Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 91: Ngày công bất ngờ

Đến khi hạ xong hai chum rượu, Phúc quay trở lại thì đã thấy Phú Kiệm cùng đám thuộc hạ đứng đợi sẵn. Phúc thấp thỏm, ngỡ bọn họ đến bắt mình, vừa ngập ngừng bước đến, vừa đánh mắt quan sát.

– Người này thu nhận từ khi nào? Là ai sắp việc cho ở đây?

Phú Kiệm đăm chiêu nhìn Phúc, đoạn ghé sang hỏi mấy kẻ dưới. Tay phụ tá của Cao Điện mau miệng đáp:

– D�� bẩm ông, thằng này mới được nhận vào hôm qua. Là… là…

Hắn định khai là do Cao Điện thu nhận, nhưng lại không dám gọi thẳng tên. Cao Điện sợ bị trách phạt, vội thú nhận:

– Dạ bẩm ông, người này là do tôi nhận vào. Cũng tại mấy thằng kia nó ốm quá, mấy ngày nay cứ nuôi báo cô suốt.

Hắn vừa thú nhận, vừa đánh mắt liếc trộm xem phản ứng của chủ nhân ra sao. Phú Kiệm không nói, chỉ “hứ” lên một tiếng. Cao Điện lại khúm núm:

– Dạ bẩm ông, thằng này tuy hôi hám rách rưới, nhưng được cái rất khỏe mạnh. Nếu ông không ưng… thì để tôi đuổi nó đi, chiều nay sẽ cho tuyển ngay thằng khác.

Chẳng đợi được lệnh, hắn liền bước lên, chống nạnh, chỉ mặt Phúc mà tuyên bố:

– Thằng này, không làm nữa, cho mày nghỉ.

Phúc còn đang trong nỗi lo chuyện trộm cắp bại lộ, giờ lại bị đuổi việc, phiền phức dồn dập kéo đến khiến chàng chỉ còn biết đứng đực ra, ngơ ngác. Chàng chưa biết phải xử trí thế nào thì Phú Kiệm từ phía sau đã có động thái. Lão hắng giọng, rồi mắng lớn, khiến tất cả cùng chú ý.

– Thằng ngu này, ai bảo nhà ngươi đuổi người hả.

Cao Điện bất ngờ bị trách mắng thì liền ngoái đầu lại. Lão Phú Kiệm trừng mắt với gã, rồi chuyển sang nhìn Phúc với ánh nhìn thân thiện, nói:

– Mày có biết người đang đứng trước mặt, vị tráng sĩ này là ai không?

Hai từ “tráng sĩ” khiến tất cả đều mơ hồ. Phúc vốn đã ngu ngơ từ trước, nay lại càng đứng đực ra, ngỡ đối phương đang nhắc đến một người nào khác, không phải mình. Cao Điện mau miệng hỏi:

– Cái… cái gì vậy, thưa ông. Tráng sĩ… tên ăn mày này.

Bốn chữ “tên ăn mày này” vừa dứt, hắn liền ăn ngay một cú đá thẳng vào mông. Cả người hắn lao dúi về phía trước. Lão Phú Kiệm đùng đùng quát lên:

– Thằng ngu này. Ai cho mày gọi “tráng sĩ” đây là ăn mày hả?

Rồi lại quay sang cười xòa với Phúc. Phúc gượng gạo đáp lại. Chàng liếc nhìn Cao Điện. Cái bản mặt hắn đần thối, tím bầm đầy hậm hực. Tuy hắn hễ mở miệng liền kêu chàng là ăn mày, trong lời nói và thái độ tỏ rõ khinh miệt, nhưng chàng chẳng vì thế mà để bụng. Lúc này thấy hắn vì mình mà bị đánh mắng vô cớ thì cũng có ý nói đỡ:

– Này lão, cớ gì lão…

Chàng chưa kịp nói hết câu thì lão Phú Kiệm đã phân trần:

– Tráng sĩ, thằng này nó có mắt mà như mù, không nhận ra thánh nhân giữa người phàm, đáng phải phạt nhiều hơn nữa.

Phúc vẫn không hiểu:

– Cái gì mà “tráng sĩ”, cái gì mà thánh nhân giữa người phàm, lão đang nói đến ai vậy?

Lão Phú Kiệm đáp:

– Tráng sĩ, là ta đang nhắc đến tráng sĩ chứ còn ai khác nữa chứ – vừa nói vừa chỉ tay về phía chàng – Tráng sĩ nhìn xem, quanh đây toàn là đám người làm kẻ ở, làm gì có ai xứng được gọi là tráng sĩ chứ.

Phúc càng lúc càng rối trí. Rõ ràng chàng chỉ là một tên cầu bơ cầu bất, đang làm công ăn tiền như tất cả, chẳng hiểu vì lẽ gì mà được ca tụng đến vậy. Phú Kiệm thấy chàng vẫn ngơ ngác thì lại giải thích thêm:

– Tráng sĩ, tháng trước ta có đến Kiếm hội ở Mai Hoa cốc, đã may mắn được thấy tráng sĩ thể hiện tài nghệ, khiến tất cả những ai có mặt ở đó đều vô cùng khâm phục. Người có khí độ phi phàm như tráng sĩ đây, không gọi là tráng sĩ th�� còn gọi là gì đây nữa.

Lão hết lời ca tụng, khiến Phúc trong thoáng chốc cũng ngỡ mình có được cái oai phong của một vị anh hùng. Chàng ngại ngùng gãi đầu gãi tai:

– Chỉ là chuyện đánh đấm, có gì mà “tráng sĩ” chứ.

Mặc cho sự ngại ngùng của chàng, lão Phú Kiệm vẫn chưa thôi thể hiện sự ngưỡng mộ, lại quay sang tên Cao Điện mà quở trách:

– Đúng là có mắt như mù mà. Đường đường là “tráng sĩ” đây, không cung kính tiếp đón, lại bắt cậu ấy phải làm mấy việc hạ cấp này. Thật là báng bổ, bất kính quá thể.

Cao Điện đến giờ vẫn chẳng hiểu đầu đuôi ra sao, chỉ đành im lặng cho xong. Phú Kiệm lại nói với Phúc:

– Tráng sĩ, cậu hãy đi theo tôi, không cần làm ở chốn này nữa. Những việc tay chân thế này, tráng sĩ đừng nên làm.

Lão bỗng nhiên yêu cầu Phúc bỏ việc, khiến chàng chẳng thể nghe theo, vội xua tay đáp:

– Không được, ta đang dở việc ở đây, không thể bỏ được. Hôm nay mới ngày thứ hai, muốn đi đâu, chí ít cũng phải làm đủ năm ngày đã.

Phú Kiệm hiểu ngay cái chuyện “năm ngày” liền gạt đi:

– ��Năm ngày” là quy định với đám phu vác thông thường, tráng sĩ không cần bận tâm làm gì.

Rồi quay sang Cao Điện, nghiêm giọng ra lệnh:

– Nhà ngươi mau trả tiền công cho tráng sĩ đây. Nhớ trả đủ luôn năm công đấy.

Cao Điện được yêu cầu trả công, đã định gật đầu tuân theo, nhưng khi nghe thấy phải trả đủ cả năm công thì tá hỏa. Dù rất e sợ, hắn vẫn cự cãi:

– Bẩm ông, trả công thì không vấn đề gì, nhưng tráng sĩ… đây mới chỉ làm hết có ngày rưỡi...

Lão Phú Kiệm lập tức trừng mắt, đùng đùng quát lên:

– Thằng ngu này, tao bảo mày trả thì mày cứ trả đi, ý kiến ý cò à?

Phúc thấy lão yêu cầu vô lý, lại hùng hổ quát mắng kẻ dưới thì cũng bất bình. Dù bản thân được lợi, chàng vẫn lên tiếng:

– Này lão, đúng là ta mới chỉ làm được một ngày rưỡi, sao lại bắt anh ta trả đủ cả năm công.

Phú Kiệm đáp:

– Tráng sĩ, đây là việc của ta với đám tôi tớ. Tráng sĩ chớ nên bận tâm làm gì.

Rồi lại trừng mắt ra lệnh cho tên Cao Điện:

– Mày còn không mau lấy tiền trả cho tráng sĩ đây, đứng đực ra đấy làm gì.

Cao Điện lúc này chẳng dám cự cãi thêm, đành ra hiệu cho tay phụ tá của mình lấy tiền. Hắn nhìn Phúc, ánh nhìn đầy ấm ức. Phúc thấy lão Phú Kiệm vẫn một mực yêu cầu vô lý thì khước từ, nói:

– Cảm ơn lão đã có ý tốt. Nhưng lão không cần bắt ép anh ta như vậy. Ta mới chỉ làm được công rưỡi, nhất định không nhận hơn. Hơn nữa, việc ta làm ở đây sẽ làm cho đủ, chí ít cũng phải hết năm ngày rồi mới đi đâu thì đi.

Giọng điệu của chàng đầy kiên quyết. Phú Kiệm đành dịu giọng:

– Thôi được, nếu tráng sĩ đã không muốn thế thì ta cũng không ép. Thế này đi, coi như ta mua ba ngày công còn lại của tráng sĩ. Số tiền đó, ta sẽ trả.

Lão đánh mắt ra hiệu. Tay thuộc hạ đứng bên liền rút thêm mười tám đồng nữa, gộp chung với mười lăm đồng trước đó. Màn mặc cả phi lý, cùng sự hào phóng không ngờ của Phú Kiệm khiến tất thảy phải ngỡ ngàng. Phúc đã chót ra giá, giờ đối phương thuận theo thì chẳng biết phải trốn tránh thế nào nữa. Thôi thì chàng cứ nhận tiền trước, rồi tùy cơ mà hành sự. Dù sao chàng cũng là kẻ võ, không lẽ lại bị vây khốn ở cái phường Chiếu này. Trong đầu đã quyết như vậy, nhưng vẫn cẩn thận dò hỏi:

– Rốt cục lão muốn mướn ta làm gì?

Phú Kiệm nhẹ nhàng đáp:

– Ta chỉ muốn mời tráng sĩ về chơi ít bữa, không phải thuê mướn để làm việc gì đâu. Tráng sĩ chớ có lo.

Lão bảo Phúc chớ lo, nhưng kiểu gì chàng lại càng lo lắng nhiều hơn. Thật khốn khổ làm sao.

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free