Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 39: Chủ nhân Bất Diệt

Thu Lệ đang trong thế bị áp chế, bỗng thấy đối phương khí lực đột nhiên bùng nổ, kiếm chiêu hung hãn đột khởi, nàng nhất thời lúng túng. Nàng vội vàng rút chiêu, đồng thời lùi lại, không dám đối đầu trực diện. Ngô Cương thấy vậy liền chớp lấy thời cơ xông lên, quyết không cho Thu Lệ có cơ hội thoát thân. Thanh kiếm trong tay lúc này như được giải phóng, trở nên mạnh bạo, khoáng đạt hơn hẳn, còn gã thì vung kiếm như giao long xuất thủy, uy phong lẫm liệt. Gã dồn ép Thu Lệ lui liên tiếp mấy bước, thoáng chốc đã từ góc tây lui dần về phía bắc, lưng tựa vào vách đá. Đang lúc gã hăng hái, thế công như vũ bão thì bất chợt một tiếng hô lớn vang lên:

– Ngô công tử, dừng lại.

Tiếng hô của Hồ Phát khiến cả hai dừng kiếm. Ngô Cương ngoái đầu nhìn lại, thấy vị thiếu chủ họ Hồ thần thái bảy phần gấp gáp. Gã chắc mẩm y vội vàng can ngăn là để giải vây cho Thu Lệ, liền ngạo nghễ hỏi:

– Hồ công tử, sao vậy? Không phải muốn xin ta dừng tay đó chứ!

Hồ Phát không có vẻ gì là đang lo lắng cho Thu Lệ, khẽ cười đáp:

– Rất tiếc là không!

– Vậy thì là gì?

– Ta bảo công tử dừng lại, đơn giản là vì thời hạn tỉ thí đã kết thúc.

Vị thiếu Cốc chủ chỉ tay về phía cây hương đang cắm trên lư đồng. Quả nhiên cây hương vừa cháy hết đến phần cuối cùng, chân hương đã tàn.

– Như đã giao hẹn, tuần hương đã tàn. Ngô công tử, giờ ta phải làm sao đây?

Ngô Cương nhìn cây hương đã tàn mà chết l���ng, không nói nên lời.

– Cái… cái này…

Đúng là gã đã giao hẹn như vậy. Chỉ là gã cứ đinh ninh rằng với thực lực của bản thân, cộng thêm việc Thu Lệ vừa bị thương, gã có thể dễ dàng giành chiến thắng. Thế nhưng Thu Lệ đã khiến gã phải bất ngờ, để rồi cứ thế bị cuốn vào cuộc tỉ thí, quên mất thời hạn một tuần hương đã trôi qua. Hồ Phát lại gọi:

– Ngô công tử?

Ngô Cương sau thoáng chốc chết lặng cũng lên tiếng:

– Tất nhiên rồi. Ngô Cương này đã nói là giữ lời.

Gã nhìn Thu Lệ vẫn với ánh mắt đa tình, dù thất bại, lời nói của gã vẫn hết mực phong lưu:

– Vẫn là ta không nỡ làm xước xát một đóa phù dung như nàng.

Thu Lệ thì vừa mệt mỏi lại vừa không có thiện cảm, thành ra nàng chỉ phớt lờ.

Trước khi lên đài, Ngô Cương đã chọc tức không ít người, thì nay khi thất bại, từng ấy kẻ cũng hả hê. Không chỉ Khúc Vĩnh Nhạc, Lưu Nhất, Đoàn Xuân Huy… mà ngay cả Ngô Thiết cũng muốn giễu cợt cậu con trai mình. Vừa trông thấy Ngô Cương, y đã châm chọc:

– Kiếm pháp tốt lắm. Ngô gia có thể tự hào lắm r���i.

Khúc Vĩnh Lâm, Lương Thành Nghiệp cũng lên tiếng, không rõ là thực lòng khen hay chê:

– Ngô Thành chủ, Ngô công tử rất có thực lực, là nhân tài xuất chúng của võ lâm Lĩnh Nam ta.

– Đúng vậy, nhìn trong lớp trẻ hiện tại, không mấy ai bằng được.

Ngô Cương thì tự cho mình thua chỉ là vì cái cây hương chết tiệt, vì vậy không phục. Trước những lời châm chọc nhắm vào mình, gã chẳng buồn để tâm.

Trong lúc này, Hồ Phát ghé lại hỏi cha mình:

– Cha, Hoàng tiểu thư đã thắng, vậy tiếp theo nên làm thế nào?

Vị thiếu Cốc chủ không bận tâm đến việc chế nhạo gã thiếu chủ họ Ngô, mà chỉ nghĩ đến Thu Lệ và Bất Diệt. Y mong muốn Kiếm Hội có thể kết thúc ngay, để không còn ai có thể lên tranh kiếm nữa. Đoàn Xuân Huy ngồi kế bên nghe thấy, không đợi Hồ Nguyên kịp trả lời đã chen lời:

– Còn thế nào nữa, không mau trao luôn Bất Diệt đi. Thu Lệ đã đánh thắng tất thảy mọi người, chẳng lẽ còn không xứng đáng sao? Kẻ nào mà còn lợi dụng lúc này để lên giành thanh kiếm đó, Đoàn Xuân Huy ta sẽ giao đấu với kẻ đó.

Vị phó hộ c��� ý nói lớn, giọng nói sang sảng, như thể hăm dọa tất cả. Lần này Khúc Vĩnh Lâm giữ im lặng, không có can ngăn. Còn Hồ Nguyên thì trầm ngâm suy xét, rồi cẩn trọng lên tiếng:

– Tiểu thư Thu Lệ đã giành chiến thắng. Cho hỏi, còn vị anh hùng nào muốn lên thượng đài nữa không?

Vị Cốc chủ đánh mắt nhìn khắp một lượt. Y lướt mắt qua Ngũ Hổ Phái trước khi chuyển sang cánh còn lại, rồi như phát hiện ra điều gì, vội vàng hỏi:

– Hoàng lão Đạo chủ, ngài ra sao? Ta nghe nói Đạo chủ cũng là một kiếm khách tài ba?

Gã đạo sĩ chậm rãi đưa tay vuốt chỏm râu dài trên ngực, phong thái rất mực thanh cao:

– Nguyên Tiên giáo tới đây mục đích là để chúc mừng Mai Hoa Cốc, không có ý tham tranh kiếm.

Hồ Nguyên lại rà soát hết một lượt. Ngoại trừ Tản Viên hai nhà, những môn phái nổi danh về kiếm trong đất Việt đều đã có mặt đông đủ, quần hùng lúc này quả nhiên không còn ai muốn lên thượng đài nữa. Hồ Nguyên sau vài khắc chờ đợi, liền tuyên bố:

– Thưa các vị, nếu như đã không còn vị anh hùng nào lên đài nữa, Kiếm Hội đến hồi kết thúc, vậy thì, Hồ Nguyên ta xin công bố, chủ nhân của Bất Diệt chính là tiểu thư Thu Lệ của Hoàng Gia Trang.

Y ra hiệu. Hồ Phát liền dùng khinh công leo lên cột đá hoa mai, rút lấy Bất Diệt. Vị thiếu chủ giương cao thanh kiếm trong ánh chiều tà rực rỡ, trước khi đáp xuống và trân trọng trao lại cho Thu Lệ. Cả Kiếm Hội hò reo, vang vọng lời tung hô. Trong không khí náo nhiệt ấy, kẻ vui mừng, người hậm hực. Riêng Phúc lại cảm thấy buồn man mác. Không phải Phúc không mong muốn Thu Lệ giành được Bất Diệt, nhưng việc phải chứng kiến nàng sánh đôi cùng người khác trên võ đài lại bất giác khiến chàng đố kỵ.

Kiếm Hội kết thúc, buổi tối, Hồ thị mở tiệc chiêu đãi long trọng. Bữa tiệc xa hoa, không khác gì yến tiệc chốn cung đình, với hàng trăm quan khách, bước chân gia nhân nhộn nhịp, và Thu Lệ là nhân vật chính, thu hút mọi sự chú ý. Hồ Nguyên Cốc chủ nhiệt thành ca tụng, nhắc đi nhắc lại công trạng của nàng, như để khẳng định với tất cả rằng nàng thật xứng đáng là chủ nhân của Bất Diệt. Một cô gái mới độ trăng tròn, lần đầu xuất hiện đã khiến cả võ lâm phải kinh động. Sự có mặt của nàng, vô hình trung lại giúp vị Cốc chủ giảm bớt nỗi trăn trở về sự tranh giành giữa các môn phái, khiến bữa tiệc vì thế mà thêm phần hoan hỷ. Khúc Vĩnh Lâm, Đoàn Xuân Huy thì bùi ngùi xúc động, mượn chén rượu để kể lể về những tình cảm xưa cũ với Hoàng Trang chủ. Còn lão đạo chủ của Nguyên Tiên giáo tranh thủ cơ hội để thuyết giảng về những đạo pháp huyền diệu. Thu Lệ dù không thích thú với buổi yến tiệc, nhưng vì đã được Phùng Trí dặn dò trước đó, nói rằng đây là cơ hội để lấy lại danh tiếng cho gia tộc, nên nàng đành miễn cưỡng tham gia. Dù đã cố gắng, nhưng vẻ mặt lạnh lùng vô cảm của nàng thực sự không ăn nhập với không khí tiệc tùng ồn ã.

Bàn tiệc của Thu Lệ còn là nơi các công tử, thiếu gia của các thế lực bang phái tìm đến. Tất cả đều bị cuốn hút bởi sắc đẹp tuyệt trần, vẻ kiêu sa, giá lạnh của nàng. Thu Lệ tất nhiên không để mắt tới, nhưng Phùng Trí lại tỏ ra hân hoan lạ thường. Vị quản gia thay mặt nàng chào đón, như thể chính cô con gái của mình đang được dạm hỏi. Đặc biệt đối với vị thiếu chủ của Mai Hoa Cốc, y lại càng tỏ ra nồng nhiệt, không ngại ngần mà nhận lời mời ở lại thăm thú Mai Hoa Cốc. Sự phân biệt đối xử ấy của y khiến Phúc cảm thấy thật chướng mắt. Mới ban ngày, hai cha con còn khẩn khoản cảm ơn chàng vì đã nói đỡ giúp tiểu thư của họ trở lại võ đài. Vậy mà ngay lúc này tại bàn tiệc, vị quản gia chỉ chú ý những gã công tử, thiếu gia kia, chẳng màng đến sự có mặt của chàng. Thực ra, Phùng Trí cũng có dụng tâm riêng. Thu Lệ đã đến tuổi xuân thì, việc được các công tử, thiếu gia có danh tiếng của các thế lực đứng đầu võ lâm theo đuổi là một điều tốt, có thể giúp ích cho việc khôi phục danh tiếng Hoàng Gia Trang sau này. Riêng đối với Hồ Phát, y còn trông mong vào tài nghệ đúc rèn của nhà họ Hồ có thể đúc lại thanh kiếm gãy. Đây chính là hai di nguyện của Trang chủ Hoàng Huy Nhân năm xưa, cũng là những thứ đang trói buộc Thu Lệ. Phúc không hiểu được điều đó, đành ôm mối ấm ức trong lòng. Chàng bỏ sang bàn của Lương Nhất Công. Hai anh em từ sau hoạn nạn nay mới được gặp lại, sẵn có rượu ngon, cả hai tìm một góc vắng để hàn huyên. Sau mấy chum rượu, Phúc đem chuyện cũ ra hỏi. Lương Nhất Công ngậm ngùi kể về những người anh em đã mất, rồi lại kể thêm về người đàn bà thủ ác kia. Trong men rượu ngà ngà say, Phúc lặng người, cảm xúc nghẹn ngào dâng lên. Chàng tiếc thương cho những người của Thanh Sơn môn đã khuất, nhưng còn với người đàn bà kia thì sao? Một cảm giác mơ hồ, có lẽ thương hại nhiều hơn là căm ghét. Lương Nhất Công hỏi chàng về Thu Lệ. Với thiếu chủ của Thanh Sơn môn, sự quyết liệt, quyết đấu đến cùng của tiểu thư họ Hoàng vẫn còn vương vấn trong đầu. Phúc liền kể cho Lương Nhất Công nghe về cuộc chiến giữa Hoàng Trang chủ và Lương Trưởng môn năm xưa, về điều mà Lương Nhất Công chưa từng biết đến.

Trong lúc hai người đang tỉ tê chén rượu thì từ ngoài sảnh, trong khi buổi tiệc vẫn hết sức náo nhiệt, một người thân cận của Hồ Nguyên Cốc chủ lặng lẽ tiến vào. Hắn thì thầm, kéo vị Cốc chủ rời đi, rồi quay trở lại và nói:

– Thưa quý vị. – Hồ Nguyên cất lời, thoáng nét căng thẳng trên gương mặt – Mai Hoa Cốc một lần nữa cảm tạ tất cả quý vị đã đến dự Kiếm Hội. Tiệc rượu vẫn còn, xin mọi người cứ tự nhiên. Người đâu, mau mang thêm rượu lên đây!

Rồi quay sang bốn đầu lĩnh của Ngũ Hổ Phái, nói khẽ:

– Hồ Nguyên có chuyện quan trọng, muốn được bàn bạc cùng quý vị.

Không đợi một trong bốn người lên tiếng, Hồ Nguyên đã quyết định:

– Ở đây náo nhiệt, chúng ta hãy sang phòng trà.

Bốn người Khúc Vĩnh Lâm, Lương Thành Nghiệp, Ngô Thiết và Lưu Nhất dù chưa biết có chuyện gì, nhưng vẫn theo bước vị Cốc chủ rời đi. Phúc trông thấy vậy, liền huých vai Lương Nhất Công hỏi:

– Có chuyện gì vậy?

Lương Nhất Công không mấy bận tâm, chỉ giơ chum rượu lên:

– Kệ đi, chúng ta cứ uống tiếp đi?

Cuộc rượu lại tiếp tục cho đến khi tất cả đã ngà ngà say.

Truyen.free giữ toàn bộ bản quyền đối với phần chuyển ngữ này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free