(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 68: Đề nghị bất ngờ
Quay trở lại với hiện tại.
— Chắc chắn người của Tản Viên sẽ bắt bọn người Tống đó phải đền tội. Tuy nhiên, mọi hành động đều cần được cân nhắc kỹ lưỡng, bởi kẻ địch rất mạnh và quỷ quyệt.
Mai Đình nói về việc trả thù với vẻ do dự, thiếu quả quyết, không hề tương xứng với nỗi căm hờn đang chất chứa trong lòng. Nhưng sự do dự ấy không phải vì e ngại sức mạnh của bọn người Tống. Lương Nhất Công cùng cha đều lấy làm lạ. Đoàn Xuân Huy không chịu nổi ấm ức, bèn lên tiếng oang oang:
— Mẹ kiếp, bọn trưởng tộc đó có lý nào lại hành xử như vậy chứ?
Mai Đình vội vàng ngăn lại, không muốn để người ngoài biết chuyện nội bộ của phái, đoạn quay sang hai cha con phân trần.
— Tản Viên có những quy định riêng. Chúng tôi không muốn gây xôn xao, náo động trên võ lâm.
Lương Thành Nghiệp tôn trọng câu trả lời của Mai Đình, không gặng hỏi thêm nữa, liền đáp lời:
— Hai vị phó hộ, Khúc trưởng hộ là người mà Nghiệp này vô cùng kính trọng. Sự ra đi của ngài ấy thực sự khiến ta đau lòng khôn xiết. Vì vậy, trong việc truy bắt hung thủ, nếu Tản Viên có bất kỳ khó khăn nào cần giúp đỡ, xin cứ báo, người của Thanh Sơn môn chắc chắn sẽ không từ chối. Tản Viên và Thanh Sơn là trụ cột của Lĩnh Nam. Chúng ta phải tiêu diệt bọn người Tống đó, trả thù cho trưởng hộ và Dương gia, diệt trừ mối họa cho võ lâm.
Thái độ chân thành, lời lẽ quả quyết. Thành ý của họ Lương đúng là điều mà Đoàn Xuân Huy và Mai Đình đang mong đợi. Hai vị phó hộ còn vì danh dự của một môn phái đứng đầu đất Việt nên chưa thể vội nhận lời, chỉ bày tỏ sự cảm kích.
Lương Nhất Công cùng cha và người của Thanh Sơn môn nghỉ lại trên núi Tản qua đêm, tờ mờ sáng hôm sau thì rời đi. Tất cả rẽ qua kinh thành để về đất Khoái, đi đến gần trưa thì đặt chân đến khu chợ ở ngoại thành phía tây. Vừa ngồi xuống một quán cơm ven đường, hai cha con bỗng nghe thấy tiếng truy hô vọng lại từ xa:
— Bắt lấy chúng, nhanh lên, bắt lấy chúng!
Rồi một toán người vụt qua sau lưng họ, ngay sau đó là một toán khác đông đảo hơn, mang theo binh khí. Cuộc truy đuổi diễn ra cả trên mặt đất lẫn trên mái các hàng quán, nhanh chóng biến khu chợ thành một mớ hỗn loạn.
— Để xem bọn mày còn chạy đi đâu được!
Giọng nói oang oang, nghe chừng hả hê lắm. Lương Nhất Công nghển cổ dõi theo, thấy đằng xa nơi góc chợ, gần hai chục tên áo chàm đang quây tròn lại, vây lấy ba kẻ khốn khổ.
— Đức Cẩu, các ngươi muốn gì?
— Bọn bây muốn giữ mạng thì mau quỳ xuống, liếm gót cho các ông đây. Chúng mày đâu, đánh bọn nó cho tao!
Những kẻ vây bắt hùng hổ xông đến, ba nạn nhân của chúng cũng quyết liệt chống trả. Lương Nhất Công nhận ra đám áo chàm chính là người của phái Long Biên, chuyên bảo kê các bến bãi, những khu vực đầu mối vận chuyển hàng hóa của kinh thành. Chàng vốn chẳng ưa gì bọn chúng, nay chứng kiến cảnh này lại càng thêm chướng mắt, liền quay sang nói với cha:
— Đám Long Biên ỷ thế ở chốn kinh thành, quen biết nhiều thân vương, quan lại. Với ngũ hổ phái thì tỏ ra hòa nhã thân thiện, còn với những môn phái nhỏ hơn thì hà hiếp, chèn ép, làm không ít chuyện hạ lưu. Cha, để con cho chúng một bài học.
Lương Thành Nghiệp cản lại, bảo:
— Đợi đã xem sao. Việc va chạm giữa các môn phái, đúng sai còn chưa rõ ràng, ta không nên tùy tiện xen vào. Dù sao đây cũng là địa bàn của họ.
Lương Nhất Công vâng lời cha, tiếp tục quan sát. Phía bên kia, giữa tiếng binh khí chạm nhau, giọng nói vang lên:
— Đức Cẩu thối tha, xưa nay nước sông không phạm nước giếng!
— Hứ! Phong Châu chết rồi, bọn chúng mày vẫn dám mò đến đây? Còn muốn tranh giành miếng ăn với bọn ông sao?
Lương Nhất Công nghe đến hai chữ Phong Châu thì không khỏi giật mình chú ý. Chàng nhíu mày nhìn thật kỹ, liền nhận ra một trong số ba người đang bị vây đánh chính là lão quản sự Dương Định, hai người còn lại dù không thật rõ mặt, nhưng vẫn đoán được là Lại Đức Hưng và Lã Vọng, hai vị đội trưởng. Cớ sao ba người họ lại xuất hiện ở đây? Vì lẽ gì mà phái Long Biên lại vây đánh họ?
Lương Nhất Công chẳng nghĩ ngợi nhiều thêm nữa, lập tức lao đến. Chỉ với hai chiêu, chàng đã tặng cho tên Đức Cẩu một cái tát trời giáng đầy đau điếng, đồng thời đốn ngã sáu tên khác. Tên Đức Cẩu không rõ là cao thủ từ đâu tới, đột nhiên nhận một cái tát khiến bên má bỏng rát, máu từ mũi ộc ra như suối, gã cay cú gào lên:
— Là thằng chó nào đánh ông?
Đoạn ra lệnh:
— Chúng mày đâu, giết nó...
Mệnh lệnh chưa kịp thốt hết ra khỏi vòm họng đã bị mắc kẹt lại. Gã nhận ra chủ nhân của cái tát là ai rồi, lập tức ấp úng:
— Là... là Lương công tử... Anh hùng kiếm.
Những tên thuộc hạ dưới trướng thấy gã run rẩy thì cũng không còn dám xông lên nữa, túm tụm lại với nhau. Lương Nhất Công chẳng thèm để mắt đến bọn chúng, quay sang hỏi thăm người của Phong Châu Vận.
Dương Định và hai vị đội trưởng cũng nhanh chóng nhận ra chàng. Tên Đức Cẩu thấy thiếu chủ của Thanh Sơn môn đột nhiên chen ngang vào việc của mình, dù rất tức tối nhưng không dám phản kháng, đành cố gắng lý lẽ:
— Lương công tử, xưa nay Long Biên và Thanh Sơn nước sông không phạm nước giếng, đây cũng là địa bàn của chúng ta. Cớ gì công tử lại chen chân vào chuyện này?
Lương Nhất Công vốn đã ác cảm phái Long Biên vì thói côn đồ hung bạo, nay lại còn giở trò nói đạo lý thì càng thêm căm ghét, lập tức trừng mắt, nghiêm giọng mắng nhiếc:
— Long Biên các người lợi dụng lúc người khác gặp nạn mà bức ép, làm những trò hèn hạ, đáng khinh bỉ. Loại tiểu nhân bỉ ổi như các ngươi còn dám nói đạo lý ư? Còn không mau cút đi, hay muốn ta cho thêm một cái tát nữa?
Chàng thừa sức để giết chết mấy tên này, nhưng chỉ đánh cho chúng một trận, chỉ cốt để đuổi chúng đi. Tên Đức Cẩu nghe những lời mắng chửi thì uất hận vô cùng, nhưng sức lực thì chẳng thể đấu lại, đành cứng giọng đáp:
— Lương công tử, việc này không xong dễ dàng vậy đâu.
Rồi cả đám lủi thủi bỏ đi. Lương Nhất Công quay qua Dương Định và hai vị đội trưởng, ân cần hỏi han họ:
— Dương quản sự, các vị không sao chứ?
Dương Định đáp:
— Không... không sao. Lương công tử, cảm ơn công tử đã cứu giúp. Ân nghĩa lần trước, chúng tôi còn chưa kịp báo đáp.
Lão bày tỏ sự cảm kích sâu sắc. Lương Nhất Công lại tiếp lời hỏi:
— Các vị đi đâu mà có mặt ở đây? Vì sao lại bị người của Long Biên gây sự?
Rồi không đợi họ trả lời, chàng liền chỉ tay về phía quán cơm nơi người Thanh Sơn môn đang ngồi, nói:
— Cha ta và mọi người đang ở đó. Ba vị hãy cùng đến, uống chén nước cho thong thả rồi nói chuyện sau.
Lão quản sự nghe chàng nhắc đến cha thì bỗng tỏ vẻ quan tâm đặc biệt.
— Cha công tử, là Lương trưởng môn đang ở đó?
Lương Nhất Công thấy lạ:
— Đúng vậy. Dương quản sự, có vấn đề gì sao?
Dương Định lắc đầu:
— Không, không có gì.
Nhưng nét mặt của lão lại không thể hiện như vậy. Lương Nhất Công chẳng quá để ý, liền kéo ba người đến chỗ cha mình, giới thiệu:
— Đây là cha ta, các vị.
Đoạn quay sang ba người Dương Định, nói:
— Cha, đây là Dương quản sự, còn hai vị này là đội trưởng, đều là người của Phong Châu Vận.
Lương Thành Nghiệp đã từng gặp Dương Định, chỉ là trong bộ dạng nhếch nhác, bẩn thỉu hơn lúc trước nên lập tức nhận ra. Dương Định cũng nhanh chóng giới thiệu bản thân mình cùng hai vị Lại Đức Hưng và Lã Vọng. Cả ba liền cùng ngồi xuống, Lương Nhất Công hồ hởi hỏi:
— Nào, Dương quản sự. Lão hãy kể xem, vì sao đám Long Biên khi nãy lại gây sự với các vị?
Dương Định liền giải thích nguyên nhân. Phong Châu Vận chuyên về việc hộ tống, áp tải hàng hóa, trong đó có hàng hóa của các chủ buôn từ vùng cao và từ Đại Lý về kinh thành, do đội thủy vận của Lại Đức Hưng phụ trách. Phái Long Biên đã nhiều lần nhòm ngó đến, mu���n tìm cách thu tiền bảo kê đối với những chủ buôn này, nhưng ngặt nỗi e ngại Phong Châu Vận nên không dám tiến hành. Nay thủ lĩnh Phong Châu đã chết, lực lượng chịu tổn thất nặng nề, nên bọn chúng cho rằng không cần phải kiêng dè nữa. Vì vậy, khi thấy Lại Đức Hưng và người của Phong Châu xuất hiện, bọn chúng liền kéo đến truy đánh.
— Vậy hôm nay mấy vị xuống kinh là để áp tải hàng hóa? Lẽ nào chỉ có ba vị thôi sao, còn những người khác đâu cả rồi?
Lương Nhất Công thắc mắc hỏi. Dương Định liền trả lời:
— Không phải. Chúng tôi hôm nay chỉ có ba người, cũng không phải áp tải hàng hóa.
Lão quản sự đột nhiên ngập ngừng, đánh mắt nhìn sang cha của chàng trước khi tiếp tục:
— Thực ra chúng tôi đang trên đường đến Thanh Sơn môn. Lương môn chủ, thật may mắn khi được gặp ngài ở đây.
Cả Lương Thành Nghiệp và Lương Nhất Công nghe xong đều bất ngờ.
— Dương quản sự, lão nói là muốn tìm gặp cha ta sao?
— Lương công tử, đúng là như vậy.
— Nhưng có việc gì? Sao các vị không nói luôn với ta khi ở trên Tản Viên?
Lương Thành Nghiệp ra hiệu cho chàng giữ im lặng, rồi hỏi:
— Lão Dương, ông tìm ta có việc gì?
Dương Định ngó nghiêng xung quanh một cách cẩn trọng:
— Lương trưởng môn, việc này e rằng cần một nơi vắng vẻ để nói chuyện...
Lương Thành Nghiệp hiểu ý:
— Được. Vậy giờ chúng ta cứ dùng bữa đã. Sông Nhuệ gần đây có bãi đất khá vắng vẻ, dùng bữa xong, chúng ta sẽ đến đó.
Đồ ăn, cơm nước đã được bày biện ra, mấy người liền nhanh chóng dùng bữa. Sau đó, tại bãi đất trống ven sông Nhuệ, bốn bề chỉ toàn lau sậy um tùm.
— Dương quản sự, ông muốn ta bảo hộ cho Phong Châu Vận sao?
Nội dung này được biên tập cẩn thận bởi truyen.free, mọi quyền sở hữu xin được bảo lưu.