Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 67: Dấu tích để lại

Thiếu chủ Thanh Sơn môn cùng hai môn hạ thúc ngựa đi theo đường lớn rời khỏi quán trọ. Cả ba không rẽ lên núi Tản mà phi thẳng về phía tây, khi ra đến gần bãi sông, họ nhìn sang trái, thấy cách chỗ đứng chừng bốn dặm có một dãy núi kéo dài, chắn ngang khúc sông. Vách núi với hình thù năm ngón tay chụm lại, cao hơn trăm trượng, sừng sững uy nghi hệt như bàn tay của thần Phật. Đá núi đen kịt, trên đỉnh có mây trắng lảng vảng, đúng như những gì lão chủ quán đã miêu tả.

– Là vách Trấn Thủy!

Một môn hạ thốt lên. Cả ba liền đổi hướng sang trái. Đi được một lúc, thấy còn cách hơn dặm, Lương Nhất Công ra lệnh cho tất cả tạm dừng. Để tránh việc bị người của Tản Viên trông thấy, chàng để lại ngựa, dặn một môn hạ trông chừng. Lương Nhất Công cùng môn hạ còn lại dùng khinh công băng qua cánh rừng, chẳng mấy chốc đã đến chân núi. Nơi đây vắng lặng, không có dấu hiệu người ở. Hai người không chút do dự, lập tức phi lên núi. Đường lên tuy gập ghềnh, hiểm trở, nhưng không quá khó khăn. Thứ duy nhất khiến cả hai cảm thấy rợn lòng chính là tiếng quạ. Lúc chiều tà, nơi đây quạ nhiều một cách lạ thường. Càng lên gần đến đỉnh, càng thấy nhiều quạ. Chúng tụ tập thành đàn lớn, đậu kín các vách đá, hòa màu đen của bộ lông vào màu đá. Chẳng biết những con quạ này đã ở đây từ trước, hay do mùi tử khí mà kéo đến? Liệu đây có phải điềm báo chẳng lành?

Lên đến đỉnh, đập vào mắt Lương Nhất Công đầu tiên chính là cảnh tượng sau cuộc huyết chiến. Những vết rạch chằng chịt, in hằn trên nền đất và vách đá, những nhát chém dọc ngang, cắt xơ xác đám cỏ cây. Tất cả vẫn còn như mới. Cả thềm đá rộng hơn mười thước vuông dày đặc dấu tích của cuộc chiến khốc liệt. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây đúng là nơi Trưởng hộ núi Tản đã bị vây sát.

Lương Nhất Công nhìn những đoạn dây leo bị cắt đứt, rồi đưa tay chạm lên những dấu tích trên vách đá. Dù dấu tích không rõ ràng như trên gỗ, Lương Nhất Công vẫn có thể nhận ra:

“Là chúng! Vẫn là thứ hung khí đã để lại ở Dương gia đường. Hung thủ vẫn là đám người Tống.”

Chàng tiếp tục quan sát. Ngoài dấu tích của hung thủ để lại, trên nền và vách đá còn có những vết tích khác đáng chú ý.

“Là kiếm tích của phái Tản Viên.”

Những vết chém được tạo bởi kiếm kình, dài một, hai thước, hằn sâu, đè lên dấu tích hung khí của đối thủ. Kình lực hùng hậu và sung mãn, không hề có dấu hiệu bị hạ thuốc. Lương Nhất Công thầm nghĩ:

“Mai Phó hộ có kể người Tống đã đánh thuốc mê vào Hành Dã đao, nhưng đúng như ta nghĩ, Khúc Trưởng hộ không dễ gì bị hại bởi những thứ tầm thường như vậy. Có lẽ ông ấy đã cảm nhận được hiểm nguy, nên ít nhiều cũng đã đề phòng?”

Rồi chàng lại nảy sinh nghi vấn, tự hỏi:

“Nếu đã biết có hiểm nguy, sao vẫn để bản thân lâm vào hiểm cảnh? Khúc Trưởng hộ thường ngày vốn không phải người ngạo mạn khinh suất. Là kẻ thù quá xảo trá, hay ông ấy muốn mạo hiểm để tìm hiểu chân tướng của chúng?”

Những dấu tích càng đi sâu vào càng dày đặc, dẫn đến một hang động. Lương Nhất Công đứng trước cửa hang, nhìn vào trong. Một hang động không lớn, thạch nhũ tua tủa như những mũi kiếm sắc nhọn đâm từ trên trần xuống. Quá nửa số thạch nhũ đã bị đánh gãy, đổ xuống nền đá, vụn vỡ ngổn ngang, tạo nên một cảnh tượng tàn phá kinh hoàng. So với bên ngoài, cuộc chiến bên trong này rõ ràng kịch liệt và tàn bạo hơn nhiều.

Lương Nhất Công ra lệnh cho môn hạ cảnh giới, rồi từ từ tiến vào. Chàng bước đi chập chững trên những tảng đá vỡ, cẩn thận quan sát. Trong thâm tâm chàng vẫn không khỏi bị choáng ngợp trước mức độ tàn phá khủng khiếp bày ra trước mắt. Khắp nơi đều là đổ vỡ, một cuộc chiến khốc liệt đến mức khiến sắt đá phải tan chảy. Máu, rất nhiều máu. Những vũng máu khô két, đen kịt, loang lổ khắp nơi. Có vũng máu trước mặt, ngay dưới chân, và cả trên đầu. Rõ ràng không chỉ có Khúc Trưởng hộ đổ máu tại đây.

Lương Nhất Công ngước mắt, nhìn cột thạch nhũ cách đó hơn bốn thước, sừng sững trên đầu. Vết máu khô nhuộm đen một bên cột. Kẻ nào đó đã bị đánh văng lên, đập cả người vào cột thạch nhũ, rồi rơi rụng xuống như trái chín, tạo thành vũng máu ngay dưới chân. Để có thể ra tay như vậy, ắt cần thần lực hơn người. Lương Nhất Công suy đoán:

“Là Khúc Trưởng hộ đã ra tay? Ta nghe nói núi Tản Viên có Cử Thạch công, là công pháp cổ xưa do Phúc thần núi Tản truyền lại, kết hợp giữa việc nâng đá nặng và đấu vật. Rất có thể Khúc Trưởng hộ đã sử dụng công pháp này.”

Chàng để ý kỹ hơn trên trần hang. Các cột thạch nhũ bị đánh phá, vết tích rất tự nhiên, tựa hồ như tự nứt gãy chứ không phải bị cắt đứt. Mà làm gì có thứ binh khí nào có thể chặt đứt được những cột thạch nhũ to hơn thân người đến vậy chứ. Vị trí đứt gãy của các cột thạch nhũ cũng cao thấp không đều nhau. Là chưởng phong hay quyền kình gây ra? Rõ ràng phải do một đòn đánh cực kỳ bạo liệt, được tung ra với tất cả khí lực hùng hậu, khiến vòm hang rung chuyển. Lương Nhất Công nghi vấn, nhưng không thể đoán được rằng, thứ công pháp mà Khúc Vĩnh Lâm đã sử dụng để đánh rụng các cột thạch nhũ chính là Âm Công. Trong lúc nguy khốn, để bức lui kẻ địch, đồng thời báo hiệu cho các thủ hộ đang canh gác dưới chân núi, vị trưởng hộ đã dồn hết khí lực, hét một tiếng thật lớn. Tiếng hét vang động, dội vào vòm hang, khiến các cột thạch nhũ rung lên rồi rụng xuống, vô tình tạo ra một trận địa như mưa kiếm bão đạn trút lên đầu kẻ địch. Chỉ tiếc là cơn loạn thạch ấy đã không cứu mạng được họ Khúc.

Lương Nhất Công lại gạt đi những tảng đá vỡ lổm ngổm dưới chân, lần tìm. Thứ chàng tìm kiếm là những mảnh vỡ của các quả cầu gốm đỏ, bên trong có chứa thứ độc dược dạng bột mịn màu vàng. Quả nhiên, khắp nơi trong hang động đều có. Chàng cho rằng thứ độc kỳ lạ này mới là nguyên nhân khiến Khúc Vĩnh Lâm phải thúc thủ, thầm nghĩ:

“Kẻ địch đã dồn ép Khúc Trưởng hộ vào trong hang động này. Nơi đây chật hẹp, kín gió, rất thích hợp để dùng độc. Dù có là cao thủ nội công, khả năng bế khí có giỏi đến đâu cũng chẳng thể cầm cự lâu được. Càng vận dụng sức lực nhiều thì càng mau chóng nhiễm độc. Kẻ địch rõ ràng đã nắm rất rõ địa thế nơi đây, sắp đặt mọi thứ rất kỹ càng. Thật đáng sợ.”

Lương Nhất Công mường tượng ra kế hoạch vây sát, bất giác rùng mình. Có một điều chàng không thể ngờ, Khúc Vĩnh Lâm mới chính là người chủ động kéo cuộc chiến vào trong hang động. Khúc Trưởng hộ muốn lợi dụng địa thế chật hẹp trong hang để lấy ít địch nhiều, chủ động đánh bại đối phương. Tiếc thay, kẻ địch quá gian hiểm.

Đúng lúc này, bên ngoài hang, người môn hạ chạy vào, hô lên:

– Công tử, có người lên núi.

Lương Nhất Công vội hỏi:

– Là ai? Có đông không?

Người môn hạ lắc đầu:

– Không biết, chỉ thấy có một mình thôi ạ.

Dù chỉ có một người hay đông đảo, cũng không thể để người đến phát hiện sự hiện diện của hai người. Có lẽ cả hai cần tìm chỗ ẩn nấp.

Lương Nhất Công đảo mắt nhìn quanh. Hang động này có vô số thạch nhũ, tạo thành các góc tối, rất thích hợp để ẩn mình. Người môn hạ thò đầu ra cửa hang, ngó xuống:

– Công tử, sắp đến đây rồi!

Giọng điệu thúc giục khẽ khàng. Lương Nhất Công không chậm trễ, liền khoát tay ra hiệu cho y:

– Mau vào đây.

Người môn hạ lập tức chạy vào trong hang. Hai người nấp ở một góc khuất, sau khối thạch nhũ tựa hình thiếu nữ đang vươn mình ra. Vừa lúc đó, một người lạ mặt tìm đến trước cửa hang, một thanh niên trai tráng. Lương Nhất Công nhận ra ngay đó là Khúc Vĩnh Nhạc, con trai cả của Khúc Vĩnh Lâm. Khúc Vĩnh Nhạc từ từ tiến vào. Khuôn mặt hắn tiều tụy, hai mắt thâm quầng, thần thái sầu não, ủ rũ. Hắn quỳ gục giữa hang động, than thở:

– Cha, năm ngày rồi, đã năm ngày cha bỏ con mà đi.

Rồi nhanh chóng nghẹn ngào:

– Cha có biết con nhớ cha nhiều thế nào không. Không ngày nào con không nghĩ về cha. Cứ hình dung đến cảnh cha phải chết thảm, con lại muốn được một kiếm giết sạch lũ chó Tống đó. Con chỉ ước có thể moi tim, móc gan bọn chúng để trả thù cho cha!

Khúc Vĩnh Nhạc nghiến răng, kiếm trong tay siết chặt lại. Lương Nhất Công núp sau khối thạch nhũ nghe ngóng, suy nghĩ:

“Chuyện này thực sự quá đau lòng. Nếu là ta trong hoàn cảnh này cũng sẽ hành động như vậy. Chỉ là ta sẽ ngay lập tức xách kiếm đi tìm hung thủ, trả thù cho cha, dù có phải mất mạng cũng phải trả thù cho được.”

Chàng nghĩ như vậy, bởi cảm thấy việc quỳ gối khóc lóc chẳng có ích gì. Không biết Khúc Vĩnh Nhạc có nghe thấy những suy nghĩ của chàng không, mà lại xúc động nói rằng:

– Đêm hôm đó, chú Huy đã tìm đến lũ chó Tống. Nhưng cha à, bọn chúng quá mạnh, chú Huy cũng chẳng thể chống lại được. Đến chú Huy còn không đấu được, cha, hãy bảo con, con phải làm cách nào để trả thù cho cha đây?

Lời tiết lộ khiến Lương Nhất Công bất ngờ.

“Hóa ra người của Tản Viên đã tìm đến lũ người Tống đó. Phó hộ Huy nghe nói là cao thủ bậc nhất Tản Viên, vậy mà vẫn không thể đấu lại. Rốt cuộc bọn chúng mạnh đến mức độ nào chứ?”

Khúc Vĩnh Nhạc lại tiếp tục than vãn trong đau khổ:

“Chú Huy muốn huy động thủ hộ các đội, nhưng hội đồng tộc trưởng không cho phép. Họ bảo rằng điều đó quá mạo hiểm, có thể gây nguy hại đến Tản Viên. Cha, cả đời cha dốc sức cho đất này, vậy mà giờ họ lại nỡ đối xử như vậy với chúng ta. Cái gì mà thần mệnh, cái gì mà đặc ân chứ? Tất cả chỉ là dối lừa, là phụ bạc cha ơi?”

Khúc Vĩnh Nhạc cúi gục đầu, bờ vai rung lên bần bật, nước mắt lã chã tuôn rơi. Lương Nhất Công lúc trước có nghe Đoàn Xuân Huy loáng thoáng nói về việc này, giờ chàng mới hiểu rõ hơn. Chàng không rõ các hương ước của núi Tản, chỉ đơn giản nghĩ:

“Phái Tản Viên xem ra có những quy định riêng, dù có là thủ lĩnh cũng chưa chắc đã toàn quyền quyết định. Nếu là ta trong tình huống này, dẫu có đơn độc, hi sinh tính mạng cũng vẫn phải tìm cho ra kẻ nào đã ra tay sát hại. Thù nhà nhất định phải trả.”

Lúc này, người môn hạ cạnh bên khẽ vỗ vai, hỏi nhỏ:

– Công tử, giờ sao đây? Không lẽ cứ ở mãi chỗ này.

Lương Nhất Công thoát khỏi những suy tư, ngước nhìn về phía trước. Khúc Vĩnh Nhạc vẫn quỳ ở đó, chắn ngay lối ra vào cửa hang. Không thể nào thoát ra mà không đi qua hắn ta. Nhưng nếu vậy sẽ bị phát hiện, điều này tuyệt đối không thể được. Chàng thì thầm với người môn hạ:

– Giờ chưa được, đợi tí nữa xem sao.

Cả hai cùng núp sau khối thạch nhũ, chờ đợi. Một tuần hương trôi qua nhanh chóng, Khúc Vĩnh Nhạc vẫn quỳ ở đó, sầu não bi lụy. Mặt trời lúc này đã xuống đến chân trời, chiếu những tia đỏ rực rọi ngược lên trần hang động. Nếu cả hai không thể thoát ra lúc này, e rằng sẽ phải ngủ lại cả đêm ở đây. Lương Nhất Công không hề muốn điều đó, nhưng chưa biết xử trí ra sao. Người môn hạ sau khi nhón chân ra sau thám thính đã quay trở lại, thì thầm:

– Công tử, thử sang bên này xem sao.

Lương Nhất Công liền bước theo. Cả hai lách mình qua mấy khối thạch nhũ, đi đến cuối đường. Ở đây có một khe đá hẹp, có thể coi là một cửa phụ của hang, chếch về hướng nam. Lương Nhất Công thò đầu ra, trông xuống, thấy phía dưới là một vách đá cao trăm trượng, tuy không dựng đứng như kẻ thước, trơn tru nhẵn nhụi như thân chuối, nhưng cũng đủ khiến bất kỳ ai phải rợn người. Từ dưới vách đá, dòng sông cuồn cuộn nước chảy, đưa hơi nước ẩm ướt bốc lên. Thấp thoáng trên vách đá là những bụi cây, dây leo đang bám mình vào khe kẽ.

Người môn hạ nói:

– Công tử, chúng ta có thể thoát ra từ đây, rồi trèo về phía cửa chính bên kia.

Lương Nhất Công cau mày đăm chiêu, rồi lắc đầu:

– Không được, như vậy vẫn mạo hiểm. Biết đâu vẫn bị hắn ta bắt gặp thì sao.

Trong đầu chàng là ý tưởng khác táo bạo hơn:

– Chúng ta sẽ xuống thẳng từ đây.

Chàng nhìn thế địa hình, những mô đá, cây bụi, dây leo, hoàn toàn có thể dựa vào chúng để trèo xuống. Chẳng phải người Tản Viên đã kể, đám người Tống cũng dùng cách này để tẩu thoát đó sao. Người môn hạ không biết chuyện, chỉ nghe thiếu chủ quyết định vậy thì cả kinh, hai mắt trợn tròn kinh hãi, chân tay run lẩy bẩy.

– Công tử, là thật sao?

Lương Nhất Công gật đầu chắc nịch:

– Đương nhiên, không lẽ lại ngủ ở đây đến sáng mai mới xuống.

Chàng cố gắng tỏ vẻ tự tin để trấn an tinh thần môn hạ, trong đầu suy tính:

“Cứ bám theo dây leo mà tụt xuống, không phải không khả thi. Cùng lắm là nếu bị rơi xu���ng thì dưới kia cũng là sông sâu, chắc không chết được. Ta cũng muốn thử xem hung thủ đã thoát thân như thế nào?”

Rồi động viên:

– Yên tâm, còn có ta trợ giúp mà.

Người môn hạ thấy thiếu chủ đã quyết định vậy thì đành nuốt nghẹn mà nghe theo. Cả hai bám vào các mô đá, đu mình theo dây leo tụt xuống. Cứ cách mươi trượng lại có ghềnh đá nhô ra làm chỗ đứng chân. Cứ vậy, lần lượt xuống dần, tuy không nhanh chóng nhưng cũng không quá nguy hiểm. Dọc đường tụt xuống, Lương Nhất Công bắt gặp một cánh tay người bị chặt đứt, mắc kẹt vào đám cây bụi. Cánh tay này đã thối rữa, bốc mùi hôi thối nồng nặc. Trong nắm tay ấy cầm chắc một vật, là một thanh phi đao có phần đuôi được kết với sợi xích sắt nhỏ, dài hơn thước. Chàng cho rằng cả cánh tay và thứ binh khí này đều là của hung thủ, đã bị Khúc Trưởng hộ chặt đứt. Trong lúc đám hung thủ lo chạy thoát thân, đã vô tình để mắc kẹt lại nơi đây. Lương Nhất Công cẩn thận gỡ lấy thứ binh khí đó, cất vào trong người.

Sau gần một canh giờ, cả hai cũng xuống được đến dưới chân vách đá. Lương Nhất Công cố gắng định vị lại phương hướng, rồi nhanh chóng sử dụng khinh công tìm đến chỗ để ngựa. Chàng cùng hai môn hạ lập tức trở về quán trọ, khi đến nơi thì trời đã khuya, trăng đã lên cao. Trong đêm hôm đó, Lương Nhất Công đem những chuyện mình tìm hiểu được kể lại cho cha. Lương Thành Nghiệp nghe xong, trầm ngâm suy tính.

Truyen.free nắm giữ toàn bộ bản quyền nội dung này, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free