(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 38: Đến lượt thiếu thành chủ
Tiểu thư Thu Lệ, chúng ta lại gặp nhau rồi, hệt như lời hẹn tối qua.
Ngô Cương xuất hiện trên võ đài, dáng vẻ hào hoa nho nhã. Phùng Trí liền quay sang Phúc, buột miệng hỏi:
– Tối qua Thu Lệ có gặp thiếu chủ của Hoan Châu thành? Là hẹn ước gì vậy?
Phúc bỗng thấy mình như có trách nhiệm theo dõi, giám sát vị tiểu thư nhà họ Hoàng. Chàng lại nhớ đến những lúc bị xa lánh, hắt h��i nên làm ngơ không đáp lời.
Chuyện trai gái ước hẹn vốn là điều riêng tư thầm kín, vậy mà Ngô Cương lại công khai tuyên bố trên võ đài, trước mặt đông đảo anh hùng hào kiệt. Hai từ "hẹn ước" quả thực đã khiến tất cả hiếu kỳ bàn tán. Ngô Cương cố ý gây ra đàm tiếu cốt để trêu ghẹo, đáp lại việc nàng đã phớt lờ gã hai lần trước đó. Gã hy vọng nàng tiểu thư xinh đẹp sẽ vì chuyện này mà bày tỏ thái độ, dù là e thẹn, ngại ngùng hay tức giận cũng được. Nhưng Thu Lệ từ nhỏ đã bó mình trong gia trang, không biết đến sự đời, càng không hiểu thế nào là tế nhị riêng tư, là phẩm giá tiết hạnh của một người con gái. Vì vậy, trước lời trêu ghẹo phong lưu của đối phương, nàng chỉ giữ im lặng. Ngô Cương lại cao hứng nói:
– Tiểu thư kiếm nghệ tuyệt diệu, dung mạo lại càng bội phần xinh đẹp, thật tựa tiên nữ trên trời. Ngô Cương vốn luôn kính ngưỡng danh tiếng của cố trang chủ, nay được gặp Hoàng tiểu thư thì sinh lòng mến mộ, chỉ mong được giao đấu cùng tiểu thư.
Trước mặt quần hùng, gã thiếu chủ thản nhiên buông lời ong bướm. Có kẻ cho là nho nhã, văn hoa, kẻ khác lại thấy trơ trẽn. Riêng với những kẻ có tình ý như Phúc hay Hồ Phát thì ghen ghét khó chịu, thầm chửi rủa.
Thu Lệ ngay cả phẩm giá tiết hạnh còn không rõ, huống hồ gì là những khuôn phép xã giao. Trước những lời khen mỹ miều, nàng không cảm tạ thành ý, cũng chẳng giả bộ khiêm nhường mà từ chối, lạnh lùng thờ ơ:
– Người lên đây để tỷ kiếm?
Câu nói của nàng như xé toạc cái nhã hứng phong lưu đang dâng trào trong lòng gã thiếu chủ. Ngô Cương sau chút hẫng hụt liền nhanh chóng lấy lại phong thái hào hoa, cao giọng nói:
– Tất nhiên. Ta không những muốn tỷ kiếm mà còn muốn đoạt lấy Bất Diệt.
Rồi lại mỉm cười, dịu giọng:
– Nhưng tiểu thư yên tâm, Ngô Cương ta đoạt lấy Bất Diệt, chỉ để dâng tặng tiểu thư làm quà.
Gã nhìn xuống dưới đài, hướng ánh mắt về phía chủ tọa của Kiếm hội:
– Không ít vị anh hùng hào kiệt ở đây cũng mong muốn tiểu thư đoạt được Bất Diệt. Đáng tiếc sức lực có hạn, sớm đã không thể giúp được gì. Phần vinh hạnh này, công tử H�� Phát nói xem, chẳng phải là dành cho Ngô Cương ta đó sao?
Kèm theo lời nói là nụ cười khinh khi. Trước đã châm chọc truyền nhân của phái Tản Viên, sau lại trêu ghẹo, lả lơi với tiểu thư đài các của Hoàng gia trang, giờ đây gã còn đụng tới thiếu chủ của Mai Hoa cốc, sự điên cuồng, ngạo mạn của Ngô Cương thật khiến người ta phải tức mắt. Những bậc chức sắc, danh tiếng trọng vọng có thể không chấp nhặt, nhưng những kẻ trai tráng làm sao nhịn nổi. Hồ Phát liền tức khí đáp lại:
– Sớm không, muộn không, Ngô công tử thật khéo chọn lúc để lên đài.
Ngô Cương đang phô trương danh tiếng mà chẳng có ai dám đối đáp cùng. Nay thấy Hồ Phát vì mấy lời khích bác của mình mà đứng ra đối đáp thì không khỏi vui mừng:
– Hồ công tử nói sao?
Hồ Phát nói:
– Tiểu thư Thu Lệ đã đánh bại các anh hùng hào kiệt, khiến cả Lĩnh Nam đều cảm phục. Nếu có đoạt được Bất Diệt cũng là tự mình đoạt lấy, hoàn toàn xứng đáng. Không biết Ngô công tử còn muốn giúp sức điều gì nữa?
– Võ lâm Lĩnh Nam, anh hùng kiếm khách đông đảo không kể xiết, kẻ nuôi mộng đoạt kiếm cũng chẳng ít. Lưu thủ lĩnh, Đoàn Phó hộ, trưởng bối hai phái Viên Sơn đã tuyên bố không tham gia, nhưng còn các môn phái khác, biết đâu trong số các cao nhân ẩn sĩ lại chẳng có người vẫn muốn lên tranh kiếm. Sức người có hạn, tiểu thư Thu Lệ dù kiếm nghệ tuyệt diệu cũng không thể một mình đấu hết được. Chi bằng hãy để Ngô Cương ta thay tiểu thư Thu Lệ tiếp chiêu.
Gã thật khéo ăn nói, không hổ danh văn võ song toàn, chỉ mấy lời đã khiến đám đông gật gù.
– Công tử Hồ Phát dường như ngươi không vui với việc ta thượng đài.
Câu hỏi bất ngờ khiến Hồ Phát cứng lưỡi bởi y đang ở vị thế chủ nhà, đáng lẽ phải hân hoan chào đón những ai lên thượng đài. Sau lưng y, Hồ Nguyên khẽ hắng giọng kín đáo nhắc nhở. Hồ Phát liền hạ giọng, lời nói hòa nhã hơn:
– Ngô công tử, ta không có ý đó. Chỉ là công tử đang đương sức, còn tiểu thư Thu Lệ đã thượng đài từ lâu, thân nữ không tránh khỏi mệt mỏi, thua thiệt. Ngô công tử dù có thắng cũng sinh dị nghị, ắt có lắm kẻ chê cười, lại sợ ảnh hưởng t���i danh tiếng lẫy lừng của công tử.
Ngô Cương nghe nhắc tới danh tiếng của bản thân thì có phần suy xét, thận trọng hỏi:
– Ý Hồ công tử là?
Hồ Phát giả bộ chân thành:
– Nếu công tử đã quyết ý vượt qua quần hùng để giành lấy Bất Diệt, thì sao không làm cho thật hào sảng, để tất cả những ai có mặt ở đây cùng tâm phục khẩu phục, chẳng thể đặt điều bôi nhọ. Đành rằng đây là Kiếm hội, đã lên đài thì phải chấp nhận sự thách đấu, dù đã trải qua bao trận. Nhưng địch đang mỏi mệt mà ta lại chẳng lợi dụng dĩ dật đãi lao, đó mới là phong thái của một bậc anh hùng chân chính. Ngô công tử, Hồ Phát ta nói vậy có đúng không?
Ngô Cương dù nghi ngờ Hồ Phát đang có ý đồ gì đó, nhưng với những lời lẽ đầy hùng hồn, gã thấy hoàn toàn có lý, thành ra muốn nghe đến hết:
– Hồ công tử cứ nói!
Hồ Phát lại tiếp tục:
– Ta hãy lấy một tuần hương làm thời hạn cho cuộc tỉ thí. Trong thời gian đó, Ngô công tử và Hoàng tiểu thư dốc sức giao đấu, không cần câu nệ. Nếu Ngô công tử thắng, đương nhiên đã chứng minh đư���c tài nghệ xuất chúng của bản thân, xứng đáng có được Bất Diệt. Tin rằng quần hùng sẽ cùng thán phục, nhiệt liệt tán thưởng. Còn nếu hết tuần hương mà cả hai chưa phân định được thắng thua, thì tiểu thư Thu Lệ coi như đã giành phần thắng. Ngô công tử, công tử thấy thế nào?
Rõ ràng Hồ Phát muốn tạo lợi thế cho Thu Lệ, Ngô Cương đương nhiên nhận ra điều đó. Vị thiếu cốc chủ nhìn vào ánh mắt ranh mãnh của đối phương, tự biết ý đồ của mình đã bị đọc vị. Cứ tưởng đề xuất sẽ lập tức bị gạt đi, nào ngờ:
– Hồ công tử nói phải lắm. Ngô Cương ta cũng không có ý chiếm lợi, chỉ là phép tắc của Kiếm hội đã định. Vậy thì cứ lấy tuần hương làm mốc thời hạn cho cuộc tỉ thí. Đồng thời, để tránh kẻ nào nói Ngô Cương lợi dụng đương sức, ta sẽ chỉ sử dụng năm phần công lực trong trận tỉ thí. Nếu hết tuần hương, ta không thắng được tiểu thư Thu Lệ thì coi như thua.
Trong khi Hồ Phát dụng tâm tạo cơ hội thắng cho Thu Lệ, thì Ngô Cương lại dự trù sẵn lý do biện bạch phòng khi thua cuộc. Đối với đám đông, ai cũng cho đó là công bằng, chí lý. Một cây hương to bằng ngón tay cái, dài hơn hai thước được mang ra, thắp trong lư đồng. Ngô Cương nhìn Thu Lệ bằng ánh mắt phong tình, nói:
– Tiểu thư Thu Lệ, hãy cẩn trọng. Ta vẫn giữ lời nói tối qua, Ngô Cương này chỉ sợ sẽ làm xây xước một đóa phù dung.
Gã vừa dứt lời, Thu Lệ đã lập tức xuất thủ, lẳng lặng không tuyên chiến. Một chiêu "Tiên nhân chỉ lộ" khai đường mở lối, một kiếm cương mãnh liệt đâm tới, nhắm ngay lồng ngực đối phương. Ngô Cương sau thoáng giật mình liền tung chiêu đáp trả, kiếm trong tay xoay tròn cốt để đánh bật kiếm của đối thủ. Nhưng kiếm lộ của Thu Lệ đã định thì cố chấp một đường, kiếm trước bị đánh bật ra thì kiếm sau liền bồi thêm, khiến cho Ngô Cương dù đã mấy lần đánh gạt vẫn thấy mũi kiếm của nàng trực chỉ trước ngực gã. Phải đến nhịp kiếm thứ năm, hiểm nguy mới dừng lại. Gã thiếu chủ sửng sốt nhìn Thu Lệ. Cuộc tranh ngôn dài với Khúc Vĩnh Nhạc và Hồ Phát vô tình khiến gã tự huyễn hoặc. Gã cứ nghĩ mình mới là kẻ mạnh, là kẻ có quyền t��n công, còn Thu Lệ, với sự mệt mỏi, yếu đuối của thân nữ, sẽ cố gắng câu kéo, chờ đợi tuần hương trôi qua. Nhưng mọi chuyện đã không như gã nghĩ, một kiếm "Tiên nhân chỉ lộ" đã nói lên quyết ý của Thu Lệ. Rồi "Tiên hạc đằng vân", "Hạc du tiên cảnh", "Bạch hạc chầu nhật" – những chiêu kiếm mênh mang, trùng điệp không ngừng. Ngô Cương cố gắng chống đỡ. Nhưng càng chống đỡ, gã càng thấy mình như chìm vào trong biển kiếm, đâu đâu cũng là kiếm ảnh trùng trùng, nhuệ khí ngút trời. Tất nhiên, với thực lực của "Lĩnh Nam Song Hùng", những chiêu kiếm này chưa thể làm khó được gã. Tuy nhiên, thiếu chủ thành Hoan Châu cũng giật mình nhận ra, suốt một hồi gã chỉ thủ mà không công. Rốt cuộc, ai mới là kẻ mạnh, ai mới là kẻ yếu đây? Rồi cả nghìn ánh mắt dõi theo dưới kia, há chẳng phải sẽ cười vào mặt gã sao? Nghĩ là vậy, Ngô Cương liền tức tốc đề thăng công lực, đồng thời sử dụng Ngô gia kiếm. Đây là lộ kiếm được cải biến từ ngón thương gia truyền của dòng họ Ngô, có tên Cửu Thương Chấn Hải hay võ lâm vẫn quen gọi là Ngô gia thương pháp. Những thức kiếm cương mãnh, hung hãn, mang theo nội lực xung mãn dội thẳng vào biển kiếm của Thu Lệ. Nhưng chẳng vì vậy mà thế kiếm của Thu Lệ suy giảm chút nào. Ngô Cương đề thăng công lực đến đâu, liền thấy Thu Lệ dồn sức theo đến đó. Dù đã tỉ thí liên hồi mà khí lực của nàng vẫn vô cùng hùng hậu. Bất luận là đối kiếm hay đối kình, Ngô Cương chẳng chiếm nổi nửa phần áp đảo. Không những vậy, càng đánh gã càng thấy mình lúng thế. Rõ ràng thứ kiếm pháp gã sáng tạo ra, dù có sắc bén, uy lực cũng không thể sánh bằng "Bạch Hạc kiếm pháp". Ngô Cương chỉ còn biết dùng nội lực để bù đắp. Hai bên giao đấu, dư kình kiếm khí tứ tán khắp nơi. Đối với đám đông vây quanh võ đài, dù đứng cách xa năm thước vẫn cảm nhận được luồng khí lực mãnh liệt tỏa ra. Những tiếng cảm thán thảng thốt vang lên:
– Nội lực mạnh mẽ quá.
– Mới có năm phần công lực mà đã thế này rồi, thật không hổ danh Lĩnh Nam Song Hùng.
Về việc này, chỉ có thiếu chủ của thành Hoan Châu mới biết. Khi đã ngoài trăm chiêu, nhận thấy nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ không ổn, Ngô Cương liền đổi chiêu, nội lực lại được đẩy lên cao hơn. Gã bỏ qua hết kiếm ảnh trùng trùng vây quanh, một mực đâm thẳng về phía trước. Bản kiếm sắc lạnh chứa trong luồng kiếm khí hùng hậu, từ khoảng cách hơn bảy thước đánh tới. Kiếm và người lướt đi, cuốn theo và xuyên qua tất cả kiếm ảnh. Đây chính là chiêu thức tối hậu trong Ngô gia kiếm pháp, tên là Trường Thương kiếm.
Mọi bản quyền đối với phần chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, xin quý độc giả vui lòng tôn trọng.