(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 58: Trận chiến Phong Châu
Chưa dứt lời, Quỷ Diện đã vung tay. Năm ngón tay trắng nhợt như vuốt sắt cùng với luồng kình phong lạnh buốt chụp thẳng vào ngực trái của Dương Định. Dương Định luôn đề phòng, tức thì lùi lại né tránh rồi nhảy vọt lên không, mượn vai hắn làm điểm tựa mà lùi lại phía sau. Trương Đán, Lại Đức Hưng và Hoàng Tráng vừa thấy quản sự thoát hiểm thì vội vàng lao đến tiếp ứng. Phạm La, Lã Vọng lúc trước hùa theo Tăng Nhất Tuất nhưng không hề có ý phản nghịch, nay gã họ Tăng đã chết, kẻ thù đang ở trước mặt, hai gã tự biết phải cùng nhau chống lại kẻ địch. Đám thuộc hạ các đội thấy đội trưởng đã ra tay thì cũng ào ào kéo nhau ra. Đến khi Quỷ Diện quay lại đã thấy người của Phong Châu Vận dàn kín phía trước, đao kiếm tua tủa chĩa thẳng vào hắn. Dương Định cứng giọng:
- Quỷ Diện, Tăng Nhất Tuất vì chủ quan khinh địch nên mới dễ dàng mất mạng dưới tay ngươi. Đừng tưởng như vậy là có thể tự tung tự tác.
Quỷ Diện nhếch mép:
- Vậy sao?
Hắn vẫn giữ nguyên vẻ cúi đầu, mái tóc dài rối bù che khuất đôi mắt quỷ dị, tiếng cười nhẩn nha không thoát ra khỏi khóe miệng. Dương Định lại nói:
- Dù võ nghệ ngươi có cao cường đến mấy, cũng chẳng thể địch nổi bọn ta. Sao không chịu buông vũ khí đầu hàng?
Lời nói đó không chỉ nhằm đe dọa địch thủ hay khích lệ tinh thần đồng đội, mà còn thực sự chứa đựng sự tự tin mãnh liệt. Sau lưng lão là gần sáu mươi bang chúng của Phong Châu Vận với đầy đủ binh khí, dù cho Quỷ Diện có học được công phu tà thuật gì đi nữa, Dương Định vẫn tin rằng hắn không thể địch lại. Lại Đức Hưng, với mối oán thù sâu nặng, hô lớn:
- Hôm nay, nhất định phải giết chết tên nửa người nửa quỷ này!
Người Phong Châu lúc này máu nóng sục sôi, tiếng hô hào thóa mạ đòi giết vang vọng. Đối diện với khí thế bức người, Quỷ Diện chỉ nhẩn nha cười rồi bất ngờ lao đến. Hắn chẳng chút ngần ngại, vọt qua đầu Dương Định, quăng mình lên không trung, hai trảo xòe ra như đại bàng tung cánh, rồi từ trên cao bổ nhào xuống. Người Phong Châu thấy kẻ địch cả gan xông vào giữa thì nhanh chóng kết thành vòng vây. Từng lớp từng lớp xông tới, đao kiếm trùng trùng, khí thế hừng hực đòi mạng. Đáp lại, Quỷ Diện dùng thân pháp quỷ dị như hồn ma bóng quế, luồn lách giữa những ánh sáng lấp loáng, hai trảo trắng nhợt quét vù vù, liên tục thi triển trảo pháp tàn độc. Thỉnh thoảng, tiếng cười quái đản đầy ghê rợn lại vang lên. Bảy tám người của Phong Châu bị hắn đánh trúng, lập tức đổ gục xuống sàn. Tuy tình thế không thê thảm đến mức bị moi tim đoạt mạng như Tăng Nhất Tuất, nhưng vết thương lĩnh phải cũng vô cùng khủng khiếp. Người bị tróc da xé thịt, người bị bẻ gân phá khớp. Chứng kiến Quỷ Diện một mình tung hoành, Lương Nhất Công thầm nghĩ:
"Tên này không chỉ ra tay tàn độc, mà trảo pháp còn vô cùng lợi hại. Hôm nay hắn đòi tiêu diệt Phong Châu Vận, e rằng không phải chỉ là lời nói suông. Người Phong Châu thực lực cũng không hề nhỏ. Nếu hai bên nhất quyết tiêu diệt nhau, e rằng sẽ đồng quy vu tận."
Chàng phân vân không biết có nên ra tay tương trợ người của Phong Châu Vận hay không, bởi dù sao đây cũng là chuyện nội bộ của họ. Dưới võ đường, cuộc chiến bước vào hồi kịch liệt. Người của Phong Châu Vận phần bị hạ gục, phần bị bức dạt ra, chỉ còn Dương Định và mấy đội trưởng trụ lại. Sáu người dốc hết thực lực, hợp sức vây đánh, ai nấy sắc mặt dữ dằn hung tợn, quyết không cho kẻ địch thoát thân. Phía bên kia, Quỷ Diện cũng chẳng thể ung dung được nữa, bộ pháp, hành chiêu đều khẩn trương gấp gáp, tiếng cười im bặt. Hai bên giao tranh, chưởng kình ầm ầm như thác đổ, đao phong rít lên như gió lốc, bóng trảo chập chờn như chớp loang. Dù là võ công của chính đạo hay tà ma lúc này cũng đều ngút ngàn sát ý. Vòng chiến lan rộng, choán hết khoảng trung tâm võ đường. Những bàn ghế, tủ kệ vừa mới được dựng lên, nay lại bị phá nát, mảnh vỡ bắn vung khắp sàn.
Từ trên cao, Dương Định đánh xuống, một chưởng ép thẳng xuống đỉnh đầu đối phương. Quỷ Diện vừa vung hữu trảo lên chặn lại thì bên hông, Trương Đán đã âm thầm phát đao chém tới. Cùng lúc, Phạm La, Lã Vọng cũng nhắm vào hai chân. Trong tình thế cấp bách, Quỷ Diện phóng tả trảo chụp lấy cổ tay Trương Đán, chặn đứng thế đao hung hiểm, đồng thời tung người xoay vòng trên không, giữ cho đôi chân không bị hai đao chặt mất. Hắn cuộn người, phát kình đạp cước để thoái lui. Nhưng khi vừa thoái lui, từ phía sau, Lại Đức Hưng đã đón lõng, vung đao chém tới ngang lưng, cùng lúc, Hoàng Tráng cũng truy kiếm đâm thẳng vào trước ngực. Cả hai đồng thanh hét lên, hừng hực khí thế đoạt mạng. Đối diện hiểm cảnh, Quỷ Diện vội vã nhón chân. Hắn trùng người, ưỡn hông về trước, đường đao chém sượt qua vạt áo sau lưng. Song song với đó, cả người hắn cong vồng lên như con tôm, ngả ngược ra sau, đường kiếm vì vậy cũng chệch mục tiêu, lướt qua trên mặt hắn.
Vừa thoát khỏi sát cục, Quỷ Diện đã lập tức phản kích. Một cước phất lên, đá bay kiếm trong tay Hoàng Tráng, găm thẳng lên mái nhà. Ngay sau đó, hắn xoay người, vung trảo chụp lấy tay cầm đao của Lại Đức Hưng. Cổ tay Lại Đức Hưng bị bắt, như bị thú dữ cắn phải, đau đớn đến tê dại. Đao trong tay vừa buông rơi, thì tay còn lại của Quỷ Diện đã vươn ra chụp lấy, rồi tiện đà quét một vòng tới bụng đối phương. Quỷ Diện chẳng kịp chống đỡ, buộc phải giật người né tránh, lại lùi vào giữa vòng vây của người Phong Châu.
Hoàng Tráng lúc này mất kiếm trong tay, liền dùng quyền pháp để công kích. Song quyền ào ạt, đánh thẳng vào bức màn trảo ảnh. Nhưng y không để ý bản thân đang bị thương, liên tục thúc ép nội lực, thành ra chỉ được m���y quyền thì khí tức biến loạn, miệng phụt ra ngụm máu tươi.
Quỷ Diện tức thì chớp lấy cơ hội, tràn tới vung trảo chụp lên đỉnh đầu. Trảo này nếu chụp xuống, Hoàng Tráng chắc chắn sẽ vỡ sọ mà chết. Trong cơn nguy biến, Dương Định là người nhanh hơn cả, lão đã sớm quan sát thấy tình hình. Lão lập tức phóng đến, tung một chưởng vỗ ngang vào thế trảo đang chụp xuống. Thế trảo bị đánh bật, Hoàng Tráng vì thế mà được cứu một mạng. Nhưng nguy biến chưa vì thế mà dừng lại. Dương Định dùng chưởng cứu người, bản thân lão tất yếu để lộ sơ hở. Quỷ Diện liền đổi trảo tấn công. Một trảo từ trong tay áo phóng ra, nhắm thẳng vào ngực trái, cơ hồ lại muốn móc tim giống như đã làm với Tăng Nhất Tuất. Dương Định giật mình thảng thốt, vội đạp cước hai bước lùi lại, muốn thoát ra khỏi tầm với của kẻ địch. Nhưng người lão lùi tới đâu thì trảo truy theo tới đó, luôn trực chờ cách ngực trái ba tấc. Lão quản sự toan vung chưởng lên đỡ, nhưng mọi thủ pháp lúc này cũng chỉ là xuất chiêu sau, nước xa không cứu được lửa g��n. Hoàng Tráng, Trương Đán, Phạm La, Lã Vọng, Lại Đức Hưng năm người dù muốn ứng cứu nhưng ngặt nỗi khoảng cách quá xa, không thể tới kịp, chỉ đành đứng chôn chân, trợn mắt nhìn sát cục đang diễn ra.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, cái chết gần kề thì bất ngờ, từ đâu một mảnh ngói lao đến. Viên ngói mang theo kình lực, phóng vút đi chẳng khác nào ám khí, đâm thẳng vào bả vai Quỷ Diện rồi rơi vỡ trên sàn. Đòn tập kích bất ngờ khiến hắn dừng khựng lại, chút tê buốt nhanh chóng chạy dọc cánh tay. Quỷ Diện mau chóng lộn ngược người ra sau, toàn thân phòng bị, đề phòng ám toán tiếp diễn, trong khi đó Dương Định thoát khỏi hiểm cảnh cũng vội vã rút lui. Tất cả cùng ngước mắt nhìn về nơi viên ngói được phóng ra. Đó là một góc tối trên cao bên gian trái của võ đường, và người ra tay không ai khác chính là Lương Nhất Công. Chàng vốn đã phân vân về việc tương trợ người của Phong Châu Vận, nên khi trông thấy lão họ Dương gặp nguy liền rút ngay mảnh ngói trong tầm tay mà phóng đi. Dưới võ đường, Dương Định ngước lên, cất lời cảm kích:
- Đa tạ vị anh hùng đã ra tay cứu giúp, xin hãy hiển lộ danh tính để Dương Định được biết!
Từng dòng chữ trong bản văn này đều được truyen.free bảo hộ quyền sở hữu.