Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 66: Hai kẻ ngồi lê

Lương Nhất Công cùng cha và những người của Thanh Sơn môn rời Tản Viên, xuôi ngựa về phía đông, thẳng tiến kinh thành. Khi trời dần ngả chiều, họ mới rời khỏi chốn rừng núi. Mấy người dừng chân tại một quán trọ ven đường. Trong lúc trà nước, hai cha con nghe được những lời bàn tán về cái chết của Khúc Vĩnh Lâm. Ở bàn bên, gã gầy nói với gã béo:

– Này, mày có biết gì về vụ ấy không?

– Vụ gì cơ? Chuyện ông trưởng hộ của núi Tản á?

– Còn gì vào đây nữa? Mấy hôm nay ta nghe thiên hạ đồn ầm.

– Họ đồn thế nào?

– Về cái chết của ổng. Họ đồn rằng có ẩn tình.

Thấy nhắc đến ẩn tình, Lương Nhất Công liền ngồi thẳng lưng hơn, nghểnh tai nghe ngóng:

– Sao lại thế? Chẳng phải ông ấy bị đám người Tống hại chết sao?

– Chuyện đó thì ai mà chẳng biết, nhưng cái này mới lạ. Mày có biết về vách Trấn Thủy không?

– Chưa từng đến. Chỉ nghe thiên hạ đồn rằng đó là nơi những kẻ phạm tội của Tản Viên phải đến chịu phạt, đại loại như một kiểu quản thúc.

– Thì thế đấy! Người Tống nào biết đến cái vách khỉ ho cò gáy đó chứ. Bịp bợm cả, tất cả chỉ là che mắt thiên hạ mà thôi!

Gã gầy vừa nói vừa ngó nghiêng láo liên, điệu bộ thậm thụt như sắp sửa tiết lộ một bí mật động trời. Lúc này, không chỉ Lương Nhất Công mà cả Lương Thành Nghiệp cũng để ý. Cả hai đánh mắt nhìn nhau. Lạ thay, ngoài hai cha con và những người của Thanh Sơn môn, xung quanh không một ai quan tâm. Gã gầy kéo đầu gã béo, nói:

– Tao nghe thằng em họ ở làng bên kể lại. Ông trưởng hộ đó không phải bị hại chết, mà là tự tử.

– Cái gì? Tự tử ư?

Gã béo há hốc mồm thốt lên. Lương Nhất Công ngồi kế bên, nghe trộm, cũng khẽ nhíu mày.

– Bí mật, be bé cái mồm thôi chứ! – Gã gầy dúi đầu gã béo, gắt lên oang oang đến độ tất cả đều có thể nghe thấy – Ổng phạm tội lớn, phải đến vách Trấn Thủy để hối lỗi. Có lẽ do quá mặc cảm, trong lúc khốn cùng quẫn chí đã tự dùng kiếm cứa cổ mà chết.

– Thật hả?

– Còn điêu chắc? Chính tai tao nghe mà.

Gã gầy vênh váo ra mặt, ra chiều đáng tin, như thể vừa ban phát ân huệ được biết sự thật cho gã béo. Lương Nhất Công nghe đến lúc này thì tự cho là chuyện xuyên tạc không đáng tin. Dẫu vậy, chàng vẫn tiếp tục lắng nghe. Gã béo lại hỏi:

– Mà ổng phạm tội gì?

Gã gầy đáp:

– Tội gì thì ai mà biết được. Chỉ biết là có tội thôi. Tội lớn đấy – rồi đột ngột kéo đầu gã béo, nói nhỏ – Chuyện này thằng em họ nó chỉ kể cho mình tao thôi. Nghe người trong núi kháo nhau, ổng có tư tình, làm điều vụng trộm với vợ của ông phó dưới.

Gã béo lại thốt lên:

– Là gian dâm ấy hả?

Gã gầy vội giơ hai ngón tay lên môi, suỵt một tiếng thật dài:

– Suỵt… nói nhỏ chứ. Đã bảo bí mật mà.

Gã béo gật gật đầu:

– Có ai ngờ như thế đâu? Dù gì cũng là trưởng hộ mà.

Gã gầy thở dài, chẹp miệng cảm thán:

– Đàn ông thằng nào chả thế. Có là cậu ông giời, đức cao vọng trọng đến mấy cũng không qua nổi cái vành của đàn bà. Nó dâng đến tận mặt, chịu thế nào được.

Gã nói nhỏ, vậy mà ngồi cách hai bàn, Lương Nhất Công vẫn nghe rõ mồn một. Chàng vốn cho rằng những gì nghe được chỉ là chuyện đồn thổi, có tam sao thất bản cũng đành, dù gì cũng là chuyện của thiên hạ. Đằng này, hai gã lại truyền tai nhau những điều thật phỉ báng, xúc phạm đến một thủ lĩnh võ lâm, thật khiến người ta phải phẫn nộ. Lương Nhất Công giận dữ quát lên:

– Thật là vô liêm sỉ!

Đồng thời, chàng vung tay hất bát nước chè xanh đang uống dở. Nước chè trong bát bay đi, tạt thẳng vào mặt hai gã. Tuy không nóng, nhưng vẫn khiến cả hai cảm thấy rát hết cả mặt. Hai gã bất ngờ bị tạt nước, chưa hiểu đầu cua tai nheo ra sao, chỉ biết ôm má, trợn mắt nhìn nhau. Gã gầy líu ríu hỏi lại:

– Thì rõ là vô liêm sỉ mà, nhưng cớ gì lại hất nước sang đây?

Lương Nhất Công cho rằng chúng giả vờ không hiểu, liền đứng bật dậy, bước tới, trỏ mặt mà mắng:

– Lũ vô liêm sỉ các ngươi, còn dám già mồm ư? Khúc trưởng hộ là người thế nào, anh hùng đức độ, khảng khái chính trực ra sao, há lại để những kẻ tiểu nhân hèn mọn ngồi đây bịa đặt, bêu rếu sao?

Hai gã thấy đối phương từ đâu xuất hiện, đùng đùng đến trước mặt mắng chửi thì sợ lắm. Nhưng vì đòn đau gây uất ức, nên dù sợ thế nào cũng phải cứng họng đáp trả. Gã gầy nói:

– Cái gì mà bịa đặt bêu rếu. Mày có phải người của Tản Viên không mà biết chuyện trong nhà của người ta?

Gã nhìn bộ dạng của Lương Nhất Công, không thấy đeo thẻ gỗ đỏ bên hông nên đoán chàng chẳng phải người của phái Tản Viên.

Gã béo cũng hùa theo:

– Đúng thế, đúng thế.

Lương Nhất Công chẳng buồn đối lý, bèn vung tay lên:

– Còn muốn cãi sao? Dám xúc xiểm người đã khuất, hôm nay để ta dạy dỗ các ngươi!

Chàng định tát cho mỗi gã hai cái, cốt để chúng biết sợ mà thôi rêu rao những chuyện đơm đặt phỉ báng, bởi chàng biết chúng chẳng phải dân nhà võ. Đúng lúc này, lão chủ quán chạy tới can ngăn:

– Ấy cậu, cậu, dừng tay cho!

Rồi trừng mắt nhìn hai gã kia, nghiêm giọng quát:

– Chúng mày không mau cút đi. Muốn để người ta đánh cho à?

Hai gã kia nghe lão chủ quán nói vậy, chẳng hiểu vì cớ gì mà nem nép nghe theo, lập tức kéo nhau rời quán. Lão chủ lại quay sang Lương Nhất Công, phân trần:

– Hai thằng đó là dạng nhàn cư vi bất thiện, suốt ngày đến quán này ngồi bốc phét tán hươu tán vượn. Những lời của bọn chúng chẳng có gì là thật cả. Chàng trai à, ở đây ai cũng quen rồi, cậu đừng chấp bọn chúng làm gì.

Lương Nhất Công lúc này mới vỡ lẽ, tại sao ban nãy cả quán không ai đoái hoài gì tới hai tên khốn đó. Chàng nói:

– Bọn chúng nói lời xàm tiếu như vậy, sao lão còn cho tới quán làm gì?

Lão chủ quán nghe hỏi vậy thì bật cười, lấy mảnh khăn vắt vai lau mồ hôi trán rồi đáp:

– Đuổi rồi chúng lại tới. Thành thử, cứ kệ cho quán có chuyện ra chuyện vào. Chỉ là chuyện vừa rồi thì chúng đã quá mạo phạm rồi.

Lương Nhất Công nghe đến đây thì không còn gì phải thắc mắc nữa, lại tự thấy bản thân đã quá vội vàng hấp tấp. Lão chủ quán lại hỏi:

– Chàng trai, lão nom cậu không phải người của núi Tản. Cậu có quan hệ thế nào với họ? Chắc hẳn phải thân thiết lắm mới bức xúc vì mấy lời xàm xí như vậy.

Có lẽ lão chưa nhận ra, hoặc không biết đến chàng và những người của Thanh Sơn môn. Lương Nhất Công cũng không muốn gây sự chú ý, liền trả lời qua loa:

– Lão chủ, ta với núi Tản thực không có quan hệ gì đặc biệt. Chỉ là có sự kính trọng đối với Khúc trưởng hộ, nên khi nghe những điều xúc phạm thì thấy thật bất bình.

Lão chủ quán ôn tồn nói:

– Không giấu gì cậu, người dân quanh vùng đây cũng rất kính trọng nhân cách đức độ của ông trưởng Lâm. Khi nghe tin ông ấy gặp nạn ở vách Trấn Thủy, mọi người đều không khỏi ngỡ ngàng thương tiếc.

Đôi mắt lão ánh lên nỗi buồn, thực không phải nói dối. Lương Nhất Công nghe nhắc đến vách Trấn Thủy thì liền hỏi:

– Ta nghe nói vách Trấn Thủy vô cùng hoang vu hẻo lánh, là hiểm địa mà chỉ người của Tản Viên mới có thể tới, có phải vậy không?

Lão chủ quán gật đầu:

– Đúng vậy.

Lương Nhất Công lại hỏi:

– Vậy còn người thường thì sao? Lão có biết đường đi tới đó không?

Lão chủ quán lúc này nhìn chàng, ánh mắt hồ nghi:

– Chàng trai, cậu muốn tới đó à?

Lương Nhất Công đúng là muốn tới đó, nhưng lại không muốn thừa nhận:

– Không, chỉ là một chút tò mò.

Lão chủ quán dường như cũng không muốn giấu, liền thẳng thắn chỉ dẫn:

– Lão cũng chỉ biết sơ sơ, chứ chưa hề tới đó. Nghe nói cứ theo đường lớn mà đi, không rẽ lên núi Tản mà rẽ thẳng sang hướng tây, đi chừng mười dặm, đoạn gần tới sông cái, nhìn sang trái thấy một vách núi hình bàn tay, đá đen nhám, mây trắng lởn vởn trên đỉnh thì chính là vách Trấn Thủy.

Lão chỉ dẫn chi tiết, rất đúng ý của Lương Nhất Công. Chàng cảm ơn rồi trở về bàn, vừa ngồi xuống, Lương Thành Nghiệp đã lên tiếng:

– Miệng lưỡi thế gian, nơi nào mà chẳng có. Con cứ đi chấp nhặt với chúng, sao có thể làm việc lớn được?

Lương Nhất Công nãy đã tự trách mình, nay nghe lời giáo huấn của cha thì càng thấy hổ thẹn, chỉ biết cúi đầu. Chàng sau đó đề xuất với cha. Lương Thành Nghiệp nghe xong, thận trọng hỏi lại:

– Con muốn đến vách Trấn Thủy ư?

Lương Nhất Công liền nói rõ hơn. Dù đã nghe hai vị phó hộ của Tản Viên kể lại, chàng vẫn muốn đến hiện trường vụ ám hại để thăm dò thêm. Lương Thành Nghiệp lưỡng lự:

– Vách Trấn Thủy là nơi hoang vắng, đám người Tống còn chưa rõ tung tích, con đến đó e rằng có phần nguy hiểm. Hơn nữa, vào lúc này, nếu để người của Tản Viên bắt gặp ta ở đó rất dễ gây ra hiểu nhầm, khó mà giải thích được. Theo ta, con không nên tới đó.

Mặc sự can ngăn của cha, Lương Nhất Công vẫn một mực quyết ý. Chàng cho rằng đám người Tống sau cái chết của họ Khúc chắc chắn đã rời đi. Nếu chúng còn ở lại xứ Đoài thì quả là gan to, chẳng lẽ người của Tản Viên lại không phát hiện ra? Còn việc lo sợ bị bắt gặp, chỉ cần thận trọng là được. Lương Nhất Công cố gắng thuyết phục cha. Lương Thành Nghiệp dù còn e ngại, sau cùng vẫn đồng ý.

Truyen.free là nơi duy nhất giữ bản quyền cho những dòng chữ này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free