(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 198: Tân cung chủ.
Nam Cương quốc, Vạn Niên Cung đã trở về Vạn Niên Sâm Lâm, tọa lạc uy nghi giữa trung tâm Vạn Niên Thành rộng lớn.
Tiếng nhạc hội vang dội khi các thế lực khắp nơi trên Nam Cương hội tụ về đây. Cao Gia và Cúc Gia cũng đã công nhận Vạn Niên Cung chính là thế lực số một Nam Cương.
"Hàn Gia, Hàn Diệp sắc phong cung chủ, mang theo ý nguyện của Thiên cung chủ giúp Vạn Niên phát triển vượt bậc. Đại trưởng lão Cố Thân Giao sắc phong Phó cung chủ Vạn Niên Cung, phò tá tân chủ đoạt lấy thiên cơ. Lục Thánh Thú Hồ Sơ Hàn Tôn sắc phong Đại trưởng lão."
Hàn Diệp quỳ gối trước bảo tọa cung chủ, cung kính khấn vái ba lạy. Hai bên trái phải, Giao lão và Tiểu Hổ cũng làm theo tương tự.
Bảo tọa cung chủ lại hội tụ một lượng lớn linh khí, khiến toàn bộ đám người kinh ngạc. Cao Tiệm Ly, Cúc Loan và Cao Tùng Bách đang theo dõi đại lễ sắc phong cũng không khỏi biến sắc.
Đây chính là một lượng lớn pháp lực đủ để tiêu diệt một Thánh Tông thượng vị. Dù Cao Tùng Bách đã đột phá viên mãn, nhưng vẫn cảm thấy khiếp sợ trước pháp lực tỏa ra từ bảo tọa cung chủ.
"Hàn Diệp? Ngươi là con của chủ nhân sao?"
Âm thanh một tiểu hài đồng vang lên. Ai nấy bất ngờ ngước nhìn bảo tọa cung chủ, phía trên đã có một tiểu tử dung mạo như ngọc ngồi đó.
Đứa trẻ trông ngây thơ đáng yêu, nhưng khí tức tỏa ra lại hoàn toàn trái ngược, toát lên vẻ bá đạo, ngông cuồng coi thường thế nhân.
Hàn Diệp ôm quyền, chậm rãi nói:
"Là ta, cho hỏi ngươi đây là ai?"
Đứa bé kia lắc lư đôi chân nhỏ, cười nói:
"Ta là Thiên Địa Hoàng Kim Tọa, Vạn Niên Bảo Tọa."
Đứa trẻ giới thiệu tên, khiến ai nấy cũng trợn mắt há hốc mồm. Tên của nó chẳng khác gì tên một loại binh khí hay bảo vật vậy.
Giờ phút này, đứa trẻ kia mới nhớ ra điều gì đó liền cười nói:
"Chủ nhân hay gọi ta là Tiểu Bảo."
Cao Tùng Bách lúc này híp mắt, nhận ra điều bất thường, liền nói:
"Đây là khí linh của bảo tọa kia. Hiển nhiên nó chỉ mới ngưng tụ không quá một ngàn năm."
Cao Tiệm Ly và Cúc Loan nghe vậy liền kinh ngạc không thôi. Khí linh là linh hồn trú ngụ trong binh khí hoặc bảo vật. Từ xưa đến nay, cả Nam Cương Quốc cũng chỉ có duy nhất một kiện binh khí sinh ra khí linh, tên gọi Kỵ Thương, đã thất lạc mấy trăm năm nay.
Khí linh rất khó để sinh ra ở Tô Lăng Giới. Dù là cường giả cưỡng ép luyện ra khí linh cũng không thể làm được. Nhưng một khi khí linh được sinh ra, nó lại trở nên cường đại đến khó lường.
Một thanh binh khí có khí linh sẽ mạnh hơn gấp năm mươi lần so với binh khí không có khí linh, sự chênh lệch tựa trời với vực, khó lòng đong đếm hết được.
"Ngươi là cung chủ đời tiếp theo, Hàn Diệp?"
Tiểu Bảo nhìn Hàn Diệp mà hỏi, hắn nhẹ gật đầu, lần nữa nói:
"Là ta."
Tiểu Bảo sát khí ngút trời, một luồng pháp lực hất bay Hàn Diệp xa mười dặm.
Tiểu Bảo lóe lên xuất hiện ở bên ngoài, vẻ mặt không vui nói:
"Ta hỏi lại một lần nữa, ngươi là cung chủ đời tiếp theo, phải không?"
Âm thanh này tựa như thái sơn áp đỉnh đè ép lên thân tất cả mọi người. Trừ Cao Tùng Bách không bị khí thế trấn áp, toàn bộ những người khác đều phải chịu đựng áp lực kinh khủng.
Hàn Diệp ý thức được Tiểu Bảo trước mắt không đơn thuần là hỏi hắn, mà là đang khảo nghiệm điều gì đó.
"Chính là bản cung chủ."
Hàn Diệp lúc này ý thức được thân phận của mình, không còn là một tu sĩ bình thường của Vạn Niên Cung nữa, mà là vị cung chủ đứng trên vạn người.
Tiểu Bảo khí tức thu liễm lại, áp lực kinh người cũng theo đó tiêu tán như chưa từng xảy ra chuyện gì. Tiểu Bảo vẻ mặt có chút không vui nói:
"Đã là thân phận cung chủ, đừng quên xưng hô cho đúng. Vạn Niên Cung dù có xảy ra gió tanh mưa máu, rơi vào đường cùng, ngươi cũng phải cao cao tại thượng xưng bản cung chủ. Nếu ngươi quỳ gối khuất phục trước bất kỳ ai, thì chính ta sẽ là người tự tay tiêu diệt Vạn Niên Cung này, tránh làm ô nhục khí khái và tôn nghiêm của chủ nhân."
Lời này vừa ra, tất cả vừa sợ vừa thấy vô cùng đúng đắn. Vạn Niên cung chủ đời trước là người thế nào?
Đứng trước tuyệt cảnh vô số lần, người ấy đều có thể đánh bại tử thù. Bản thân khí khái hiên ngang không hề khuất phục, một câu "bản cung chủ" của người ấy nói ra khiến Vạn Niên Cung trở nên kiêu hãnh tột độ, thậm chí xem thường cả thần linh, chỉ sùng bái cung chủ của họ.
Mà cung chủ đương thời chính là nhi tử của người ấy, tất nhiên tư chất, khí khái, thần thái đều phải giống như vậy, chẳng sợ trời đất, thần ma, tiên quỷ.
"Bản cung chủ tự biết phải làm gì."
Hàn Diệp lúc này phong thái đã hoàn toàn thay đổi như trở thành một người khác, ánh mắt cao ng���o nhìn về phía Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo lúc này mới ôm quyền thi lễ nói:
"Chúc mừng tiểu chủ nhân thăng lên ngôi vị cung chủ."
Mọi người ngơ ngác không ngờ tới. Tiểu Bảo ban đầu xuất hiện bá đạo ngông cuồng, hiện tại lại cúi người xưng Hàn Diệp là tiểu chủ nhân.
Hàn Diệp bay về ngồi ở bảo tọa cung chủ, hắn ngước nhìn chúng nhân, âm thanh uy nghi nói:
"Trận chiến với Tiên Tộc đã kết thúc, lãnh thổ phía nam đang trống. Vạn Niên Cung ta nguyện ý chia thành bốn phần để các vị cùng hưởng lợi."
Phải, sau lễ đăng quang cung chủ chính là phân chia lợi ích tài nguyên và lãnh thổ. Tiên Tộc đã chiếm lĩnh hai trăm năm ở phía nam Nam Cương.
Tuy nói hai trăm năm không dài, nhưng Tiên Tộc đã làm cho vùng đất phía nam phồn thịnh đến cực điểm, trở thành nơi giàu có nhất trong bốn thế lực đương thời.
Nếu chiếm được một phần trong đó, đủ để một tông môn Hợp Đan vươn lên thành tông môn Thánh Nhân. Khối tài sản lớn này mà Vạn Niên Cung nuốt lấy toàn bộ, chắc chắn sẽ dẫn đến một cuộc chiến tranh quy mô lớn.
Hàn Diệp khôn ngoan bi��t khó mà lùi, chủ động phân chia tài nguyên cho các thế lực tham gia phản công Tiên Tộc. Mọi người còn đang bàn tán thì trên trời đột nhiên rơi xuống ba bóng người, đập thẳng xuống mặt đất, tạo thành những hố sâu.
Ba bộ thi thể Chí Thánh. Đây không ai khác chính là thi thể ba tán tu Thái Hòa, Nhạc Tư và Mạc Tử. Thi thể còn nguyên vẹn nhưng sinh mệnh đã bị rút cạn.
Thổ Tương từ không trung hạ xuống, ngồi phịch trên mặt đất. Lão có vẻ mặt đã hơi tái nhợt, bởi lẽ đấu với ba vị Chí Thánh thì dù là Thánh Tông sơ kỳ cũng phải chật vật không thôi.
Nếu ba tên tán tu kia nội tình không đủ thâm hậu, công pháp tu luyện cũng chỉ là Thánh Pháp phổ thông, nếu không thì cái xác nằm ở đây lúc này có lẽ đã là Thổ Tương.
Chí Thánh cường đại, nhưng không phải là bất tử. Thánh Tông gặp Chí Thánh tuy không thể một kích miễu sát như khi gặp Thiên Thánh, nhưng mài chết Chí Thánh là điều hoàn toàn có thể.
Dù gì đi nữa, Chí Thánh chỉ là tồn tại vượt qua cực hạn của Thánh Nhân, còn Thánh Tông là cấp bậc sinh mệnh hoàn toàn khác biệt, từ thể xác, lực lượng, pháp tắc cho đến khả năng khôi phục đều vượt xa cả trăm lần.
Thổ Tương như suy tư một lúc lâu mới thấp giọng nói:
"Thằng nhóc kia đâu rồi? Sao lại là ngươi ngồi trên bảo tọa đó."
Hàn Diệp liền biết lão già Thổ Tương này dùng thần niệm dò xét là để tìm phụ thân hắn. Hắn thản nhiên đáp:
"Phụ thân của bản cung chủ đã rời đi làm một việc quan trọng, không biết ngươi hỏi có việc gì không?"
Thổ Tương nhìn ba bộ thi thể Chí Thánh nằm dưới đất, trong lòng dù không muốn nhưng miệng vẫn sảng khoái nói:
"Vậy tiểu cung chủ, ngươi thay mặt cung chủ nhận ba bộ Chí Thánh Thi này đi, chút quà mọn của lão phu, xin đừng từ chối."
Tất cả mọi người, bao gồm cả những cường giả Thánh Tông cũng hít vào một hơi khí lạnh. Thánh Thi, đừng nói là Chí Cấp hay Thiên Cấp, ngay cả Thánh Thi viên mãn thôi cũng đã là bảo vật hiếm thấy rồi.
Một bộ Thánh Thi có vô vàn tác dụng đối với tu sĩ. Một giọt Thánh Huyết có thể giúp Vũ Cảnh cường hóa nhục thân, lĩnh hội pháp tắc, đạp nửa bước vào cảnh giới Thánh Nhân. Nếu đư���c tắm trong Thánh Huyết viên mãn, lại càng có thể đột phá Thánh Nhân, xưng bá một phương.
Thánh Cốt thì có thể rèn luyện binh khí, xác suất thành công luyện chế tăng lên tám mươi phần trăm. Thánh Khí được rèn từ Thánh Cốt có sức mạnh vượt trội hơn hẳn so với Thánh Khí thông thường, cầm một thanh trong tay đủ để ngạo thị thiên hạ.
Mà Chí Thánh Thi lại là một thứ tuyệt đối không ai dám mơ tưởng tới. Chí Thánh Thi tuy chưa rõ công dụng, nhưng tuyệt đối vượt xa hàng trăm lần so với Thánh Thi viên mãn.
"Chuyện này..."
Hàn Diệp khẽ đưa mắt nhìn về phía Giao lão và mẫu thân để trưng cầu ý kiến. Giao lão hiểu ý, bước ra thấp giọng nói:
"Thổ Tương, ta hiểu huynh không đơn giản chỉ là tặng không như vậy, đúng chứ?"
"Ha ha ha, Cố Thân Giao, nhiều năm như vậy, chỉ có ngươi là hiểu rõ ta."
Thổ Tương không giấu giếm, trực tiếp nói:
"Lão phu muốn gia nhập Vạn Niên Cung."
Giao lão lắc đầu phất phất tay nói:
"Nếu là việc này thì hãy miễn đi."
Thổ Tương nhướng mày có chút không hiểu nói:
"Tại sao lại không được? Ba bộ Chí Thánh Thi, ta còn là cường giả Thánh Tông đã chịu hạ mình xin gia nhập."
Giao lão thở dài, nói:
"Ba bộ Chí Thánh Thi và tu vi Thánh Tông không quan trọng. Nếu huynh thật sự muốn gia nhập thì hãy chờ công tử trở về rồi hẵng quyết định."
Thổ Tương không chút do dự, thản nhiên nói:
"Chờ thì chờ, lão phu bao lâu c��ng có thể chờ."
Giao lão và những người khác có chút bất ngờ, ai ngờ Thổ Tương lại có thể đáp ứng mọi việc nhanh đến vậy. Nếu mọi chuyện đã đến nước này, cũng không thể đuổi người ta đi được.
Giao lão ôm quyền với Hàn Diệp, nói:
"Cung chủ, nếu Thổ Tương đã đáp ứng đợi lão cung chủ trở về, thì hãy sắp xếp một nơi cho ông ấy đi, lấy tư cách là khách của Vạn Niên Cung."
"Chuẩn."
Hàn Diệp nhẹ gật đầu đáp ứng. Phó cung chủ dù sao cũng kinh nghiệm đầy mình, để Phó cung chủ xử lý mọi chuyện sẽ thuận tiện hơn.
Hiện tại bọn họ lại bắt đầu bàn về việc phân chia tài nguyên phía nam. Vài canh giờ trôi qua, cuối cùng việc phân chia đã hoàn tất thành bốn phần.
Nam Cương Thành lấy đi những thành trì nhỏ khắp phía nam và bảy thành trì tầm trung. Toàn bộ tài nguyên tích lũy và nhân lực tại đó đều thuộc về sự quản thúc của Nam Cương.
Vạn Niên Cung độc chiếm Tiên Thiên Thành mà Tiên Tộc để lại. Các thế gia đạo thống không ai có ý kiến gì, bởi vì lão cung chủ trước đã một thân nghênh đón Tiên Đế, cứu Nam Cương Quốc thoát khỏi diệt vong. Nếu có kẻ nào dám ý kiến, thì đó chính là tên ngu xuẩn.
Cao Gia cùng Cúc Gia, trong trận chiến đã xuất ra ba vị Thánh Tông trợ giúp. Tài nguyên họ nhận được chính là một vài thành trì tầm trung ở phía tây, cũng chính là vùng Tây Phỉ khi xưa. Bởi vì phía nam xa xôi, mà Cao Gia và Cúc Gia lại là nhất tộc phía tây, việc vận chuyển tài nguyên có chút bất tiện, nên Hàn Diệp đã phân chia cho họ một vài phần đất ở phía tây.
Về phần Ma tộc, tất nhiên sẽ không có bất kỳ phần đất đai nào được chia cho họ. Thay vào đó là hai bộ Chí Thánh Thi mà Thổ Tương đã tặng trước đó.
Trong lòng tất cả nhân tộc không cam lòng nhìn Ma tộc hưởng lợi lộc lớn như vậy. Nhưng vì Ma tộc đã xuất ra bốn vị Thánh Tông với chiến lực kinh người, họ cũng đành cắn răng chia cho Ma tộc hai bộ Chí Thánh Thi.
"Vạn Niên Cung chi chủ, ban pháp lệnh thiên hạ cùng hưởng đại cơ duyên ở Lĩnh Nguyên Sơn. Hai mươi năm sẽ mở một lần kỳ ngộ ở Lĩnh Nguyên Sơn cho tu sĩ khắp thiên hạ, chỉ cần là tu sĩ không phân biệt bất kỳ chủng tộc nào. Lần mở cửa đầu tiên sẽ vào một năm sau."
Chiếu lệnh của cung chủ truyền ra liền được Thanh Hoa Lâu chuyển đi khắp Nam Cương Quốc. Chúng tu sĩ khắp thiên hạ đều hô hào Vạn Niên Cung anh minh. Đây cũng là quyết định cuối cùng được đưa ra giữa bốn phe thế lực.
Lĩnh Nguyên Sơn là một tòa bảo sơn tràn ngập những kỳ vật của Tiên Tộc, cùng với công pháp và một vài thứ khác còn lưu lại. Nếu chúng tu sĩ khắp thiên hạ có cơ duyên đạt được, tu vi sẽ tăng mạnh, càng giúp Nam Cương Quốc phát triển hơn xưa.
Hoàn Thi Quốc, ở một khe núi nằm giữa hai tòa đại sơn. Sâu trong bóng tối là một không gian thần bí. Một lão già ôn hòa nho nhã đang nhấp trà từ một chum nhỏ, bên cạnh là một con mèo đen lười biếng.
"Không ngờ ước hẹn ba năm lại nhằm đúng vào ngày Tuần Thiên Giả hạ phàm. Chúng ta lên kế hoạch mà lại quên mất Tuần Thiên Giả."
Lão già có chút hụt hẫng khi nghĩ lại chuyện trước đó. Vốn dĩ kế hoạch tẩy rửa Hoàn Thi Quốc để nó trở thành một quốc gia bình thường đã sắp thành công, thế nhưng lại bị sự xuất hiện của Tuần Thiên Gi�� phá hỏng.
Lão không phải là không có khả năng đối đầu với Tuần Thiên Giả, thậm chí còn có thể một mình nghênh chiến ba vị. Nhưng thiên địa pháp tắc lại không cho phép lão động thủ với sinh linh cấp bậc Đạo Tổ.
Nếu làm trái, lão nhất định sẽ bị thiên đạo giáng tội, xóa sổ khỏi Tô Lăng Giới, bao nhiêu năm tu hành ắt sẽ tan thành mây khói.
"Meo."
Hắc miêu chỉ lười biếng vươn vai rồi lại nằm ngủ, tựa như trời có sập cũng chẳng quan trọng bằng giấc ngủ của nó.
Yêu Phù Quốc, bầu trời nổi lên mây đen và sấm chớp, mặt đất rạn nứt như muốn sụp đổ hoàn toàn trước những đòn công kích của Thánh Tông.
Yêu đế Tô Hạo Nhiên của Yêu Phù Quốc, với tu vi Thánh Tông đại viên mãn, đang giao thủ cùng Funman. Cả hai có tu vi ngang sức, đánh đến trời đất tối tăm mà vẫn chưa phân thắng bại.
"Tên ngoại tộc, bản đế nhất định sẽ chém ngươi thành trăm mảnh!"
Tô Hạo Nhiên yêu đế một đao bổ ra, mang theo thiên địa pháp tắc bùng nổ. Đón đỡ trực tiếp một đòn này ắt sẽ trọng thương.
"Ngươi nghĩ ta sẽ ngồi yên để bị chém sao?"
Funman rút ra một thanh kiếm tràn ngập huyết quang, chém ra một đạo kiếm ý nồng đậm huyết tinh.
Hai đạo pháp lực chưa kịp va chạm đã có một vòng xoáy tựa hố đen xuất hiện ở giữa. Một bóng người bước ra, giơ hai tay cong ngón búng ra liền phá vỡ thế công của cả hai bên.
"Hử?"
"Gì vậy?"
Tô Hạo Nhiên và Funman không ngờ công kích toàn lực của họ lại bị ngăn chặn. Chỉ thấy một thanh niên với đôi tai mèo và chiếc đuôi màu đen xuất hiện.
Nhìn thì trẻ tuổi vô hại, nhưng lại mang đến cho họ cảm giác nguy hiểm tột cùng. Đây chính là Tuần Thiên Giả Miêu Ảnh.
"Yêu Phù Quốc, không kẻ nào tham gia thí luyện. Tuần Thiên Giả tiến hành bài trừ."
Miêu Ảnh vừa xuất hiện, âm thanh đã uy nghiêm băng lãnh. Một thứ sức mạnh vượt xa tưởng tượng của hai người bộc phát ra từ Miêu Ảnh.
"Đạo Tổ!"
Funman kinh hãi định xoay người bỏ chạy, thì thấy toàn thân mình đã bị phong cấm bởi một sức mạnh vô hình.
Tô Hạo Nhiên dâng lên tuyệt vọng thật sâu. Tưởng chừng mọi chuyện đã kết thúc, thì một vòng tròn không gian kim sắc hiện ra. Xí Ly xuất hiện, nắm lấy cổ tay của Miêu Ảnh nói:
"Yêu Phù Quốc, thí luyện lần này đã được miễn. Thông tin đã xác thực, không sai vào đâu được."
Không gian phong cấm ngay thời khắc này đã biến mất toàn bộ. Hai vị Tuần Thiên Giả cũng không nói một lời nào mà biến mất. Tô Hạo Nhiên và Funman trong khoảnh khắc sững sờ không thôi. Cảm giác tử vong dâng trào rồi đột nhiên biến mất, dù là ai cũng phải thất thần rất lâu.
Funman với đạo hạnh cao thâm đã lấy lại bình tĩnh đầu tiên. Hắn không động thủ với yêu đế, mà quay người bay đi.
Tô Hạo Nhiên hồi thần trở lại, thấy bóng dáng Funman đã đi xa, cũng không truy kích mà trở về thủ đô yêu tộc.
Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.