(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 89: Kẻ võ cũng cần tiền
Hắn chỉ tay vào một khối đá to sừng sững, vốn là một cột đá bị gãy. Chiếc cột khá vuông vắn, cao vượt đầu người, dựng chỏng chơ nơi bờ nước. Phúc hỏi lại:
- Nhấc nó ư?
Chàng cho rằng đối phương nhầm lẫn, bởi chiếc cột đá gãy đó nặng tới hai ba trăm cân, người thường khó mà nhấc nổi. Cao Điện tặc lưỡi:
- Sao hả? Chỉ cần nhấc được nó, mày sẽ lập tức đư���c nhận.
Hắn tuyên bố chắc nịch, khẳng định không có chuyện nhầm lẫn. Đến lúc này, Phúc mới hiểu ra. Hắn chẳng phải đang kiểm tra sức lực của chàng, chỉ là mượn cớ trêu đùa, xong rồi sẽ đuổi. Dẫu vậy, chàng vẫn chấp nhận thử thách.
Chàng vòng tay ôm lấy cột đá. Cột đá ngâm nửa thân dưới trong nước, phần dưới rêu bám trơn tuột, Phúc phải cố hết sức mới ôm chắc được. Hai chân đứng ngập trong sình cát, sâu đến ngang gối. Chàng hít một hơi căng ngực, mím môi, vừa gồng mình vừa ngầm điều động khí lực. Cao Điện vẫn ngồi vắt chân trên sạp, thản nhiên ngó nghiêng xung quanh. Hắn chẳng thèm quan tâm xem liệu Phúc có nhấc nổi hay không, để rồi khi ngoảnh lại kinh ngạc thốt lên:
- Mẹ cha, cái gì vậy?
Trước mắt gã là cảnh tượng phi thường. Phúc nhấc bổng cột đá bằng hai tay, đẩy vượt hẳn qua đầu, thoải mái tựa như người ta nhấc một con lợn vậy.
- Sao… sao… có thể được chứ?
Hắn lắp bắp, không thốt nổi thành lời. Phúc liền vung tay ném. Cột đá bay cái vèo xa hơn mười thước, rơi “uỳnh” một tiếng ngay trước m��t. Mặt mũi Cao Điện tái xanh. Suýt chút nữa thì hắn đã bị cột đá đè bẹp rồi. Phúc nghênh ngang tiến tới, đứng chống nạnh, hất hàm thách thức. Lúc này, Cao Điện mới hoàn hồn, lắp bắp:
- Được, được. – rồi đột nhiên như vỡ òa, vỗ đùi cười hềnh hệch, hồ hởi bảo - Thằng ăn mày, mày chính thức được nhận. Như mọi người, ba đồng một ngày, có cơm trưa. Cứ năm ngày thanh toán tiền công một lượt.
Hắn quay sang tên phụ tá bên cạnh dặn dò:
- Mày sẽ phụ trách nó. Nay có chuyến hàng muối đấy. Nó mới, nhớ giao nhiều việc một chút. Chớ để nó chểnh mảng mà thành thói xấu.
Tên phụ tá nhận lệnh. Cao Điện lại dặn dò thêm:
- Anh em nhà Quân thọt dạo này ốm quá, làm việc không kịp tiến độ. Cho chúng nó nghỉ đi. Lúc nào cần lại gọi.
Bến nước được phân thành bãi thượng và bãi hạ. Trong đó, bãi thượng chuyên để bốc dỡ các mặt hàng nhẹ như chiếu, võng, vải vóc… còn bãi hạ chuyên về các mặt hàng nặng, cồng kềnh như thóc gạo, muối, gỗ đá. Phúc được tên phụ tá dẫn đến bãi hạ. Bãi này vốn thường do bốn phu đảm trách, nay có Phúc vào, thành ra ba người được cho nghỉ.
Mặt trời đứng bóng, ba thuyền nối đuôi nhau cập bến bãi hạ, hàng hóa trên thuyền đều là muối cả. Muối được đóng đầy trong những chiếc sọt lớn, nặng có đến bảy tám mươi cân. Thường ngày, để vận chuyển những sọt muối đó, người ta phải quấn đai, rồi luồn đòn xuyên qua, hai phu sẽ ghé đòn lên vai mà gánh. Phúc thì khác, chàng cứ thế quai thẳng sọt muối lên vai, dùng sức một mình. Không phải chàng muốn phô trương, chỉ là cũng đã thử kiểu cũ, nhưng sức lực hai người chênh lệch quá, nếu cùng làm chỉ thêm vướng víu. Gã phu kia được dịp thảnh thơi, nhiệm vụ duy nhất là hỗ trợ quai hàng, thành ra cũng mặc kệ. Từ thuyền lên đến bãi tập kết xa hơn trăm bước, nhưng đôi chân của chàng đã luyện cước pháp, thành ra vô cùng dẻo dai, đi lại cứ phăm phăm.
Làm việc được hơn một canh giờ thì xong xuôi, Phúc cùng gã phu lên bờ nghỉ. Vừa kịp uống một ngụm nước thì tiếng quát tháo từ phía sau vang lên:
- Làm gì mà đã lo chuyện nước non thế này. Chúng mày muốn chết à.
Phúc ngoảnh đầu l��i, thấy tên phụ tá của Cao Điện đang bước tới. Hắn ta tướng tá cao lớn, có vẻ thô lỗ. Vừa đến nơi, tên phụ tá lại sồn sồn mắng tiếp:
- Chưa làm đã muốn nghỉ ngơi rồi à? Chúng mày có muốn tiếp tục không, hay để tao đuổi tống cổ hết cả lũ? Hôm nay có đến ba chuyến thuyền, cứ chây ì thế này thì làm sao mà xong trước bữa trưa được?
Gã phu bên cạnh Phúc vênh mặt lên, cao giọng đáp:
- Làm gì mà ồn ào thế. Mắt mũi để đâu không nhìn à? Xong hết rồi, còn hàng gì mà bốc nữa.
Ba tiếng “xong hết rồi” khiến tên phụ tá kinh ngạc, không tin vào tai của mình. Vốn thường với bốn phu cũng cần một canh giờ rưỡi mới xong được. Đằng này lại chỉ có hai người làm việc. Hắn liếc nhìn ba chiếc thuyền, rồi lại đảo mắt nhìn bãi tập kết. Quả nhiên tất cả số muối trên thuyền đều đã được bốc dỡ, xếp đặt ngay ngắn hết lên bãi. Hắn lại nhìn chằm chặp về phía Phúc. Dù đã chứng kiến việc chàng nhấc bổng cột đá gãy, hắn vẫn không cho rằng công việc lại có thể kết thúc nhanh như vậy. Sau thoáng chốc ngỡ ngàng, hắn nhanh chóng l���y lại vẻ hách dịch, lớn tiếng nói:
- Việc xong rồi đấy, nhưng không có nghĩa là ngồi chơi không như thế này. Đã nhận công cả ngày, chứ không phải chỉ có ba thuyền này. Chuẩn bị đi, sắp có thuyền vào tiếp đấy.
Gã phu liền đáp to dõng dạc:
- Nhất trí thôi.
Chờ tên phụ tá quay lưng bỏ đi, gã phu mới ghé sát Phúc thì thầm:
- Còn lâu mới có thuyền tiếp, phải đến chiều cơ. Cứ nghỉ ngơi đi.
Gã làm ở đây đã lâu nên tường tận mật độ ra vào của các thuyền hàng. Phúc vừa uống chén nước, vừa đáp cái “ừm”. Gã phu lại nhìn chàng, hỏi:
- Đằng ấy ở đâu, trông lạ lắm, chắc không phải người nơi này chứ.
Gã ta tuổi đã gần bốn mươi mà vẫn gọi Phúc là “đằng ấy”, nghe thật suồng sã. Phúc gật đầu xác nhận. Gã lại hỏi tiếp:
- Đằng ấy trai tráng, khỏe mạnh như thế, sao không kiếm việc gì đó nhiều tiền hơn mà làm. Ở cái bến nước này rẻ mạt lắm, kiếm được bát cơm ở đây rồi là hết tiền.
Phúc nhìn gã ta, hỏi lại:
- Việc nhiều tiền hơn là việc gì?
Gã phu đáp:
- Thiếu gì, trên phố đầy ra đấy. Vệ s��, phụ tá, bán hàng, kể cả là đi ở đợ cho mấy bà góa không chồng, việc gì trên ấy cũng kiếm được nhiều hơn ở đây.
Lời nói nửa đùa nửa thật. Phúc không rõ thật giả ra sao, chỉ lặng im nghe gã nói:
- Nếu đằng ấy mà xin được vào nhà Phú Kiệm, thì còn không phải lo nơi ăn chốn ở nữa.
Khi nhắc đến hai chữ Phú Kiệm, giọng gã phu bỗng nhấn mạnh hơn hẳn. Phúc lại hỏi:
- Phú Kiệm là ai vậy?
Gã phu đáp:
- Đó là gia đình giàu có nhất vùng này. Nhà đấy quản lý tất cả mọi hoạt động của phường Chiếu. Mọi hàng quán ở phường Chiếu muốn hoạt động suôn sẻ, đều phải cậy nhờ đến. Tất nhiên, phải đóng tiền rồi.
Nghe đến việc đóng tiền, Phúc liền liên tưởng đến phường cường hào ác bá, tham quan nơi biên viễn xa xôi, hay lũ giặc Khăn Đen ở vùng Hà Bắc.
- Vậy là ăn cướp, trấn lột còn gì?
Gã phu nghe chàng thốt ra những lời đó liền giật mình kinh hãi, vội nói:
- Nói khẽ thôi chứ, muốn nghỉ làm luôn à? Đằng ấy có biết bến nước này cũng là của nhà Phú Kiệm không. Cao Điện chỉ là người được giao quản lý mà th��i. Thực ra, không thể nói là ăn cướp hay trấn lột được. Gia đình ấy từ mấy đời trước đã đến đây khai khẩn đất đai, lập nên phường hội, tạo điều kiện kinh doanh buôn bán cho dân các lộ Kiến Xương, Long Hưng. Buôn có bạn, bán có phường. Muốn vào phường hội, phải đóng “siu” là chuyện đương nhiên rồi. Thôi, chúng ta đừng nhắc chuyện đó nữa. Đằng ấy muốn đến đó kiếm việc thì cứ kiếm, chứ tớ thì già rồi, chẳng đi đâu được nữa.
Nghe vậy, Phúc cũng thôi không nhắc đến nữa. Chàng cũng kể cho gã phu biết, mục đích xin làm công là để kiếm chút tiền mua rượu. Kiếm đủ rồi, chàng sẽ rời đi. Nghe vậy, gã phu thở phào nhẹ nhõm, nét mặt tươi vui hơn hẳn:
- Thế thì tốt quá. Cứ tưởng đằng ấy làm lâu dài ở đây thì bọn tớ chết chắc.
Phúc không hiểu:
- Sao vậy?
Gã phu liền giải thích:
- Thì nếu đằng ấy làm ở đây, biết đâu chừng đám Cao Điện lại cho tớ nghỉ việc. Đằng ấy khỏe như vậy, chúng nó còn cần gì bọn già này nữa chứ. Đấy, sáng nay nhận đằng ấy vào, chúng nó đã cho anh em nhà Quân thọt nghỉ luôn rồi. May mà tớ vẫn còn được giữ lại, nếu không thì cũng chẳng biết đi đâu mà kiếm cơm nữa.
Nghe gã giải thích, Phúc liền hiểu ra. Hóa ra việc chàng vào làm đã lấy mất chỗ của những người khác. Chẳng trách sao lúc mới gặp, thái độ của gã phu lại khó chịu đến thế. Dù sao chàng cũng chỉ định làm có mấy ngày, kiếm đủ tiền mua rượu là rời đi. Gã phu lại hỏi:
- Thế đám Cao Điện trả ngày bao nhiêu?
Phúc thật thà giơ ba ngón tay thay cho lời đáp. Gã phu chẹp miệng, xuýt xoa:
- Mẹ kiếp, lũ ăn dày. Đằng ấy sao lại dại thế chứ. Chúng nó trả đằng ấy ba đồng, cũng chỉ bằng chúng tớ thôi. Trong khi đằng ấy làm thay cho ba người, đáng ra phải được chín đồng mới đúng. Tính ra mỗi ngày chúng nó lời ròng sáu đồng. Ăn dày thật.
Phúc nhớ lại vẻ mặt cười như được mùa của gã Cao Điện, biết mình đã bị thiệt, đành tặc lưỡi nói:
- Biết sao được, đã thống nhất với người ta rồi.
Chàng ngước mắt nhìn vào trong phố, bất chợt bắt gặp một dáng hình quen thuộc. Là thằng nhóc đầu trọc lóc mà tối qua đã trộm chỉa đống thức ăn của chàng, khiến chàng phải chịu đói đến giờ. Không biết nó đang làm gì, nhưng thấy bị mấy hàng quán xua đuổi. Chàng bèn vẫy tay gọi gã phu lại hỏi thì được nghe kể. Thằng nhóc mồ côi, cha mẹ đều mất, mấy anh em phải ở với ông nội. Nhưng khổ nỗi ông nội hơn năm nay bệnh tật, chẳng làm được gì. Thế là nó phải một mình lo miếng ăn cho bốn anh em và ông nội già yếu. Ngày nào thằng nhóc cũng lên phố xin làm, nhưng chẳng mấy nơi nhận. Họa hoằn có chỗ nhận thì ngày công cũng rẻ mạt vô cùng, chẳng đủ cho bữa ăn. Kể xong, gã phu vừa lắc đầu vừa chẹp miệng thở dài:
- Thật đáng thương. Rồi chẳng biết số phận mấy ông cháu sẽ đi về đâu.
Nghe lão than thở, lòng Phúc cũng rầu rầu thương cảm.
Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free.