Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 64: Cuộc chiến trong đêm

Gió lạnh cuốn bụi lá bay mù trời. Tiếng tù và, tiếng trống liên hồi vang lên, náo động khắp đất Tản. Cả xứ Đoài đều kinh động.

Tản Lĩnh, ngay trong đêm.

- Xoẹt… rầm.

Một đạo kiếm kình thô bạo xé gió, phá tan tành đống bàn ghế trước quán nước của quán trọ. Một tiếng gầm hung dữ, vang động như sấm:

- Lũ chó Tống, ra đây!

Ông chủ quán trọ vội vã chạy đến, sụp lạy dưới chân y:

- Ông phó tả, có chuyện gì sao lại... Tôi xin ông... xin ông đừng phá quán.

Đoàn Xuân Huy không thèm đếm xỉa, lại quát lớn:

- Gọi lũ chó Tống ra đây!

Ông chủ quán không dám tuân lệnh, chỉ biết mếu máo khóc lóc, mặt mày méo xệch đáng thương. Từ bên trong, Mộ Bạch và tên sư béo bước ra:

- Kẻ nào mà đêm hôm đến sủa inh ỏi thế này?

Kẻ nào dám đến mắng chửi huyên náo giữa đêm khuya, ắt hẳn không phải hạng bình thường. Mộ Bạch nhìn ánh mắt hung dữ của đối phương, càng cảm nhận được sự thù địch. Song, vốn dĩ bản tính ngạo mạn, y cũng chẳng thèm để tâm:

- Hóa ra là một tên Giao Chỉ. Đồ man di ngu muội, muốn chết sao?

Đoàn Xuân Huy trừng mắt nhìn hai kẻ vừa bước ra, hệt như muốn ăn tươi nuốt sống. Bốn chữ “Nam man ngu muội” càng đổ thêm dầu vào ngọn lửa căm phẫn đang bùng cháy trong lòng y. Họ Đoàn siết chặt kiếm trong tay, nghiến răng rít lên:

- Trả mạng cho anh của ta.

Dứt lời, y tức thì lao đến, vung kiếm. Một đạo kiếm kình rạch đất xé gió lao tới, từ cách xa hơn một trượng đã chém thẳng đến, kèm theo tiếng nổ lớn kéo dài. Hai gã người Tống nhanh chóng nhận ra sự nguy hiểm, vội tách rời. Tên sư béo nhảy tránh sang phải hai bước, còn gã tiêu sĩ đã nhanh chân phi tót lên cây mít bên trái, cách chỗ đứng mươi thước.

- Rầm…

Gian quán nước trước quán trọ bị kiếm kình phá tan tành, đổ sập xuống. Đoàn Xuân Huy không màng đến tên sư béo đang ở ngay gần đó mà lập tức nhắm đến Mộ Bạch. Những lời nói xấc xược, thái độ trịch thượng của gã ngay cả ở kiếm hội đã khiến gã trở thành mục tiêu lấy mạng trước tiên. Liên tiếp những đường kiếm hung hiểm phóng ra. Mộ Bạch không đỡ nổi, chỉ còn cách gắng sức chuyền cành thật nhanh để né tránh. Những cành mít bị chặt đứt, ào ào rớt xuống như lá khô trút. Chỉ chớp mắt, thân cây đã trơ trọi.

Mộ Bạch không thể tiếp tục trốn tránh trên cao, buộc phải trở xuống. Nhưng bàn chân gã vừa chạm đất, luồng kiếm phong lạnh buốt đã ập đến sau gáy, tiếng gió rít lên ghê rợn.

Gã tiêu sĩ thoáng cảm nhận, dù hôm nay y có trốn đến tận cung trăng, kiếm của đối phương cũng sẽ tìm đến cho bằng được. Gã vốn cao ngạo, chẳng coi anh hùng của Lĩnh Nam ra gì, nay bỗng dưng bị một kẻ không rõ danh tính đòi giết, liên tục bức bách thì vô cùng tức tối. Gã liền lách người sang phải, đồng thời rút ra cây tiêu nhỏ dắt bên hông, hét lên:

- Mẹ kiếp, đồ man di ngu muội, đến đây!

Gã chưa dứt lời, kiếm của đối phương đã lại đâm tới. Mộ Bạch dùng tiêu như chủy thủ, căn bản dựa vào thân pháp nhanh nhẹn của bản thân để phòng bị, rồi thừa hư mà nhập, đánh vào những chỗ hiểm yếu của kẻ địch. Thủ pháp có phần quỷ quyệt, gian xảo, hệt như đám thích khách. Có điều, đối thủ của gã lại là phó hộ Tản Viên. Chỉ sau mấy chiêu, gã tiêu sĩ đã rơi vào thế yếu, không những không uy hiếp được đối thủ mà bản thân còn bị trúng kiếm. Những vết cắt dù không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cũng khiến quần áo rách tơi tả, máu thấm ra loang lổ.

Chứng kiến đồng đội gặp nguy, tên sư béo đang đứng ngoài liền nhảy vào tương trợ. Từ cách xa hơn một trượng, hắn vung quyền, phát kình đánh tới. Quyền kình hùng hậu xé gió mà đ��n. Đoàn Xuân Huy lập tức vung kiếm đánh trả. Hai khối kình lực gặp nhau, tiếng nổ ầm vang. Đạo quyền kình lập tức bị chém tan, ngược lại, kiếm kình chẳng mảy may tiêu tán. Tên sư béo kinh ngạc, vội đưa hai tay lên che chắn trước mặt, vận toàn lực khí hộ thân. Trong lúc đó, Đoàn Xuân Huy tiếp tục tràn tới, tấn công Mộ Bạch.

Họ Đoàn vì muốn trả thù cho cái chết của Khúc Vĩnh Lâm mà nửa đêm tìm đến quán trọ. Hận thù sôi sục, kiếm ý điên cuồng, chỉ trong mấy chiêu đã đàn áp hai gã người Tống. Đang lúc hừng hực khí thế thì từ xa truyền đến một thứ âm thanh quái đản, nghe thấp thoáng ẩn hiện. Đó là tiếng binh khí va chạm, cùng với bóng người thấp thoáng hiện ra. Chắc hẳn là cao thủ.

Đoàn Xuân Huy không màng phòng bị, lập tức vung kiếm chém sang. Bóng người kia lộn nhào vọt qua đầu. Đường kiếm chém vào hư không, cũng không gặp bất kỳ trở lực nào.

- Xoẹt.

Đoàn Xuân Huy bỗng thấy cánh tay đau nhói. Y đưa tay sờ lên thì thấy máu chảy, rõ ràng đã bị trúng chiêu. Y ngoảnh đầu nhìn lại, đứng bên Mộ Bạch lúc này là một lão già với thanh kiếm dài thượt và mềm oặt trong tay. Chính là tay đạo sĩ trong đám người Tống. Lão vẫn giữ thái độ cao ngạo, khinh khi.

Mộ Bạch có đồng minh tiếp ứng, lại thấy đối phương vừa bị trúng chiêu thì mừng rỡ, lập tức cao giọng thị uy:

- Đồ man di ngu muội, dám đến đây tính chuyện trả thù sao? Hôm nay ngươi muốn chết, bọn ta sẽ cho ngươi được toại nguyện.

Dù vậy, giọng điệu của Mộ Bạch vẫn còn chút ngập ngừng, xem ra gã vẫn chưa hết ấm ức vì vừa bị đàn áp. Đoàn Xuân Huy trừng mắt, nghiến răng:

- Chó Tống, còn bao nhiêu ra hết đây.

Rồi y liền vung kiếm lao đến tiếp tục tấn công, mặc nhiên chẳng coi kẻ địch ra gì. Lão đạo sĩ cũng tức thời nghênh chiến. Hai cao thủ kiếm pháp tuyệt đỉnh giao đấu, giữa màn đêm tối mà khí kình tỏa ra, tàn phá vạn vật xung quanh.

Lão đạo sĩ sử dụng thứ kiếm pháp âm nhu quỷ dị của mình để đối chọi với khí thế cường hãn của họ Đoàn. Mọi đường kiếm đánh đến đều bị thu vào trong vòng kiềm tỏa của liễu kiếm. Bên ngoài, Mộ Bạch cùng tên sư béo tự tin vào thực lực của đồng b��n, chỉ ung dung đứng nhìn.

Đoàn Xuân Huy đối với thứ kiếm quỷ dị của đối phương có chút bất ngờ, nhưng không vì thế mà dừng tay. Trong cơn căm hận tột độ, những chiêu thức hung bạo vẫn xuất ra. Y để liễu kiếm của đối phương trói buộc, là bởi tâm trí lúc này đang phân tán. Một đôi nam nữ đứng nơi quán nước vừa bị kéo sập. Đó là một gã nam tử với phong thái vương giả, mái tóc dài che khuất nửa khuôn mặt, theo sau là một cô gái trẻ. Chủ nhân của bọn người Tống đã xuất hiện, tỏa ra thứ bá khí của cường giả. Xung quanh gã, vạn vật dường như được cách ly khỏi cuộc chiến khốc liệt. Những kình phong, dư chấn khi chạm đến phạm vi ba thước quanh gã đều bị tiêu tán.

Họ Đoàn bị thu hút bởi thứ khí thế đó, chiến ý trong lòng càng phát tiết hung hãn gấp bội. Y tung người, xoay vòng trên không, kiếm trong tay tỏa ra như hoa nở. Tiếng kim khí lanh lảnh vang lên, tia lửa chớp liên hồi.

Liễu kiếm bị lực đạo từ trong phá ra, không còn giữ nổi vòng kiềm tỏa. Lão đạo sĩ thoáng chốc giật mình, vội vã nhảy ra sau, cẩn thận thoái lui ba bước, trầm mình thủ thế đợi kẻ địch tới.

Trái với suy nghĩ của tất cả, Đoàn Xuân Huy không thừa thế truy kích. Họ Đoàn đột nhiên ngưng lại, ánh mắt thù hận chuyển sang chủ nhân của bọn chúng. Một kiếm chém vào hư không, một đạo kình lực lại rạch đất xé gió lao tới, lần này còn mãnh liệt hơn trước. Đạo kiếm kình như con thú hung tợn chồm tới, như muốn xé xác con mồi.

Đối diện với khí thế hung hãn của đối thủ, gã vương giả điềm nhiên, tĩnh lặng, nửa khuôn mặt không để lộ sắc thái. Cánh tay phải giơ lên, bắt kiếm quyết. Một đường phất nhẹ nhàng, khoáng đạt như vẽ lên không trung. Một đạo kình lực phát ra, càng rời xa càng mở rộng.

“Ầm…”

Hai khối kình lực va vào nhau, tiếng nổ vang trời, kình phong tứ tán. Giữa màn cát bụi mịt mù, Đoàn Xuân Huy đột ngột hiện ra, vung kiếm. Thanh kiếm trong tay y dù trong đêm đen vẫn ánh lên sắc lạnh.

“VÚTTTTT”

Một đạo kiếm khí từ hai ngón tay gã vương giả phóng ra, xé gió. Đoàn Xuân Huy còn cách hơn ba bước, kiếm trong tay chưa kịp xuất kích đã phải vội vàng thu về.

“Keng”

Thanh kiếm bị đánh gãy làm đôi. Đoàn Xuân Huy hốt hoảng lộn ngược ra sau, xoáy gấp đôi trên không để né tránh. Đạo kiếm khí tiếp tục phóng đi, vụt qua trước mặt lão đạo sĩ trước khi đâm vào một thân cây. Tiếng nổ vang lên. Thân cây to bằng bắp chân bị đánh gãy, liền đổ rạp xuống.

Đạo kiếm khí có thể phá hủy mục tiêu từ khoảng cách hơn bốn trượng. Tất cả đều bị choáng ngợp. Mộ Bạch buột miệng thốt lên:

“Là thiên ma kiếm khí”

Đoàn Xuân Huy lúc này mặt mũi thất sắc. Y không cần phải hiểu lời nói bằng tiếng Tống của gã tiêu sĩ cũng đủ để kinh động. Trước mặt y là dáng hình trầm mặc, bất động giữa đêm tối. Gã vương giả đứng đó, không màng đánh tới.

Mộ Bạch sau một thoáng im lặng liền hô lên:

- Tên Giao Chỉ láo toét, dám mạo phạm đến chủ nhân. Mau giết chết hắn!

Dứt lời, gã lao đến, vung tiêu lên đánh. Gã bạo dạn như vậy là bởi kiếm trong tay đối phương đã gãy. Hơn thế, xung quanh gã còn có đồng đội. Lão đạo sĩ và tên sư béo cũng nhất loạt xông lên, cả ba cùng hợp lực vây đánh.

Đám người Tống v��n luôn khinh mạn, không coi anh hùng của Lĩnh Nam ra gì. Nếu là lúc trước, chúng chẳng đời nào chịu cảnh ỷ đông hiếp yếu, chấp nhận mất sĩ diện như vậy. Nhưng đối thủ hôm nay lại khác. Dù cuộc đấu vừa rồi tuy chưa phân thắng bại, nhưng cả ba đều cảm thấy bị áp chế vô cùng, hiểu rằng thực lực của đối thủ ch���ng thể xem thường.

Đoàn Xuân Huy lúc này lọt giữa vòng vây của ba tên người Tống, tả xung hữu đột. Tay phải y dùng kiếm gãy chống lại tiêu của Mộ Bạch, tay trái sử dụng Cử Thạch Công đấu thần lực với tên sư béo. Duy có liễu kiếm của lão đạo sĩ là y nhất thời chưa tìm ra cách ứng phó. Sau một hồi kịch chiến, trên người y bắt đầu trúng kiếm, quần áo bị chém rách tả tơi.

Đoàn Xuân Huy hận thù sôi sục, chẳng vì bị vây khốn mà tính chuyện bỏ chạy, càng đánh càng hăng máu. Ở phía bên kia, lão đạo sĩ cũng tự cho mình là thanh cao, không ỷ thế đông mà muốn chiếm thượng phong, những chiêu kiếm tung ra có phần cầm chừng, không phải những sát chiêu đoạt mạng. Dẫu vậy, tình thế cũng chẳng khá hơn là bao cho họ Đoàn.

Đúng lúc này, từ xa, hơn ba mươi người cưỡi ngựa dồn dập phi tới, đuốc lửa sáng rực. Người của Tản Viên đã đến, đi đầu là phó hộ Mai Đình.

Vừa đến nơi, tất cả lập tức dàn thành hai hàng, đao gươm giương cao. Trên khuôn mặt ai cũng bừng bừng sát khí, ánh lên thù hận. Mai Đình lao ngay vào cuộc chiến, sau vài kiếm thì dồn lực phát kình, ép lui đám người Tống, lập tức hô lớn:

- Dừng lại.

Y đứng dang rộng hai tay, kiếm giơ chắn ngang, nhất thời ngăn Đoàn Xuân Huy lại. Họ Đoàn đang trong cơn hăng máu, đột nhiên bị cản lại thì ngỡ ngàng, hùng hổ quát lên:

- Dừng lại là sao? Ta phải giết hết bọn chúng chứ!

Mai Đình nghiến răng:

- Lão Tả, nghe ta nói đã.

Đoàn Xuân Huy hùng hổ:

- Sao vậy? Bọn chó này đã giết chết Bác Trưởng, ta phải báo thù! Nếu ông không muốn, mau tránh sang một bên!

Mai Đình quay sang, nhìn thẳng vào đôi mắt đang long sòng sọc như thú dữ của vị tả phó hộ, nghiêm giọng:

- Lão Tả, hãy dừng lại. Kiếm trong tay ngài cũng đã gãy rồi.

Câu nói như tiếng chuông cảnh tỉnh. Đoàn Xuân Huy cúi xuống nhìn thanh kiếm gãy, cánh tay bất giác rung lên bần bật. Đúng là y đã bại trước gã vương giả kia. Nếu cố chấp tiếp tục lao lên, e rằng toàn bộ người của Tản Viên ở đây cũng khó lòng thắng được.

Về phần đám người Tống, ba gã cao thủ đang giao chiến đột nhiên bị ngưng lại. Lão đạo sĩ và tên sư béo tỏ ra ngơ ngác. Hai gã không hiểu lời đối phương nói, chỉ thấy kẻ địch có tiếp viện thì cũng lui lại đề phòng, cùng lúc ngước sang nhìn phản ứng của Mộ Bạch. Rõ ràng Đoàn Xuân Huy đã khiến thái độ của đám người Tống có phần thận trọng hơn. Gã Mộ Bạch lên tiếng:

- Mấy tên Giao Chỉ này, luyên thuyên đủ chưa? Sao nào, các ngươi muốn báo thù cho ai đây?

Dù vừa bị áp chế đến khổ sở, lời nói của gã vẫn tỏ ra vô cùng trịch thượng. Đoàn Xuân Huy nghe đến hai chữ “Giao Chỉ” đầy ý miệt thị thì nổi trận lôi đình:

- Con chó Tống này, để ta giết nó!

Y định xông lên, Mai Đình liền cản lại. Vị phó hộ ném ánh nhìn chất chứa căm phẫn về phía gã tiêu sĩ, nghiến răng.

- Là ai thì các ngươi tự biết đi!

Mộ Bạch nhoẻn miệng cười nhạt:

- Đồ Giao Chỉ ngu muội. Kẻ nào muốn chết thì cứ tìm đến, bọn ta đây có cần biết danh tính chúng sao?

Thái độ của hắn tỏ ra gian xảo, khó đoán. Mai Đình trân trân nhìn một hồi, rồi cố kiềm chế, ghìm giọng nói:

- Chó Tống hèn hạ. Chuyện hôm nay tạm thời dừng tại đây.

Rồi y ra dấu cho người của Tản Viên lên ngựa. Gã Mộ Bạch liền quát lớn:

- Các ngươi tưởng muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao?

Mai Đình lập tức quăng về phía hắn một ánh nhìn đầy thịnh nộ, lạnh giọng:

- Giết người, cướp kiếm. Tản Viên nhất định không tha cho các ngươi!

Lời tuyên bố đanh thép khiến gã Mộ Bạch bỗng chốc thinh lặng. Mai Đình lại hô lớn:

- Đi.

Đám ngựa hí vang một tràng. Người của Tản Viên nhanh chóng lao đi, trong đêm tối, dù đã cách xa hơn dặm vẫn thấy ánh đuốc sáng rực thành một vệt dài.

Nội dung biên tập này là tài sản độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free