Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 92: Rượu mời

Gà, vịt, thỏ, cá – những món ngon lần lượt được nhà bếp mang lên. Rượu cũng đã bày sẵn. Một bàn tiệc mười người đã đông đủ. Phú Kiệm ở ngôi chủ vị, hoan hỉ cất lời:

– Thưa các vị, bữa nay Phú mời mọi người tới đây là có một khách quý, muốn giới thiệu với tất cả.

Tám vị khách dự tiệc, với tướng mạo đặc trưng của giới thương nhân, đều đổ dồn ánh nh��n về phía Phúc. Chàng là kẻ lạ ở chốn này, đương nhiên chính là vị khách quý mà chủ nhà muốn giới thiệu. Phú Kiệm giới thiệu:

– Xin thưa với các vị, chàng trai trẻ này, bạn của ta, chính là vị tráng sĩ đây.

Hai từ “tráng sĩ” được thốt ra đầy trịnh trọng, khiến cả tám vị khách kia không khỏi nghi hoặc. Một thanh niên trẻ măng, áo quần lếch thếch, lại được người có địa vị nhất phường Chiếu mở tiệc chiêu đãi, đích thân giới thiệu. Dù khó tin, họ cũng phải tin đến sáu, bảy phần. Phú Kiệm tiếp tục:

– Giới thiệu với tráng sĩ, đây là những người bạn cũ của ta. Họ đều là chủ các cửa hàng lớn trong phường Chiếu này.

Rồi lần lượt chỉ mặt, đọc tên. Ngồi ngay bên phải Phúc, gần chàng nhất, là một lão đầu hói với hàng lông mày rủ xuống như buông mành. Lão tên Bảy Lụa, là chủ tiệm vải. Kế đến là Ba Chọi, một gã phương phi, mắt híp tịt, miệng nhềnh như cá ngão – chủ cửa hàng đậu. Rồi lần lượt là chủ cửa hàng chum lọ, lò rèn… đủ các mặt hàng trên phố, nhưng đông nhất vẫn là những người chuyên buôn chiếu võng. Phúc ít tuổi hơn tất cả, xét ra chỉ đáng bậc con cháu, nên chàng phải giữ lễ.

– Ông chủ Bảy, ông chủ Ba, ông chủ Thà, Ông chủ Bùng…

Mỗi lần lão Phú Kiệm giới thiệu là một lần Phúc cúi chào. Chàng chào đến mỏi cả miệng, tưởng chừng muốn trẹo quai hàm. Bỗng nhiên, Phúc thấy mình thật lạc quẻ, chỉ muốn thoát ngay khỏi chốn này. Dù sao, được đón tiếp bằng tiệc rượu vẫn hơn là gậy gộc và dây trói. Chàng thầm nghĩ:

“Lẽ nào ông chủ đây thực sự muốn ta tới chơi? Đâu ai lại mở tiệc rượu thịt, mời khách khứa đến chỉ để bắt một tên trộm cơ chứ. Kệ đi, dù sao cứ được chén rượu cái đã, có thế nào thì để sau tính.”

Trong lòng lúc này cảm thấy nhẹ nhõm đi nhiều. Màn giới thiệu cuối cùng cũng kết thúc. Tất cả cùng cụng chén trước khi uống cạn. Rượu ngon, chỉ là phải uống bằng chén, thành thử không được đã cho lắm. Mấy ngày liền, Phúc đã bị cơn thèm rượu hành hạ.

Chàng thuận tay uống liền ba chén. Chén rượu vừa đầy lại lập tức hết ráo. Phúc cứ thế tự rót tự uống, chẳng cần đợi ai mời mọc. Chàng chỉ còn thiếu nước ngửa nậm lên, đổ thẳng vào miệng mà tu cho thỏa cơn khát. Vừa rót đến chén thứ tư thì từ phía đối diện, tay chủ tiệm chum lọ lên tiếng:

– Tráng sĩ, cho phép Bùng tôi được kính tráng sĩ một chén – Gã nâng chén lên, nhưng chưa vội uống ngay, lại nói tiếp – Không biết tên họ, danh tính của tráng sĩ là gì? Đám dân buôn chúng tôi quanh năm chỉ bám víu ở đất này, ít có điều kiện được giao du đây đó như ông chủ Phú. Xin tráng sĩ cho biết để còn tiện đường xưng hô.

Gã vừa nói, vừa đánh mắt nhìn Phú Kiệm. Quả nhiên, trong màn giới thiệu trịnh trọng khi nãy, ông chủ của phường Chiếu không hề nhắc đến tên tuổi, danh tính của Phúc. Chẳng phải sơ suất, mà quả thực là lão không biết. Từ lúc gặp chàng ở bến nước, lão luôn miệng "tráng sĩ" một tiếng, "tráng sĩ" hai tiếng, gọi riết thành quen. Nay nhân có người hỏi đến, lão mới sực nhớ ra:

– Phải rồi, tráng sĩ, cao danh của tráng sĩ là gì nhỉ?

Câu hỏi của lão khiến cả tám “thương nhân” lần nữa ngơ ngác nhìn nhau. Lão đã giới thiệu là “khách quý”, là “bạn”, cớ sao lại không biết tên tuổi cơ chứ. Phúc được hỏi thì cũng chẳng giấu giếm:

– Ta tên Phúc.

Câu trả lời cụt lủn. Phú Kiệm lại hỏi:

– Là gì Phúc vậy, thưa tráng sĩ?

Phúc đáp:

– Là Phúc. Từ bé tới lớn mọi người đều gọi ta như vậy.

Chàng trả lời rồi đổ tụt chén rượu vào miệng, mặc kệ vẻ mặt chưng hửng của những kẻ đang ngóng chờ. Vừa nuốt xong chén rượu thì một “thương nhân” khác lại lên tiếng:

– Cậu Phúc được ông chủ Phú gọi là tráng sĩ, ắt hẳn phải có sự tích anh dũng, hay tài nghệ hơn người chứ. Chẳng hay… cụ thể là gì, có thể kể ra để chúng tôi ở đây cùng được ngưỡng mộ.

Giọng điệu của người hỏi có phần dè dặt, như sợ làm phật ý. Câu này vốn dành cho Phú Kiệm. Phúc đang rót dở chén rượu, nghe vậy thì ngớ người, không biết phải trả lời thế nào. Thực tình chàng chẳng ngờ lại có người gọi mình như vậy, cũng chẳng hiểu hai từ “tráng sĩ” khí phách, oai phong đến mức nào. Phú Kiệm là người khởi xướng cho việc này, đương nhiên có trách nhiệm phải làm cho rõ:

– Ông Ba hỏi hay lắm. Cậu Phúc… à không… tráng sĩ đây sở dĩ được gọi như vậy, đương nhiên phải có tài nghệ, công trạng hơn người. Để ta kể cho các ông nghe, mai mốt các ông còn lan truyền chuyện này cho cả phường ta cùng được biết. Hỏi các ông, kẻ thù ác độc, thâm hiểm nhất của người Việt, của nước Nam ta là ai?

Lão không trả lời thẳng thừng, mà hỏi ngược lại như khơi gợi sự hiếu kỳ – quả là cái khiếu của kẻ buôn bán. Vừa dứt câu hỏi thì một người trong đám “thương nhân” đáp:

– Còn ai ngoài cái thứ giặc Ngô chứ. Giặc bên Ngô không bằng cô bên chồng, các cụ chẳng bảo thế là gì.

Người khác lập tức xua tay:

– Thế là vẫn còn kém bà cô của mình rồi. Giặc Ngô có ác mấy thì cũng đâu thể bằng bọn Hán được. Như thằng Mã Viện, nó chẳng tụt cả quần, dùng cái của nợ đấy khiến mấy bà nhà ta chẳng dám mở mắt ra nhìn, nhân ấy mà hại chết hai vua bà. Các ông xem, thế có tanh tưởi, bẩn thỉu không?

Một người khác nghe nhắc đến Mã Viện thì chẹp miệng, tỏ vẻ căm tức:

– Kể ngày ấy mấy bà cứ xiên cho bọn chúng một nhát, cắt bố cái của nợ ấy đi thì con cháu chúng nó tịt nòi rồi không?

Lại một người lên tiếng:

– Thâm hiểm thế nào cho lại bằng tay họ Triệu. Dân vùng Cổ Loa đến giờ vẫn còn kể, ngày trước, để hạ thành, đánh thắng vua ta, hắn còn cho gả con trai, bán hẳn sang ở rể mấy năm trên đất mình. Vì việc lớn của bản thân, đến con trai ruột hắn còn dám đem bán, thử hỏi còn có gì hiểm độc, cạn tình hơn nữa đây?

Rượu đã có tí men, thành ra cuộc tranh luận sôi nổi. Mỗi người một ý kiến, sau một hồi vẫn chưa thống nhất được. Phú Kiệm đợi cho tất cả đã trình bày hết, mới ôn tồn kết lại:

– Giặc gì thì cũng cùng một dòng giống nhà chúng nó cả. Hán, Đường, Ngô, Tống đều như nhau cả thôi, các ông cứ tách bạch làm gì. Kẻ thù của người Việt, của nước Nam ta trước nay vẫn là lũ phương bắc ấy. Bọn chúng sống ở vùng khô cằn lạnh lẽo, thành ra luôn để bụng dòm ngó xuống phương nam chúng ta.

Nghe lão giải thích như vậy, mấy tay khách cũng gật gù cho là phải. Một tay lại hỏi:

– Vậy thì có liên quan gì đến tráng sĩ đây?

Phú Kiệm chỉ chờ câu hỏi này, liền lớn giọng:

– Sao lại không? Tháng trước ở Mai Hoa cốc có tổ chức Kiếm hội, là nơi quy tụ đông đảo anh hùng các môn phái thuộc đất Việt ta. Ấy vậy mà lũ người Tống đấy dám mò đến. Chúng âm mưu muốn cướp đi kiếm báu, lấy đi linh khí của nước ta. May sao có cậu Phúc đây. Chính cậu Phúc đã đả bại chúng, đánh cho bọn chúng một trận tả tơi, hộc máu mồm, lăn lê bò toài. Vì vậy mà chúng không còn dám nghĩ đến chuyện cướp kiếm nữa. Các ông nói xem, sự tích uy chấn như vậy, có xứng được gọi là tráng sĩ không?

Những lời lẽ khoa trương, khiến Phúc phải giật mình. Mấy tay khách là kẻ ngoại đạo, nghe đến chuyện đánh đấm, đao kiếm giang hồ thì vừa kính vừa sợ, nhất loạt đồng tình với cái gọi là “tráng sĩ”. Tất cả lại cụng chén. Lão Bảy Lụa, chủ tiệm vải như vẫn chưa thỏa mãn, lại lên tiếng:

– Ông chủ Phú, tráng sĩ. Nghe ông chủ Phú kể như vậy, bọn tôi đều tin vào sự oai hùng của tráng sĩ đây, chẳng dám có lòng riêng nghi ngờ. Chỉ là trăm nghe không bằng một thấy. Tráng sĩ đây đã nể tình gặp gỡ chúng tôi, lẽ nào lại không chiếu cố mà thể hiện ra chút đỉnh, gọi là để những kẻ phàm tục này được tận mắt thấy tài nghệ phi phàm, phẩm chất hơn người của tráng sĩ?

Phú Kiệm ban đầu có vẻ khó chịu, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ thì lại chuyển sang đồng tình, hồ hởi:

– Đúng đúng, ông Bảy nói đ��ng lắm.

Rồi quay qua Phúc.

– Tráng sĩ, ta đã được thấy tráng sĩ dương oai ở Mai Hoa cốc, thành thực ngưỡng mộ rồi. Nhưng mấy người ở đây thì mới chỉ được nghe kể lại, ắt hẳn vẫn còn kẻ bán tín bán nghi, thậm chí có thể nghi ngờ cả lời nói của Phú này nữa. Nếu họ đã muốn kiểm chứng, ta nghĩ tráng sĩ cũng không nên tiếc công làm gì.

Trước lời đề nghị bất ngờ, Phúc trở nên lúng túng. Chàng không biết bản thân có gì đáng để gọi là “tráng sĩ”, làm sao mà chứng minh được cơ chứ? Phú Kiệm liền gợi ý:

– Để ta cho người tới. Tráng sĩ cứ coi họ như tên Tống hôm trước. Hôm ấy ở Mai Hoa cốc, tráng sĩ đã đá chúng thế nào, nay cứ thế làm lại là được.

Mấy tay khách kia cũng được dịp hưởng ứng. Rõ là lão đang xui chàng đánh người. Phúc nghe vậy thì vội gạt đi:

– Không được, không làm thế được.

Phú Kiệm:

– Sao vậy? Tráng sĩ thấy có gì không ổn ư?

Phúc:

– Tên người Tống đó có võ nghệ, là một cao thủ. Ta không thể lấy người của ông chủ Phú ra thay thế hắn được. Nhỡ may có chuyện gì không hay x��y ra, thì sẽ chết người đó.

Chàng vẫn nhớ khoảnh khắc giao đấu với gã Mộ Bạch ở Mai Hoa cốc hôm đó. Nhờ có luồng chân khí của lão Hoàng Cái bộc phát, chàng mới đánh bại được gã. Nếu vô tình để người thường trúng phải cú đá đó, sẽ chẳng thể nào sống nổi. Mà cho dù không phải vậy, Phúc cũng nhất quyết từ chối. Khoe mẽ võ nghệ không phải bản tính của chàng. Trước khi về xuôi, ông cũng đã căn dặn nhiều. Quả thật, mỗi lần chàng để lộ võ nghệ của bản thân, lại một lần tai họa, phiền phức kéo tới.

Phú Kiệm nghe nói đến việc chết người thì cũng có chút chùn lại, lão đảo mắt suy tính. Lão nhìn ra cây bưởi ngoài sân, nảy sinh ý tưởng:

– Đây rồi. Không cần phải đánh người nữa. Ngoài sân có cây bưởi, quả mọc tít trên cao. Hãy tay không đánh rụng chúng.

Tất cả cùng hướng mắt nhìn ra sân. Chênh chếch bên phải, ngay lối cổng vào, có một cây bưởi lâu năm đang vào mùa ra trái. Những trái bưởi to bằng gáo dừa, treo trên cành cao hơn một trượng, người thường ắt hẳn chẳng chạm tới được. Quả là một ý tưởng tuyệt vời. Mấy tay “thương nhân” cùng đồng thuận:

– Đúng, đúng đó. Tráng sĩ hãy đánh rụng chúng xem.

Phú Kiệm lại nói:

– Nếu như tráng sĩ có thể liền một hơi đánh rụng năm quả, Phú này sẽ trân trọng gửi tráng sĩ một quan tiền, coi như chút quà nhỏ khích lệ.

Một quan – số tiền không hề nhỏ, một phần thưởng hậu hĩnh. Có tiền treo thưởng, không khí lập tức trở nên huyên náo. Phúc nhìn mấy trái bưởi, lại nghĩ về một quan tiền:

“Năm quả chứ đến mười quả cũng chẳng khó gì, việc này nhắm mắt cũng làm được. Chỉ là… ta đã được người mời về chơi, được tiếp đãi chu đáo bằng rượu thịt, há còn cần đến một quan tiền thưởng sao? Nhất định không thể lấy số tiền thưởng đó được. Thôi thì coi như biểu diễn mua vui, đáp lại lòng tốt của lão chủ nhà vậy.”

Nghĩ là vậy, chàng liền nhảy vọt ra sân. Một cái nhún mình, cả người đã ở trên không. Cước pháp xuất ra, chàng liền một hơi đánh rụng mười mấy trái bưởi. Những trái bưởi rơi bồm bộp, lăn lông lốc trên thềm gạch. Đám khách “thương nhân” nhất loạt ồ lên, reo hò tán dương, tiếng vỗ tay rào rào không ngớt. Đến lúc này, tất cả đều đã tin vào sự oai phong phi phàm của bậc tráng sĩ. Cuộc rượu đến hồi tưng bừng rộn rã.

Nội dung này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, mong quý độc giả đón đọc tại nguồn chính thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free