Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 152: Một trận hòa.

Hơi nước bốc lên từ sự va chạm của Thủy Hỏa, che kín tầm mắt mọi người. Hàn Vũ Thiên vung tay hất về phía trước, hơi nước nhanh chóng hóa thành những tầng mây tụ lôi.

Hắn nhảy lên đám mây, mũi kiếm đặt trên đó. Lôi điện màu trắng phóng ra tựa như cột thu lôi, không ngừng hấp thụ lôi vân.

"Lôi Thiên!"

Hải Thu phía dưới cũng dùng đinh ba xoay tròn trên mặt nước, tạo ra một cơn lốc xoáy cuộn lên pháp tắc kinh người.

Hai đạo chiêu thức lao tới, chỉ còn cách ba trượng thì bị một bóng đen chặn lại. Hoàng đế Hoàn Thi quốc trong hoàng bào tung bay, dễ dàng đánh tan hai đạo khí tức.

Hắn nhìn lòng bàn tay vẫn còn lưu lại vài tia sét màu trắng, rồi chắp tay sau lưng cười nói:

"Quả nhiên rất lợi hại, Hải Thu. Trận này ngươi đã thua rồi, không cần phải cố chấp làm gì."

Hoàng đế vỗ vai Hải Thu rồi hóa thành một bóng đen bay đi. Hàn Vũ Thiên híp mắt, cũng hóa thành ánh sáng đáp xuống mặt nước nơi sàn đấu Thần Phạt đã ngập chìm.

Vị hoàng đế kia vẫn ngồi trên hoàng vị từ đầu đến cuối không rời. Dù hoàng vị đã ngập trong nước, hắn vẫn tựa đầu vào một bên tay, thờ ơ quan sát mọi chuyện.

Hàn Vũ Thiên nâng Liệt Hỏa Kiếm, mũi kiếm chạm xuống mặt nước. Nhiệt độ đột nhiên tăng cao, từng con hỏa long lao ra từ thân kiếm.

Những con hỏa long này không phải để tấn công, mà dùng để làm bốc hơi toàn bộ nước trong thành Diệt Thi.

Chẳng mấy chốc, hơi nóng bốc lên ngùn ngụt, để lộ nền đất ẩm ướt. Hàn Vũ Thiên hạ xuống, theo sau là mười nhân tộc cùng hắn tham gia Thần Phạt, cùng với bốn người Vạn Niên cung vừa mới xuất hiện.

"Đã ba điểm cho nhân tộc rồi. Nếu bốn trận nữa mà không chiến thắng, thì đừng trách bản đế vô tình."

Hoàng đế cuối cùng cũng đứng dậy, vẻ mặt có chút không vui. Các vị thần sứ lưng chợt lạnh toát, rồi chuyển sang vẻ nghiêm nghị cùng sát ý đối với nhân tộc.

Hàn Vũ Thiên nhìn về phía hoàng đế Hoàn Thi quốc nói:

"Nếu cả hai bên đều hòa thì ngươi tính sẽ ra sao?"

Vị hoàng đế kia vuốt râu một lát rồi nói:

"Vậy thì những kẻ chiến thắng sẽ đấu với nhau thêm một lần nữa. Nếu vẫn hòa, sẽ là ba đấu ba. Bản đế hi vọng các ngươi sẽ tới được đó."

Hàn Vũ Thiên xoay người thì thào nói nhỏ:

"Hi vọng vị thần sứ mạnh nhất bên ngươi còn sống."

Hoàng đế ngồi xuống hoàng vị, nở nụ cười sâu xa. Ngay cả lão già áo lam cũng chẳng thể nhìn thấu được nụ cười đó.

"Phụng Hiếu, nếu đã ở trạng thái đó rồi thì lên đấu đi."

Lần này, hoàng đế chính là chỉ định người ra thi đấu, không để bọn họ mất cảnh giác thêm nữa.

Phụng Hiếu nhận lệnh ở lại sàn đấu, còn các vị thần sứ khác thì trở lại khán đài. Người đối đầu với Phụng Hiếu tên là Trác Hòa.

Trác Hòa là một trung niên thân đầy sẹo, một con mắt bị che kín. Tay hắn cầm không phải thứ vũ khí gì đặc biệt, mà chính là một con dao phây dài hai trượng và một chiếc móc câu nối với sợi dây xích dài ở chuôi, nhìn sơ qua đã biết không hề tầm thường.

Phụng Hiếu bay lên, trường thương tung ra từng đợt tấn công như vũ bão. Trác Hòa dậm chân xuống đất, đón lấy từng đợt tấn công của Phụng Hiếu.

Khói bụi tiêu tán, chỉ thấy Trác Hòa trầy xước nhẹ, cơ thể hắn ẩn hiện hào quang màu chàm kỳ lạ.

"Móc Câu Diệt Tuyệt!"

Trác Hòa nắm lấy dây xích xoay tròn móc câu ném về phía Phụng Hiếu, nhưng đã bị một con chim ưng toàn thân vàng đất dùng vuốt hất bay.

Thi nô thứ hai của Phụng Hiếu là một con chim ưng uy dũng, nó lao tới dùng vuốt cào lên người Trác Hòa.

Hắn cố nhịn đau, tay cầm dao chém một nhát đã lấy được máu của chim ưng, nhưng chỉ khiến nó bị thương ở ngực một vết máu nhỏ.

Thấy mình rơi vào bất lợi, nhưng Trác Hòa sắc mặt lại rất bình tĩnh, hắn liếm giọt máu đọng lại trên lưỡi đao.

"Vững Vàng!"

Cơ thể Trác Hòa như hóa thành một ngọn núi nặng ngàn vạn cân, không thể di chuyển.

"Tàn Thương Phá Diệt."

Trường thương của Phụng Hiếu lóe l��n kim quang chói lọi đánh tới Trác Hòa. Lần này hắn đã có dấu hiệu rỉ máu, sau đó máu trào ra điên cuồng.

"Viêm Đao Thiết Mã!"

Trác Hòa nén đau, ném sợi xích quấn lấy Phụng Hiếu. Một tay kéo hắn bay về phía mình, tay cầm dao phát ra khí tức kinh người.

Một nhát chém nện xuống, nhưng chỉ là chém đứt một cánh tay của Phụng Hiếu, bởi vì đúng thời khắc quan trọng, Phụng Hiếu đã kịp thoát xích và lách qua một bên.

"Phi Thương."

Trường thương trong tay lóe lên, chim ưng vỗ cánh, tóm Trác Hòa ném lên không trung. Phụng Hiếu xoẹt qua như một tia điện, trực tiếp xuyên thủng ngực hắn.

Thân thể Trác Hòa cứng rắn, nhưng cũng chỉ là một Thánh Nhân thượng vị. Nếu là viên mãn thì may ra còn chịu đựng được thêm một chút. Trác Hòa mất đi sinh mệnh lực từ từ rơi xuống, chim ưng thừa thế xông lên, muốn cào nát thân thể Trác Hòa.

Một con khổng tước lao tới đánh bay chim ưng, cứu lấy thi thể của Trác Hòa. Nó liền chui ngược vào trong phòng trước sự ngỡ ngàng của mọi người.

Kế tiếp, một nữ tử thướt tha bước ra từ căn phòng tối tăm. Nàng ta là Hiền Ân.

Ôn Duyên cũng từ khán đài đi lên sàn đấu. Nàng ấy vừa lên đã triệu hoán ra hai nữ tử khác, là thi nô mang vẻ thủy mị.

"Ta đang cần một nữ nô mới, ngươi có nguyện ý làm thi nô của ta không?"

Ánh mắt mê hoặc cùng đôi gò bồng đảo nảy lên của Ôn Duyên khiến vô số nam nhân mất hết hồn vía. Hiền Ân cau mày, lấy ra một cái bình ngọc nói:

"Ta không có hứng thú."

Ôn Duyên thì sử dụng một thứ vũ khí rất hiếm thấy: một cây kéo to vài trượng, tỏa ra khí tức cường đại.

Hiền Ân dùng ngón tay búng nhẹ lên bình ngọc, chỉ nghe thấy bình ngọc vang lên tiếng vọng nhỏ, sau đó bay ra một đạo thủy linh.

Thủy linh di chuyển qua lại, rồi hóa thành một dây roi bằng nước. Cả hai nữ nhân đều sử dụng vũ khí kỳ lạ.

Ôn Duyên vừa xuất thủ đã dùng lợi thế ba đánh một dồn Hiền Ân vào giữa. Ba hướng tấn công tới khiến nàng ấy càng thêm không biết tránh đi đâu.

Đột nhiên, dây roi chuyển động bắt đầu quấn lấy chân nàng ấy, hóa thành một chiếc lò xo, búng nàng ấy vọt lên.

Ôn Duyên và hai thi nô kinh ngạc, không kịp tránh né liền va chạm vào nhau. Hai thi nô bị thương, còn Ôn Duyên thì cau mày nhìn Hiền Ân.

"Ngươi đúng thật là..."

Ôn Duyên còn chưa nói xong thì thấy có điều gì đó không đúng: đầu dây roi trồi lên từ dưới đất, quấn lấy chân nàng ta. Hiền Ân trên không nắm lấy chuôi roi, quất Ôn Duyên đập mạnh xuống đất đá hết lần này đến lần khác.

Đỉnh điểm là Hiền Ân còn xoay vòng nàng ấy, rồi từ trên cao đập mạnh xuống, tạo thành hố lớn trên sàn đấu.

Ôn Duyên toàn thân đầy bụi đất, tức giận vô cùng. Nàng ta tách cây kéo thành hai mảnh, hóa thành song kiếm.

"Nhận lấy!"

Song kiếm lóe sáng, cùng với đó là từng vết cắt nhanh đến mức mắt thường không thể nhìn thấy.

Hàn Vũ Thiên ở trong phòng không thèm liếc nhìn trận đấu một cái, bởi vì hắn đang tiêu hóa một lượng lớn thông tin về những sự tình phát sinh ở Vạn Niên cung do tàn hồn truyền tới cho hắn.

"Vậy ra Tây Phỉ thành đã tính kế từ khi Vạn Niên cung mới bắt đầu thành lập. Thật không ngờ những kẻ được thu nhận lại là một đám phản đồ. Xem ra, ta lại phải dừng b��ớc ở Nam Cương một thời gian khá lâu rồi."

Hàn Vũ Thiên lại lấy ra một vòng tròn không gian đã được kết nối tọa độ với Vạn Niên cung. Hắn ném vòng không gian xuống rồi bước vào.

Lập tức trở về đại sảnh. Hắn nhìn quanh một chút, chẳng còn một ai, bởi vì các cao tầng Vạn Niên cung đang đi truy vết tộc nhân và gia tộc của phản đồ, nhất định phải diệt cỏ tận gốc.

"Ngươi về rồi."

Tàn hồn đã chờ hắn ở sảnh, chắp tay, thở dài nói. Hàn Vũ Thiên cười nói:

"Nàng ấy đâu?"

Tàn hồn hơi trầm ngâm, rồi nói:

"Đi tuần tra bên ngoài rồi."

Hàn Vũ Thiên truyền cho tàn hồn thêm một ít lực lượng linh hồn để nó tồn tại lâu hơn, rồi nói:

"Hiện tại, nói với bọn họ rằng không cần vội tiến đánh Tây Phỉ thành. Phải thật chậm rãi đột phá tu vi. Ta sẽ để cho Thanh Hiên và Trương Tuân Vinh trở về tiến hành một đợt tẩy luyện."

Nói xong, Hàn Vũ Thiên bước vào vòng tròn không gian rồi biến mất. Kế tiếp đó, hai vòng tròn khác xuất hiện, từ đó bước ra là Thanh Hiên và Trương Tuân Vinh.

Mỗi vòng tròn chỉ cho phép một ngư���i bước qua. Nếu như liều lĩnh bước hai người cùng lúc, không gian sẽ sụp đổ, bọn họ rất có thể sẽ rơi vào hỗn độn không gian mà hóa thành tro bụi.

Cùng lúc này, Kiều Nguyệt Nga trở về đại sảnh với ánh mắt kinh ngạc, nói:

"Hai ngươi đã về rồi?"

Thanh Hiên và Trương Tuân Vinh cũng há hốc mồm, đồng thanh nói:

"Muội tỉnh rồi sao?"

Ôn Duyên và hai thi nô từng bước đẩy lui Hiền Ân vào thế bí, khiến nàng chỉ có thể phòng thủ mà không thể phản công. Ai nấy đều lòng nóng như lửa đốt, nhìn chằm chằm vào trận đấu.

Hàn Vũ Thiên vung tay, hai đầu khổng tước rít lên, bay ra ngoài quấn lấy hai thi nô. Cùng lúc đó, Hàn Vũ Thiên lại ngồi trên tường thành.

"Ngươi làm như vậy là có ý gì?"

Hải Thu sắc mặt trầm xuống, tràn ngập sát ý. Hàn Vũ Thiên mỉm cười nói:

"Các ngươi được quyền mang thi nô vào sân, bọn ta lại không được sao?"

Phổ Cử cười nhạt nói:

"Của bọn ta là thi nô không có sự sống, còn ngươi lại là hai con khổng tước."

Hàn Vũ Thiên cười nói:

"Tiếc quá, khổng tước này của ta chỉ là một cái bóng đen của tu sĩ thôi."

Ai nấy trong số các thần sứ đều kinh ngạc phóng thần thức quét qua. Bọn họ cảm nhận được đó chỉ là tu vi Thiên Thánh, chứ không hề có linh hồn hay khí tức sinh mệnh.

Các vị thần sứ cũng chỉ biết cau mày, không thể làm gì hơn. Hiền Ân với sự trợ giúp của hai đầu khổng tước đã bắt đầu phản công.

Roi được thủy linh hóa thành bắt đầu bộc phát hào quang sắc bén. Mỗi một roi được quất ra đều có thể cắt đứt tay chân đối thủ, nhưng đáng tiếc nàng chỉ là Thánh Nhân viên mãn, không thể nào cắt đứt tay chân của một Thiên Thánh.

Hai đầu khổng tước đánh với hai thi nô như chim đùa giỡn với kiến vậy, không dùng toàn lực, chỉ là trêu đùa.

"Đoạt Dương Duyên, Xóa Duyên Âm."

Mảnh kéo ở tay phải phát ra quang minh, mảnh kéo ở tay trái phát ra hắc ám chi lực. Đôi mắt Ôn Duyên trở nên huyền ảo, nàng nhảy lên, hướng về phía Hiền Ân.

Một đầu khổng tước đột nhiên hóa thành bóng đen quay về phía Hiền Ân. Kiếm quang minh vừa chạm tới đã bị khổng tước dùng thân mình ngăn lại.

Quang minh cực thịnh tịnh hóa hắc ám khiến đầu khổng tước kia rít lên đau đớn. Đó không phải do nó có linh tính mà rít gào, mà là âm thanh của hắc ám khi bị tịnh hóa.

Khổng tước kia bắt đầu tan rã trước ánh sáng cực thịnh đó, nhưng chưa kịp đợi Ôn Duyên đắc ý, nàng đã thấy đôi cánh sắc bén từ phía sau, tựa hai thanh bảo đao cắt cánh tay phải của nàng thành hai mảnh.

"Ahhhh!"

Ôn Duyên hét lớn trong đau đớn. Tay trái nàng theo phản xạ chém về phía sau, thanh kiếm hắc ám chém vào ngực con khổng tước mới tới.

Nhưng lúc này lại khác hoàn toàn khi chạm vào quang minh. Giờ chạm vào hắc ám lại khiến cho thực lực và thân thể của nó tăng cao.

Ôn Duyên nhìn đau đớn, lách người dùng miệng gậm lấy thanh kiếm quang minh, lao tới con khổng tước kia.

Nhưng một đạo dây roi đã quấn lấy cổ nàng và bắt đầu siết chặt. Hiền Ân ánh mắt tàn ác nhìn Ôn Duyên, nàng ta chỉ có thể ngăn cản chứ không thể giết một vị Thiên Thánh.

Khổng tước đập cánh lao tới, hai móc vuốt mở ra hướng về phía đầu nàng mà chộp tới. Cùng lúc đó, hai thi nô kia cũng từ hai bên dùng kiếm chém ngang người Hiền Ân.

Ôn Duyên mất đi thủ cấp, máu từ cổ phun đầy. Hiền Ân bị chém nửa người, máu chảy lênh láng.

Trận này kết cục hòa ngoài dự đoán của tất cả mọi người. Hàn Vũ Thiên hạ xuống sàn đấu, nhìn hai cái xác một hồi lâu. Ngón tay hắn khẽ động, ma trảo xuất hiện.

Từng chiếc ma trảo thôn phệ máu tươi và thi thể trên sân, chỉ để lại hai thi nô và hai pháp bảo.

Hàn Vũ Thiên cầm lấy bình ngọc của Hiền Ân rồi bước vào trong phòng. Lão già áo lam rút kiếm, chém tới, nhưng đã bị một đạo hoàng uy ngăn cản.

"Ả ta vô dụng, chỉ là một Thánh Nhân viên mãn mà cũng tốn thời gian nửa nén nhang vẫn không giết được. Nếu trở về, trẫm nhất định sẽ giết ả."

Lời nói âm độc của hoàng đế khiến các thần sứ lại được lĩnh giáo thêm một mặt lạnh lẽo của đế vương.

Toàn bộ nội dung truyện này được biên tập và bảo hộ bản quyền bởi truyen.free, mong quý độc giả không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free