(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 40: Lĩnh Nam sinh biến
Vừa bước vào phòng trà, Hồ Nguyên đã hiện rõ vẻ căng thẳng. Không đợi y mở lời, Khúc Vĩnh Lâm chủ động cất tiếng hỏi:
– Hồ cốc chủ, có chuyện gì vậy?
Hồ Nguyên sau mấy lần ngập ngừng cũng cất tiếng:
– Thưa các vị, ta mời các vị sang đây là bởi vì các vị đều là Ngũ Hổ, những người thống lĩnh võ lâm Lĩnh Nam, có một chuyện hệ trọng ta muốn thông báo.
Thấy v�� cốc chủ lúng túng, mãi vẫn chưa rõ là muốn nói gì, Khúc Vĩnh Lâm lại hỏi:
– Có phải Mai Hoa cốc đã xảy ra chuyện gì rồi không?
Lương Thành Nghiệp tiếp lời:
– Hồ cốc chủ cứ nói, nếu giúp được gì chúng ta nhất định sẽ giúp.
Hồ Nguyên xua tay, nói:
– Không, không phải chuyện của Mai Hoa cốc. Chỉ là... chỉ là... Hồ Nguyên ta vừa nhận được một tin động trời.
– Tin gì vậy?
– Dương... Dương thủ lĩnh đã bị sát hại.
Câu nói như tiếng sét đánh ngang tai, khiến cả bốn vị Ngũ Hổ nhất loạt rúng động. Ngô Thiết là người đầu tiên thốt lên:
– Cái gì? Dương... Dương Vinh chết rồi ư?
Tiếng thốt to đến độ người ngoài phòng cũng có thể nghe thấy. Lương Thành Nghiệp bình tĩnh hơn, liền hỏi:
– Hồ cốc chủ, ngài nói là thật chứ?
Hồ Nguyên mím chặt môi, giọng nói run run:
– Không những Dương thủ lĩnh, mà trên dưới hơn bốn mươi người của Dương gia đường cũng bị giết hại.
Bốn người Ngũ Hổ càng thêm bàng hoàng. Khúc Vĩnh Lâm vẫn chưa thực tin:
– Ngài chắc chắn chứ? Thông tin này từ đâu ra?
Hồ Nguyên không khẳng định mà chỉ vẫy gọi một thuộc hạ đang đứng sau lưng, nói:
– Đây là Mão, người của ta vừa từ ngoài trở về. Chính cậu ấy đã báo tin cho ta biết.
Kẻ thuộc hạ tên Mão kính cẩn cúi chào bốn người trong Ngũ Hổ, rồi thuật lại:
– Tôi được chủ nhân giao việc lên châu Phong và Lâm Tây (Yên Bái và Tuyên Quang) ba ngày trước. Trên đường về, tôi có ngang qua đất Phong Châu. Khi dừng nghỉ tại quán nước ven đường, tôi nghe người dân bàn tán về vụ thảm sát tại Dương gia đường. Chưa tin ngay, tôi liền tìm đến Dương gia đường thì từ xa đã thấy cờ trắng cắm rủ khắp nơi, tiền vàng rải đầy trên lối đi, khung cảnh vô cùng tang thương. Dò hỏi dân chúng xung quanh thì ai ai cũng lộ vẻ sợ hãi tột độ, không dám trả lời. Sau đó, một tên ăn mày xác nhận rằng hôm trước, chính hắn đã tận mắt nhìn thấy quan phủ chuyển các thi thể từ trong võ đường đi chôn cất. Thiết nghĩ chuyện này không thể sai được, tôi liền cấp tốc phi ngựa ngày đêm về đây báo tin cho chủ nhân.
Hồ Nguyên cốc chủ cũng nói thêm:
– Mão là người thật thà, luôn đư��c ta tin dùng. Cậu ấy không có lý gì để bịa ra chuyện này cả. – Rồi Hồ Nguyên quay sang tên thuộc hạ: – Đường xa mệt mỏi, cậu hãy về nghỉ ngơi đi. Chuyện này tuyệt đối không được kể với ai, rõ chưa!
Tên Mão tuân lệnh rồi đi ra. Không khí trong phòng lúc này thật trầm lắng. Bốn người Khúc, Lương, Ngô, Lưu đều là đầu lĩnh các bang phái trong võ lâm, hành tẩu giang hồ cũng nửa đời người, đối với chuyện chết chóc đã không còn quá động tâm. Thế nhưng, Dương Vinh lại là một trong Ngũ Hổ, tề danh cùng bốn người bọn họ, vì vậy chuyện y cùng trên dưới bốn mươi người của Dương gia bị giết hại vẫn khiến tất cả bàng hoàng khôn xiết. Sau một khoảng lặng, Khúc Vĩnh Lâm xúc động than rằng:
– Tại Kiếm hội không có mặt, ta cứ nghĩ Dương thủ lĩnh bận việc không đến. Thật không ngờ lại có cái nạn này!
Ngô Thiết đặt câu hỏi:
– Là kẻ nào mà ra tay tàn bạo, khát máu đến vậy?
Nghĩ đến kẻ thủ ác, tất cả đều hoang mang, đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng. Lương Thành Nghiệp suy xét:
– Dương đường chủ về thực lực và võ nghệ trên đất Việt này đều không thua kém bất cứ ai. Để có thể ra tay sát hại ông ấy đã chẳng dễ dàng, chưa kể còn hàng chục người của Dương gia nữa. Dương gia ở Phong Châu vận thế đông người mạnh, xét trong đất Việt này, ta không nghĩ có thế lực nào dám động đến, chứ đừng nói là một kẻ nào có thể đơn độc hạ thủ.
Khúc Vĩnh Lâm nói thêm:
– Nếu quả như lời người của Hồ cốc chủ đã nói, kẻ đó dám đến tận Dương gia đường để ra tay. Chưa cần biết là một người hay do thế lực gây nên, nhưng việc này nhất định phải có thâm thù đại hận, nợ máu cực kỳ sâu nặng.
Rốt cuộc Dương thủ lĩnh đã gây thù chuốc oán với ai vậy?
Lưu Nhất, người im lặng từ đầu, bây giờ mới lên tiếng:
– Dương gia ở Phong Châu chiếm giữ việc vận chuyển, bảo tiêu hàng hóa khắp vùng thượng du, từ nam ra bắc, vì vậy gây thù chuốc oán cũng không ít...
Vừa nói, gã vừa đánh mắt nhìn Lương Thành Nghiệp và Ngô Thiết, bởi Thanh Sơn môn và Hoan Châu thành ít nhiều cũng có liên quan đến hoạt động áp tải hàng hóa.
– Việc này ngoài thanh toán nợ máu, e rằng còn có thể liên quan đến chuyện làm ăn.
– Ý Lưu thủ lĩnh là?
Khúc Vĩnh Lâm hỏi, Lưu Nhất lại nói tiếp:
– Nếu thật sự đứng sau vụ này là một thế lực nào đó, thì hẳn nó phải rất to lớn. Trong võ lâm Lĩnh Nam, ngoài Ngũ Hổ phái cùng với Mai Hoa cốc ra, chưa thấy thế lực nào đủ khả dĩ. Những Long Biên phái hay đám ô hợp Nguyên Tiên giáo đều không đáng nhắc tới.
Y vừa dứt lời thì Ngô Thiết đã nổi khùng, lớn tiếng:
– Lưu thủ lĩnh, ngài nói đông nói tây như vậy là ý gì? Không lẽ ngài cho rằng vụ thảm sát họ Dương là do một trong Ngũ Hổ phái chúng ta làm? Nếu đã nghĩ như vậy, xin hãy nói thẳng ra.
Lương Thành Nghiệp thì trầm giọng:
– Lưu thủ lĩnh, có phải ngài đang muốn nói đến Thanh Sơn môn của ta?
Thấy mấy người bỗng chốc trở nên nghi kỵ lẫn nhau, Khúc Vĩnh Lâm vội can ngăn:
– Các vị, xin hãy bình tĩnh. Đây là việc kinh động tày trời, khi chưa làm sáng tỏ chớ vội suy đoán. Theo lời người của Hồ cốc chủ thuật lại thì vụ việc này chỉ mới xảy ra trước Kiếm hội mấy ngày. Đường xá xa xôi cách trở, nếu quả thực một ai đó trong chúng ta làm ra chuyện đó, sẽ không thể đảm bảo việc kịp thời xuất hiện tại đây khi Kiếm hội diễn ra. Hơn nữa, Dương gia người đông thế mạnh, cao thủ cũng nhiều, để có thể ra tay giết hại hơn bốn mươi người e cũng phải trả giá bằng máu, sẽ rất khó để che giấu.
Lưu Nhất:
– Ta chỉ là nói vậy, không có ý quy chụp. Nhưng nếu như không phải thế lực nào đó chúng ta đã biết, thì chỉ có thể là ngoại bang, hoặc giả như...
Sự lập lờ, không dám gọi thẳng tên khiến bốn người còn lại đều đoán được đối tượng mà thủ lĩnh phái Bắc Sơn đang muốn nhắc đến chính là "triều đình". Khúc Vĩnh Lâm liền đưa tay chặn lại:
– Không, không phải! Chúng ta không được nghĩ đến chuyện đó.
Lưu Nhất lại nói:
– Cũng có thể là một kẻ nào đó có thực lực kinh thiên động địa, vượt xa tất cả chúng ta.
Câu nói khiến tất cả phân vân bởi hơn mười năm nay, Ngũ Hổ thống lĩnh võ lâm, chưa có kẻ nào dám thách thức. Hồ Nguyên chiếu theo ý của Lưu Nhất, suy diễn rằng:
– Lưu thủ lĩnh muốn nói đến ba vị Tam Kỳ.
Khúc Vĩnh Lâm lại một lần nữa xua tay. Tam Kỳ quả thực có thực lực hơn hẳn Ngũ Hổ, có thể nói là chí cao vô thượng, nhưng đã quy ẩn từ lâu. Hơn thế, cả ba đều là những bậc không màng danh lợi, ẩn dật lánh đời, không có lý nào lại làm ra cái chuyện ghê rợn như thế. Khúc Vĩnh Lâm nói:
– Chuyện này... chúng ta cũng chỉ mới nghe qua lời kể lại của người khác, hư thực còn chưa rõ ràng. Ta nghĩ việc cần làm lúc này là đi Phong Châu một chuyến.
Lương Thành Nghiệp hỏi:
– Ngài muốn đến Dương gia đường?
– Đúng vậy. Một chuyện lớn như vậy, chúng ta không thể không tìm hiểu cho rõ ràng.
Môn chủ Thanh Sơn môn đồng tình:
– Ta sẽ đi cùng ngài.
Khúc Vĩnh Lâm lại trông sang Ngô Thiết và Lưu Nhất. Cả hai đều đồng loạt từ chối:
– Ta phải về thành Hoan Châu có việc, xin thứ lỗi không đi cùng hai vị được.
– Ta cũng giống Ngô thành chủ, không tiện đi cùng.
Khúc Vĩnh Lâm cũng không gượng ép:
– Vậy ta sẽ cùng với Lương trưởng môn đến Phong Châu một chuyến. Hi vọng đến đó, mọi chuyện sẽ rõ ràng.
Ngô Thiết nói:
�� Nếu phát hiện ra điều gì, xin hãy báo cho ta được biết. Nếu quả thực đây là việc hệ trọng của võ lâm, thành Hoan Châu quyết không đứng ngoài cuộc.
Lúc này đã đến giờ Hợi, bữa tiệc tại chính điện cũng đã tàn. Khúc Vĩnh Lâm sau khi phân phó cho phó hộ Đoàn Xuân Huy trở về núi Tản Viên thì dẫn theo Khúc Vĩnh Nhạc và sáu thuộc cấp. Hợp với Thanh Sơn môn, cả thảy mười lăm người. Qua giờ Tý, tất cả cùng lên đường. Vó ngựa âm thầm rầm rập, ánh đuốc nhập nhèm xuyên đêm tối. Đến khi trời vừa rạng sáng, họ đã ra đến bìa rừng, đoàn người nhanh chóng thẳng tiến về đất Phong Châu.
Bản văn này được biên tập và thuộc quyền sở hữu của truyen.free, xin vui lòng tôn trọng quyền tác giả.