(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 69: Kẻ bảo hộ cho Phong Châu
Lương Thành Nghiệp nhắc lại đề nghị của họ Dương. Lão quản sự trình bày lý do:
Dương thủ lĩnh cùng gia đình bị sát hại, mấy chục anh em đi tìm hung thủ để báo thù cũng không trở về, Phong Châu Vận đã chịu tổn thất nặng nề, cơ bản không còn đủ khả năng tự bảo vệ. Những thế lực đối địch, vốn đã nhòm ngó Phong Châu, chắc chắn sẽ thừa cơ hội này để ra tay. Nếu không có sự hỗ trợ, người Phong Châu e rằng khó lòng chống đỡ. Lương trưởng môn, ngài là một trong Ngũ Hổ, được giới võ lâm kính nể. Thanh Sơn môn lại là danh môn đại phái tại Lĩnh Nam, thế lực hùng mạnh. Chỉ cần ngài cùng Thanh Sơn môn ra mặt, Dương Định tôi tin rằng sẽ không ai dám gây khó dễ cho Phong Châu Vận.
Lời nói điềm tĩnh, lý lẽ thuyết phục, tâm thế cầu cạnh nhưng không quỵ lụy, quả là khác biệt so với lần gặp gỡ trước. Lương Thành Nghiệp tỏ ra bất ngờ trước phong thái điềm đạm của họ Dương, rồi trầm ngâm suy tính về lời đề nghị.
– Ông muốn người của Thanh Sơn chúng ta bảo vệ các ông?
– Chỉ cần Thanh Sơn đứng ra, sẽ không thế lực nào dám gây khó dễ. Về cơ bản, người của Thanh Sơn sẽ không cần phải động đến đao kiếm.
– Phong Châu xa xôi cách trở, người Thanh Sơn chúng ta cũng có việc riêng của mình. Dương Định, ông nói xem, tại sao ta phải giúp các ông? Nếu đã dự cảm hiểm nguy, vậy sao các ông không dứt khoát bỏ đi?
Lương Thành Nghiệp lạnh lùng nói. Sự thờ ơ, cự tuyệt của vị môn chủ khiến không chỉ Dương Định và hai vị đội trưởng, mà ngay cả Lương Nhất Công cũng cảm thấy bất ngờ. Lương Nhất Công thầm nghĩ:
"Cha thường ngày rộng lượng khí khái, luôn sẵn lòng ra tay cứu giúp kẻ gặp nạn. Nay mới vài câu đã thẳng thừng bác bỏ như vậy? Cha không sợ người Phong Châu đánh giá mình hẹp hòi ích kỷ sao?"
Dương Định cố trấn tĩnh, lựa lời đáp:
– Phong Châu Vận vẫn còn trên dưới hai trăm anh em, theo sau là vợ con, gia đình. Tất cả vẫn phải mưu sinh, lo toan cuộc sống. Ân oán giang hồ chồng chất, nếu chúng tôi dừng lại, kẻ thù vẫn sẽ không buông tha. Lương trưởng môn, người Phong Châu thực sự rất cần sự giúp đỡ của ngài. Nếu ngài chịu đồng ý, mọi hoạt động, tiền thu được...
Lão quản sự định dùng việc chia chác lợi nhuận để thuyết phục. Lương Thành Nghiệp lập tức cắt lời, lớn giọng nói:
– Dương Định, Thanh Sơn môn không thiếu tiền. Nếu hôm nay ta có đồng ý giúp đỡ Phong Châu các ông, nhất quyết không phải vì tiền bạc, càng không để người trong thiên hạ nói ta lợi dụng kiếm chác. Còn nếu ông cho rằng ta là hạng người như vậy thì mau biến đi, nơi đây không chào đón ông!
Vị môn chủ nhìn họ Dương đầy nghiêm nghị, thần sắc toát lên vẻ giận dữ. Lương Nhất Công đứng cạnh vội nói đỡ:
– Cha bình tĩnh, Dương quản sự không có ý như vậy.
Rồi quay sang lão quản sự:
– Này lão quản sự, Thanh Sơn môn chúng ta xưa nay chỉ cho đi, giúp đỡ người khác. Tất cả đều vì nghĩa khí giang hồ, chưa từng đòi hỏi sự báo đáp. Lão đừng nói như vậy, kẻo ảnh hưởng đến thanh danh của chúng ta.
Dương Định biết mình đã động chạm tới sĩ diện của đối phương, liền vội vàng xoa dịu:
– Định tôi không có ý đó, chỉ là nghĩ đến công sức anh em Thanh Sơn vất vả đường xa, mong Lương trưởng môn và Lương công tử đừng hiểu lầm.
Lương Thành Nghiệp sau thoáng giận dữ thì dịu giọng:
– Về việc này, sao các ông không đến Tản Viên? Dù sao họ cũng đứng đầu Lĩnh Nam, cả danh tiếng và thế lực đều hơn hẳn Thanh Sơn chúng ta. Nếu được họ đồng ý giúp, chẳng phải các ông sẽ càng yên tâm hơn sao?
Câu hỏi bất chợt khiến Dương Định cứng họng, mồ hôi lấm tấm trên vầng trán. Rõ ràng vị môn chủ đã có điều gì đó nghi ngờ trong lời đề nghị của lão. Hai vị đội trưởng cũng trợn mắt nhìn nhau, vẻ lúng túng hiện rõ trên mặt. Lương Nhất Công nghe cha hỏi, lại nhìn thái độ của người Phong Châu, chợt nghĩ:
"Đúng rồi, tại sao họ không đến nhờ Tản Viên? Chẳng phải người Phong Châu luôn nghi kị Thanh Sơn môn? Ở Phong Châu hôm đó, chính ta đã đề nghị giúp đỡ. Nếu họ muốn nhờ cậy Thanh Sơn môn, tại sao không nói luôn với ta? Tại sao lại đợi ta rời đi rồi mới kéo nhau đến Thanh Sơn môn? Chẳng phải rất đỗi kỳ lạ sao?"
Lúc này, Dương Định biết không thể che giấu được nữa, đành thành thật thú nhận:
– Lương trưởng môn, quả là ba người chúng tôi đã có ý tìm đến núi Tản, nhờ cậy Khúc trưởng hộ. Nhưng lúc ấy, lũ người Tống đang ở đó, rồi mấy hôm sau, Khúc trưởng hộ đã bị sát hại. Người Tản Viên đang lúc hỗn loạn, ngay cả việc bảo vệ môn nhân trong phái còn khó lòng đảm bảo, thì sao chúng tôi còn dám đến nhờ cậy nữa. Sau khi suy đi tính lại, chúng tôi quyết định sẽ đến đất Khoái để mong được gặp Lương trưởng môn. Vừa về đến kinh thành thì bị lũ Long Biên truy đuổi.
Lương trưởng môn, việc chúng tôi không tìm đến Thanh Sơn môn ngay từ đầu hoàn toàn không có ý thiếu tôn trọng hay so sánh hơn kém. Mong ngài chớ hiểu lầm.
Lương Thành Nghiệp gằn giọng:
– Vậy rốt cuộc là vì điều gì?
Dương Định ấp úng:
– Tất cả là tại tôi đã lo sợ. Người Phong Châu lâu nay vẫn dè dặt với Thanh Sơn môn. Ngài biết đấy, dù gì hai bên cũng cùng hoạt động trong lĩnh vực hộ tống, áp tải.
Lão vừa trả lời, vừa nơm nớp quan sát thái độ của vị môn chủ. Lương Thành Nghiệp nhớ lại đêm ở Dương gia đường, thầm nghĩ:
"Đúng là người Phong Châu với Thanh Sơn môn chúng ta luôn có sự đề phòng. Đêm hôm đó, dù ta đã ra tay cứu giúp mà thái độ của đám đội trưởng đối với ta vẫn còn lạnh nhạt."
Lương Thành Nghiệp lại hỏi:
– Vậy còn bây giờ thì sao? Ông không sợ người Phong Châu các ông sẽ nghi kị ta nữa sao?
Dương Định:
– Điều tôi phải lo lắng bây giờ là an nguy của Phong Châu Vận, không phải vấn đề đó. Vả lại, Thanh Sơn môn có ân huệ với chúng tôi, Lương công tử là ân nhân của chúng tôi. Nếu hôm đó không có Lương công tử cứu giúp, chúng tôi tất đã phải mất mạng. Vì vậy, người Phong Châu không thể giữ sự nghi kị đó nữa.
Lão quản sự vừa nói vừa hướng về Lương Nhất Công, tỏ rõ sự cảm kích.
– Dương quản sự, chuyện đã qua rồi, không cần phải nhắc lại làm gì.
Lương Nhất Công vô tư đáp lại. Lương Thành Nghiệp nhìn chàng, hơi chút ngơ ngác. Vị môn chủ không rõ con trai mình đã làm gì trong những ngày ở trên đó mà khiến người Phong Châu phải mang ơn sâu nặng đến vậy. Sau cùng, ông nói:
– Dương quản sự, Thanh Sơn và Phong Châu đều là thế lực lớn của Lĩnh Nam, ta và Dương thủ lĩnh cùng tề danh trong Ngũ Hổ, cũng là chỗ thâm giao. Phong Châu gặp nạn, ta không thể làm ngơ, phó mặc. Tuy nhiên, việc ông đề nghị rất hệ trọng, lại dễ bị người ngoài hiểu lầm. Ta không muốn thiên hạ cho rằng ta có mưu đồ gì với Phong Châu Vận, nên cần thêm thời gian để suy nghĩ.
Dương Định đành nghe theo, không dám gặng nài thêm. Tối hôm đó, mấy người họ cùng nghỉ lại tại một quán trọ ở ngoại thành. Sáng hôm sau:
– Dương Định, ta đồng ý nhận lời về việc ông đề nghị.
Ngay khi vừa thức dậy, Lương Thành Nghiệp đã cho gọi tất cả lại để thông báo quyết định. Dương Định mừng rỡ:
– Lương trưởng môn đã đồng ý hỗ trợ Phong Châu Vận.
Lương Thành Nghiệp gật đầu:
– Đúng vậy. Thanh Sơn môn sẽ bảo hộ các ông. Mọi việc thuần túy xuất phát từ nghĩa khí tương trợ, không yêu cầu bất cứ điều kiện gì. Thanh Sơn môn sẽ hỗ trợ và bảo vệ khi người Phong Châu gặp chuyện bất trắc, còn mọi hoạt động khác, các ông vẫn tự mình quyết định. Sự hỗ trợ này sẽ diễn ra cho đến khi nào người Phong Châu còn cần, nhưng ta hy vọng các ông sớm ổn định mọi thứ.
Dương Định rưng rưng xúc động, vội vã đan tay, quỳ gối tạ ơn:
– Xin ngàn lần cảm tạ ân đức của Lương trưởng môn!
Lương Thành Nghiệp đỡ ông dậy, rồi vẫy gọi một môn hạ đến:
– Đây là Thành Thắng, đệ tử lớn của ta. Nó sẽ đến Phong Châu.
Rồi ông nói với người môn hạ tên Thành Thắng:
– Con hãy đến Phong Châu, thay mặt ta, đại diện Thanh Sơn môn để hỗ trợ và bảo vệ người Phong Châu.
Thành Thắng tuân lệnh. Lương Nhất Công thấy cha phân phó như vậy liền đề nghị:
– Cha, con đã từng ở đó rồi. Việc này, xin cứ để con.
Chàng muốn nhận nhiệm vụ lần này, cốt là để được đến Phong Châu gặp người trong mộng là Tố Như. Lương Thành Nghiệp nghe vậy thì đánh mắt nhìn sang, nét mặt bỗng trở nên nghiêm nghị hơn:
– Con đã sai hẹn với ta. Việc này cứ để Thành Thắng đi.
Vị môn chủ bất chợt nhắc lại việc Lương Nhất Công vì nấn ná bên Tố Như mà quá thời hạn. Dù nó không gây ra hậu quả gì, nhưng với một người nghiêm khắc, coi trọng lời nói và mệnh lệnh của bản thân như Lương Thành Nghiệp, đây vẫn là lỗi lầm khó có thể bỏ qua. Lương Nhất Công những tưởng sự việc kinh động tại Tản Viên đã khiến cha quên đi chuyện đó, giờ nghe nhắc lại thì chỉ đành cúi đầu im lặng. Lương Thành Nghiệp lại bảo Thành Thắng:
– Dương quản sự chỉ có ba người thôi, đường xa lắm mối hiểm nguy. Con hãy cùng mấy anh em ở đây tháp tùng họ về đất Phong Châu. Ngày mai về đến Thanh Sơn môn, ta sẽ cắt cử thêm người cho con. Mọi việc ở trên đó, con hãy chủ động quyết đoán. Việc gì khó quá thì báo lại cho ta.
Thành Thắng vâng lệnh, liền cùng mấy anh em đi theo Dương Định. Con đường về Thanh Sơn môn lúc này chỉ còn lại Lương Thành Nghiệp và Lương Nhất Công. Bản quyền của chương truyện này được bảo hộ bởi truyen.free.