Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 57: Quỷ diện

Một tiếng cười quái dị, rợn người cất lên. Một bóng áo đen vụt qua cửa, lướt đi trên không trung, vạt áo bay phần phật trước khi đáp xuống giữa võ đường. Người này tóc dài rũ rượi che gần hết khuôn mặt, quần áo rách rưới tỏa ra thứ mùi hôi hám, điệu bộ u linh quỷ quái. Trong màn đêm nhập nhoạng, thật khó phân biệt hắn là người hay ma. Sự xuất hiện bất ngờ của vị khách bí ẩn khiến toàn bộ người Phong Châu cảnh giác, tay đao tay kiếm sẵn sàng đề phòng. Một giọng nói the thé lại cất lên:

– Nghe nói Phong Châu Vận đang tìm thủ lĩnh mới? Để ta đảm nhiệm cho.

Rõ ràng kẻ vừa đến không hề thân thiện. Dương Định cau mày, quan sát thật kỹ:

– Quỷ Diện, là ngươi!

Người của Phong Châu Vận nghe đến cái tên Quỷ Diện thì không khỏi kinh ngạc tột độ. Tăng Nhất Tuất lớn giọng quát lên:

– Quỷ Diện, tên phản loạn nhà ngươi, chẳng phải đã bị trục xuất từ lâu rồi sao?

Lại Đức Hưng từ bên cánh phải bước lên, buông lời mắng chửi với giọng điệu gay gắt, chẳng kém gì lúc ông ta dùng với Tăng Nhất Tuất:

– Quỷ Diện! Đồ thối tha! Chính ngươi đã hại chết biết bao nhiêu anh em Thủy Vận của ta. Năm xưa Dương thủ lĩnh đã nhân từ tha chết cho ngươi, nay còn dám vác mặt mò về đây sao?

Trương Đán, Phạm La, Lã Vọng cũng lên tiếng phụ họa. Đáp lại, Quỷ Diện đứng lừng lững giữa võ đường, khẽ cúi đầu, đôi mắt đục ngầu liếc ngược, quét một lượt khắp mọi người. Từ miệng hắn phát ra tiếng cười âm u, ma quái.

Ẩn mình trên cao, chứng kiến sự quỷ dị của kẻ vừa xuất hiện, Lương Nhất Công chợt có dự cảm không lành:

"Nội bộ Phong Châu Vận đã đủ phức tạp rồi, nay lại xuất hiện thêm một kẻ nửa người nửa quỷ thế này. Xem ra, việc lập thủ lĩnh cho Phong Châu Vận e rằng khó mà thành công?"

Phía dưới, Tăng Nhất Tuất hung dữ quát lên:

– Đồ phản loạn, ngươi dám về đây tranh giành chức thủ lĩnh sao? Để ta hôm nay lấy cái mạng chó của ngươi!

Gã vung quyền, định lao lên. Ngay lúc đó, Dương Định từ phía sau nắm lấy bả vai hắn, kéo lại:

– Tăng Nhất Tuất, bình tĩnh.

Tăng Nhất Tuất thấy bị giữ lại thì ngoái đầu lại hỏi:

– Sao vậy, quản sự, ông không muốn ta lấy mạng chó của hắn sao?

Dương Định thận trọng nhìn tên Quỷ Diện trước mặt rồi đáp:

– Hắn bao năm trốn chui trốn lủi, nay đột nhiên xuất hiện thì chắc chắn không đơn giản. Cẩn trọng vẫn hơn.

Tăng Nhất Tuất "hừ" một tiếng, nhìn kẻ địch trước mặt với ánh mắt khinh thường rồi nhếch mép nói:

– Hắn trở về là bởi nghe tin Dương thủ lĩnh đã chết. Hắn nghĩ Phong Châu chúng ta không còn Dương thủ lĩnh thì sẽ chẳng ai l��m gì được hắn. Quản sự, để ta lấy cái mạng chó này cho ông xem!

Rồi gạt phăng bàn tay đang nắm trên vai mình, hắn hét lớn. Tăng Nhất Tuất hùng hổ xông tới, quyền kình như vũ bão. Gã vốn đang muốn tự lập làm thủ lĩnh, đúng lúc có kẻ địch xuất hiện, đây chính là cơ hội tốt để lập uy với người trong bang hội, vì vậy đã dốc hết sức lực. Trái lại, Quỷ Diện chẳng màng đối chiêu, chỉ dùng bộ pháp để né tránh. Thứ bộ pháp quỷ dị ấy, thoắt ẩn thoắt hiện, lập lờ như hồn ma bóng quế, lại còn lộ vẻ thong dong bỡn cợt. Dường như hắn đang cố ý trêu đùa đối thủ, tiếng cười quái đản văng vẳng khắp võ đường. Tăng Nhất Tuất nghe điệu cười ấy thì càng kích động, quyền kình bạo phát. Nhưng bấy nhiêu quyền kình chỉ như gió thổi nhà trống, chẳng mảy may phát huy được uy lực. Đám người Phong Châu, ban đầu còn hô hào huyên náo, giờ bị thứ bộ pháp quỷ dị làm cho im bặt. Ngay cả một kẻ võ nghệ cao cường như Lương Nhất Công cũng phải đôi phần kiêng nể:

"Bộ pháp này biến ảo khôn lường, ta chưa từng thấy qua. Gã họ Tăng xem ra đã quá nôn nóng, quyền kình càng nặng thì càng khó lòng đánh trúng."

Dưới võ đường, Quỷ Diện vừa né quyền vừa cất giọng the thé châm chọc:

– Hề hề. Võ nghệ chỉ có thế mà đòi làm thủ lĩnh ư? Thật hoang đường!

Tăng Nhất Tuất, sau mấy chục quyền không trúng, vốn đã tức tối, nay nghe lời khích bác ấy thì càng sôi máu, hung tính nổi lên. Gã liền nhảy vọt sang bên cạnh, giật lấy cây đao trong tay Phạm La, trợn trừng mắt mà quát lên:

– Ngươi chỉ lo nhảy nhót giữ thân! Để ông đây gặt cái đầu của ngươi!

Gã sấn tới, vung đao bổ xuống. Một nhát đao hung hãn, dưới ánh sáng của đuốc lửa lóe lên như ánh chớp, vụt cái đã cách đỉnh đầu đối phương ba tấc. Người của Phong Châu Vận bị ánh đao làm cho kinh hãi, vẻ khiếp đảm hiện rõ trên khuôn mặt họ. Tất cả đều chuẩn bị tâm lý cho một cảnh tượng đoạt mạng hãi hùng sắp diễn ra.

Đối diện với sát chiêu ấy, tên Quỷ Diện không hề run sợ. Hắn khẽ đánh hông, lách người né tránh. Lưỡi đao bổ trượt, lướt qua lưng chừng ngực. Ngay lúc đó, một bàn tay trắng dã thò ra từ trong tay áo, nhanh như cắt chụp lấy sống đao. Cái chụp nhẹ nhàng, uyển chuyển mà lanh lẹ, tựa như thiếu nữ nhón những ngón tay ngọc mà bắt lấy cánh hoa rơi. Sự ảo diệu của thủ pháp ấy khiến tất cả đều bất ngờ. Tăng Nhất Tuất, sau thoáng kinh động, liền thu đao, toan tính sẽ xoay chuyển chiêu thức chém ngược lên. Nhưng sự biến chuyển kỳ lạ lại khiến y một lần nữa phải kinh động. Sống đao bị giữ chặt, dù chỉ bằng bốn đầu ngón tay thuôn dài, trắng nhợt, vậy mà như bị kẹp chặt bởi gọng sắt đá, chẳng thể nào rút ra được.

Tên Quỷ Diện chiếu ánh nhìn lạnh lẽo ẩn tàng sát khí. Từ ống tay áo còn lại, một bàn tay trắng dã khác lại phóng ra. Năm ngón tay thuôn nhọn như vuốt chim ưng. "Xoẹt" một tiếng. Bàn tay của Quỷ Diện đã ngập sâu vào lồng ngực Tăng Nhất Tuất. Cả võ đường trợn mắt, há hốc mồm, mặt cắt không còn giọt máu. Tăng Nhất Tuất toàn thân khựng lại, co giật mạnh như bị đánh trúng yếu huyệt. Sau một hồi, gã đứng im không còn động tĩnh.

Tất cả đều nín lặng. Tên Quỷ Diện từ từ rút tay ra. Cả người Tăng Nhất Tuất cứ vậy đổ xuống như cây chuối, máu từ lồng ngực ộc ra như suối, nhanh chóng tạo thành một vũng đỏ tươi trên nền gạch. Từ xa trông đến, Lương Nhất Công vẫn có thể thấy rõ trên tay Quỷ Diện là một quả tim đỏ hỏn còn đang thoi thóp đập. Đó chính là quả tim của Tăng Nhất Tuất, vừa bị một trảo của Quỷ Diện móc ra. Dù đã lăn lộn trên chốn giang hồ lâu năm, Lương Nhất Công vẫn bị thứ thủ pháp đoạt mạng tàn khốc ấy làm cho ớn lạnh sống lưng.

Dưới võ đường, sự kinh hãi tột độ khiến toàn bộ người của Phong Châu Vận không thốt nên lời. Quỷ Diện siết chặt trái tim còn ứa máu đỏ trong tay, dương đôi mắt đục ngầu nhìn những khuôn mặt run rẩy. Hắn quét một vòng rồi dừng lại ở Dương Định. Dương Định lúc này vầng trán lấm tấm mồ hôi, dù bàng hoàng vẫn cố gắng trấn tĩnh, ghìm giọng nói:

– Quỷ Diện... từ đâu... ngươi có được thứ võ công đáng sợ này?

Quỷ Diện nhoẻn miệng cười đáp:

– Người chết. Thứ này đến từ người chết. Nếu muốn biết, ông có thể xuống dưới đó mà hỏi chúng.

Hắn từ từ bước lại gần, thì thào:

– Thế nào, Phong Châu Vận, giờ các ngươi tính sao đây?

Dương Định chợt nhớ lại lời hắn nói khi vừa xuất hiện:

– Ngươi muốn làm thủ lĩnh của Phong Châu Vận?

Lão liếc nhìn những người của Phong Châu Vận đang đứng bên dưới. Tất cả đều đang chìm đắm trong nỗi sợ hãi tột độ. Tên Quỷ Diện đáp lại:

– Có được không?

Dương Định bình tĩnh đối diện, nhìn thẳng vào mắt hắn. Lão cố đoán định tâm tư đối phương, nhưng trong đôi mắt đục ngầu, nhờ nhợ như ma quỷ ấy, lão chẳng thấy gì ngoài sự khát máu.

– Ngươi thật sự muốn làm thủ lĩnh sao?

Dương Định hỏi lại. Lão khẽ nhấc chân, lùi lại một bước. Tên Quỷ Diện chăm chăm nhìn lão. Hắn bỗng trở nên trầm lắng một cách khác lạ.

– Làm thủ lĩnh của các ngươi? Muốn ư? Thật sự muốn ư? Ta muốn... ta muốn.... Hắn rú lên một cách man dại: "Ta muốn... giết hết sạch các ngươi! Ha ha ha!"

Câu nói cùng điệu cười ấy khiến tất cả phải rùng mình ghê sợ.

– Các ngươi đã chối bỏ ta, ta phải giết chết các ngươi, ta phải tiêu diệt Phong Châu Vận!

Bản dịch được biên tập bởi truyen.free, hân hạnh mang đến quý độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free