(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 150: Diệu Thủ Hồi Xuân.
Giao lão toàn thân đẫm máu, không thể chống chọi thêm được nữa. Ánh mắt suy kiệt của lão dần sụp xuống, nhưng lão vẫn cố cắn chặt lưỡi để giữ cho tinh thần tỉnh táo trước ba tên Ngụy Thánh Tông kia.
"Công tử, lão phu nhất định không để công sức mấy năm qua của công tử... phải đổ sông đổ biển bởi một đám người như vậy!"
Giao lão bùng nổ pháp tắc tựa sóng kình, quất bay toàn bộ cao thủ trong vòng hai mươi dặm ra xa. Xung quanh thân lão, pháp tắc cấp cao mơ hồ ẩn hiện, khí tức chạm đến cấp bậc Thánh Tông.
"Lão già! Ta đến giúp ngươi đây!"
Một thân long giáp đỏ rực, cùng với Long Xích Thương, hắn cưỡi chiến mã rực lửa, điên cuồng lao đi trên không trung, càn quét vô số Tây Phỉ.
"Hải Kình."
Một cuộn giấy dài mười dặm nở ra, cuộn theo từng cơn sóng dữ. Phùng Huy cùng hai vị Thiên Thánh ngăn cản Tiêu Hạo.
"Nào, chúng ta cùng nhau trảm sát hết thôi!"
Hàn Vũ Đạo toàn thân băng khí bùng phát, vụt thẳng lên trời cao, bỏ qua đối thủ đang ngơ ngác phía dưới. Cùng lúc đó, bốn hướng khác cũng có bốn bóng người lao đến.
Lấy Hàn Vũ Đạo làm trung tâm, băng tuyết hóa thành, lam quang phồn thịnh bắt đầu ngưng kết thành đại trận.
"Băng Liên Tuyết Sương!"
Một đại trận băng liên xoay tròn, phóng xuống hàng vạn phi tiêu băng. Phi tiêu băng lao xuống khiến tốc độ của các cường giả Tây Phỉ giảm mạnh, những kẻ tu vi yếu kém thì trực tiếp bị phi băng cướp đi sinh mạng.
Người của Vạn Niên cung mặc y phục đặc biệt phát ra lam quang, khiến phi tuyết không ảnh hưởng tới tốc độ, ngược lại còn giúp họ tăng tốc ngày càng cao.
Thải Thuận Nhi từ trong Vạn Niên thành lao ra, mang đến một bất ngờ cho tất cả mọi người: phía sau nàng, một đầu giao long cầm kiếm được kết hợp từ dòng thủy lưu của chính nàng hiện ra.
"Hừ, Tuyết Liệt Trảm!"
Giao long khổng lồ trăm trượng rút thánh kiếm chém ngang qua. Một đạo băng kiếm hòa lẫn thủy lưu lao thẳng tới, gây ra một tiếng nổ ầm vang. Một cột băng cao chục trượng hình thành, bên trong là vô số tu sĩ Tây Phỉ không tránh kịp, đã bị chôn vùi.
"Tam Âm Tam Tử Thanh."
Từ trên tầng mây, một con hổ ba đầu vỗ cánh lao ra. Ba cái miệng rống lên, phun ra ba luồng sóng âm khác nhau: đỏ, xám và đen.
Ba đạo thanh âm dung hợp, đâm thẳng xuống mặt đất, tạo thành một hố sâu vạn trượng. Bên trong đó chôn vùi vô số thi cốt không còn nguyên vẹn.
Trên đầu con hổ ba đầu kia chính là Ngạc Tôn đang ngạo nghễ nhìn xuống. Chưa ai kịp phản ứng thì từ trong hố sâu vang lên một tiếng khỉ rống.
Một thân hình cu���n cuộn cơ bắp xuất hiện. Sáu cánh tay nắm lại thành quyền, nện xuống mặt đất. Hào quang màu vàng đất khuếch tán, khiến vô số tu sĩ Tây Phỉ chưa đạt đến cảnh giới Thánh Nhân đều chết thảm.
Mặt đất lại đột nhiên trồi lên rất nhiều gai đá màu nâu, xuyên thủng những tu sĩ mất cảnh giác. Một con tắc kè mũi nhọn từ dưới đất chui lên.
Trời bỗng nhiên tối sầm lại, hay nói đúng hơn là bị một cái bóng khổng lồ che phủ. Rầm một tiếng, mặt đất rạn nứt, một con cáp mô màu đen tuyền xuất hiện.
"Liệt Diễm Hùng Sư!"
"Hắc Viêm Bạo Nộ!"
Từ Vạn Niên cung bắn tới hai q·uả c·ầu l·ửa, một vàng một đen, thẳng tiến về phía ba vị Ngụy Thánh Tông đang vây công Giao lão. Một con sơn dương đột nhiên xuất hiện, cõng lấy Giao lão chạy khỏi chiến trường.
Ba vị cường giả muốn truy g·iết, nhưng bị một tiếng nổ ầm chấn động, cơ thể văng xa, một mảng lớn da thịt trên người cháy khét.
Hàn An và Hàn Phúc, hai bên trái phải, toát ra sát ý nhắm vào một vị Ngụy Thánh Tông. Chu Hoàn lướt trên không trung, tung một đòn nhắm vào cổ của vị Ngụy Thánh Tông khác.
Mạch Liên ở không trung vuốt chòm râu dài, kiếm trong tay lão chém ra một đạo kiếm ý kinh người.
Hồng Thiên ở phía xa thì hóa thành cự nhân cao vài trăm trượng, nâng đại búa nện xuống, theo sát luồng kiếm khí của Mạch Liên.
Thổ Tương đột nhiên xuất hiện, thân hình lão lóe lên, đã nắm lấy cổ áo của ba vị Ngụy Thánh Tông, ném họ ra sau. Lão phất tay, một màn sáng màu lục nhạt xuất hiện, ngăn cản toàn bộ đòn t·ấn c·ông của người Vạn Niên cung.
"Hừ!"
Từ phía trên, một thanh cự kiếm hắc ám từ giao long bổ xuống. Theo sau đó, vuốt hổ, quyền hầu, sừng nhọn và lưỡi độc của bốn con yêu thú trấn thủ Vạn Niên cung khác cũng ập tới.
Nhưng điều khiến bọn chúng kinh sợ chính là Thổ Tương đảo tay, rút ra một ngọn giáo phát ra hồng quang, ngăn cản tất cả.
Năm đòn liên thủ của các Chí Thánh cũng phải bị chặn đứng. Pháp tắc cấp cao vừa hiện, khí tức Chí Thánh đã khóa chặt chúng lại.
"Ta có thân thể Thánh Tông, các ngươi lại dùng khí tức Chí Thánh khóa chặt pháp tắc. Nếu cứ đánh thế này, e rằng khó phân thắng bại trong một sớm một chiều."
Thổ Tương kiêu ngạo nhìn năm con yêu thú đang ở phía xa, nhưng chưa kịp nói thêm lời nào thì hắc hỏa đã cuộn trào, hất bay lão đi.
Yết Huyên nâng tay, bão cát ập tới, đè ép Thổ Tương không thể cử động. Từ trong cát lại lao ra những sợi xích hắc ám trói chặt lão, nhưng chưa dừng lại ở đó.
Thải Thuận Nhi dùng thủy lưu làm cát trở nên ẩm ướt và nặng nề hơn. Hồng Thiên một búa nện xuống, khiến Thổ Tương càng lún sâu hơn trong cát. Mạch Liên vung tay, ba mươi hai lá bùa trận pháp bay lượn trên không trung. Yết Huyên bóp tay trong không trung, cát bắt đầu rút lại, hóa thành một lăng mộ giam cầm Thổ Tương.
Một lỗ to bằng miệng giếng được mở ra, để ba mươi hai lá bùa phong ấn chui vào, dán chặt lên người Thổ Tương.
"Các ngươi dám!"
Thổ Tương kinh hãi rống to. Miệng lão vừa gầm lên, một viên đan dược đã được ném thẳng vào. Viên đan dược này vừa ngậm vào miệng đã tỏa ra mùi khó chịu, khiến máu trong cơ thể lão bắt đầu đông lại.
"Phượng Ấn!"
Hàn Vũ Đạo lao xuống lăng mộ, tay bấm pháp quyết, điểm lên trán Thổ Tương một ấn ký băng phượng. Ấn ký phát sáng, bắt đầu làm cho xương cốt lão tê dại, không thể cử động.
"Cứu ta!"
Thần hồn của lão gầm lên, âm thanh vang vọng mấy trăm dặm.
Tất cả cường giả Tây Phỉ ai cũng rối loạn t·ấn c·ông bừa bãi về phía người của Vạn Niên cung.
Cây anh đào đang nở hoa. Từ trong thân cây xuất hiện một bóng người. Ngón chân nàng vừa chạm đất, toàn bộ cánh hoa rơi rụng trên đất đã bay lên.
Kế tiếp, tầng phong ấn phía trước bắt đầu rạn nứt bởi hào quang màu hồng. Một mái tóc hồng dài gần chạm mắt cá chân chậm rãi tung bay.
Dáng người yêu kiều thướt tha trong gió. Cấm chế lặng lẽ tan rã mà không một ai hay biết. Phía sau, cây anh đào nở rộ kia cũng đã biến mất một cách bí ẩn, hệt như cách nó xuất hiện.
Người của Vạn Niên cung liên tục thoái lui bởi sự đáp trả điên cuồng của Tây Phỉ quân. Bảy vị Ngụy Thánh Tông đồng loạt ra tay về phía lăng mộ, với ý định phá bỏ nó để cứu Thổ Tương.
Từ trong không gian xé toạc ra, một cây anh đào xuất hiện. Thân cây cứng đến mức đòn liên thủ của bảy vị Ngụy Thánh Tông cũng bị chặn đứng.
"Hả?"
"Cái gì vậy?"
"Một cái cây à?"
Bảy vị Ngụy Thánh Tông trợn mắt há hốc mồm, kinh ngạc không thôi. Hai thế lực thấy sự xuất hiện của cây anh đào kia liền rút về phe của mình.
Vạn Niên cung ít người, thế yếu; Tây Phỉ đông người, thế mạnh. Nhưng tới hiện tại, chúng vẫn không toàn lực t·ấn c·ông ngay từ ban đầu. Điều này là vì sáu đầu yêu thú và gợn sóng vô hình mà Thổ Tương đã cảm nhận được.
Chúng thăm dò từng bước, dần dần nâng cao sức mạnh của Tây Phỉ: từ ba vị Ngụy Thánh Tông tăng lên từ từ, tiếp đó là đại quân hai trăm vạn, rồi đột nhiên tăng thêm hai trăm vạn nữa.
Việc thực lực tăng lên theo thời gian này khiến Vạn Niên cung tổn thất mấy chục vạn đệ tử, trong đó không ít là thân truyền đệ tử bị chôn vùi.
"Các ngươi là kẻ nào? Ngang nhiên t·ấn c·ông và s·át h·ại đệ tử Vạn Niên cung như vậy, không sợ sẽ phải trả giá à?"
Một bóng nữ tử từ trên trời hạ xuống, ngồi trên một cành cây của cây hoa anh đào. Kiều Nguyệt Nga, một thân tóc đỏ trước đó, đã hóa thành màu hồng phấn.
Nàng ấy không đợi đám người kia trả lời liền đưa tay tới phía phe Vạn Niên cung.
"Diệu Thủ Hồi Xuân."
Hàng vạn cánh hoa anh đào lập tức bay tới quấn lấy đám đệ tử và quản sự bị trọng thương. Cánh hoa lướt qua tạo thành gió ấm mùa xuân, chữa lành mọi thương thế. Mấy vị trưởng lão cũng là khôi phục thương thế một cách chậm rãi.
"Mau kệ nàng ta, cứu lấy Thổ Tương!"
Phùng Huy lóe lên hào quang muốn bay tới phá lăng mộ, nhưng đột nhiên cánh hoa xuất hiện hóa ra hai đầu cự xà màu hồng nhạt cắn tới, khiến lão kinh sợ dụng pháp bảo đỡ lấy, lui ra sau vài bước.
Hai đầu cự xà quấn quanh cây anh đào. Kiều Nguyệt Nga ngồi ở giữa gốc cây, gác hai tay lên đầu của cự xà như là một chiếc ghế vậy.
"Ta cho các ngươi thời gian là ba phút để cút ra khỏi đây, nếu không đừng trách ta độc ác."
Kiều Nguyệt Nga dùng ngón tay xoay xoay tóc mái, vẻ mặt có chút âm trầm.
Chưa kịp đợi Tây Phỉ thị uy thì Kiều Nguyệt Nga đã phóng ra khí tức như vũ bão, một khí tức gần như là một vị Thánh Tông chân chính.
"Nàng ấy?"
Tàn hồn Hàn Vũ Thiên con ngươi co rút. Thật không thể ngờ tới cảm ngộ của nàng đã một bước phi thiên, thời gian mấy chục năm chạm vào pháp tắc Thánh Tông, một thiên phú khó ai có thể đạt được.
"Cút!"
Một lời này phát ra, âm thanh khuếch tán hóa thành pháp tắc, thổi bay mấy vị Ngụy Thánh Tông ra xa trăm trượng.
"Rút, chúng ta cần phải bàn kế sách cứu Thổ Tương."
Phùng Huy vung tay ra hiệu cho đại quân ngừng tiến tới. Bọn họ từ từ lui về, rồi ồ ạt chạy về quân doanh cách đây một trăm dặm.
"Thương vong lần này quá thảm trọng, lão phu nào có ngờ tới. Từng đệ tử đều được Vạn Niên cung nuôi dạy tỉ mỉ, không trả ơn thì đừng dùng oán đền đáp."
Giao lão ngồi ở trên đất nhìn mấy thi thể lẫn lộn của đệ tử Vạn Niên cung và Tây Phỉ. Ánh mắt lão đột nhiên trở nên hung ác, nói:
"Lập tức điều tra lai lịch tất cả bọn chúng, dùng máu của gia tộc bọn phản tặc chôn theo những đệ tử đ·ã c·hết. Không được phép bất cứ gia tộc nào của những kẻ sống sót được tồn tại thêm một phút giây nào nữa!"
Mạch Liên hai tay chắp sau lưng, bóp chặt chuôi kiếm nói:
"Lật lại cho ta! Toàn bộ đệ tử ở Đan Hoàn Sơn phản bội, đều phải trả giá!"
Hồng Thiên một búa nện lên đất, cuồng phong thổi quét một cơn sát ý còn kinh khủng hơn cả khi đối đầu với người của Tây Ph��.
"Búa này của ta chỉ rèn pháp bảo và đập nát kẻ thù. Nay ta muốn nó bổ c·hết toàn bộ phản tặc nơi đây."
Ba vị lão nhân xuất hiện từ lúc Vạn Niên cung mới được thành lập, cho đến lúc bước được lên đài cao vinh quang, thì lại bị một đám đệ tử đi theo mình mấy mươi năm phản bội.
Cách đó một tháng, đột nhiên Ngũ Hành Hộ Trận của Vạn Niên cung mở ra. Một đám đệ tử rút kiếm chém g·iết đồng môn, trong đó cũng có vài vị quản sự ngang nhiên đả thương đệ tử của mình.
Cũng lúc nội loạn, Tây Phỉ quân xuất hiện từng đợt dày vò kéo dài tới một tháng. Chúng muốn vắt kiệt sức của người Vạn Niên cung, để ép vị cung chủ thần bí kia xuất hiện.
Kết cục lại là gần ba mươi bảy vạn đệ tử bỏ mạng. Thi cốt lẫn lộn, ghê rợn hơn cả lúc ở biên giới Tây Phỉ. Kiều Nguyệt Nga đứng giữa bề mặt huyết hồ gần đó, hai tay nàng nâng lên, miệng lẩm nhẩm đọc:
"Đất về với đất, bụi về với bụi, Vạn Thi Hóa Thụ!"
Từng hạt hào quang màu hồng nhạt bay khắp trời cao. Từng hạt quang nhỏ thẩm thấu vào thi cốt, thi thể khô héo, rồi mọc lên những cái cây xanh ngát, khó mà tin được.
Máu tươi như sông hồ cũng đã ngấm vào đất, tự nhiên làm cho tốc độ sinh trưởng của cây nhanh hơn.
Từ một mảnh đất bằng phẳng đã hóa thành một khu rừng rậm bốn mươi dặm. Kiều Nguyệt Nga ngẩng đầu nhìn trời, nói:
"Các ngươi khi sống đã vì Vạn Niên cung, đến chết vẫn còn một tác dụng lớn lao đối với Vạn Niên cung. Ta hứa sẽ báo thù cho các ngươi."
Mọi chỉnh sửa văn phong trên đây đều là công sức của truyen.free, và nó xứng đáng được trân trọng.