(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 96: Ái ân tội lỗi
Ánh nến hư ảo. Hương trầm phảng phất. Phúc mơ màng, đuổi bắt theo những ngón tay đang lần mò trước ngực.
– Thu Lệ.
Là tiểu thư của Hoàng gia trang, người con gái băng thanh ngọc khiết, khí chất lạnh lùng trời phú. Một nụ hôn vụng dại, nồng nhiệt. Một cảm giác rạo rực thiêu đốt cơ thể.
– Thu Lệ. Sao nàng lại tới đây?
Trong cơn say mộng mị, Phúc vô thức gọi tên. Thiếu nữ không đáp. Vẫn là vẻ lạnh lùng băng giá ấy.
Manh áo được cởi bỏ, để lộ tấm thân tráng kiện. Từng thớ cơ bắp rắn chắc, ướt đẫm mồ hôi. Một đôi gò bồng đảo mơn mởn, căng đầy áp sát.
Những tiếng thở gấp. Từng hơi thở nồng ấm đan vào nhau. Đôi môi khô khốc tan trong dịu ngọt. Bàn tay thô ráp tìm đến những nơi sâu kín trên cơ thể. Da thịt nóng hổi quấn quýt lấy nhau.
Phúc lần nữa gọi tên:
– Thu Lệ.
Một giọng nữ hoan ái đáp lại:
– Tráng sĩ.
Tiếng gọi như xé toạc hư ảo. Những đê mê, mộng mị thoáng chốc tiêu tán. Phúc định thần nhìn người con gái đang chìm đắm trong vòng tay. Những lả lơi, những cuồng nhiệt này, chắc chắn không phải là Thu Lệ.
– Lan… Lan Thanh.
Chàng choàng tỉnh, nhận ra. Người con gái đang cùng chàng hoan ái, kỳ lạ thay, chính là Lan Thanh, cô con gái cưng của ông chủ phường Chiếu. Đích thị là nàng ta. Đôi bàn tay vội vã rụt lại, hai tấm thân mau chóng tách rời. Những thân thể trắng ngần phơi bày trần trụi trước mắt.
– Lan … Lan Thanh, sao … sao lại ...
Phúc hoảng hốt đánh mắt nhìn quanh. Vẫn là căn phòng quen thuộc, nằm trong tư gia của Phú Kiệm, nơi chàng ở mấy ngày qua. Ơn giời, không phải chàng đã vào nhầm chỗ nào đó. Nhưng nếu vậy, vì sao Lan Thanh lại có mặt ở đây?
Lan Thanh im lặng không đáp. Nàng thu mình, đôi tay khép đan trước ngực. Tấm thân ngọc ngà phơi trong ánh đèn mờ ảo màu hồng. Phúc vội vàng khoác tấm áo lên người, lại hỏi:
– Sao… sao cô lại ở đây?
Rồi như nghẹn giọng:
– Xin … xin lỗi. Có phải … có phải là… tại ta
Đến giờ đầu óc chàng vẫn còn chuếnh choáng, chẳng thể nhớ nổi chuyện tối qua. Lan Thanh im lặng. Nàng trở tay, kéo tấm yếm đang trễ xuống ngang bụng. Phúc nhìn nàng, lại càng cảm thấy tội lỗi. Chẳng phải trong lúc say sỉn, chàng đã làm chuyện đồi bại đó ư? Một hồi qua đi, Lan Thanh lên tiếng:
– Tráng sĩ, là Lan Thanh tự tìm đến.
Phúc không tin vào những gì được nghe thấy. Lẽ nào Lan Thanh lại tự tìm đến thật sao? Phúc không hề hoài nghi phẩm hạnh của nàng, chỉ là tự thấy bản thân mình chẳng ra gì, nào có thể khiến nàng phải làm như thế. Chàng lẩm bẩm:
– Sao? Sao lại vậy được chứ?
Rồi choàng mở cửa, chạy ra. Chàng chạy thẳng tới sân giếng, múc ngay gầu nước xối lên đầu. Đêm đông, làn nước lạnh buốt thấm qua mớ tóc, lại khiến đầu óc trở nên tỉnh táo.
Phúc chưa từng trải qua chuyện ân ái, càng không ngờ việc xảy đến ngay trong tư gia của Phú Kiệm, với cô con gái cưng của lão. Những lạ lẫm, tội lỗi khiến chàng sợ hãi. Chàng lại tiếp tục xối nước lạnh vào đầu. Chàng soi mình nơi mặt nước. Đêm trăng mờ, bóng chàng in trong lòng giếng chỉ là một khoảng đen xám xịt. Sau lưng chàng có tiếng bước chân. Là Lan Thanh đã rời khỏi phòng. Bước chân vội vã. Phúc lắng tai nghe theo, nhưng chẳng thể nghe thấy gì hơn. Tuyệt nhiên không một tiếng khóc.
Rất nhanh, tất cả lại trở về im lặng, đầu óc cũng đã trấn tĩnh hơn. Phúc bình tâm hồi tưởng. Những cái chạm môi, đôi bàn tay vuốt ve, mơn trớn. Những xúc cảm tê tái đọng lại trên da thịt. Một thoáng rùng mình. Trong đầu Phúc, hình ảnh Thu Lệ hiện lên với tấm thân trần, những hành động dục tính, lả lơi. Khốn thay, chính Thu Lệ đã trở thành nạn nhân trong mộng mị cuồng loạn của chàng. Chàng vung tay, tự tát mạnh vào mặt một cái, đau điếng người.
Mặt trời lên. Phúc tìm đến gặp Phú Kiệm. Giờ đã là lưng chừng buổi sáng, lão đang trong phòng làm việc, xem lại sổ sách kinh doanh của gia đình.
– Cậu Phúc, mời cậu qua xơi nước.
Phú Kiệm đặt cuốn sổ trên tay xuống, ngước nhìn Phúc, rồi đứng dậy tiến ra bàn trà.
– Cậu Phúc có chuyện gì mà tới tìm ta sớm vậy?
Vừa rót trà từ ấm, lão vừa hỏi. Cử chỉ nhẹ nhàng, chậm rãi, chẳng biết ông chủ của phường Chiếu đã biết được chuyện đêm qua hay chưa. Sự thân tình của lão khiến Phúc càng cảm thấy do dự, thật khó để mở lời.
– Cậu Phúc, đây là trà sen Tây Hồ, hương vị thật sự rất tuyệt.
Phú Kiệm đưa chén trà lên, hít hà một hơi. Chén trà nóng, hương trà thoảng quyện với hương sen. Đôi mắt lão Phú Kiệm lim dim, nét mặt giãn ra, trông thật thư thái. Phúc cúi nhìn chén trà của mình, do dự hồi lâu trước khi đánh bạo cất lời:
– Ông chủ Phú, ta đã có lỗi với ông và Lan Thanh. Tất cả là do con sai.
Sau lời thú tội, chàng lại cúi gằm mặt. Phú Kiệm hỏi:
– Cậu Phúc có lỗi gì vậy?
Là lão không biết, hay vờ như không biết vậy? Chuyện đêm qua quả thật là một việc tày đình. Chàng không biết, liệu khi biết chuyện, lão sẽ phản ứng ra sao. Phúc mơ hồ suy đoán, cảm thấy trong đầu giờ như một mớ hỗn độn. Dù sao, chàng vẫn phải thú nhận:
– Ông chủ Phú. Xin lỗi. Tối qua… là ta đã không làm chủ được bản thân… ta đã …vì uống quá say… ta không hề… tất cả… tất cả là do ta đã quá chén.
Chàng chẳng đủ bình tĩnh để nói rõ ràng, rành mạch. Phú Kiệm thinh lặng không đáp. Phúc cảm thấy bản thân vẫn chưa thực sự đối diện được với những tội lỗi mình đã gây ra, lại thú nhận:
– Ta đã cưỡng hôn Lan Thanh… không, còn hơn thế nữa… con đã… chết tiệt!
Phúc muốn thú nhận một cách thật trung thực, nhưng chẳng biết phải thú nhận ra sao. Cứ mỗi lần nhắc đến, những hình ảnh ái ân nồng nhiệt lại hiện về. Chàng chưa từng trải qua chuyện nam nữ, hoàn toàn không có hiểu biết về chốn the phòng. Vì vậy, dù sự tình mới chỉ dừng ở khúc dạo đầu, những c��i hôn môi, những cử chỉ vuốt ve âu yếm, rồi cả việc tiếp xúc da thịt bên ngoài cũng đủ khiến Phúc coi đó là đã vượt quá giới hạn. Phải lớn lên cùng ông và mọi người ở miền biên viễn, không được học đầy đủ lễ nghĩa, nhưng Phúc vẫn được dạy về những điều một thằng đàn ông không được phép làm. Khốn thay, trong mấy điều sơ lược đó, có việc cưỡng đoạt, bức hiếp phụ nữ. Một cảm giác tội lỗi cùng cực bủa vây lấy tâm trí chàng.
Ở phía đối diện, Phú Kiệm cũng bị đặt trong một hoàn cảnh thật trớ trêu. Lão nghe chàng thú nhận mà mấy lần chột dạ, cứ tưởng sắp phải nghe chuyện yêu đương hoan hợp của cô con gái. Thật đúng là một nỗi bi ai khôn tả. Lòng lão cứ canh cánh, thấp thỏm không yên.
– Dù sao ta cũng đã làm những điều khốn nạn với con gái ông. Ta xin lỗi.
Sau cùng, Phúc chỉ biết nói như vậy. Phú Kiệm vẫn im lặng không đáp. Lão đăm chiêu, ánh mắt vừa hoài nghi vừa dò xét. Cái nhìn của lão càng khiến Phúc thêm bối rối. Chàng nghe rõ tiếng tim đang đập thình thịch bên tai, hơi thở cũng nặng nề hơn. Ngay lúc này, Phúc thấy mình như một tên phạm nhân đang chờ quan trên phán xét tội trạng. Chàng tự nghĩ, dù ông chủ phường Chiếu có chửi bới, cho người đánh đập hay đuổi tống ra khỏi nhà, chàng cũng chấp nhận. Chỉ cần có thể chuộc lại lỗi lầm, một chút đau đớn, tủi nhục kia nào đáng là bao.
Trong khi chàng đang dằn vặt, đày đọa bản thân thì Phú Kiệm lên tiếng:
– Đó là tất cả những gì cậu Phúc muốn nói?
Câu hỏi khiến Phúc ngây người. Lão còn muốn nghe chàng nói gì nữa đây? Không lẽ những lời thú nhận của chàng vẫn còn chưa đủ sao? Hay lão còn muốn chàng phải phán xét bản thân một cách nặng nề, nghiêm khắc hơn nữa? Thật chẳng phải vậy. Giọng nói của lão nhẹ nhàng, lại có chút gì đó ân cần trìu mến, không giống lắm một người đang hạch tội. Phúc phân vân, không đoán định được ý lão, chỉ biết lắp bắp nói:
– Lỗi là ở ta. Dù ông chủ Phú có chửi bới, đánh đập hay làm gì đi nữa, ta cũng chấp nhận.
Phú Kiệm bất ngờ bật cười, đáp:
– Trời đất bao la, con người cũng như vạn vật, từ cây lúa đến chó gà, đều phải sinh sôi nảy nở. Trai gái yêu đương, có làm chuyện đó cũng là lẽ tự nhiên, có gì đáng trách đâu.
Lão nói hơi lớn tiếng, lại vừa nói vừa cười. Thái độ khác lạ của lão khiến Phúc chẳng thể hiểu nổi. Chàng ngẩn người ra một hồi. Phú Kiệm lại nói:
– Cậu Phúc, con Lan Thanh nhà ta, nó thật lòng mến mộ cậu. Nếu như cậu có thể để mắt đến nó, thì thật là một điều tốt lành. Kẻ hèn này ngày đêm cũng chỉ mong được thế. Ha ha ha.
Tiếng cười nghe rất thoải mái. Trần đời, làm gì có ông bố nào nghe chuyện con gái mình bị xâm hại mà chẳng những không tức giận mà còn hùa theo, cổ xúy như vậy ư. Phúc lúc này thật sự chẳng thể chú tâm suy xét điều gì, miệng lưỡi cứ ấp úng:
– Nhưng mà… ta đã…
Phú Kiệm vỗ nhẹ lên vai chàng, hai mắt nhìn thẳng vào đôi mắt chàng, giọng nói hơi trầm xuống:
– Cậu Phúc. Quả là con gái ta có chút đường đột. Ta cứ sợ cậu Phúc phật ý, lại đòi rời đi. Nếu đã chẳng phải như vậy thì tốt rồi. Chuyện cũng chẳng có gì to tát, chúng ta không nên nhắc đến nữa, phải không cậu Phúc?
Đúng là thiên địa đ��o lộn. Làm thế nào mà từ một hành vi cưỡng bức, dâm loạn và đầy tội lỗi, nay lại thành một xúc cảm thiêng liêng, một sự biểu lộ đáng trân quý của ước vọng nhân sinh. Phúc không biết phải hành xử ra sao, nhưng nếu lão đã chủ động cho qua, thì chàng cũng chẳng có lý do gì để nhắc đến nữa. Chàng vội vàng gật đầu. Chỉ là, trong lúc mặc cảm tội lỗi, Phúc đã nghĩ đến chuyện rời đi. Giờ thì xem ra, chàng chưa thể đi ngay được.
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, xin vui lòng tôn trọng công sức biên tập.