Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 90: Nạn nhân tìm đến

Đến bữa trưa, chàng cùng gã phu và đội lao công ở bãi thượng chia nhau nồi cơm độn sắn. Nồi cơm độn sắn với ba phần cơm, bảy phần sắn bốc hơi ngùn ngụt giữa tiết trời đông giá. Phúc là người mới, còn chưa quen với nếp sinh hoạt nơi đây. Chàng không ngờ ngay cả chuyện ăn uống cũng phải tranh giành đến thế. Chàng ăn một cách thong thả, đến khi chợt nhìn lại thì đáy nồi đã nhẵn thín. Một bát cơm chẳng đủ để lấp đầy cái bụng đã trống rỗng từ hôm qua. Chàng đành uống thêm mấy bát nước dối dạ.

Ca chiều có vẻ nhàn hơn buổi sáng, cả buổi chỉ có vỏn vẹn một thuyền thóc gạo và một thuyền khoai cập bến. Thế là cả hai được nghỉ sớm. Phúc có dịp được nghe gã phu kể chuyện phiếm. Trong đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, có cả câu chuyện về nhà Phú Kiệm đêm qua bị mất trộm.

- Này, đằng ấy có nghe gì không? Mấy đứa trên bãi thượng đang kháo nhau ầm ĩ kìa. Đêm qua nhà Phú Kiệm bị trộm ghé thăm đấy. Lạ lùng thật!

Phúc vừa nghe đã chột dạ, nhưng vẫn giả vờ như không, hỏi:

- Có gì lạ vậy?

Gã phu nhấp bát nước, rồi kể:

- Nghe nói nhà Phú Kiệm bị kẻ trộm mò vào căn phòng chứa tiền, lấy đi kha khá đấy. Thế mà không lạ sao?

Phúc vẫn giả tảng:

- Bị trộm lấy tiền thì có gì là lạ chứ? Chẳng lẽ từ trước đến giờ ở đây không có trộm cắp sao?

Gã phu lập tức xua tay, đáp:

- Không phải, trộm cắp thì cũng có, thi thoảng nhà này nhà kia cũng bị thôi. Nhưng nhà Phú Kiệm thì tuyệt nhiên chưa bị bao giờ. Thế mới lạ chứ?

Phúc nghe đến đây thì cũng có tò mò, lại hỏi:

- Sao vậy? Chẳng lẽ nhà lão ta dán biển cấm trộm trước cổng sao?

Gã phu lần nữa xua tay, đáp:

- Không phải cấm, mà là bọn trộm không dám mò đến. Nhà đấy là chủ cả vùng này, lính tráng, người làm đông vô số, lại còn tuần canh cả đêm. Đấy là chưa kể mấy con chó dữ được nuôi để trông nhà. Thử hỏi xem, có kẻ trộm nào dám bén mảng đến chứ. Thế mà vẫn bị thì mới lạ lùng chứ.

Phúc nghe gã ta kể vậy thì chợt nhớ lại. Đêm qua, chàng lên phường Chiếu để trộm tiền đem cho thằng nhóc đầu trọc. Ban đầu, chàng định vào nhà lão chủ quán rượu, cũng là để trả mối hận lão đã khinh rẻ, không chịu bán rượu chịu cho mình. Nhưng sau một hồi ngẫm nghĩ, chàng tự thấy lão ta cũng chỉ vì miếng cơm manh áo, làm vậy chẳng có gì sai cả. Nếu lão chịu bán rượu chịu cho một kẻ xa lạ, đói rách như chàng, thì đó mới là điều ngu ngốc nhất trần đời. Thế là chàng đành kiếm nhà khác. Đi hết cả dãy phố, sau một hồi phân vân lưỡng lự, cuối cùng chàng đ��nh liều vào căn nhà to lớn, bề thế nhất.

Căn nhà này có người hầu đứng gác suốt cả đêm, chia nhau canh gác trước sau. Không những vậy, lại còn có mấy con chó nom có vẻ rất dữ tợn. Nếu là tên trộm thông thường, hẳn đã bị chúng rượt cho chết khiếp rồi. Xui xẻo thay cho gia chủ, Phúc là tên trộm rất có nghề, lại mới luyện thêm được môn cước pháp, thành ra thân thủ nhanh nhẹn vô cùng, bước chân cũng nhẹ nhàng như không. Hơn nữa, chỗ có người thì không cần chó canh gác, mà chỗ có chó thì không cần tốn thêm người trông. Chỉ cần âm thầm đến sau lưng, điểm huyệt khiến mấy tên tuần gác chìm vào giấc ngủ là có thể ung dung trộm cắp.

Nhớ đến đây, Phúc khoái chí, tủm tỉm cười. Gã phu ngồi bên không hiểu mô tê gì, liền hỏi:

- Sao vậy? Tự nhiên ngồi ngẩn ra cười một mình là sao?

Phúc giật mình trở về thực tại, luống cuống, vừa đưa bát nước lên uống vừa đáp:

- Không… không có… À mà lão ta bị trộm mất nhiều không?

Gã phu đáp:

- Nhiều đấy, nghe thiên hạ đồn là hơn hai mươi quan.

Câu trả lời của gã khiến Phúc giật bắn cả mình, bát nước trên tay suýt nữa rơi xuống. Gã phu không để ý đến biểu hiện bất thường của chàng, cứ thản nhiên nói tiếp:

- Bằng ấy tiền, đủ nuôi cả cái phường Chiếu này ăn trong hai ba năm không lo đói. Phen này nhà Phú Kiệm khốn thật rồi. Không biết thằng trộm là quân phương nào mà táo tợn, tham lam quá sức.

Phúc cứ kệ gã luyên thuyên, trong đầu thầm nghĩ:

“Rõ ràng ta chỉ lấy có ba mươi đồng, sao lại mất đến hai mươi quan thế kia? Chẳng lẽ ngoài ta còn có kẻ khác cũng đến trộm tiền sao?”

Chàng chỉ biết ngồi suy đoán, chứ chưa thể hiểu được ý nghĩa của câu chuyện té nước theo mưa. Cùng lúc đó, gã phu liên tục chẹp miệng, xuýt xoa:

- Phen này nhà Phú Kiệm khốn thật rồi. Khốn thật rồi.

Chiều hết hàng, được nghỉ sớm, Phúc tranh thủ ra lạch nước gần gò đất nơi chàng ở, săn được ít cá làm bữa tối. Chỉ cần cắt một cành tre tươi, tuốt phẳng, vót nhọn là đã có ngay một chiếc lao đâm cá. Chỉ độ thời gian bằng một tuần hương, Phúc đã đâm được sáu bảy con cá chép giò. Sợ rằng thằng nhóc hôm qua lại mò đến, nên chàng săn dư ra mấy con, tiện thể để dành nếu thằng bé cần.

Lửa được nhóm lên, bếp nướng được dựng. Cá vừa chín thì thằng nhóc kia cũng mò đến. Lần này nó không đến tay không, mà mang theo hai củ khoai lang luộc, được bọc trong tàu lá chuối xanh. Hóa ra, nó muốn trả ơn Phúc, nên mang đồ ăn cho chàng. Phúc vui vẻ nhận lấy, cũng đổi lại cho nó ba bốn xiên cá nướng mang về. Hai kẻ bần hàn xa lạ, bỗng dưng lại kết thân với nhau, dù chẳng cần trao nhau một lời.

Ngày thứ hai tại bến nước.

Phúc gánh từng đôi chum lớn, lễ mễ khuân vác lên thuyền. Hôm nay ế ẩm, hết buổi sáng mới có được một chuyến hàng. Dù gì thì cũng được trả công theo ngày, vì vậy cả chàng và gã phu kia cũng chẳng có gì phải bận tâm khi ngồi chơi. Hàng hóa lần này là rượu, được chuyển vào kinh thành để bán. Đó là rượu nếp cái hoa vàng, đựng trong chum đất, hạ thổ ủ lâu năm. Đây đích thực là mỹ tửu của nhân gian, thứ của quý được giới vương giả, quyền quý săn lùng. Những chum rượu dù được bịt chặt, quanh miệng chít kín đất sét vẫn chẳng thể ngăn mùi hương không thoát ra ngoài. Hương rượu êm dịu, thơm lừng giữa cái se lạnh của gió bấc, thật kích thích lòng người.

Cơn thèm khát trong Phúc lại bùng lên. Chàng đã mấy hôm liền chưa được một giọt rượu nào. Vậy mà trong lúc này đây, khi trước mặt có bao nhiêu là rượu, chàng lại chẳng thể đụng tới. Ngay khi giao rượu xuống bãi hạ này, tên phụ tá của Cao Điện đã ra chỉ thị.

- Chúng mày nghe đây. Rượu này là rượu quý, nghiêm cấm uống trộm. Tuyệt đối không được uống trộm! Chỉ cần chúng mày mở nắp, sẽ làm bay mất hương thơm đã tích tụ bao lâu nay. Đám vương công quý tộc rất sành, chúng sẽ không mua những chum rượu đã bị mở trước đâu. Vì vậy, thằng nào trong hai chúng mày dám cả gan động tới mấy chum rượu này, không những bị đuổi việc ngay lập tức, mà còn phải đền tiền. Có làm cả năm cũng không đủ tiền đền đâu! Nhắc lại, nghiêm cấm uống trộm!

Hắn nhắc đi nhắc lại, như thể có linh cảm đối với Phúc. Dù đã lên trên lán ngồi cho mát, tên phụ tá vẫn không thôi trông xuống, liên tục để mắt trông chừng. Phúc vì vậy chẳng d��m động tới những chum rượu, dù trong bụng vô cùng thèm khát. Tình cảnh của chàng thật giống kẻ ăn mày bị bỏ đói lâu ngày, bỗng dưng được cho một chiếc bánh rán. Chỉ là những chiếc bánh ấy được treo tít trên cao, chẳng thể với tới.

Gã phu có lẽ cũng hiểu cho cơn thèm khát của chàng, vừa luồn chiếc đòn gánh qua dây quai của chiếc chum, vừa nói:

- Thằng kia nó vẫn đang dòm chừng đằng ấy với tớ đấy. Cứ bình thường thôi, đừng có gì gây chú ý. Đợi chuyển xong xuôi hết đống này lên thuyền, tớ sẽ lo liệu.

Phúc thì chưa hiểu gã đang nói về việc gì, ánh mắt nghi hoặc. Gã thình lình vỗ vai chàng một cái, tặc lưỡi:

- Yên tâm, kiểu gì đằng ấy với tớ cũng sẽ có phần. – Gã ghé sát tai, thì thầm – Rượu ngon thế này, không làm một ngụm thì phí của lắm.

Phúc lúc này mới vỡ lẽ. Hóa ra gã phu cũng thèm khát cái món rượu này không kém gì chàng.

- Nhưng… bằng cách nào?

Chàng thì thào hỏi. Gã phu đáp:

- Rồi sẽ khắc biết. Đằng ấy đã bao giờ xơi món rượu cần của người Thượng chưa?

Nhắc đến rượu cần thì Phúc biết ngay. C�� tuổi thơ ở miền biên viễn, chàng còn lạ gì món “lảu xá” của người Thái. Đúng rồi, chỉ cần cậy lớp đất sét chít nắp chum, rồi luồn ống mây vào là có thể uống được rượu mà vẫn đảm bảo hương rượu trong chum không bị bay hơi. Phúc nhanh chóng hiểu ra ngay, liền gật đầu hí hửng. Gã phu lại nói:

- Thôi, làm tới đi. Đợi tí lên thuyền, ở đây thằng kia nó dòm thấy mất.

Gã lại đánh mắt quan sát tên phụ tá:

- Lão Phú Kiệm đến kìa. Làm gì mà nay dẫn theo đông người làm thế.

Phúc cũng liền nhìn theo. Tại chỗ tên phụ tá đang ngồi, giờ xuất hiện thêm hơn chục người nữa. Lão Phú Kiệm đứng giữa, nổi bật hơn tất cả. Từ tướng mạo đến quần áo đều toát lên vẻ giàu sang, đạo mạo. Nhưng tất cả chỉ có vậy. Phúc không phải chưa từng gặp những kẻ quyền quý, cũng không ưa gì bọn chúng. Chàng nhanh chóng quay lại với gánh rượu đang đè nặng trên hai vai. Gã phu bên cạnh thì vẫn cứ chú ý đến, vừa đưa tay bứt mấy sợi râu cụt lủn ở cằm, vừa nói:

- Làm gì mà dẫn theo đông người làm thế. Chẳng lẽ vẫn đang đi lùng sục tên tr���m từ hôm qua sao?

Câu nói thình lình khiến Phúc chột dạ. Chàng ngoái lại, lần nữa nhìn đám người vừa mới tới. Từ chỗ của tên phụ tá Cao Điện, Phú Kiệm cũng đang nhìn về phía chàng, có vẻ cũng đang chú ý đến.

“Bố khỉ, lẽ nào họ thực sự đi kiếm người? Chẳng lẽ tối qua có kẻ trông thấy mình sao? Mấy tên tuần gác đều bị điểm huyệt ngủ say cả rồi mà. Hay là sót ai đó? Mà dù gì mình cũng đã bịt mặt, đêm tối như vậy làm sao mà nhận ra mình được chứ.”

Rõ là biểu hiện của đám người Phú Kiệm rất đáng ngờ. Phúc thầm nghĩ:

“Bỏ mẹ, cứ trợn mắt nhìn thế này, khác nào tự mình giúp chúng nhận dạng chứ. Coi như không biết gì đi.”

Chàng liền đứng bật dậy, nhấc bổng gánh rượu trên vai, mau chân bước lên thuyền.

Tài liệu văn học này được chuyển thể và giữ bản quyền thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free