(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 170: Phát tiết.
Hàn Vũ Thiên hoàn tất những hành động khiến ai nấy kinh hãi, rồi chắp tay sau lưng, bước vào đại điện mà không mảy may bận tâm, cứ như thể đang mua vui bằng cách giày vò một con côn trùng bé nhỏ vậy.
Những người còn lại được thái giám dẫn vào một gian phòng riêng, bởi lẽ họ không được phép tiến vào hậu cung của Hoàng đế, ngoại trừ Hàn Vũ Thiên – sư phụ của Nam Cương Hoàng hậu.
Sau một hồi đi lại trong hậu cung, hắn cuối cùng cũng đến được cung của Hoàng hậu. Chậm rãi bước vào, không một tỳ nữ nào ngăn cản.
Hàn Vũ Thiên vén màn ra nhìn vào trong phòng. Chỉ thấy một nữ tử xinh đẹp nằm trên giường, gương mặt nàng có chút tái nhợt, mái tóc cũng đã điểm bạc hơn nửa đầu.
Hồ Nguyệt Nhi theo sau bước đến, nàng nhìn mẫu thân đang bệnh nặng như vậy, song vẻ mặt lại lạnh lùng vô tình đến lạ thường, cứ như thể hai người xa lạ không hề quen biết.
Đây chính là sự tiến hóa của Tuyệt Tình pháp quyết, sau khi người tu luyện Tuyệt Tình phạm vào sai lầm cấm kỵ và hạ sinh một đứa trẻ. Nó sẽ kế thừa Tuyệt Tình từ phụ mẫu mình, dần dần lại chuyển hóa thành Vô Tâm chiến quyết. Không còn bất kỳ cảm xúc nào đọng lại trên người đứa trẻ đó; tất cả chỉ là một khôi lỗi có da, có thịt, có linh hồn nhưng không có cảm xúc.
Hồ Nguyệt Nhi theo bản năng bước tới ngồi cạnh Triệu Lệ Diễm. Tuy không có một chút cảm xúc nào, nhưng nàng biết mình phải làm như thế nào.
"Nguyệt Nhi, không phải con đang ở với lão tổ sư sao? Đột nhiên lại tới thăm mẫu thân à?"
Triệu Lệ Diễm ánh mắt có chút ấm áp, ôm lấy tiểu nữ hài. Nàng cũng chỉ có đứa con gái duy nhất này, muốn có thêm một đứa trẻ ở bên cạnh e là mãi mãi không thể nữa. Vì vậy, suốt khoảng thời gian sau khi hạ sinh Hồ Nguyệt Nhi, Triệu Lệ Diễm đã dành vô số thời gian bên con gái. Hồ Vân cũng rất mực quan tâm đến tiểu nữ nhi, nhưng với thân phận hoàng đế trăm công nghìn việc, số lần chơi đùa cùng Hồ Nguyệt Nhi của y đếm chưa đầy năm đầu ngón tay.
"Là ta đưa tới đây. Lệ Diễm thế nào rồi?"
Hàn Vũ Thiên ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, thản nhiên hỏi. Triệu Lệ Diễm muốn đứng dậy hành lễ nhưng không thể, nàng chỉ cười nói:
"Sư tôn, con vẫn ổn."
Hàn Vũ Thiên thở ra một hơi, lắc đầu nói:
"Tình trạng của ngươi quả thật rất bất ổn. Dù ta có biện pháp để ngươi sống lâu hơn nữa, nhưng cũng chỉ là gia tăng tuổi thọ chứ không tránh được việc xương cốt bị mài mòn. Chung quy ngươi giờ cũng chỉ là một phàm nhân."
Triệu Lệ Diễm mỉm cười rồi ho khan kịch liệt. Nàng vuốt mái tóc của tiểu nữ hài nói:
"Bao nhiêu năm nay đã đủ rồi, sư tôn người có thể hứa với Lệ Diễm một chuyện không? Dù biết có hơi chút quá đáng."
Hàn Vũ Thiên nhẹ gật đầu nói:
"Đồ nhi của ta nhờ vả, đương nhiên không chối từ rồi."
Triệu Lệ Diễm nghe vậy cũng mỉm cười mãn nguyện nói:
"Sư tôn giúp ta tìm một kẻ tên Triệu Văn Đài, bắt hắn về chịu tội trước Triệu gia..."
Lời nói của nàng ấy đã có chút chậm hơn. Hàn Vũ Thiên nhướng mày, nghe cái tên có chút quen thuộc, nhưng vẫn hỏi dò kỹ lại:
"Triệu Văn Đài, vô số người có cái tên này. Ta làm sao tìm được chứ? Triệu Lệ Diễm, ngươi có hình ảnh cụ thể hơn không?"
Triệu Lệ Diễm nhẹ gật đầu, lấy ra một mặt dây chuyền đã cũ nát, bên trên khắc ấn ký lưu trữ hình ảnh. Hàn Vũ Thiên vung tay, thu lấy mặt dây chuyền vào tay. Ánh mắt quét thần niệm vào, lập tức hiện ra hình ảnh: giữa một hẻm núi có một gia tộc họ Triệu sinh sống phồn hoa đông đúc. Một lúc lâu sau, một bóng người cầm song luân xuất hiện. Hỏa diễm bốc lên cùng người của Triệu gia xung đột. Đến cuối cùng, Triệu gia rơi vào biển lửa, vô số người bỏ mạng.
Hàn Vũ Thiên nhìn rất kỹ bóng người này, vậy mà chính là Triệu Văn Đài lúc trước xưng huynh gọi đệ với hắn.
"Mặt dây chuyền này là di vật của phụ mẫu để lại. Vốn là nghĩ mình tự thân có thể đem hắn về đền tội, nhưng hiện tại thời gian Lệ Diễm không còn nhiều, phải nhờ tới sư tôn một lần cuối cùng này."
Hàn Vũ Thiên hơi trầm tư suy nghĩ, mọi chuyện vậy mà trùng hợp tới mức độ này.
"Được rồi, ta sẽ giúp ngươi bắt hắn về Triệu gia đền tội."
Hơi thở của Triệu Lệ Diễm đã yếu dần. Sau đó, nàng từ từ nằm xuống giường, thở ra một hơi nhẹ nhõm rồi an lòng trút hơi thở cuối cùng. Dù tuổi thọ của nàng vẫn còn 200 năm nữa, nhưng cơ thể phàm nhân có giới hạn chịu đựng của mình. Hiện tại, đây chính là giới hạn mà Triệu Lệ Diễm có thể chịu đựng đã tới, nàng đã ra đi một cách thanh thản.
Hồ Vân Hoàng đế nghe tin Hàn Vũ Thiên đã tới hậu cung, cũng dẫn theo người tới nghênh đón. Chỉ là khi nét mặt tươi cười vừa chuyển tới Triệu Lệ Diễm nằm bất động trên giường, đã là cứng đờ tại chỗ. Y lập tức phi thân tới quỳ bên cạnh giường, nắm tay nàng ấy.
"Triệu Lệ Diễm!"
"Không, không, Lệ Diễm nàng tỉnh lại đi!"
Tiếng kêu khóc thảm thiết của Hồ Vân bắt đầu truyền ra khắp thành trì. Một cổ khí tức Thánh Nhân thượng kỳ vậy mà ầm ầm nổ vang trên trời, pháp tắc khuấy đảo làm trời mây cuộn trào. Những người có tu vi dưới Thánh Nhân đều là quỳ xuống kinh sợ, cũng là biết ý vị của tiếng khóc thê lương này.
"Hoàng hậu băng hà rồi!"
"Hoàng hậu nương nương, băng hà!"
Thái giám tổng quản ở bên ngoài nước mắt khóc ròng, truyền ra một tin tức rung động cả Nam Cương thành.
Hàn Vũ Thiên cảm nhận được cung điện đang rung lắc sắp sập. Một cổ khí tức vọt lên trời, đánh tan pháp tắc của Hồ Vân. Hồ Vân ôm lấy thi thể của Triệu Lệ Diễm mà khóc ròng. Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng, vẻ mặt cũng không mấy vui vẻ.
Tin tức Hoàng hậu qua đời rất nhanh được Thanh Hoa lâu dùng năng lực tình báo của mình, phát tán ra toàn bộ Nam Cương quốc. Cơ hồ con dân của Nam Cương đều đau lòng khóc than. Một số thế lực thì bất ngờ tới tái xanh mặt mày. Mấy đời Hoàng hậu của Nam Cương vốn là bọn họ không để vào trong mắt, nhưng vị Hoàng hậu đời này thì lại khác. Thân phận Thiếu cung chủ Vạn Niên cung cao quý bậc nào, vậy mà đột ngột qua đời, khiến các thế lực lớn kinh sợ không thôi.
Hoàng tộc ít ai biết được Triệu Lệ Diễm đã mất đi tu vi, trở thành phàm nhân chỉ chờ một tia sinh mệnh cuối cùng lụi tàn, bởi vậy bí mật này rất ít kẻ biết và dám nói ra. Hồ Vân che giấu nàng cũng cực kỳ tốt, xem như bài tẩy diệt được vô số quan chức âm thầm cấu kết phe phái. Các thế lực lớn ai cũng bắt đầu suy đoán Hoàng hậu bị người khác giết hại, nếu không với một người tu vi Thánh Nhân như nàng, sẽ sống tới mấy ngàn năm.
Quẩn Thống thành, Loan gia. Tin tức của Thanh Hoa lâu cuối cùng cũng truyền tới tai gia chủ Loan gia.
"Ha ha ha, ả Hoàng hậu đó cuối cùng cũng đoản mệnh. Quý phi con gái của ta lại có thể đường đường chính chính trở thành đương kim Hoàng hậu rồi, ha ha ha."
Gia chủ Loan gia ngồi t�� họp cùng một đám trưởng lão, rất tươi cười uống rượu ăn mừng. Loan Tắc Châu đương nhiên có nói qua tình huống của Triệu Lệ Diễm cho Loan gia nghe, thế nên mấy năm nay bọn họ mới lộng hành bành trướng thế lực. Không ngờ Hoàng hậu vừa mất, bọn họ lại dám mở tiệc ở đây ăn mừng. Nếu người khác mà biết được báo lại cho Hoàng cung hay Vạn Niên cung, e là Loan gia này sẽ tận diệt rồi. Nhưng bọn họ nào có biết được, món quà Hàn Vũ Thiên gửi tới sẽ làm Loan gia chấn kinh tới tột độ chứ.
Vạn Niên cung, Thanh Hiên và Trương Tuân Vinh nét mặt đờ đẫn, sau đó là nước mắt lăn dài sau khi nghe tin Triệu Lệ Diễm mất. Ba tỷ muội cùng nhau trưởng thành tới mức độ này, tình cảm gắn bó quả thật không phải nhỏ. Ấy vậy mà một người trong số họ ra đi, thật quá vội vàng rồi. Còn chưa gặp mặt nói lời từ biệt đã là rời khỏi. Mạch Liên thở dài cũng có chút buồn phiền nói:
"Hai ngươi cũng nên tới đó một chuyến, thay mặt bọn ta tiễn đưa nàng ấy một đoạn vậy."
Các trưởng lão đồng loạt gật đầu tán thành ý kiến của nhị trưởng lão. Hai vị thiếu cung chủ cũng không chối từ, lập tức khởi hành với tốc độ cao nhất.
Thời gian hai ngày trôi qua, Triệu Lệ Diễm được bỏ vào quan tài làm bằng vàng ngọc, khắc tam phụng bay múa, cùng dòng chữ "Thuần Nghi Hiếu Kính Hoàng Hậu Triệu Lễ Diễm". Đây là danh tự mà Hồ Vân phong cho nàng. Quan tài của nàng đặt ở chính cung Hoàng hậu. Hàn Vũ Thiên chắp tay ở bên ngoài quan sát trời cao.
"Nhị vị thiếu cung chủ Vạn Niên cung, tới viếng thăm tiên Hoàng hậu."
Một âm thanh của thái giám vang lên. Ngoài cổng cung cũng bước tới hai bóng người. Thanh Hiên và Trương Tuân Vinh vội vàng bước đi, cúi đầu kìm nén đau thương. Bước đi thì ánh mắt luôn nhìn mặt đất, bỗng thấy một đôi giày màu lam cản trước mặt. Hai người có vẻ không vui ngước lên, thì thấy Hàn Vũ Thiên đang chắp tay sau lưng nhìn họ.
"Sư tôn!"
Hai vị thiếu cung chủ lập tức quỳ xuống, không thể tin được sư tôn vậy mà đã xuất hiện ở đây.
"Hai ngươi cũng tới rồi sao?"
Hai người gật đầu, trong mắt đã có chút rưng rưng. Hàn Vũ Thiên nâng tay xoa đầu hai đứa trẻ nói:
"Không cần phải che giấu cảm xúc, con người ai rồi cũng phải cần phát tiết hết toàn bộ ra bên ngoài mà."
Điều này tựa như là phụ mẫu đang khuyên con mình nên phát tiết hết nỗi lòng, che giấu như vậy về sau sẽ ảnh hưởng rất lớn tới tinh thần. Thanh Hiên và Trương Tuân Vinh nước mắt giàn giụa, ôm đùi Hàn Vũ Thiên mà khóc, tựa như trẻ con đang trút hết bực tức trong lòng. Đây vốn là ba đứa trẻ tự tay hắn nhặt về cưu mang, xem như con nhà mà nuôi nấng bồi dưỡng. Nếu không, ba đứa trẻ này đã sớm chết ở một góc nào đó bên trong Bát Quan thành.
Hàn Vũ Thiên cũng chỉ vỗ nhẹ đầu của hai hài tử, thật sự đang làm chỗ dựa cho bọn họ phát tiết tâm tình. Giao lão ở một góc khác nhìn tới, không tránh khỏi có chút nhớ về công tử lúc nhỏ, cũng là khóc lớn bên cạnh lão.
Sau một canh giờ phát tiết hết cảm xúc che giấu, Hàn Vũ Thiên dẫn họ vào trong, nhìn thi thể của Triệu Lệ Diễm lần cuối. Không khí lúc này yên lặng tới lạ thường. Hàn Vũ Thiên là người đầu tiên rời khỏi, cũng là người duy nhất biết nàng ấy còn một cơ hội trở về Vạn Niên cung. Luân Hồi Trùng Sinh ấn lúc trước sau khi đạt được thỏa thuận cùng với hắc bạch vô thường của Tô Lăng giới, Hàn Vũ Thiên đã giao một lần chuyển sinh này cho Triệu Lệ Diễm. Nhưng có thật sự trở về Vạn Niên cung không, thì Hàn Vũ Thiên không nắm chắc được mấy phần, chỉ còn xem ở một chữ duyên mà thôi.
"Phương Thốn."
Hàn Vũ Thiên đứng ở trên tường thành Nam Cương nói. Phương Thốn xuất hiện ngay phía sau, quỳ một chân trên đất nói:
"Thúc có chuyện cần giao phó?"
Hàn Vũ Thiên lấy một tấm bản đồ ra đưa cho Phương Thốn nói:
"Ngươi tới Bắc Quan thành, đem tên thành chủ ở đó về Vạn Niên cung."
Phương Thốn nhận lấy bản đồ liền hướng phía Bắc mà phi thân đi.
"Hải Thu."
Hải Thu cũng quỳ một chân chờ lệnh. Hàn Vũ Thiên cũng giao ra một tấm bản đồ đánh dấu hướng Tây nói:
"Tới Tây Quan thành, nói tên thành chủ kia tới Vạn Niên cung. Không tới thì trực tiếp áp giải về."
Hải Thu nhận lấy tấm bản đồ, hóa thành dòng nước lao đi. Giao lão cũng nhàn rỗi đi tới Thanh Hoa lâu làm một chút giao dịch. Phụng Hiếu thì được Hàn Vũ Thiên phái đi Đông Quan thành, đương nhiên cũng là nhiệm vụ giống Hải Thu và Phương Thốn.
"Quà của bản cung chủ... đã tới rồi nhỉ?"
Hàn Vũ Thiên giơ tay, Liệt Hỏa Kiếm từ trong ống tay áo phi ra. Hắn đạp lên kiếm, hướng phía Quẩn Thống thành bay đi.
Lúc này, bốn tên thủ vệ cũng đem một vật bí ẩn tới Loan gia. Bọn họ đặt cái thùng ở giữa sảnh, trước sự tò mò của một đám người Loan gia.
"Ha ha ha, đây là quà gì đây? Quý phi tặng phải không?"
Từ bên trong phủ Loan Phú rất sảng khoái bước ra cùng một đám trưởng lão. Thủ vệ kia cung kính ôm quyền nói:
"Là Vạn Niên cung, cung chủ Hàn Vũ Thiên gửi tới chúc mừng Loan gia chủ."
Loan Phú nhướng mày nhìn kỹ dòng chữ trên đó, lời nói chân thành. Hắn ngửa đầu cười lớn nói:
"Tên Hàn Vũ Thiên này, đệ tử của hắn chết chưa được bao lâu, đã gọi người đem đồ tới lấy lòng ta rồi."
Loan Phú lại ôm bụng cười lớn nói:
"Đúng là một con chó biết chọn thời thế. Nếu hắn mà còn không tỏ lòng quy phục, thì khi tiểu nữ của ta lên làm Hoàng hậu, Vạn Niên cung là thế lực đầu tiên ta bài trừ."
Bốn tên thủ vệ nhìn nhau. Họ đều đã hiểu cái tính cách không ai ưa nổi của quý phi là do đâu mà ra, thậm chí quý phi còn phát huy nó triệt để, đúng với câu "con hơn cha là nhà có phúc".
Loan Phú ngưng cười, bàn tay nắm lấy vải che ném lên không trung. Nụ cười trên mặt khi nhìn thấy vật bên trong, liền đờ đẫn rồi khiếp hãi té về sau. Loan gia ai cũng ói mửa khi thấy cảnh tưởng này: cụt tay cụt chân, mồm heo, tai to, thân hình béo hơn trăm cân, bị nhét một cái truyền âm thạch trong miệng.
"Ột ột."
Nhân trư đôi mắt chảy ra huyết lệ nhìn chằm chằm vào Loan Phú. Loan Tắc Châu đây chính là khóc hết nước, thống khổ lại sinh ra huyết lệ. Thủ vệ cung kính đi tới bên cạnh nhân trư, cung kính nói:
"Quý phi xin đắc tội."
Hắn ấn vào khối ngọc trong miệng của Loan Tắc Châu, một âm thanh quen thuộc truyền ra từ trong đó.
"Loan Phú, quà của bản cung chủ tặng ngươi, ngươi có thấy thích không? Đây gọi là nhân trư đấy, nó rất hiếm thấy."
Loan Phú con ngươi tức giận như muốn nổ ra, hai bàn tay bóp chặt tới xương cốt rạn nứt.
"Phải, nhân trư rất là hiếm thấy, nên ta đem quý phi nương nương hóa thành nhân trư. Một cực phẩm thế gian như quý phi, đem tạo thành nhân trư lại càng thêm tuyệt mỹ."
"Mỹ nhân trư, con gái độc nhất của Loan gia chủ, bản cung chủ thật sự rất muốn xem vẻ mặt hạnh phúc của ngươi, khi nhận lấy tấm lòng của bản cung chủ."
"Vạn Niên cung chưa xuất thủ, các ngươi lại nghĩ bản cung chủ là giun dế sao?"
Truyền âm cuối cùng để lại một âm thanh lạnh lẽo tới cùng cực. Huyền âm thạch vỡ nát, toàn bộ mảnh vụn rơi vào trong họng của Loan Tắc Châu.
"Éc!"
Một tiếng trư hống đau đớn tột cùng, chói tai. Loan Phú một chưởng đánh tới bốn tên thủ vệ.
"Để thủ cấp lại đây!"
Loan Phú tất nhiên là tìm tới bốn tên thủ vệ xuất thủ, là bọn hắn đem Loan Tắc Châu về, bọn hắn phải chết. Thủ vệ như có chuẩn bị liền bóp nát phù ấn đã chuẩn bị từ trước. Luồng hắc ảnh hổ dữ rít gào, một vuốt liền ngăn chưởng. Hắc ảnh gầm lên tạo ra sóng lửa màu đen đẩy lui tất cả mọi người, bốn thủ vệ lập tức phi thân tận dụng cơ hội này mà chạy trốn. Thời gian hắc ảnh này tồn tại có giới hạn, nên bọn họ cần dùng tốc độ nhanh nhất đào tẩu. Loan Phú là Thánh Nhân viên mãn, nhưng khi đối đầu với sóng lửa màu đen này, lại sinh ra nguy cơ liền dùng toàn lực phòng thủ.
Chưa tới mười nhịp thở, hắc ảnh đã tiêu tán. Loan Phú mang theo lửa giận bùng nổ mà truy đuổi. Đương nhiên Vũ Cảnh cường giả có đốt hết sinh mệnh lực, cũng không thể nào thoát khỏi một Thánh Nhân viên mãn đang phẫn nộ.
Toàn bộ bản quyền và giá trị tinh thần của nội dung này đều do truyen.free nắm giữ, xin trân trọng cảm ơn quý độc giả đã cùng đồng hành.