(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 171: Luận đạo quá đà.
Loan Phú vung tay xuất kình lực. Bốn tên thủ vệ đang chạy trốn lập tức bị đánh hất văng, quay cuồng vài vòng trên không trung rồi đâm sầm vào mấy thân cây mới dừng lại.
"Ta vẫn muốn đùa giỡn với lũ các ngươi một chút, khiến các ngươi thảm hơn cả chó!"
Loan Phú lại không trực tiếp ra tay giết bọn họ. Hắn vung tay, điểm ra bốn đạo huyết quang nhỏ như đầu kim. Lệnh bài trong tay hắn vỡ nát, theo đó một luồng khí tức hung hãn khác lại ập tới. Bóng đen lần này mơ hồ còn cường đại hơn cái trước gấp năm lần, và có thể tồn tại trong nửa ngày.
"Bảo vệ chúng ta."
Bốn tên thủ vệ xoay người bỏ chạy tiếp. Loan Phú muốn đuổi theo, nhưng bóng đen ngáng đường cản trở, e rằng lúc này chưa thể đuổi kịp.
"Bắt chúng!"
Loan Phú tức giận chỉ tay về phía xa. Mười mấy bóng người xẹt qua bóng đen, nhắm thẳng bốn tên thủ vệ mà truy sát.
Bóng đen kia lại không giao chiến với Loan Phú, mà trực tiếp xoay người tấn công đám người đang truy sát kia.
Loan Phú cũng kịp phản ứng, theo sát phía sau, đỡ lấy công kích hỏa diễm. Thế nhưng, sóng lửa truyền tới vẫn khiến da thịt của đám Vũ Cảnh nóng rát.
Loan Phú cau mày, vẫn không nhịn được nhìn về phía xa quát:
"Trưởng lão xuất thủ, không được để bốn tên đó chạy."
Mấy vị trưởng lão đang bay khá chậm chạp, nghe được lời này thì hơi cau mày, nhưng cũng không dám cãi lệnh gia chủ, lập tức phi thân tới.
Bóng đen kia gầm lên, khuếch tán sóng lửa ngăn cản như một r��o chắn. Loan Phú và mấy vị trưởng lão lập tức lùi lại. Họ cảm nhận được sóng lửa này lại có thể công kích, thiêu đốt pháp tắc của bọn họ.
Loan Phú vung tay, một thanh kiếm gãy bỗng xuất hiện trong tay. Khí tức tản ra lại là của Thánh Tông, cực kỳ mờ nhạt.
Người Loan gia có lẽ không thể cảm nhận được khí tức của nó, chỉ xem đây là một thanh Thánh khí sơ kỳ tàn khuyết.
Bóng đen như có linh tính, nhìn thấy kiếm gãy liền lóe sáng đôi mắt, rồi thốt ra một câu nói:
"Ha ha ha, lại là một bảo vật sao? Hổ gia gia rất thích chơi với bảo vật."
Giọng nói trầm khàn của bóng đen truyền tới, khiến họ cảm thấy khó chịu trong lòng. Biết rằng không thể bắt được mấy tên kia ngay lập tức, nhưng bọn Vũ Cảnh thì chạy được bao lâu chứ?
Giết thứ trước mắt này mới là quan trọng. Loan Phú một kiếm chém ra, pháp tắc lay động trực tiếp đánh tan bóng đen.
"Không!"
Bóng đen dường như có chút kinh ngạc, bị chém làm đôi, đang từ từ biến mất.
"Bảo vật này, hổ gia gia sẽ đích thân tới lấy, ha ha ha, thật là may mắn."
Bóng đen kia ban đầu bị chém đôi, có chút bất ngờ, sau đó lại là mong chờ, như thể đã quyết tâm lấy bằng được thanh kiếm gãy ấy.
Loan Phú nào có để ý tới lời của tàn ảnh chứ. Hắn thu kiếm, cùng mấy vị trưởng lão truy vết tung tích bốn tên thủ vệ kia.
Không rõ có phải do sóng lửa của bóng đen gây ảnh hưởng tới việc cảm ứng khí tức của đám người Loan gia hay không. Họ phóng thần thức dò xét, nhưng lại không tìm thấy tung tích của bốn tên thủ vệ đó.
"Khốn kiếp! Mới có tám hơi thở mà bọn chúng đã chạy đi đâu rồi! Mau gọi người của Loan gia lục soát khu rừng này!"
Giọng nói của Loan Phú truyền khắp nơi. Bốn tên thủ vệ lại trốn trong một hang động gần đó. Kì thực, sóng lửa của bóng đen đã chặn tác dụng của thần niệm dò xét, nhưng chỉ tồn tại được một ngày mà thôi. Nếu như bốn tên thủ vệ trong vòng một ngày không trốn thoát khỏi tay của Loan gia, thì chắc chắn sẽ bỏ mạng.
"Hừ, thứ đó lại bị một kiếm chém đôi. Hàn Vũ Thiên đại nhân, ngài ấy nói hai cái lệnh bài này có thể bảo vệ chúng ta cơ mà."
Một thủ vệ phiền n��o ngồi ở một góc hang động than vãn.
Loan gia khắp nơi tìm kiếm bốn người, nhưng họ vẫn không có cách nào chạy thoát. Thế là, họ chỉ có thể chờ đợi một ngày trôi qua.
Đến giữa trưa ngày hôm sau, sóng lửa đã biến mất. Loan Phú thần thức quét qua, và ngay lập tức khóa chặt bốn người đang ủ rũ ngồi trong hang động.
"Các ngươi lại không chạy nữa à?"
Loan Phú chắp tay sau lưng, chậm rãi bước vào hang động. Một tên thủ vệ cười nói:
"Biết là mình sẽ chết, vậy chạy để làm gì chứ?"
"Rất hiểu chuyện. Vậy ngươi nên thử cảm giác bị ta hành hạ đi."
Loan Phú một tay lao tới bóp cổ tên thủ vệ kia, nhấc hắn lên khỏi mặt đất. Nhưng điều làm hắn kinh ngạc chính là tên này lại nở một nụ cười đắc ý.
Ba người còn lại rút binh khí, dồn toàn bộ lực lượng, hướng cổ Loan Phú mà đánh tới.
Ba đòn công kích toàn lực của Vũ Cảnh viên mãn khiến con ngươi Loan Phú co rút kịch liệt.
Rầm một tiếng, khói bụi bốc lên. Hang động này cũng chấn động, vài tảng đá rơi xuống.
"Phù."
Một cái thổi nhẹ của Loan Phú lập tức xua tan khói bụi. Hắn liếc nhìn ba người còn lại, cười nói:
"Nếu là Thánh Nhân sơ kỳ mới đột phá, gặp phải công kích này của các ngươi, thì nhất định phải chịu thương không nhỏ."
Ba thanh kiếm chém vào cổ Loan Phú, vậy mà không thể nào cắt xuyên qua lớp da ấy. Bốn người tưởng một kích đã thành công, tràn ngập hi vọng, nhưng cảnh tượng này lại khiến họ tuyệt vọng tới cực độ.
"Ngươi chết trước vậy."
Loan Phú nhìn kẻ bị nắm trong tay, khinh bỉ nói. Tên thủ vệ bị bóp cổ thở nặng nề, run rẩy rút kiếm bên hông lên.
"Ồ, muốn ra đòn chém ta sao? Nếu chém ta bị thương thì ta sẽ tha mạng cho."
Loan Phú có chút châm chọc nhìn thủ vệ bị bóp cổ. Một kiếm bổ xuống, vậy mà máu tươi phun ra.
Cổ tay Loan Phú vậy mà bị cắt đứt. Tên thủ vệ rơi xuống đất thở hỗn hển, đôi mắt kinh ngạc nhìn lòng bàn tay mình.
"Ta thay bọn họ chém ra một kiếm, có được không?"
Một nam tử trung niên tay cầm một thanh kiếm lam rỉ sét. Hắn ăn mặc rách rưới, tựa như một kẻ ăn mày lang thang.
Sau lưng áo có may một chữ gì đó, nhưng mơ hồ đã b��� rách hơn nửa và bụi đất bám vào, nên không thấy rõ là gì.
Cơn đau truyền tới, Loan Phú lập tức lùi về sau, ôm cánh tay mình, hung ác nhìn nam tử trung niên.
"Tên khốn! Ngươi nghĩ mình vừa tấn công ai chứ?"
Loan Phú thở dốc, có vẻ tức giận trong lòng lại muốn bùng phát. Nam tử trung niên mỉm cười nói:
"Ta là anh h��ng cứu người gặp nạn mà thôi."
Loan Phú tức giận uống vào một viên đan dược lục sắc cấp Thánh. Bàn tay vậy mà một lần nữa hoàn chỉnh mọc lại như ban đầu.
"Ta chỉ là chém một kiếm thông thường, không dùng thủ đoạn đê hèn gì, sao ngươi lại dùng đan dược phẩm cấp đó chứ?"
Nam tử trung niên nói lời này khiến Loan Phú muốn tức hộc máu. Hắn chỉ tay mắng lớn:
"Sao ngươi không nói sớm! Tên ăn mày thối."
Nam tử trung niên bĩu môi nói:
"Ăn mày thối, nhưng không thối bằng miệng nhà ngươi."
Loan Phú lại rút ra thanh kiếm gãy kia đánh tới. Nam tử trung niên rách rưới thì lấy thanh kiếm rỉ sét của mình ra tiếp chiêu.
Một lần va chạm này đã cắt hang động thành nhiều mảnh, bắt đầu sụp đổ toàn bộ. Từ trong phế tích, hai đạo kiếm khí lại chém đá tảng thành đá vụn.
Sát ý trong mắt Loan Phú phóng xuất một kiếm mang theo hào quang bạc mờ nhạt lao tới.
Nam tử trung niên cũng không kém cạnh, thanh kiếm rỉ sét phát ra màu nâu đỏ thẳng tiến đâm tới.
Cùng lúc này, phía trên đầu hai người họ cũng có kiếm ý linh động, một đ���o lam quang lại giáng xuống.
Thanh kiếm rỉ sét của nam tử trung niên và thanh kiếm gãy của Loan Phú cùng lúc đổi hướng, vậy mà ba thanh kiếm va chạm vào nhau.
Kiếm khí sắc bén cắt không gian thành từng đường rách nát.
"Các vị, bản cung chủ không có bỏ lỡ chuyện vui chứ?"
Hàn Vũ Thiên tay nắm Cửu Hàn Kiếm, ý cười trên mặt lại càng khiến Loan Phú tức giận.
Ba đạo kiếm khí tích tụ một chỗ, liền quá tải, ầm vang nổ tung. Ba thân ảnh lùi ra ba hướng khác nhau.
"Thật là một cao thủ dùng kiếm, ta hiểu vì sao Loan Phú ngươi lại kiêu ngạo rồi."
Hàn Vũ Thiên bị đẩy lùi về sau, liền ngồi xổm trên đất, vuốt vuốt cằm, bộ dáng như một kẻ đang trêu đùa con nít vậy.
Nam tử trung niên rách rưới tay nắm kiếm, một lần nữa linh động, kiếm lại phát ra màu nâu đỏ mười phần quái dị và đáng sợ.
Kiếm gãy trong tay Loan Phú lại là hào quang bạc bọc lấy lưỡi. Cả hai lại chuẩn bị xuất thủ, mục tiêu cùng lúc nhắm tới Hàn Vũ Thiên.
Kiếm ý của Hàn Vũ Thiên khiến nam tử trung niên rách rưới có chút coi trọng, nhưng bộ dáng xem thường đối thủ như vậy của một tu sĩ kiếm đạo là không thể chấp nhận được, đặc biệt lại còn là đối với một cao thủ dùng kiếm khác.
"Cậu trai trẻ, đừng có khinh thường đối thủ như vậy, kẻo lại mất mạng đấy. Sát Hồn Như Ý, Kiếm Như Quỷ Môn!"
Nam tử trung niên rách rưới bay tới, mũi kiếm rỉ sét phát hào quang nâu đỏ yêu dị kia, vậy mà cày xát mặt đất, tạo ra tia lửa.
"Nộp mạng cho ta, Khảm Mệnh!"
Loan Phú một kiếm hào quang bạc cũng toàn lực xuất thủ. Hàn Vũ Thiên lại lướt cơ thể về phía sau.
"Nghiêm túc sao? Vậy thì bản cung chủ chiều theo ý ngươi là được chứ gì? Tam Sát Kiếm, Thiên Kiếm Quang Phạt."
Cửu Hàn Kiếm bộc phát quang minh chói lọi. Hàn Vũ Thiên đổi tư thế, nghiêng người về sau lướt đi, rồi lại đổi thành bộ dáng lấy đà, một bước đã đạp thẳng về phía trước.
Kiếm của nam tử trung niên rách rưới mang theo hai màu u tối là nâu và đỏ, một kiếm đơn giản, nhưng lại mang cho người ta cảm giác như đang đứng trước địa ngục.
Hào quang màu bạc của Loan Phú lại cho người ta cảm giác sắc bén lạ thường, c��� như bất cứ thanh kiếm nào dám đối đầu với nó đều nhất định sẽ gặp kết cục tan thành nhiều mảnh.
Quang minh trên lưỡi kiếm của Hàn Vũ Thiên thì ngược lại hoàn toàn, thuần túy, ôn nhu, mềm mại không chút sắc bén.
Nhưng khi ba đạo kiếm quang này va chạm mới thấy được, lực lượng bộc phát kinh khủng đến mức nào.
Màu nâu đỏ của nam tử trung niên rách rưới vậy mà hình thành một cái mặt quỷ. Của Loan Phú là từng sợi ánh bạc chói mắt, còn Hàn Vũ Thiên thì là bạch quang thuần túy đơn giản.
Lại một tiếng nổ vang lên lớn hơn trước gấp chục lần. Kiếm ý vậy mà khắc vào không gian một vệt lớn ngang trời.
Làm cho những người chứng kiến sợ hãi tột độ. Đây là lần đầu tiên bọn họ thấy được cấp bậc chiến đấu ở trình độ này. Xé nát không gian chỉ có thể là Thánh Tông cường giả giao thủ. Pháp tắc cao cấp của bọn họ va chạm liền có thể ảnh hưởng tới không gian, nhưng Thánh Nhân dù mạnh như Chí Thánh cũng không thể nào làm được. Pháp tắc và quy tắc đã là như vậy, không ai có thể phá vỡ nó.
Phải, đó không phải là pháp tắc của Thánh Nhân, mà chính là kiếm ý trùng thiên, phá tan không gian chi lực. Kiếm ý đạt trình độ thượng thừa, liền có thể một rạch xé không gian làm trăm mảnh. Bọn họ đây là dùng kiếm đạo mà bản thân tham ngộ được để chiến đấu, không có pháp tắc can dự. Xé ra một đường này đã là kinh thế tuyệt diễm.
Hàn Vũ Thiên nếu toàn lực bộc phát thì với thân phận Chí Thánh, rất dễ dàng đè ép hai đối thủ tu vi Thánh Nhân viên mãn nhỏ nhoi trước mắt. Nhưng hắn lại hứng thú với kiếm đạo của hai người, nên muốn dùng lực lượng kiếm đạo để đánh bại họ.
"Kiếm không tệ."
Hàn Vũ Thiên nhìn lên vết nứt kia, hơi mỉm cười. Nam tử trung niên rách rưới vừa rồi bị nổ lùi đã vấp cục đá té, đứng dậy phủi bụi, nói:
"Còn trẻ mà thật là lợi hại."
Loan Phú cũng hơi ổn định thân hình, nói:
"Hàn Vũ Thiên, ngươi chưa tới trăm tuổi, lấy đâu ra một thân bản lĩnh kiếm tu này?"
Hàn Vũ Thiên nhìn vết nứt không gian bị cắt ngang đang dần dần khép lại, cười nói:
"Tu hành không phải dựa vào tuổi thọ để quyết định, mà còn tùy thuộc vào việc bản thân ngươi tham ngộ, cố gắng và đạt được thế nào, cũng như sáng tạo, thay đổi, học hỏi nó ra làm sao."
Hàn Vũ Thiên vậy mà như một tiền bối đang nói cho Loan Phú nghe.
"Ngươi thấy nó đủ thì nó liền đủ. Ngươi thấy nó thiếu thì chỉ cần cố gắng lấp đầy bằng ý chí của mình. Tuổi thọ suy cho cùng, cũng chỉ là một góc độ của tu hành mà thôi, nó không phải yếu tố quyết định tuyệt đối."
Nam tử trung niên rách rưới nhướng mày. Thật không thể tin được, chỉ là một tiểu tử chưa đến trăm tuổi đã có được tham ngộ sâu sắc đến vậy. Nếu như cho hắn thêm thời gian, tài nguyên và kiến thức...
Như vậy không phải đã là một cường giả tuyệt thế trong tương lai, dẫn dắt Nam Cương quốc này sao?
"Ngươi cố gắng như thế nào? Ngươi tham ngộ được những gì? Cũng cần phải vượt qua thiên đạo trừng phạt. Sống thì mới có thể tiếp tục, chết coi như công dã tràng."
Loan Phú cười nhạt, có vẻ như không hoàn toàn tin lời Hàn Vũ Thiên nói. Hàn Vũ Thiên lắc đầu, nhìn kiếm trong tay, nói:
"Những kẻ e sợ thi��n đạo vẫn chỉ có một kết cục thê thảm, Tam Sát Kiếm, Thiên Kiếm Phá Thần."
Kiếm trong tay Hàn Vũ Thiên lóe lên bạch quang, nhưng lần này lại gia trì thêm lôi điện màu xám nhạt.
"Ha ha ha, tuổi trẻ quả là nhiệt huyết và kiêu ngạo, Sát Hồn Như Ý, Kiếm Ý Vô Dạng."
Thanh kiếm rỉ sét lại phát ra màu tử sắc và huyết vụ, khiến toàn bộ lưỡi kiếm như hóa thành vô hình.
"Thiên đạo là bậc chí cao, kẻ nào mà không sợ chứ? Chung quy là do ngươi nông cạn, không biết được sự lợi hại của thiên đạo mà thôi. Tịch Trần Đoản Tâm Kiếm!"
Loan Phú cũng phi thân lao tới. Thanh kiếm gãy kia vậy mà dùng thiên địa linh khí, cấu trúc trở lại thành một thanh kiếm hoàn mỹ, tản ra khí tức sắc bén kinh người, màu bạc.
Đường kiếm Hàn Vũ Thiên để lại từng tia sét màu xám nhạt, đánh tan không gian. Lưỡi kiếm vô hình của nam tử trung niên rách rưới vậy mà cắt đôi mặt đất phía dưới, mặc dù chỉ là đang dùng động tác chĩa kiếm lao tới.
Kiếm của Loan Phú lúc này chính là hào quang màu bạc chói sáng cực điểm. Đường kiếm quét qua khiến pháp tắc v���y mà bị cắt đứt.
Một người dùng kiếm ảnh hưởng tới không gian, một người ảnh hưởng tới thiên địa, một người ảnh hưởng tới pháp tắc.
Cảnh giới dùng kiếm khác biệt như vậy. Đây là lần đầu bọn họ chứng kiến. Người của Loan gia cũng có người mang theo huyền ảnh thạch, đã sớm ghi lại hình ảnh này.
Ba mũi kiếm chạm vào nhau thì không còn là tiếng nổ đinh tai nhức óc như ban đầu, mà chỉ là một tiếng "keng" nhẹ của kim loại va chạm.
Mặt đất và bầu trời bị vỡ ra như tấm kính ở dưới chân ba người. Pháp tắc xung quanh vậy mà tiêu tán rất nhanh, không gian cũng mở rộng khuếch tán phạm vi.
Một đòn này liền khiến cả ba người rơi vào tình thế nguy kịch. Không gian xung quanh vậy mà hóa thành một mảng đen kịt. Bọn họ vậy mà bị vây trong không gian vỡ vụn do kiếm ý tạo ra.
"Gào!"
Một tiếng gào phấn khích và vui sướng truyền ra từ trong không gian đen kịt này. Mấy cái xúc tu cứ như vậy mà từ từ vây quanh ba người họ.
Không gian xé nứt này lại chính là dẫn động con Ngự Không Thú bị giam cầm tới, hay nói đúng hơn là ba ng��ời họ đã rơi vào cái lồng giam con Ngự Không Thú này.
Nơi đây hoàn toàn không còn pháp tắc chi lực để vận dụng, khiến tu vi Thánh Nhân cũng khó mà chạy trốn. Điều này cũng là do một kiếm của Loan Phú tạo ra.
Không có mặt đất hay mặt trời để ngự không mà bay. Đây là ảnh hưởng từ một kiếm của nam tử trung niên rách rưới.
Không gian chi lực tê liệt là do một kiếm của Hàn Vũ Thiên tạo ra, nên vận dụng không gian để chạy trốn là không thể, không còn cách nào để bỏ trốn.
Ba người vậy mà đồng loạt tự đưa mình vào chỗ chết. Thật đúng là luận đạo có chút quá đà rồi.
"Thứ sinh vật gớm ghiếc này là ở đâu ra?"
Loan Phú có chút kinh sợ, không nhìn ra được tu vi của con quái vật ngay trước mắt. Hàn Vũ Thiên cũng trầm mặc nói:
"Ngự Không Thú, quái thú cai quản không gian. Gặp được nó hẳn là phúc ba đời của các ngươi, bởi vì xác suất gặp được Ngự Không Thú chỉ là một trên trăm ức sinh linh. Cũng là xui xẻo, vì chưa ai chạy thoát khỏi nó."
Hai người khác nghe xong liền kinh hãi tới mức mặt mày trắng bệch. Hàn Vũ Thiên n��ng tay lên, lòng bàn tay mở ra, cười nói:
"Nghiệt súc, cút về."
Theo lời này, bàn tay hắn nắm vào hư không kéo một cái. Tám đạo dây xích màu lam đột nhiên xuất hiện, đâm xuyên qua tám cái xúc tu rồi quấn chặt nó, bắt đầu phát lực như muốn kéo nó về nơi giam giữ.
"Gào!"
Ngự Không Thú kia vậy mà gắng gượng chống đỡ, thật sự muốn ăn tươi nuốt sống hắn. Một cặp mắt đỏ ngầu từ trong mảng đen kịt hiện ra.
Bàn tay nắm vào hư không kéo của Hàn Vũ Thiên đã có chút run run, như không còn giữ được bao lâu nữa.
"Công tử."
Một âm thanh từ phía xa truyền tới. Một đạo lam xích xé không bay tới như một con trường xà, quấn lấy Hàn Vũ Thiên. Hắn cũng buông hai tay, bắt lấy cổ áo của Loan Phú và nam tử trung niên rách rưới, theo đạo lam xích này rời khỏi không gian bị vỡ vụn này.
Giao lão cứ vậy mà kịp thời dùng tốc độ nhanh nhất cứu lấy Hàn Vũ Thiên. Ngự Không Thú gào lên giận dữ, một bàn tay to ngàn trượng từ trong không gian thò ra đặt trên mặt đất. Nó muốn thoát khỏi vùng không gian kia.
Nhưng trời cao mây đen ầm ầm hội t��� lôi điện. Thiên kiếp chi lực vậy mà ngưng tụ nhanh chóng. Một đạo tử lôi giáng xuống bàn tay khổng lồ kia.
"Gào!"
Ngự Không Thú bên trong gầm lên đau đớn. Bàn tay buông khỏi mặt đất, rơi lại vào không gian. Lôi kiếp lại giáng xuống ba mươi sáu đạo ở xung quanh lỗ hổng không gian.
Vậy mà vùng không gian vỡ vụn ấy cấp tốc khôi phục, chỉ trong nháy mắt hoàn toàn đưa một vùng không gian vỡ vụn trở lại như cũ.
Ngự Không Thú bị giam trong Tô Lăng giới hoàn toàn không thể thoát ra, bởi quy tắc thiên đạo đã áp đặt lên nó là một sinh linh nguy hiểm. Chỉ cần cơ thể nó vừa chạm vào một gốc cây ngọn cỏ liền sẽ bị thiên đạo giáng lôi phong ấn.
Bản biên tập này là tâm huyết của truyen.free, không được tự ý sao chép.