:

"Hoàn toàn vô dụng, ta còn cảm thấy chán ghét nó nữa."

Hàn Vũ Thiên nhếch môi, có chút may mắn thầm kín trong lòng, nói:

"Không có tác dụng với ngươi, vậy sau khi thanh lọc xong hãy để dương khí cho ta."

Lam Huyền nhướng mày, liền xua tay nói:

"Ngươi thích thì cứ lấy, bản ma chán ghét chí dương chí hỏa lắm."

Lam Huyền bàn tay như lá hồ điệp giơ lên, bóp nát viên ngọc. Khí thần phóng thích ra nồng đậm, nhưng so với khí thần của Hàn Vũ Thiên thì vẫn còn ít hơn năm phần.

Khí thần bao phủ lấy cơ thể nàng. Trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, Cốt Phệ cười nói:

"Nàng ta lại muốn thanh lọc khí thần thành âm dương lưỡng khí sao? Hai kẻ này quả thật kỳ lạ khác người."

"Người trẻ tuổi bây giờ có vẻ thích làm những chuyện trái ngược, làm ta nhớ đến tiểu tử Thiên Vực kia."

Đoản Hành cũng nhẹ gật đầu. Hai người trước mắt khiến bốn Thánh Tông viên mãn nghĩ tới một truyền kỳ ở Thiên Vực 20 năm trước.

Một thiếu niên phong hoa tuyệt đại, chưa đến ba trăm tuổi đã đạt tới Thánh Tông viên mãn, đứng trên đại lục khiêu chiến toàn bộ tu sĩ cùng cấp. Đỉnh điểm nhất là thiếu niên đó một mình chống chọi sáu vị Thánh Tông viên mãn liên thủ.

Kết quả, thiếu niên kia chỉ bị thương tích nhẹ, năm vị trọng thương, một vị bị giết vì đã dùng toàn lực muốn lấy mạng thiếu niên đó.

Kể từ ngày đó, thiếu niên phong hoa tuyệt đại nhất lịch sử Thiên Vực mấy vạn năm nay đã xuất thế. Chư vị cường giả và bách quốc Thiên Vực đều gọi hắn bằng danh hiệu Thiên Vực Thánh Chủ.

Thiên Vực là đại lục rộng lớn, chứa vô số cổ quốc thượng cổ, từng tồn tại Đạo Tổ, thậm chí là Kim Thần trong truyền thuyết. Nhưng truyền thừa chỉ là bí pháp của tổ tông, chứ không có khí thần hay binh khí cấp bậc Đ���o Khí và Thần Khí xuất hiện.

Mà Cốt Phệ, Tống Long Trúc, Đoản Hành và Hưng Vinh là đại diện cho đại lục Thiên Vực rộng lớn tham gia thí luyện lần này.

Tô Lăng giới chỉ có bốn đại lục: Thiên Vực đại lục, Yêu Hoàng đại lục, U Minh đại lục và Cổ Lâm đại lục. Những nơi còn lại chỉ là những hòn đảo ngàn dặm, được hoàng tộc nơi đó tự xưng là quốc gia. Ví dụ, Yêu Phù quốc là một hòn đảo lớn không tiếp giáp với bất kỳ quốc gia nào, người ở đại lục gọi đó là quốc đảo.

Tuy nhiên, có một số hòn đảo sau ngàn vạn tuế nguyệt, đã theo thiên địa thay đổi, vị trí địa lý của những quốc đảo bắt đầu nối liền với nhau, hình thành vùng đất rộng lớn.

Ví như Nam Cương quốc, Hoàn Thi quốc, Tây Phỉ quốc và Phụng Đình quốc là bốn quốc đảo theo tuế nguyệt mà bắt đầu dung nhập vào nhau, tạo thành tiểu lục địa.

Tiểu lục địa là do các quốc đảo khác nhau hợp nhất mà thành, nhưng pháp tắc của chúng vẫn có điểm khác biệt đáng kể. Ví dụ, pháp tắc ở Nam Cương quốc suy tàn, không thể đột phá Thánh Tông, nên họ ph��i lặng lẽ đi đường xa đến Phụng Đình quốc để đột phá. Pháp tắc nơi đây chỉ hạn chế Đạo Tổ và Kim Thần, cho phép tu sĩ khắp nơi tùy ý tụ hội và đột phá.

Người của đại lục có vô số cách để ngao du các quốc đảo hoặc tiểu lục địa, bằng chiến thuyền ngự không hoặc bảo vật đặc thù.

Còn người của quốc đảo hay tiểu lục địa muốn đến đại lục thì phải có người từ đại lục đến đón họ đi.

Chứ với tài nguyên không mấy phong phú của tiểu lục địa và quốc đảo, họ không thể chế tạo ra thứ gì vượt qua ức dặm đại hải. Dù có tạo ra được, họ cũng không biết đường đến đại lục, bởi vì không có bản đồ hoặc người chỉ đường.

Một vài tu sĩ Thánh Tông của các quốc đảo, sau khi biết nơi mình ở chỉ là một tiểu quốc không đáng nhắc tới, liền dùng tài nguyên tích góp cả đời để chế tạo bảo vật vượt hải, hòng tới nơi rộng lớn hơn.

Chí hướng và nhiệt huyết thì có đủ, thế nhưng rất nhiều người bị lạc đường, trôi dạt theo dòng biển không có điểm dừng. Họ vẫn bị đại hải mênh mông nhấn chìm vào sâu trong quá khứ, chết đi một cách không cam lòng và tiếc hận.

Cũng có một số người bước chân được đến đại lục, gặp được cơ duyên xảo hợp, quật khởi ngay trên đó. Rồi cũng có kẻ xui xẻo, vừa đặt chân lên đại lục đã đắc tội cường giả liền bị miểu sát.

Suy cho cùng, người của quốc đảo và tiểu lục địa muốn tới được đại lục thì đành phải tùy vào duyên phận mà thôi.

Bản quyền của đoạn văn này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện luôn được truyền tải trọn vẹn nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free