(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 65: Đám tang của thủ lĩnh
Những cánh cờ đen phủ kín từ chân núi, ngàn người chen chúc khắp khu đền Trung. Hôm nay, dân chúng mười tám thôn đổ về đất thiêng, không phải để bày tỏ lòng thành kính với thánh thần, mà để tiễn đưa vị trưởng hộ, người con ưu tú của xứ Đoài. Bên linh cữu của Khúc Vĩnh Lâm, tả hữu phó hộ và hội đồng tộc trưởng nghiêm cẩn túc trực. Phía dưới, năm trăm thủ hộ từ nhất phẩm đến bát phẩm đầu chít khăn tang, quỳ gối phủ phục. Dân chúng từ già trẻ, lớn bé đứng xếp thành hàng, tầng tầng lớp lớp. Tiếng than khóc sụt sùi, nức nở vang lên, cả Tản Viên chìm trong đau thương.
Tù và cất tiếng, xé tan sự tĩnh lặng. Từng nhịp trống đồng rền vang, như thúc giục trời xanh. Sau lễ di quan, linh cữu được rước lên đền Thượng. Tại đây, ngọn lửa Hỏa Tích sẽ đưa vị trưởng hộ về với thánh thần.
Ngay sau đó, suốt mấy ngày liền, vô số nhân sĩ từ khắp thiên hạ đổ về núi Tản. Khúc Vĩnh Lâm tuy không phải bậc anh hùng cái thế, uy danh lẫy lừng, nhưng cũng là một nhân vật nhân đức được võ lâm trọng vọng. Trong số đó, sớm hơn cả là người của Thanh Sơn Môn. Lương Thành Nghiệp ở đất Khoái, ngay khi hay tin họ Khúc bị ám hại, tâm can chấn động, liền tức tốc lên đường. Lương Nhất Công cũng vừa trở về kịp lúc để tháp tùng theo. Hai cha con thành kính thắp nén nhang cho người đã khuất, rồi tìm gặp nhị vị phó hộ để thăm hỏi.
Trong căn phòng khách kín đáo tại bản doanh của Tản Viên phái.
– Kẻ địch rắp tâm bày mưu hãm hại, chỉ tiếc Khúc trưởng hộ đã thiếu cảnh giác.
Lương Thành Nghiệp sau khi nghe phó hộ Mai Đình kể lại sự tình thì thở dài, hai mắt nhắm nghiền, rồi quay sang hỏi:
– Các ngài chắc chắn hung thủ là người Tống chứ?
Đoàn Xuân Huy quả quyết:
– Ngoài lũ khốn đó ra thì còn ai vào đây nữa chứ. Bọn chúng muốn đoạt Can Trường kiếm, nhưng biết không thể đối đầu trực diện với Tản Viên nên mới giở thủ đoạn bẩn thỉu, hèn hạ như vậy. Giết hại cả nhà ông Vinh, rồi dùng Hành Dã đao để dụ bác Lâm đến. Bác trưởng của chúng ta chỉ vì quá sốt sắng truy tìm hung thủ mà để bản thân bị hại.
Y vừa nói, vừa đập mạnh xuống bàn đầy giận dữ. Lương Nhất Công nghe hai vị phó hộ thuật lại, trong lòng có chút nghi hoặc, bèn hỏi:
– Có lẽ nào lại như vậy? Ý cháu là, chuyện ở Dương gia xảy ra trong đêm tối, khó bề phòng bị, còn đây là ban ngày, vách Trấn Thủy lại chỉ có con đường độc đạo, lẽ nào Khúc trưởng hộ lại không phát hiện ra kẻ địch đã kéo đến? Mà dù có thế đi nữa, với võ nghệ cao tuyệt của tiền bối, đâu dễ gì bị ám hại?
Chàng chỉ muốn tìm hiểu cặn kẽ, nhưng lời lẽ lại khiến người của Tản Viên cảm thấy thiếu tôn trọng, như thể đang chê trách người đã khuất. Hai vị phó hộ lộ rõ vẻ không hài lòng, còn Lương Thành Nghiệp thì lập tức trừng mắt ra hiệu. Mai Đình sau một hồi cũng lên tiếng đáp lời:
– Đúng là vách Trấn Thủy chỉ có con đường độc đạo, ngựa và dấu chân hung thủ để lại cũng chỉ có một. Trưởng hộ của chúng tôi vì vậy mới để người của mình ở dưới núi. Nhưng thật không ngờ, bọn chúng đã lên núi bằng một con đường khác. Chúng đã từ dưới leo lên, vượt qua vách đá dựng đứng cao hơn trăm trượng.
– Cái gì, bọn chúng trèo lên vách đá hơn trăm trượng ư?
Lương Nhất Công sửng sốt, Mai Đình liền giải thích:
– Nếu khinh công tốt, có thể dựa vào các bụi cây, dây rừng mà lên xuống được. Thường ngày chẳng ai tìm đến vách Trấn Thủy, càng không có lý do gì phải mạo hiểm, vì vậy tất cả đều đinh ninh rằng chỉ có con đường độc đạo đó. Rõ ràng hung thủ đã lên kế hoạch rất kỹ càng. Chúng còn dùng cả độc dược, vì vậy dù võ công có cao thâm đến mấy cũng khó lòng thoát được.
Đúng là những gì mà Lương Nhất Công muốn biết. Nghe nhắc đến việc dùng độc, chàng lại nhớ những dấu tích để lại ở Dương gia:
– Có phải là chất độc màu vàng, chứa trong những quả cầu gốm màu đỏ?
Mai Đình thấy chàng có thể miêu tả chính xác thì ngạc nhiên:
– Sao công tử biết vậy?
Lương Nhất Công:
– Ở Dương gia đường, cháu đã từng gặp phải. Thứ độc đó, dù chỉ hít phải chút ít cũng khiến người ta hoa mắt chóng mặt, sau đó suy kiệt sức lực.
Rồi thầm nghĩ:
“Từ Dương gia đường đến Tản Viên, hung thủ chỉ có một. Để đạt được mục đích cướp đoạt Trấn Bắc Tứ Lợi Khí, bọn chúng không ngần ngại giở mọi thủ đoạn ác độc, hèn hạ. Tất cả đều được lên kế hoạch rất tỉ mỉ, đúng như lời vị phó hộ đây. Bọn chúng không những võ nghệ cao cường, tính toán mưu lược mà còn ra tay không từ bất cứ thủ đoạn nào. Một kẻ thù như vậy, thật đáng sợ cho Lĩnh Nam ta.”
Thứ chàng lo lắng hơn cả chính là những mưu kế quỷ quyệt của chúng. Mai Đình nói thêm:
– Chúng không những sử dụng độc dược, mà còn tẩm cả mê dược vào tấm vải bọc bên ngoài Hành Dã đao. Rất nhiều mưu chước lang sói đã được chúng giăng ra, khó trách bác Lâm không đề phòng hết được.
Lương Nhất Công nghe vậy thì càng thêm lo lắng, rồi chợt nhận ra điều gì đó, thốt lên:
– Lũ Tống đó chỉ mới xuất hiện ở đất Việt ta, làm sao có thể tìm hiểu cặn kẽ địa hình vách Trấn Thủy để lên kế hoạch được chứ?
Câu hỏi khiến tất cả chú ý, Mai Đình liền đáp lời:
– Vách Trấn Thủy hoang vu hẻo lánh, là nơi tu thân của người Tản Viên, lẽ thường lũ Tống sẽ rất khó mà biết đến. Đúng là vẫn còn điểm cần xác minh thêm…
Họ Mai dường như vẫn còn do dự, chưa dám quả quyết. Đoàn Xuân Huy thấy vậy thì cướp lời, đùng đùng đầy giận dữ:
– Chính là lũ Tống khốn kiếp, còn gì mà đúng với không đúng chứ. Bác Lâm trước khi mất đã đích thân chỉ đích danh chúng. Chủ quán trọ cũng xác nhận bọn chúng vắng mặt ở quán vào thời điểm xảy ra vụ ám hại. Ông Đình, chính ông đã không can ngăn bác Lâm, để thành ra cơ sự thế này. Giờ ông lại ngồi đây mà nghi ngờ, xét nét thì có ích gì chứ?
Gã cứ thế mắng xối xả. Mai Đình luôn ân hận vì đã không kiên quyết can ngăn, giờ vì lời mắng ấy mà càng thêm tự trách, chỉ biết cúi đầu. Lương Thành Nghiệp thấy vậy thì an ủi:
– Sự việc chẳng ai mong muốn, chỉ trách kẻ địch quá gian xảo. Hữu phó hộ, ngài cũng đừng quá đau buồn.
Rồi hỏi:
– Khúc trưởng hộ trước khi mất đã chỉ đích danh hung thủ sao?
Mai Đình rầu rĩ đáp:
– Người của Tản Viên từ dưới núi kéo lên, khi đến nơi đã thấy bác Lâm gục trong vũng máu. Trước khi mất, bác thốt lên một tiếng “Tống”, có lẽ là để chỉ điểm hung thủ. Thực ra tôi cũng không nghi ngờ gì về việc hung thủ là lũ Tống chó má. Họa chăng, chúng đã đến đây từ trước, nắm bắt mọi thứ, hoặc giả như sau lưng chúng vẫn còn những kẻ khác mà ta không biết.
Lời nói bất giác khiến tất cả ớn lạnh. Chẳng có ai nghi ngờ gì về việc đám người Tống kia là hung thủ. Lương Thành Nghiệp lại hỏi:
– Chuyện tiếp sau đó thế nào? Ý ta là về lũ người Tống?
Mai Đình đáp lời:
– Sự việc xảy ra vào chiều muộn. Ngay sáng hôm sau, khi người của Tản Viên tìm đến, lũ Tống đã đánh hơi được và biến mất.
Họ Mai không đả động đến chuyện Đoàn Xuân Huy đấu với lũ người Tống, cốt để giữ thể diện cho vị phó tả và chính bản phái. Đoàn Xuân Huy lúc này một mực im lặng, không nói năng gì. Lương Thành Nghiệp biết họ Đoàn tính tình nóng nảy, bộc trực, đâu có lý nào chịu để yên cho hung thủ rời đi, bèn nói:
– Các ngài cứ để bọn chúng dễ dàng thoát đi như vậy sao? Mối thù của Khúc trưởng hộ…
Y chưa kịp dứt câu, Đoàn Xuân Huy đã lớn tiếng:
– Đi là đi thế nào. Mối thù của bác trưởng, nhất định phải báo thù! Huy này dù có phải hi sinh cái mạng cũng quyết giết sạch lũ chúng nó!” Gã lại đập mạnh tay xuống bàn. “Chỉ có điều…
Giọng vị phó tả bất ngờ trùng xuống.
Ngày hôm trước, tối muộn, trong cuộc họp kín giữa hội đồng tộc trưởng và hai phó hộ.
– Phó tả, ông muốn mang theo hai đội thủ thất và thủ bát?
– Không chỉ vậy, còn phải thêm cả đội lục nữa.
– Ông đã tìm ra tung tích của bọn chúng chưa?
– Chưa. Một điều chắc chắn là chúng không còn ở đất ta nữa.
– Vậy là người của Tản Viên sẽ phải ra ngoài địa phận?
– Đương nhiên. Ngay khi phát hiện nơi ẩn náu của chúng, ta sẽ đích thân đến, phải giết sạch lũ chúng nó để cúng tế hương hồn của bác Lâm.
– Có cần thiết phải mang theo nhiều người như vậy không? Việc huy động cả đội lục, đội thất và đội bát…
– Bọn chúng rất mạnh, các ông không hiểu đâu. Ta đã giao thủ rồi nên biết. Nếu không huy động nhiều như vậy, sẽ chẳng thể thắng nổi, thậm chí còn khiến tất cả phải bỏ mạng.
– Về việc này… trước nay… việc điều động các đội thủ ngoài núi Tản và địa phận mười tám thôn đều do người đứng đầu của Tản Viên quyết định. Chỉ là trong lúc này, Khúc trưởng hộ đã bị kẻ gian hãm hại.
– Ý các ông là sao? Chẳng phải mọi việc ở Tản Viên lúc này sẽ do ta và phó Huy đảm nhiệm? Chẳng lẽ các ông muốn ngăn cản ta đi báo thù?
Đoàn Xuân Huy đột nhiên la toáng lên, trước sự im lặng của mười sáu vị trưởng tộc. Họ Đoàn muốn huy động lực lượng của Tản Viên để truy giết lũ người Tống, nhưng vấp phải trở ngại.
– Việc này đã có quy định trong hương ước. Chúng ta không thể làm trái.
– Cái gì mà quy định không thể làm trái chứ. Lũ chó chết tiệt chúng nó vào tận đ���t Tản, l��p mưu hãm hại bác trưởng. Các ông không lo nghĩ đến việc báo thù rửa hận, chỉ biết ngồi đây soi xét hương ước? Các ông đối với bác Lâm không chút thương xót gì sao? Hay chỉ có thủ hộ là phải sống chết để bảo vệ các ông, bảo vệ xứ Đoài này? Các ông hãy nói ta nghe xem.
Hương ước lập Tản Viên hộ đã quy định rõ, việc điều động người trong hộ làm các nhiệm vụ ngoài địa phận phải do trưởng hộ quyết định, đặc biệt với số lượng quá bán phải thông qua hội đồng tộc trưởng. Đoàn Xuân Huy vì việc này mà sinh phẫn nộ, thẳng thừng quát mắng, lời lẽ thô lỗ không kiêng dè. Hội đồng tộc trưởng dù rất tức giận vẫn cố kìm nén, rồi đáp:
– Ông phó tả, về việc này cần phải rõ ràng. Tản Viên Hộ có chức trách bảo vệ phúc khí thần địa của núi Tản, bảo vệ mười tám thôn xứ Đoài, đây là điều được ghi đầu tiên trong hương ước lập hộ, không ai được có suy nghĩ khác. Còn về cái chết của bác trưởng Lâm. Người dân xứ Đoài, không ai là không thương tiếc. Hội đồng cũng đau đáu việc truy bắt hung thủ, bắt lũ người Tống kia phải đền tội.
Nhưng dù thế nào, an nguy của Tản Viên, của xứ Đoài vẫn cần được đặt lên hàng đầu. Không thể mạo hiểm điều động hết toàn bộ lực lượng cho một việc nguy hiểm bên ngoài địa phận của ta được.
– Dù điều đó có thể ngăn cản ta trả thù sao?” Đoàn Xuân Huy bất ngờ trùng giọng. “Được thôi. Các ông cứ việc giữ lấy đống hương ước đó, việc trả thù mình ta sẽ lo liệu.”
Họ Đoàn hậm hực, đùng đùng bỏ đi.
…
Quay trở lại với hiện tại.
– Người của Tản Viên chắc chắn sẽ bắt lũ Tống đó phải đền tội. Tuy nhiên, mọi hành động cần được cân nhắc thật kỹ lưỡng. Kẻ địch rất mạnh và quỷ quyệt.
Mai Đình nói về việc trả thù với vẻ do dự, thật không đúng với tâm lý hận thù đáng lẽ phải có. Sự do dự không đến từ sức mạnh của lũ người Tống. Lương Nhất Công cùng cha đều cảm thấy kỳ lạ. Đoàn Xuân Huy không chịu nổi ấm ức, liền cất tiếng lớn:
– Mẹ kiếp, mấy lão trưởng tộc! Có lý nào lại như vậy chứ?
Mai Đình vội giữ lại. Y không muốn người ngoài biết chuyện nội bộ của phái, bèn quay sang hai cha con để phân trần.
– Tản Viên có những quy định riêng. Chúng tôi không muốn gây ra náo động trong võ lâm.
Lương Thành Nghiệp tôn trọng câu trả lời của họ Mai, không gặng hỏi thêm, bèn nói:
– Hai vị phó hộ, Khúc trưởng hộ là người mà Nghiệp này rất mực kính trọng. Cái chết của ngài ấy thực sự khiến ta đau lòng. Vì vậy, trong việc truy bắt hung thủ, nếu Tản Viên gặp khó khăn cần được giúp đỡ, hãy thông báo, người Thanh Sơn Môn chắc chắn sẽ tới. Tản Viên và Thanh Sơn là trụ cột của Lĩnh Nam. Chúng ta phải giết sạch lũ người Tống đó, trả thù cho trưởng hộ và Dương gia, diệt trừ mối họa cho võ lâm.
Lời lẽ đầy khảng khái. Thành ý tương trợ của họ Lương đúng là điều mà Đoàn Xuân Huy và Mai Đình mong đợi. Hai phó hộ có lẽ còn vì danh tiếng của môn phái nên chưa tỏ thái độ rõ ràng.
Xin cảm ơn truyen.free đã mang đến tác phẩm này qua bản dịch được trau chuốt cẩn thận.