Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 97: Hậu đãi

Trớ trêu thay, những rắc rối cứ đeo bám mãi không thôi. Hôm nay cửa hàng tạm nghỉ, Phúc không cần phải tới. Thường ngày chàng chẳng thiết tha gì công việc ở đó, nhưng hôm nay lại khác. Chàng cần phải làm việc, cần phải đến cửa hàng hay bất cứ nơi nào khác, cốt để không phải chạm mặt Lan Thanh. Khốn nỗi, ông trời dường như cứ thích trêu ngươi, hay đúng hơn là “ghét của nào tr��i trao của ấy”.

Đầu giờ chiều, Lan Thanh tìm đến gõ cửa. Nàng muốn chàng đưa đến thăm mấy đứa nhỏ và ông cụ già ốm yếu ở bên kia đồng hoang. Trước giờ, nàng nào có biết đến sự tồn tại của những người đó đâu. Đây rõ ràng là chủ ý của lão Phú Kiệm. Phúc muốn từ chối, tìm cách nói dối quanh co nhưng nghe thật vụng về. Hơn nữa, chính chàng là người đã tìm kiếm sự giúp đỡ cho bọn họ, nên chuyến này chẳng thể thoái thác.

Một bao gạo đầy, một ít muối và mấy bộ quần áo mới. Chừng này đối với mấy con người khốn cùng trong túp lều nhỏ bé, quả là một món quà lớn. Nếu không nhờ sự trọng vọng của lão Phú Kiệm dành cho Phúc, có lẽ, họ sẽ chẳng bao giờ dám mơ ước đến.

Nghĩ về cảnh mấy ông cháu có cơm ăn, áo mặc, dù chỉ là bữa có bữa không, lòng Phúc lâng lâng. Nhưng niềm vui chẳng được dài lâu, chàng nhanh chóng bị kéo về thực tại. Đi bên chàng là Lan Thanh, người con gái mà chỉ mới đêm qua thôi, chàng còn có những hành động đốn mạt. Ít nhất là chàng nghĩ vậy. Những mặc cảm tội lỗi, ăn năn cắn rứt nào dễ nguôi ngoai đây.

Lan Thanh đi bên Phúc, chẳng nói một lời. Mặc dù chàng đã cố gắng bắt chuyện, nàng vẫn một mực im lặng. Hai người đi với nhau mà như hai kẻ xa lạ. Có đôi lúc, Phúc thấy Lan Thanh lén lút nhìn mình. Nhưng thường xuyên hơn, nàng tỏ vẻ kiêu kỳ, thờ ơ và lạnh nhạt. Chàng giả vờ vấp ngã, kêu la đau đớn để chờ xem phản ứng. Nhưng nàng chẳng mảy may đoái hoài tới. Thoáng trong đầu, Phúc tự hỏi, liệu Lan Thanh có đang coi chàng như kẻ tôi tớ, phận hầu hạ thấp kém. Chẳng lẽ nào lại như vậy, nhất là sau tất cả những gì đã xảy ra. Chỉ lạ một điều, dù có vẻ rất hờn trách, nàng không hề mắng chửi lấy nửa lời.

Mọi việc xong xuôi, Phúc tìm ra bến nước. Lan Thanh cũng theo chân chàng. Càng đi bên nhau lâu, nàng ta càng biểu lộ sự bực bội. Sắc mặt nàng hằm hằm, đôi môi xinh xắn mím chặt lại vẻ hậm hực, hai tay thì liên tục bứt lá vặt hoa suốt dọc đường. Rõ là “đá thúng đụng nia” mà. Phúc không quá ngạc nhiên. Sự việc đêm qua, dù chân tướng thế nào, Lan Thanh cũng đều có lý do để thù ghét chàng. Phúc chỉ không hiểu, nếu đã thù ghét như vậy, tại sao nàng ta lại cứ theo mình như hình với bóng. Chợt giật mình, chàng nghĩ đến chuyện bản thân đang bị giám sát. Lại một nỗi lo lắng ập đến. Đủ thứ suy nghĩ rối rắm đan xen trong tâm trí, khiến đầu chàng như muốn vỡ tung.

Tạm gạt bỏ tất cả, Phúc tìm đến gã phu ở bến hạ. Lan Thanh đến đây thì không theo chàng nữa. Có lẽ nàng ta đã yên tâm vì có thể giữ chàng trong tầm mắt, nên ngồi lại trên lán trại, uống bát nước. Gã phu vừa gặp Phúc đã hiếu kỳ hỏi:

– Thế nào, kể đi. Lão Phú Kiệm đãi thế nào? Có hậu lắm không?

Phúc liền kể cho gã về cuộc sống mấy ngày qua. Chàng được ăn uống no say với rượu thịt, được bố trí công việc nhàn hạ ở cửa hàng. Mọi thứ rất hậu đãi, chẳng thể chê trách được gì. Gã phu kia nghe xong thì xuýt xoa rồi lắc đầu nguầy nguậy vẻ không tin, nói:

– Làm gì có chuyện đó. Lão Phú này trước nay nổi tiếng keo kiệt, đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành mà. Không lẽ đúng là lão ta rất trọng vọng cậu thật?

Phúc không đáp, mà suy nghĩ: “Lời lão nói không sai. Chẳng biết vì lý do g��, nhưng đúng là ông chủ Phú đối đãi với ta rất tốt. Ta đã ở đấy được gần tuần, vậy mà không ngày nào không có rượu thịt, không ngày nào không được tiếp đãi cả. Mọi sự so với ngày đầu chẳng hề suy giảm.”

Trong lúc đó, gã phu lại để ý lên khu lán trại phía trên, liền huých tay chàng, huýt sáo hỏi:

– Được cả nàng ta tháp tùng à? Thích thật đấy.

Phúc ngoái lại nhìn Lan Thanh. Kẻ khiến chàng phải đau đầu vẫn ngồi chễm chệ trên đó, dõi mắt trông xuống. Làm sao chàng có thể kể cho gã phu này biết cái cơ sự khốn khổ đang đeo bám chàng chứ. Chàng tặc lưỡi, nửa đùa:

– Đang trông chừng đấy, chắc sợ ta trốn mất.

Gã phu bật cười, nói:

– Phúc lớn số thật đấy nhỉ, chắc ông bà ông vải ban phước rồi. Trai vùng này ối thằng thèm muốn, chỉ mong cưới nàng ta làm vợ nhưng có được đâu. Nếu mà được ngủ với ả một tối, dù có bị vật chết luôn tớ cũng chịu ha.

Gã vỗ đùi “đạch” một cái, rồi đưa tay chùi mép, như thể lau đi những dớt dãi thèm thuồng. Trông cái điệu bộ dâm dật đến phát tởm của gã, Phúc chỉ mu��n đấm cho gã một cú. Chàng lại ước gã có thể thế chỗ mình, trở thành kẻ ôm ấp Lan Thanh đêm qua thì chàng nhẹ nhõm biết bao. Gã phu nheo mày trầm tư, rồi thắc mắc:

– Cái nhà này kể cũng lạ thật. Từ cha đến con, tự dưng lôi một tay ất ơ về cung phụng như ông hoàng. Rõ là sướng quá hóa rồ. Mà cậu thì có cái gì chứ? Nói thì cũng khỏe mạnh đấy.

Gã giễu cợt cha con lão Phú Kiệm, chẳng khác nào đang bỉ bôi Phúc. Quả thực, chẳng ai tin một kẻ tướng tá ăn mày như chàng, lại được ông chủ quyền uy của phường Chiếu này trọng vọng cả. Đến Phúc cũng vẫn thường tự hỏi như vậy. Đúng lúc đó, Lan Thanh từ trên bước xuống, ánh mắt có phần nghiêm nghị. Nàng quát lên:

– Muộn rồi, hai người còn định ngồi đó đến bao giờ?

Lời nói chứa đầy uy lực. Dáng điệu của Lan Thanh thực giống một cô vợ tội nghiệp đang mòn mỏi gọi chồng ham chơi về nhà. Gã phu kia có lẽ vì sợ, liền phủi đít đứng bật dậy.

Trước lúc rời đi, gã không quên hất hàm, nháy mắt với Phúc đầy vẻ hí hửng. Phúc thì chẳng muốn đi cùng Lan Thanh, nhưng cũng không có lý do gì để nấn ná ở lại. Trời đã xế chiều, lác đác tiếng chim gọi nhau về tổ.

Một ngày dài bí bách trôi qua, kết thúc bằng bữa nhậu tối. Nay lão Phú Kiệm kiếm được con cá chép cỡ lớn, vừa mới đánh bắt từ sông lên, liền cho làm thành nhiều món. Cái đầu được nấu cháo đỗ xanh béo ngậy, khúc thân thì đem hấp với hành sả thơm phức, còn khúc đuôi thì đem rán vàng. Cuộc rượu chỉ có hai người. Phúc ban đầu còn ngần ngại, bởi bữa nhậu say tối qua vẫn còn ám ảnh chàng. Nhưng rượu ngon, mồi nhắm đã bày biện đầy trên bàn. Rượu hôm nay lại là nếp cái hoa vàng, thứ quốc hồn quốc túy trứ danh. Chỉ cần ngửi hương rượu thơm lừng, man mác cũng đủ khiến Phúc phải thèm thuồng, cảm thấy toàn thân bứt rứt ngứa ngáy. Chàng tặc lưỡi, mặc kệ tất cả. Khéo thay bữa này, lão Phú Kiệm cũng không gọi Lan Thanh lên ngồi cùng. Xem ra, ông chủ phường Chiếu cũng là một người tâm lý. Phúc vì vậy có thể thoải mái mà tận hưởng thứ mỹ tửu được làm từ hạt gạo.

Hai người nhậu thật say sưa. Phú Kiệm bá vai chàng, rủ rỉ thân tình:

– Cậu Phúc, mấy hôm nay ta có một thắc mắc, mà chưa dám hỏi?

Phúc dốc cạn chén rượu vào miệng, đáp:

– Ông chủ Phú có điều gì, cứ hỏi.

Phú Kiệm nói:

– Ta thấy cậu là kẻ nay đây mai đó, không thuộc đội phái hay bang môn nào cả. Không rõ cậu Phúc là người ở đâu, gia cảnh thế nào?

Lão bất ngờ hỏi về đời tư và gia đình, khiến Phúc im lặng. Trong cơn say ngà ngà, nghĩ về cha mẹ và gia đình, chàng tần ngần xúc động một hồi. Phú Kiệm không hiểu, lại tưởng câu hỏi khiến chàng khó chịu nên vội thanh minh:

– Là Phú ta rất mến mộ cậu Phúc, muốn được kết giao cùng cậu Phúc. Ta thực lòng đã coi cậu Phúc như người thân của mình, có gì cậu đừng chê trách.

Phúc lập tức xua tay, phân trần:

– Ông chủ Phú, đâu có chuyện đó. Mấy ngày qua, được ông chủ Phú lo cho ăn ở, đối đãi chu đáo, lại còn trả công, ta cảm ơn còn chưa hết mà. Ông xem, ta còn chưa làm được gì để báo đáp. Chuyện ông vừa hỏi, chỉ là nhất thời làm ta xúc động. Không giấu gì ông chủ Phú, cha mẹ ta không may bị lũ giặc cướp hại chết. Ta vì thế mà phải lưu lạc từ bé.

Câu trả lời của chàng khiến Phú Kiệm lặng người. Lão trầm giọng:

– Ra là như vậy. Cậu Phúc, ta không biết, đã vô tình gợi lại chuyện buồn của cậu rồi.

Phúc đã quen với điều này, nên cũng không quá bi lụy. Chàng liền đổi sang sắc mặt tươi vui hơn, nói:

– Mọi chuyện dù sao cũng qua lâu rồi, không nhắc đến nữa. Nào, ông chủ Phú, uống đi nào.

Hai người cùng cụng chén. Phú Kiệm lại tiếp tục hỏi:

– Vậy sắp tới, cậu Phúc có dự định đi đâu hay làm gì không?

Phúc uống cạn chén rượu trên tay rồi đáp:

– Không giấu gì ông chủ Phú. Ta vì bận tìm kiếm quê hương, gốc tích, nên phải phiêu dạt nay đây mai đó khắp nơi. Chuyến tới, ta cũng chưa biết phải đi đâu, chỉ là phải đi mà thôi.

Chàng kể ra chuyện này, cốt là để giãi bày lòng mình, chứ cũng không cầu mong giúp đỡ. Phú Kiệm quan tâm, lại hỏi han cụ thể, sau khi nghe xong thì nói:

– Việc tìm kiếm của cậu kể ra thực mơ hồ, thật khó mà mong đạt được trong sớm. Thế này đi, ta sẽ giúp cậu. Phú ta sẽ đi cùng cậu.

Lão bất ngờ đề nghị được đi cùng, khiến Phúc ngỡ ngàng. Chàng xua tay từ chối:

– Ông chủ Phú, cám ơn ông. Ông đối đãi với ta tốt như vậy đã là quá đủ rồi. Việc tìm kiếm như mò kim đáy bể, chẳng biết đến bao giờ mới có kết quả. Ta không thể để ông vướng bận vì ta mãi được.

Phú Kiệm lại nói:

– Cậu Phúc chớ ngại. Ta nói rồi mà, ta vì mến mộ cậu, đã xem cậu Phúc như người thân, há nào cậu có việc mà ta lại không giúp chứ. Cũng đừng nên lo, ta là thương nhân, có thuyền hàng đi lại khắp các sông ngòi, vì vậy việc đi lại, tìm kiếm cũng thuận lợi hơn. Phú ta cũng là người ham thích ngao du đây đó, không có cậu thì Phú ta vẫn thường đi thôi. Chỉ là tiện đường tiện chuyến, không tốn kém thêm gì, phải không nào.

Được người đề nghị giúp sức, Phúc đương nhiên mừng thầm trong lòng. Với một người buôn bán như Phú Kiệm, thông thuộc đường đi nước bước, biết nhiều về các bến nước, việc tìm kiếm chắc chắn sẽ thuận lợi hơn một kẻ như chàng. Phúc chỉ là tự thấy bản thân đã được lão giúp đỡ quá nhiều, còn chưa đáp lại được gì, nên ngần ngại:

– Dù có vậy thì vẫn…

Phú Kiệm thấy chàng đắn đo thì chẳng đợi cho nói hết câu, đã tự mình quyết định:

– Thôi không phải lăn tăn gì nữa. Hai ta cứ thống nhất như vậy nhé. Ta sẽ cho người sắp đặt ngay.

Rồi nhẩm tính, khẽ lẩm bẩm trong miệng rồi nói:

– Thế này nhé, ngày mai ta có chuyến lên mạn Luy Lâu. Cậu Phúc cứ đi cùng xem sao. Nếu không có thì năm ngày nữa chúng ta sẽ xuôi về Kiến Xương, Long Hưng. Đã lâu rồi ta cũng không về thăm quê. Nếu như đến đó mà vẫn không tìm được, thì tháng sau hai ta sẽ sang đất Hồng, đất Khoái. Cứ vậy mà tìm, chắc kiểu gì cũng ra thôi.

Lão liền cho gọi người tới giao việc. Giao xong lại quay sang Phúc, vỗ vai và nói:

– Cậu Phúc cứ yên tâm ở đây với ta, kiểu gì ta cũng giúp cậu tìm được. Chẳng chóng thì chày, chắc cũng chỉ nửa năm thôi. Còn nếu như đã lần dò hết mấy lộ quanh kinh kỳ này, mà vẫn không tìm ra, lúc ấy cậu Phúc muốn đi đâu, tìm đâu thì tùy, ta cũng chẳng giữ lại đâu, được chứ? Nào, uống đi nào.

Đối phương đã nhiệt tình như vậy, Phúc chẳng có lý gì mà từ chối. Hai người cụng chén, uống cạn số rượu. Phúc cảm thấy rất vui. Xem ra chuyến này, chàng thực sự có hy vọng tìm được quê quán của mình.

Bản văn được hoàn thiện này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, vui lòng không sao chép hay phát tán mà không có sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free