Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 95: Tình ý của Lan Thanh

Buổi tối, tại tư gia của Phú Kiệm.

– Cậu Phúc, đây là Lan Thanh, con gái lớn của ta.

Bữa rượu tối nay chỉ có ba người, Phú Kiệm hân hoan giới thiệu cô con gái.

– Mấy hôm nay nó được nghe ta kể về cậu, nên mến mộ, nằng nặc đòi gặp cậu suốt. Tối nay, ta để nó lại đây hầu rượu hai ta.

Phúc ngơ ngác trước sự xuất hiện của Lan Thanh. Chàng không ngờ rằng người con g��i mình vừa gặp ban ngày, nay lại đang ngồi cùng bàn rượu. Lan Thanh khẽ cúi chào:

– Anh Phúc, Lan Thanh xin được ra mắt.

Giọng nói đầy ngọt ngào và êm ái, cử chỉ, điệu bộ yêu kiều, duyên dáng. Phúc gật đầu đáp lại. Trong lúc hai người trẻ còn đang e ngại, Phú Kiệm đột nhiên lên tiếng xen vào:

– Con bé này, không được, không được.

Lão mặc kệ sự ngỡ ngàng của cả hai, tiếp tục:

– Cậu Phúc đây là người tôn quý, ai cho phép gọi thẳng tên như vậy chứ. Không được, phải đổi ngay cách xưng hô.

Lan Thanh nghe cha mắng như vậy thì hoảng sợ, vội chỉnh lại cách xưng hô:

– Công tử.

Nàng khẽ cúi đầu như nhận lỗi. Phú Kiệm lại nói lớn:

– Không được. Công tử thì tầm thường quá. Đám con quan lại vùng này, thằng nào chẳng được gọi như thế. Không thể gọi cậu Phúc đây là công tử được.

Lão cứ thế xua tay, chẳng thèm để ý thái độ của Phúc. Lan Thanh bối rối thấy rõ, sau một thoáng cân nhắc, lại cúi đầu, ngập ngừng gọi:

– Tráng… tráng sĩ.

Phú Kiệm nghe con gái gọi vậy thì ra chiều ưng thuận, khoan khoái đưa tay vuốt chỏm râu ngắn. Nhưng chỉ được một lát, chỉ bằng một ngụm nước, lão đã lại cau mày, đăm chiêu:

– Không được. Vẫn không được.

Cái cau mày của lão khiến cả Phúc và Lan Thanh cùng ngao ngán. Cả hai đành im lặng, chờ đợi. Phú Kiệm từ từ phân tích:

– Cả cái vùng này đều gọi cậu Phúc đây là tráng sĩ. Con đã mến mộ người ta đến thế, không thể xưng hô giống mọi người được.

Với cậu Phúc đây, con phải gọi là… để xem nào… phải gọi là… anh hùng. Đúng rồi – lão đập bàn một cái bốp, tỏ vẻ mừng rỡ – phải gọi cậu Phúc đây là anh hùng.

Lão lại quay qua Phúc, vẫn với ý tưởng vừa lóe lên trong đầu:

– Trai anh hùng, gái thuyền quyên. Cậu Phúc đây phải được gọi là anh hùng, thì con gái của ta mới xứng là thuyền quyên chứ.

Mấy ngày được gọi là “tráng sĩ” đã đủ mệt mỏi, nay lão lại gán cho Phúc cái mác “anh hùng” khiến chàng thực sự hết chịu nổi. Sau một hồi im lặng, Phúc buộc phải lên tiếng, giọng nói có phần gắt gỏng:

– Ông Phú Kiệm. Chẳng phải chúng ta đã thống nhất rồi sao? Ta không phải anh hùng, cũng chẳng là tráng sĩ gì cả.

Chàng hướng tới Lan Thanh ở phía đối diện, nhẹ nhàng hơn:

– Cứ gọi ta là Phúc là được rồi.

Lan Thanh nhìn chàng, rồi lại nhìn cha như chờ đợi. Phú Kiệm thấy Phúc có vẻ bực bội thì liền cười xòa ngay, tìm cách vỗ về:

– Cậu Phúc, hạ hỏa, hạ hỏa. Nếu như cậu Phúc không thích như vậy, ta sẽ bảo đổi sang cách khác. Sẽ theo ý của cậu, yên tâm.

Rồi lại ngước mắt nhìn lên trần nhà, băn khoăn:

– Nhưng cũng không thể gọi tục quá được. Dù gì cậu Phúc cũng là người anh hùng, nếu không gọi là anh hùng thì chí ít cũng phải xưng là tráng sĩ. Cứ tùy tiện quá lại không hay.

Phúc lúc này đã chẳng thể nhẫn nại được thêm. Từ thuở bé, chưa khi nào việc xưng gọi của chàng lại trở thành vấn đề nan giải, phải đắn đo cân nhắc đến vậy. Phúc giơ hai tay lên, nói:

– Thôi, thôi, gọi thế nào cũng được. Ông Phú Kiệm, ông muốn gọi ta là “anh hùng” hay “tráng sĩ” thì tùy. Nếu cứ tiếp tục, bao giờ ta mới được uống rượu đây.

Chàng thầm nghĩ:

“Cha con lão muốn gọi là gì thì mặc kệ họ. Việc cũng chẳng ảnh hưởng đến ta, cứ đồng ý đại cho xong. Rượu thịt nguội hết cả rồi.”

Phú Kiệm được vậy thì hoan hỉ:

– Nếu vậy, hãy cứ gọi là tráng sĩ đi. Lan Thanh, con mau mau rót rượu đi nào.

Lan Thanh vâng lệnh cha, liền rót rượu. Đôi bàn tay thiếu nữ xinh xắn nhẹ nghiêng bình rượu ngọc, rót ra thứ rượu vàng óng như mật, trong vắt. Hương rượu thơm ngào ngạt tỏa khắp phòng. Đây đích thị là thứ rượu Sâm Cau quý hiếm. Phúc cùng Phú Kiệm thưởng rượu. Cả hai uống liền ba chén. Uống hết chén rượu, Phú Kiệm nói:

– Cậu Phúc, Lan Thanh con gái ta, nó quả thực rất mến mộ cậu đấy.

Phúc theo lời nói, nhìn sang Lan Thanh. Con gái của ông chủ phường Chiếu vốn đã xinh đẹp, trong ánh đèn hồng và men rượu lại càng trở nên diễm lệ. Nàng e thẹn, khẽ cúi đầu, ánh mắt như lẩn tránh.

– Tráng sĩ, Lan Thanh xin kính tráng sĩ một ly.

Lần đầu tiên trong đời, Phúc được một cô gái mời rượu. Không phải cô gái thông thường, mà là một thiếu nữ tuyệt sắc. Cách mời cũng hết sức trân trọng. Phúc vui mừng, hồ hởi đón nhận, lại có chút ngượng ngùng, lúng túng. Bỗng nhiên, chàng lại nhớ tới những bữa cơm tại Hoàng gia trang. Ở đó, cũng có Thu Lệ ngồi cùng, nhưng chẳng bao giờ tiểu thư nhà họ Hoàng tỏ ra thân thiện, hay chịu mở lời nói chuyện với chàng. Phúc nhìn Lan Thanh với chén rượu trên tay, thầm ao ước:

“Giá như Thu Lệ cũng mời ta một chén rượu như thế này thì còn gì tuyệt vời hơn. Khi ấy không chừng ta lại vẫn ở lại Hoàng gia trang, chẳng nỡ rời đi.”

Sự bâng khuâng, mơ tưởng của Phúc bị đánh thức bởi tiếng gọi của Phú Kiệm.

– Cậu Phúc. Cậu Phúc.

Chàng giật mình, luống cuống:

– Lan …Lan Thanh. Mời.

Phúc vừa uống cạn chén rượu, vừa dõi mắt nhìn theo. Phía đối diện, Lan Thanh cũng uống cạn ly rượu của mình. Tay phải nàng nâng chén, tay trái đưa vòng qua trước ngực, kín đáo che đi. Cử chỉ, điệu bộ thật là dịu dàng, ý nhị. Phúc cứ vậy mà ngắm nhìn một cách say sưa, mê mẩn, đến độ quên mất việc phải uống cho hết chén rượu trên tay.

Phú Kiệm lại lần nữa chen vào những xúc cảm mơ màng, nói:

– Cậu Phúc, cả nhà ta chỉ có một đứa con gái này. Ta luôn coi nó như hòn vàng cục bạc, nâng niu chiều chuộng hết lòng. Nay nó cũng đã lớn rồi, cũng chẳng thể ở với ta được lâu nữa. Giá như được cậu Phúc để mắt tới, đem lòng thương yêu thì thật là tốt quá.

Câu nói như tiếng trống đột ngột đánh động bên tai, khiến Phúc suýt sặc chén rượu. Là ông chủ phường Chiếu đang gợi ý gả con gái cho chàng. Phúc trợn mắt nhìn lão, rồi lại nhìn sang Lan Thanh. Nàng thẹn thùng, hai má ửng hồng.

– Ông Phú Kiệm, ông nói gì vậy?

Chàng luống cuống hỏi. Phú Kiệm nhẹ nhàng mỉm cười, rồi đáp:

– Cậu Phúc, Lan Thanh con gái ta thật lòng mến mộ cậu.

Phúc xua tay:

– Không được. Không được.

Sự tình bất ngờ và đường đột, trước nay chưa từng nghĩ tới. Phúc lúng túng thấy rõ, từ lời nói đến cử chỉ đều như chối bỏ. Trước động thái có phần thiếu tế nhị của chàng, Phú Kiệm chẳng những không phật ý, ngược lại vẫn tỏ ra vui vẻ, bật cười và nói lớn:

– Trai không dựng vợ, gái lớn gả chồng là chuyện thường tình, có gì mà không được chứ. Hay là cậu Phúc còn chê con gái ta có điểm gì chưa ưng.

Thái độ có phần vồn vã của lão khiến Lan Thanh càng thẹn thùng. Nàng len lén bíu lấy tay áo cha, khẽ nhắc:

– Cha…

Giọng nói có chút giận hờn. Nàng chỉ phản đối một cách chiếu lệ, lại lén liếc nhìn Phúc. Đôi mắt huyền lúng liếng như đã nói lên tình ý trong lòng. Nét yêu kiều, e ấp thật khiến kẻ trai trẻ phải mê mẩn.

Một tiểu thư cành vàng lá ngọc, nhan sắc mỹ miều, lại là con gái diệu của ông chủ phường Chiếu. Một tay thanh niên không nhà không cửa, cầu bơ cầu bất. Về cơ bản, địa vị hai người không tương xứng. Nhưng Phúc chẳng bận tâm đến điều đó.

– Ông Phú Kiệm, Lan Thanh quả thực rất xinh đẹp, không có gì để chê cả. Chỉ là ta có việc cần phải làm lúc này, nên chưa thể nghĩ tới việc đó.

– Là việc gì vậy?

Phú Kiệm liền hỏi. Phúc trả lời một cách qua loa:

– Chỉ là chút việc riêng, nhưng cần phải làm cho xong.

Lão lại gặng hỏi:

– Xem ra là việc rất quan trọng?

Phúc không muốn kể ra chuyện của bản thân, nên cứ thế im lặng. Lan Thanh thấy vậy thì kéo tay áo cha, khéo nhắc:

– Cha thật là kỳ. Hôm nay, cha cho mời tráng sĩ tới để uống rượu, lại cứ hỏi đến những chuyện đâu đâu là sao? Cha xem, trên bàn đang có bao món ngon, nếu không thưởng thức nhanh, sẽ bị nguội hết đó.

Phú Kiệm cũng nhận ra, liền đổi giọng cười xòa, chữa ngượng:

– Đúng, đúng. Con gái ta nói phải lắm.

Rồi nâng chén rượu trong tay, hồ hởi:

– Cậu Phúc, nào, chúng ta hãy uống cạn nào.

Cuộc rượu lại tiếp tục. Phúc chỉ chờ có vậy để được thưởng thức thứ rượu tuyệt hảo, được thiếu nữ xinh đẹp rót mời.

Nội dung chuyển ngữ này được độc quyền phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free