Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 56: Tân thủ lĩnh

Vừa dứt lời, đã có kẻ lên tiếng. Bất ngờ hơn, kẻ đó lại chính là Tăng Nhất Tuất:

– Dương quản sự, không ổn, không ổn!

Gã xua tay lia lịa phản đối. Dương Định liền hỏi:

– Có gì không ổn?

Tăng Nhất Tuất đáp:

– Ở đây có sáu đội, theo như ông nói phải cần quá nửa sự đồng thuận, tức là từ bốn trở lên. Thế nếu không đủ số đó thì sao?

Dương Định đáp lại:

– Đương nhiên sẽ không thể làm tân thủ lĩnh.

Tăng Nhất Tuất lại hỏi:

– Vậy nếu không chọn được ai có đủ bốn phiếu đồng thuận thì sao?

Dương Định đáp:

– Không chọn được ai thì việc lập tân thủ lĩnh đương nhiên phải tạm gác lại. Chúng ta sẽ đợi đến khi tìm được người thật sự xứng đáng làm thủ lĩnh.

Gã họ Tăng đứng bật dậy, lớn tiếng dõng dạc tuyên bố:

– Không được, việc lập thủ lĩnh nhất định phải xong trong đêm nay. Nếu Dương quản sự không nghĩ ra được cách vẹn toàn, vậy hãy để người khác nghĩ thay. – rồi chỉ tay sang bên trái – Lã Vọng, ông có cao kiến gì về chuyện này không, mau nói ra xem nào.

Đội trưởng Xa Vận, Lã Vọng, với cái đầu hói và giọng nói ồm ồm, cất lời:

– Vọng này thấy việc lập tân thủ lĩnh là chuyện cấp bách, cứ nhùng nhằng tranh luận hay thỏa hiệp sẽ chẳng đi đến đâu. Chúng ta làm ăn trên giang hồ, lấy võ làm nghiệp. Ai muốn làm thủ lĩnh cũng được, trước mặt tất cả anh em ở đây, cứ dùng võ công phân định thắng thua, đường đường chính chính tranh đấu. Kẻ nào chiến thắng sau cùng sẽ làm thủ lĩnh, kẻ thua cũng phải tâm phục khẩu phục. Tiến cử, bầu chọn chỉ dành cho đám nhà nho trói gà không chặt mà thôi.

Những lời này hiển nhiên đã được chuẩn bị từ trước. Trong số những đội trưởng hiện còn, Tăng Nhất Tuất là kẻ có võ nghệ cao hơn cả, đương nhiên muốn dùng võ nghệ để phân định ngôi vị thủ lĩnh. Dương Định vội tìm cách chống chế:

– Cách này… Phong Châu Vận vừa mới chịu mất mát lớn, nếu giờ mọi người vì chức vị thủ lĩnh mà quyết dùng võ công phân định, e rằng sẽ lại có đổ máu, thật không nên vào lúc này.

Tăng Nhất Tuất quát lên:

– Không được. Nếu quản sự sợ đổ máu thì hãy lui sang một bên, đừng can thiệp.

Lời nói trịch thượng, hỗn xược. Phong Châu Vận là bang hội chuyên về hộ tống, áp tải người và hàng hóa, có cơ cấu tổ chức phân chia thành các tổ đội. Đứng đầu các tổ đội là đội trưởng, đứng đầu bang hội là thủ lĩnh. Dưới thủ lĩnh, ngoài tả hữu hộ vệ, còn có quản sự, là người điều phối, quán xuyến nội sự trong bang. Dương Định làm quản sự tại Phong Châu Vận đã hơn mười năm, thường ngày chỉ âm thầm đứng sau giải quyết công việc. Dù không mấy khi ra mặt, lão vẫn luôn được người trong bang hội, đặc biệt là các đội trưởng, kính nể. Tất cả đều coi lời lão nói là ý chỉ của thủ lĩnh, không dám trái lệnh. Vậy mà ngay lúc này, Tăng Nhất Tuất đứng trước tất cả buông lời trịch thượng, đủ cho thấy ý đồ phế cũ lập mới. Gã liếc nhìn Trương Đán, Lại Đức Hưng, Hoàng Tráng:

– Trong số các vị ở đây, có ai muốn nhận trọng trách thống lĩnh Phong Châu Vận không?

Ba người này lúc đầu còn lớn tiếng mắng nhiếc, nhưng kể từ khi hay tin hai người Lục Trượng đã chết thì trở nên im ắng. Hoàng Tráng trẻ nhất trong cả ba, cũng là kẻ nóng nảy bồng bột, sau một hồi nín nhịn không chịu được bèn đứng bật dậy, tỏ thái độ chống đối. Sự bạo gan của y khiến Dương Định và những người khác không khỏi lo sợ, trong khi Tăng Nhất Tuất khoái trá thốt lên:

– Hoàng Tráng, cuối cùng cũng có người dám đứng lên. Tốt. Can đảm lắm.

Hoàng Tráng trừng mắt nhìn, cứng cỏi đáp:

– Ta không có ý tranh giành chức vị thủ lĩnh, cũng tự thấy bản thân chẳng có tài đức để đảm nhiệm. Nhưng ta cũng phản đối bất kỳ kẻ nào có ý muốn chiếm đoạt chức vị thủ lĩnh trong đêm nay.

Tăng Nhất Tuất chậm rãi tiến tới:

– Vì sao vậy?

Hoàng Tráng:

– Cái chết của hai đội Thiên Lý và Quỷ Cầu còn chưa xác minh làm rõ, mối thù của Dương thủ lĩnh còn chưa trả, ta sẽ không đồng ý bất kỳ ai lên làm thủ lĩnh.

Tăng Nhất Tuất:

– Ngay cả khi tất cả mọi người ở đây đều đồng ý à?

Hoàng Tráng:

– Đúng vậy. Hôm nay, bất luận là ai cũng không thể có được sự đồng thuận của ta và Tam Thôn đội.

Tăng Nhất Tuất:

– Tam Thôn đội, ý ngươi là sao?

Hoàng Tráng:

– Ta đã nói rồi, thù của Dương thủ lĩnh chưa trả, Tam Thôn đội sẽ không chấp nhận bất kỳ ai. Nếu cứ cưỡng ép, người của Tam Thôn đội sẽ chỉ còn cách rời khỏi Phong Châu Vận.

Tăng Nhất Tuất bỗng nhắm mắt, nghiến răng. Gã hít một hơi thật sâu, rồi gằn giọng nói:

– Hoàng Tráng, ngươi có biết làm như vậy là gây rối loạn lòng người, là chống lại lợi ích của Phong Châu Vận không?

Hoàng Tráng kiên quyết:

– Tam Thôn đội không chống lại Phong Châu Vận. Tam Thôn đội chỉ kiên quyết phản đối những kẻ đang có dã tâm chiếm đoạt Phong Châu Vận.

Lời vừa dứt, Hoàng Tráng đã cảm thấy một luồng kình lực hung bạo đánh tới ngực, ngay lập tức, cả người bị đánh ngược ra sau, ngã khuỵu xuống, miệng ộc ra một ngụm máu. Khi Hoàng Tráng còn chưa dứt lời, gã đã tung một quyền đánh thẳng tới ngực. Cự ly quá gần, Hoàng Tráng không kịp phản ứng, cả võ đường cũng chỉ biết trợn mắt nhìn.

Tăng Nhất Tuất chưa chịu dừng lại, nắm quyền vung tay lao tới. Hoàng Tráng còn đang loạng choạng đứng dậy, đã thấy quyền kình ập đến ngay trước mặt, cách không đầy hai thước. Dù bị đả thương bất ngờ, họ Hoàng vẫn chẳng chút e sợ, ngược lại máu nóng còn nổi lên, liền vung quyền đón đánh:

– Chó lợn, đến đây!

Đúng lúc này, một bóng người vụt chen ngang. Đó chính là Dương Định, lão trừng mắt nhìn Tăng Nhất Tuất. Sự xuất hiện của lão khiến cả hai đều bất ngờ, quyền kình nhất thời ngưng lại.

Phía sau, đội Tam Thôn thấy đội trưởng mình bị đánh lén thì không khỏi kích động, lập tức rút đao kiếm sau ghế xông đến cứu trợ. Đối diện, lực lượng của Tăng Nhất Tuất cũng xông ra cản đường. Hai bên nhanh chóng dàn trận đối đầu, đao kiếm trùng trùng chĩa về nhau, những tiếng "leng keng" lã chã vang lên. Dương ��ịnh thấy tình thế nguy cấp, có thể dẫn đến đổ máu thảm khốc, vội vã hô lên:

– Tất cả dừng tay!

Tiếng hô dồn hết thảy nội lực, vang như sấm. Đám thuộc hạ đang hăng máu bị âm kình trấn áp, phải dùng hai tay bịt lấy lỗ tai, đao kiếm buông rơi loảng xoảng trên sàn. Việc Dương Định hiển lộ thực lực cũng khiến đám đội trưởng kinh ngạc, trợn mắt nhìn nhau. Có lẽ bấy lâu nay, tất cả chỉ quen với hình ảnh một lão quản sự thâm trầm, lặng lẽ.

Chứng kiến lão họ Dương dùng nội lực trấn áp cuộc binh loạn, Lương Nhất Công có chút bất ngờ, thầm nghĩ:

“Nội lực không hề tệ, võ công của lão xem ra cũng chẳng tầm thường.”

Rồi thầm thẹn thùng:

“Người này không những tâm tư kín đáo, hành sự cẩn mật. Ta đã tiếp xúc mấy lần mà vẫn không thể nhận ra chân tướng, thật đáng hổ thẹn.”

Dương Định lúc này nét mặt biểu lộ sự nghiêm nghị, cất tiếng nói:

– Tăng Nhất Tuất, ngươi dám ra tay với cả anh em trong bang hội sao?

Tăng Nhất Tuất chẳng màng đến lời lão, bình thản ngoái nhìn ra sau, buông lời:

– Hóa ra các ngươi đều đã chuẩn bị binh khí.

Rồi trợn mắt, nói với Dương Định:

– Ta đã nói rồi, Phong Châu Vận phải có thủ lĩnh. Kẻ nào chống lại, ta quyết không tha. Hoàng Tráng nếu không phục có thể rời khỏi đây, nhưng trước khi đi phải để lại một thứ: hoặc là mạng, hoặc là Tam Thôn đội.

Lời đe dọa ấy khiến tất cả phải e dè. Trương Đán, Lại Đức Hưng còn định hùng hổ mắng chửi, nay cũng im bặt. Dương Định nhìn vào ánh mắt cuồng hung của gã, biết gã không nói chơi. Lão ngoái đầu ra sau, nói với Hoàng Tráng:

– Nơi này không phải chỗ để đổ máu. Hoàng Tráng, chú phải nghĩ cho Phong Châu Vận và Tam Thôn đội, hãy về chỗ của mình.

Hoàng Tráng đang trong cơn giận dữ cay cú, chỉ muốn lao lên ăn thua đủ. Nhưng trước ánh mắt thâm trầm và lời nói của quản sự, lại trông thấy cảnh anh em Tam Thôn đội sắp lao vào cuộc đổ máu, y đành nín nhịn nghe theo. Dương Định quay lại, đối mặt với Tăng Nhất Tuất, cất lời:

– Tăng Nhất Tuất, nếu ngươi muốn làm thủ lĩnh, trước hết cần phải học cách thu phục nhân tâm. Hãy đem sức lực ra bảo vệ cho Phong Châu Vận.

Những lời nói vừa như dạy bảo, vừa như trách mắng, lại ngầm thể hiện việc chấp nhận thủ lĩnh mới. Tăng Nhất Tuất không suy nghĩ quá nhiều, lạnh lùng đáp lời:

– Phong Châu Vận hay chức vị thủ lĩnh của nhà họ Dương, ông hãy lựa chọn.

Rồi quay lại, đứng trước đôi bên, dõng dạc tuyên bố:

– Hôm nay Tăng Nhất Tuất này muốn lập mình làm thủ lĩnh, còn ai không phục, cứ bước ra đây!

Tất cả im lặng. Trương Đán, Lại Đức Hưng đánh mắt nhìn nhau. Dù cả hai đều không phục, nhưng không ai chịu lên tiếng phản đối trước.

Tăng Nhất Tuất quét ánh mắt hung bạo rà soát một lượt, rồi lại hét lớn:

– Ta nhắc lại, còn ai không phục, hãy bước ra.

Cả võ đường vẫn nhất mực im lặng. Đúng lúc này, một tiếng đáp the thé từ phía ngoài vọng vào:

– Có ta không phục!

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free