Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 151: Hoàng Hà Hắc Viêm.

Sóng biển cuộn trào dâng cao, nhấn chìm hơn nửa thành Diệt Thi. Hàn Vũ Thiên và Hải Thu đã giao chiến ba ngày ba đêm mà vẫn bất phân thắng bại, hay nói đúng hơn là Hàn Vũ Thiên đang che giấu thực lực của mình.

"Quả không hổ danh Hải Vương, giao đấu ba ngày vẫn không hề mệt mỏi, e rằng sắp bắt kịp lão già kia rồi."

Cao Phong phe phẩy cây quạt, vẻ mặt đầy hứng thú. Suốt ba ngày này, y không rời mắt khỏi cuộc chiến.

Cả hai đều vận dụng sức mạnh của nước làm chủ đạo, khiến thành trì thứ ba này chìm trong biển nước mênh mông. Hàn Vũ Thiên rút ra thanh kiếm thường ngày vẫn dùng, gọi là Cửu Long Hàn Kiếm.

Từ chuôi kiếm đến giữa thân kiếm khắc họa tổng cộng chín con rồng. Lưỡi kiếm khi thì trắng trong tinh khiết, khi thì đen hun hút vô tận, tùy thuộc vào trạng thái của hắn.

"Lôi Thiên!"

Bạch lôi lóe lên trên thân kiếm, Hàn Vũ Thiên chém ngang một đạo lôi điện kinh người, dấy lên từng cơn sóng dữ.

Đinh ba trong tay Hải Thu xoay một vòng, phía sau y hiện ra một hư ảnh đế vương cũng cầm thanh đinh ba đâm tới. Chưa kịp chạm tới lôi điện, mũi nhọn đinh ba của hư ảnh đế vương đã đâm thẳng vào ngực Hàn Vũ Thiên.

Lôi điện tiêu tán, chỉ thấy Hàn Vũ Thiên gục xuống trước đinh ba của hư ảnh đế vương. Hải Thu nâng tay quát lớn:

"Ta muốn chôn ngươi xuống biển sâu vô tận, nhưng đáng tiếc đây đối với ta chỉ là một cái hồ nhỏ."

Hư ảnh đế vương nâng Hàn Vũ Thiên lên, ghim y xuống sâu trong thành trì ngập n��ớc. Bàn tay còn lại của nó nâng lên, từ trong hư không xé rách từng đạo vết nứt, cuồn cuộn tuôn trào dòng nước, đổ xuống như muốn biến nơi đây thành một biển cả thực sự.

"Ta là cá lớn, đương nhiên phải được chôn ở biển cả, chứ sao có thể cam tâm chết ở cái hồ bé tí như này chứ?"

Một âm thanh cao ngạo phát ra từ sâu trong nước. Nước đột nhiên tách ra, để lộ dáng vẻ Hàn Vũ Thiên đang dùng hai tay kéo mũi nhọn đinh ba khổng lồ ra khỏi người mình.

Từng sợi hắc ám bắt đầu nuốt chửng vết thương, giúp hắn khôi phục nhanh chóng. Ánh mắt Hàn Vũ Thiên u ám, mang theo uy áp.

Trường thương màu tím nhạt cuối cùng cũng được Hàn Vũ Thiên lấy ra. Hắn một tay giữ lấy đinh ba khổng lồ của hư ảnh đế vương, một tay nắm lấy cán thương.

Hàn Vũ Thiên nắm cán thương, đưa ra sau lưng, ánh mắt tràn đầy hưng phấn, chém dọc từ trên xuống tạo ra một vệt hào quang tím, hóa thành đàn ngựa phi nước đại xông về phía Hải Thu.

Những con ngựa này đều có một cặp long giác và ngưu giác, tạo thành hình vương miện vừa tuyệt đẹp vừa kỳ lạ qu�� dị.

"Vạn Mã Phi Hành!"

Ngựa hí vang vọng khắp trời cao. Đàn ngựa với tốc độ ngày càng nhanh lao tới. Hải Thu nâng đinh ba đâm tới, tạo ra thủy kình muốn nhấn chìm đàn ngựa.

Nhưng sóng kình chưa kịp chôn vùi chúng thì một đầu băng phượng vẫy cánh, phá tan sóng dữ. Băng phượng vẫy cánh bay lên không rồi tiêu tán.

Mọi người nhìn lại thì thấy Hàn Vũ Thiên không biết từ khi nào lại mọc thêm một cánh tay. Cánh tay đó cầm Cửu Long Hàn Kiếm, chém ra băng phượng, vẫn còn để lại một lớp băng mỏng trên thân kiếm.

Hải Thu gào thét, ánh mắt nứt ra, lửa nóng công tâm. Miệng trào máu tươi nhưng vẫn không khiến hắn gục ngã.

"Thủy Tề Hải Hoàng Tiễn!"

Đinh ba lóe sáng, tạo ra pháp tắc trong pháp tắc. Từng lớp từng lớp pháp tắc tự hình thành bên trong một pháp tắc khác, hội tụ vào đinh ba.

"Ta muốn ngươi chết!"

Hải Thu gào lên, cơ thể rách ra vô số vết máu, ngực áo bỗng nhuộm đỏ một mảng huyết nhục lớn.

"Vết thương nứt ra rồi!"

Đồng tử của Phụng Hiếu co rút, thân hình vội vã lao ra ngoài, nhưng một vệt khí tức đỏ tươi đã chặn hắn lại. Tôn Thức đứng chắn trước mặt y, cất lời:

"Đã thua hai trận rồi, tuyệt đối không được để chuyện này tiếp diễn."

Phụng Hiếu âm trầm, khí tức vàng kim cũng bạo phát, một cơn sát ý dày đặc lập tức chĩa thẳng vào Tôn Thức.

"Để hắn đi, dù sao cũng là ngàn năm giao hữu với Hải Thu. Nếu ngươi cản hắn, e là ngươi sẽ không có kết cục tốt đẹp gì."

Lão già áo lam liếc qua, vẻ mặt không chút để tâm. Tôn Thức vẫn kiên định đứng đó, mặc kệ lời lão già nói.

Phụng Hiếu vung tay, một đạo hào quang vàng chói xuất hiện. Tất cả đều kinh hãi nhìn lại, một đầu kim long gào thét đánh bay Tôn Thức.

Phụng Hiếu cưỡi trên đầu kim long, vẻ mặt gấp gáp quát:

"Hải Thu, mau chạy tới chỗ ta!"

Cùng lúc đó, một cái chuông đồng khổng lồ từ trên trời cao hạ xuống, nhốt kim long và Phụng Hiếu vào trong.

"Không!"

Phụng Hiếu kinh sợ. Toàn bộ sức lực của y hợp kích cùng kim long nện lên thân chuông, dù làm cách nào cũng không thể tạo ra dù chỉ một lỗ thủng nhỏ trên nó.

"Không, không, không, Hải Thu! Ngươi mà chết một cách thê thảm vậy sao? Nhất định phải cố chịu đựng chờ ta thoát khỏi đây!"

Phụng Hiếu gào khan cổ họng, cũng là lúc pháp tắc nổ vang. Hắn toàn thân hoàng kim chói lóa, điên cuồng va đập vào chuông đồng.

Hải Thu vừa định ném đinh ba tới thì đã bị Vạn Mã Phi Hành xuyên qua người. Ánh mắt Hải Thu ảm đạm, khí tức trên đinh ba tiêu tán. Hắn rơi xuống mặt nước, từ từ chìm dần.

"Phụng Hiếu, một đời này của ta có lẽ chỉ gặp được ngươi một lần. Tri kỷ ngàn năm khó mà gặp được, hi vọng ở kiếp sau ta và ngươi lại cùng tương phùng, lại trải qua thời gian vui buồn cùng nhau. Hải Thu ta xin phép đi trước một bước vậy."

Hải Thu nhìn về phía mặt trời đang dần dần u ám theo hắn chìm xuống sâu dưới nước.

Phụng Hiếu trong tim như mất đi một sợi dây liên kết nào đó, liền gục xuống. Cơ thể y mất hết lực mà quỳ rạp trên đất, nét mặt tràn đầy bi thương nhưng không rơi một giọt nước mắt nào.

Chuông đồng còn chưa được Hàn Vũ Thiên thu về đã bị lật bay. Phụng Hiếu một thân hoàng kim giáp cùng với kim long nhìn chằm chằm vào hắn.

Kim long rít lên, bay thẳng tới trời cao. Tấm lụa của Phụng Hiếu cũng bay theo sau. Cả hai phát ra hào quang chói lóa, hóa thành một thanh trường thương kỳ lạ.

Trường thương này có lưỡi dài như kiếm, hai bên là hai lưỡi rìu, dưới cán chính là một mũi giáo nhọn. Phụng Hiếu cầm trường thương trong tay, nét mặt câm hận Hàn Vũ Thiên tới cực hạn.

Hàn Vũ Thiên thu về chuông đồng, vừa xoay người lại đã bị một thương đâm vào vai. Phụng Hiếu dùng sức đẩy Hàn Vũ Thiên, khiến hắn lao ra khỏi Diệt Thi thành.

Bay xa mấy trăm dặm, hắn va vào một ngọn núi mới dừng lại. Phụng Hiếu nắm thương ghì chặt Hàn Vũ Thiên vào trong ngọn núi, lực ép mạnh tới nỗi làm hắn phun máu.

"Ngươi dám giết đi Hải Thu, ngươi nhất định phải chôn thây lót đường cho hắn xuống hoàng tuyền!"

Phụng Hiếu tay còn lại nâng lên, hoàng kim quang lóe lên, đấm xuống. Hàn Vũ Thiên nâng một tay còn lại, hóa thành ma quyền, đâm tới.

Hai quyền va chạm làm ngọn núi nứt toác. Ở phía Diệt Thi thành, ba bóng khổng tước đột nhiên tung cánh bay lên không trung, chúng bay thẳng về phía chiến trường của Phụng Hiếu và Hàn Vũ Thiên.

"Tu vi ngang với chúng ta."

Các vị thần sứ kinh ngạc nhìn theo ba bóng khổng tước, liền thấy được điều chẳng lành. Bọn họ lập tức đuổi theo sau nhưng vẫn bị bỏ xa một đoạn đường dài.

"Ngươi thật sự là một kẻ mạnh, nhưng đừng có mà cản đường ta!"

Hàn Vũ Thiên ầm vang, hóa ra ma khí ngút trời. Cặp mắt hắn hóa thành đen thẳm, Thâm Uyển Ma Thể triển lộ ma uy, đẩy lui Phụng Hiếu.

Phía sau, ba bóng đen mang theo hắc hóa trên thân, đâm vào Phụng Hiếu, tạo thành vết thương ở ngay lưng, tay và chân.

Ba con khổng tước hóa thành hắc ám, dung hợp vào nhau, hóa thành một con khổng tước trăm trượng với ba đầu sáu cánh uy nghi vô cùng.

Hàn Vũ Thiên đứng trên thân khổng tước, nhìn tới Phụng Hiếu nói:

"Ngươi hiện tại còn không đánh bại được chiến sủng của ta, thì nói gì tới việc báo thù đây?"

Phụng Hiếu xoay thương, khí tức mỗi lúc một tăng cao, nói:

"Ít nhất phải lấy đi nửa mạng của ngươi."

Hàn Vũ Thiên nhếch mép, bàn tay nâng lên, ra hiệu cho khổng tước tấn công.

Cơ thể khổng tước bốc lên ngọn lửa xanh lam, lao tới. Cùng lúc đó, một thanh trường đao, trường kiếm và ngọn giáo xuất hiện, ngăn cản.

Bình Thư, Tôn Thức và Ôn Duyên là những vị thần sứ phản ứng nhanh nhất, kịp lúc lao tới ngăn cản một đòn hung hiểm.

"Thiên Toàn Địa Liệt!"

Phổ Cử từ trên trời giáng xuống một rìu với khí tức kinh người. Hàn Vũ Thiên không chút do dự lướt về phía sau tránh né. Một rìu hướng thẳng thân của khổng tước, cứ tưởng đòn này giáng xuống sẽ đánh cho nó một vố thật đau, nhưng khổng tước tách ra thành ba thể khác nhau, cùng lúc tránh né.

Một rìu mất thế, lao xuống đất ầm vang, tạo ra đá vụn bay tung tóe, mặt đất rạn nứt ra từng vệt hỏa diễm.

"Ma Tiễn."

Hàn Vũ Thiên từ trong rừng ném ra một con yêu thú. Trên thân nó bị một mũi tiễn hắc ám đâm vào.

Yêu thú phình to ra sau đó nổ tung, phóng ra hàng ngàn ma tiễn khác. Ma trảo cũng từ trong khu rừng lao ra hàng ngàn.

Khổng tước rít lên, hóa thành hắc ám, trộn lẫn vào ma trảo và ma tiễn đang bay ngập trời kia.

Ba bóng đen không một chút khí tức lại lao tới t���n công với tốc độ điên cuồng. Bọn chúng đánh loạn xạ, không ai kịp phản ứng, bởi vì họ còn phải chú ý tới ma tiễn và ma trảo kia.

"Hộ Phong Thuẫn Cầu."

Một đạo gió lốc quét ngang qua, bao quanh bốn vị thần sứ lại. Mỗi vị đều được một lớp cuồng phong bảo hộ.

Cao Phong phe phẩy cây quạt đang bay tới cùng Mạnh Khởi. Hàn Vũ Thiên còn không đợi bọn họ tới đã động thủ trước, một đạo bạch quang lao tới với sức công phá kinh người.

Cùng lúc đó, một thanh kiếm tựa như cây kim xuyên thấu tới, còn để lại một sợi chỉ đen trong không trung.

"Xuyên Thấu Tâm Can!"

Thanh Hiên từ phía xa trăm trượng đã ném Tham Lam kiếm, đánh lui Cao Phong và Mạnh Khởi đang mất cảnh giác.

"Hồn Trảm."

Một vệt khí tức linh hồn bỗng nhiên lướt tới, cắt xuyên qua phong hộ thuẫn của Cao Phong. Từ trong linh hồn bốn vị thần sứ xuất hiện một bóng kiếm xoẹt ngang.

Linh hồn không phòng bị lập tức bị thương, toàn thân run rẩy. Hộ thuẫn cũng mất, tiếp đến là những đòn tấn công điên cuồng tới từ hắc ám.

"Huyết Phiến Trảm Khấu."

Tôn Thức rút kiếm, chém ra một đạo huyết quang kinh người, đẩy lui toàn bộ ma trảo và ma tiễn ra xa, chừa ra khoảng trống cho bốn vị thần sứ quay về.

Mười vị thần sứ tập hợp lại, cau mày nhìn hai người vừa mới xuất hiện kia. Thanh Hiên và Trương Tuân Vinh ôm quyền nói:

"Sư tôn."

Hàn Vũ Thiên gật đầu, chắp tay sau lưng nhìn mười vị thần sứ nói:

"Đây là Thần Phạt mà các ngươi tự tạo ra. Thua mới ba trận đã tái xanh mặt mày rồi à?"

Hàn Vũ Thiên lắc đầu thở dài nói:

"Xem ra chữ thần này không xứng để các ngươi mở miệng ra nói đâu, bởi vì tâm địa quá hẹp hòi, quá phàm tục, chẳng xứng làm thần. Trận đấu này xem như không cần tiếp tục nữa rồi nhỉ?"

Hắn rút ra Thủy Thiên Thương và Liệt Hỏa Kiếm. Khí tức tản ra từ Hàn Vũ Thiên là hắc ám cắn nuốt vạn vật.

"Đây là Thần Phạt, không phải là chỗ cho các ngươi giải quyết thù riêng đâu."

Vị hoàng đế của Hoàn Thi quốc cách xa mấy trăm dặm mà âm thanh vẫn vang vọng tới đây. Khí tức của Thánh Tông truyền tới làm cho hai thanh vũ khí trong tay Hàn Vũ Thiên rung động như muốn thoát ra khỏi sự khống chế của hắn.

Hàn Vũ Thiên nhếch môi, buông hai pháp bảo ra, tay bấm pháp quyết. Một sợi khí tức màu vàng liên kết với hai pháp bảo, biến thành hai người: Thanh Huyền và Lân Uy.

Ở trạng thái nhân hình, bọn họ thiên về linh tính hơn là sức mạnh, nên không bị ảnh hưởng bởi dòng khí tức kia.

"Về thôi."

Lão già áo lam vỗ vai Phụng Hiếu. Các vị thần sứ cũng thở dài, lui về lại Diệt Thi thành. Hàn Vũ Thiên thu hồi toàn bộ khí tức cùng với bốn người tiến về Diệt Thi thành.

Nhìn thành trì ngập chìm trong nước, bọn họ lại có chút thở dài.

"Hải Thu, chị đồng ý làm thi nô cho em, chính là muốn bảo vệ em bình an."

"Chị cũng giống như Hải Chi vậy, luôn muốn tiểu đệ của mình phải sống thật tốt."

Hải Thu bất tỉnh, nhưng dường như được một luồng khí tức nào đó kéo lên dần dần. Hào quang màu lam bắt đầu chữa trị từng phần căn nguyên bị hao tổn của hắn. Hai nữ nhân ngư từ trong thức hải chui ra, truyền vào từng luồng linh hồn lực cuối cùng còn sót lại.

"Hải Thu, em đừng có lúc nào cũng nóng tính nữa. Nếu như bất cẩn như hôm nay, e là hai chị sẽ không cứu được em nữa."

Hai nhân ngư đặt nụ hôn lên hai má của Hải Thu, ý thức trong mắt cũng tiêu tán, hóa thành thi nô kéo chủ nhân lên mặt hồ.

Hào quang màu lam bùng nổ. Hải Thu đứng giữa hồ, chỉ đinh ba về phía Hàn Vũ Thiên, gằn giọng: "Ngươi nên chết đi."

Đ���i dương ào tới, muôn vàn mãnh thú biển cả kinh khủng. Một cơn sóng mang theo hàng ngàn con cá mập dữ tợn ào đến cắn xé.

Chúng hung ác và tàn nhẫn, như muốn nhấn chìm Hàn Vũ Thiên, xé xác hắn thành từng mảnh nhỏ.

"Còn sống à?"

Hàn Vũ Thiên nhếch môi, vỗ vai Lân Uy, liền hóa thành Liệt Hỏa Kiếm u ám.

"Hoàng Hà Hắc Ám!"

Hàn Vũ Thiên lấy thế, nâng kiếm ra phía sau, quét ngang tạo ra một cơn sóng lửa hắc ám cuồn cuộn như Hoàng Hà chảy xiết.

Từ trong dòng Hoàng Hà u ám đó, từng sinh vật ảo ảnh sống động như thật gào thét nhảy vọt lên, lao đến.

Truyện.free tự hào mang đến những trang văn tinh túy này, kính mong độc giả tôn trọng bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free