(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 35: Hành động ám muội
Hai tiếng "phong kiếm" vừa thốt ra đã khiến mọi người chấn động. Sự ngạo mạn của Mộ Bạch thậm chí còn vượt xa gã Đoàn Nhị. Hồ gia tổ chức kiếm hội, nay lại có kẻ đến đòi phong kiếm. Hồ Phát giận dữ quát lớn:
- Mộ Bạch, nếu không có chí tranh kiếm, hãy mau xuống đài. Còn muốn tỉ thí để khoe mẽ sự anh hùng, ta sẽ đấu với ngươi.
Mộ Bạch thoáng giật mình khi thấy đ���i phương nổi cơn thịnh nộ, nhưng ngay sau đó lại điềm tĩnh đáp lời:
- Người tại hạ muốn thượng đài chính là vị tiểu thư xinh đẹp đây. Các vị anh hùng Lĩnh Nam đã năm lần bảy lượt khước từ, chẳng lẽ sợ Mộ Bạch sẽ đánh bại cô ấy, khiến tất cả phải hổ thẹn chăng? Nếu ai muốn tỉ thí, cứ đợi khi cuộc đấu này kết thúc, Mộ Bạch ta rất sẵn lòng lĩnh giáo.
Hắn vẫn một mực nói lý lẽ. Đúng lúc này, Thu Lệ lên tiếng:
- Muốn đấu thì đấu, sao phải nói nhiều như vậy?
Mọi ánh nhìn đổ dồn về phía nàng. Thu Lệ tay kiếm sẵn sàng, gương mặt nghiêm nghị chờ đợi. Thấy nàng chấp nhận lời thách đấu, Hồ Phát không khỏi lo lắng, vội khuyên ngăn:
- Hoàng tiểu thư, việc này không nên. Kiếm hội hãy còn trước mắt, hãy tập trung vào việc tranh kiếm.
Phùng Trí từ bên cạnh cũng góp lời:
- Thu Lệ, hãy giữ gìn khí lực. Việc tỷ thí với hắn, nếu muốn có thể để hôm khác cũng chưa muộn.
Phúc thầm nghĩ: "Thu Lệ thật khờ dại, tại sao lại nhận lời giao đấu với hắn? Dù thắng hay bại cũng đều hao tâm tổn sức, thậm chí có th��� bị thương tích. Trong đám người ngồi kia, ai biết còn bao nhiêu cao thủ đang chực chờ?"
Mặc cho những lời khuyên ngăn, Thu Lệ vẫn không hề đổi ý, chỉ chú tâm nhìn thẳng vào kẻ đối diện. Mộ Bạch thấy vậy, đắc chí mỉm cười:
- Vậy là tiểu thư đã đồng ý. Các vị không còn gì để can thiệp.
Rồi hắn giương tiêu thủ thế. Thu Lệ lập tức ào tới. Tiêu kiếm chạm nhau, những tiếng chát chúa vang lên không ngớt. Kiếm trong tay Thu Lệ liên tiếp đâm tới, nhưng tiêu trong tay Mộ Bạch phòng bị kín kẽ, vững vàng. Sau một hồi, gã tiêu sĩ lên tiếng:
- Tiểu thư là nữ nhi, tại hạ đã nhường năm kiếm đánh trước. Giờ đây thực đấu, ta sẽ không nương tay.
Dứt lời, hắn lập tức vung tiêu đâm tới. Cây tiêu trong tay Mộ Bạch quả thực rất lợi hại, xa thì đâm như kiếm, gần có thể vụt như đoản côn. Tiêu pháp của hắn cũng cực kỳ quỷ dị, chiêu thức liên tục thay đổi, biến hóa khôn lường. Hai người giao đấu, hai bóng hình uyển chuyển trên võ đài. Xen giữa những tiếng chát chúa của binh khí va vào nhau là tiếng gió lùa qua ống tiêu, ngân lên "u u". Hai thứ âm thanh, một chói lọi, một thâm trầm, kết hợp lại, hòa thành một điệu khúc khiến người nghe phải rợn tóc gáy.
Chứng kiến Thu Lệ đấu với Mộ Bạch, đã qua hơn năm mươi chiêu mà vẫn chưa giành được lợi thế, cả quần hùng bắt đầu nơm nớp lo lắng. Đương nhiên ai cũng mong vị tiểu thư họ Hoàng có thể đánh bại gã tiêu sĩ ngạo mạn kia. Phúc sốt ruột thầm nghĩ: "Thực lực của gã tiêu sĩ này không phải tầm thường. Thu Lệ vừa trải qua hai trận ác đấu, khí lực đã suy giảm nhiều. Nếu cứ tiếp tục kéo dài, e là nàng không trụ nổi?"
Quả nhiên, sau ba hồi, Thu Lệ bắt đầu thấm mệt, vầng trán lấm tấm mồ hôi. Nhưng Mộ Bạch cũng chẳng khá hơn là bao, nét mặt không còn giữ được vẻ cao ngạo, hơi thở trở nên gấp gáp. Dù đã dốc hết sở học, hắn vẫn không thể bức ép đối thủ. Đến lúc này, gã tiêu sĩ mới thoáng cảm thông cho hai gã kiếm sĩ Đại Lý, thầm nghĩ: "Kiếm lực của tiểu nữ này thật kinh người. Vừa trải qua hai trận tỷ thí, vậy mà đấu với ta vẫn không chút vẻ mệt mỏi. Hai gã Đại Lý thua ả tuyệt không phải vì chúng bất tài. Nếu cứ đánh dây dưa, kẻ có lợi là ta. Chỉ có điều, đám võ lâm Lĩnh Nam vẫn còn đó, ta không thể dồn hết sức chỉ để đấu với ả được."
Đang lúc suy nghĩ, Thu Lệ đâm kiếm tới, Mộ Bạch bất thình lình dùng tiêu trực diện đón lấy. Cây tiêu này có cấu tạo kỳ dị, miệng tiêu xẻ một khe hẹp, sâu chừng một tấc. Mũi kiếm đâm trúng, bị miệng tiêu kẹp chặt, khóa lại như chiếc kẹp sắt. Mộ Bạch chỉ chờ có vậy, lập tức lướt tới, dùng kình lực khống chế mũi kiếm. Đồng thời, hắn vuốt ngược cây tiêu, đột nhiên lấy ra một thứ kim khí màu đen. Vật này dài hơn thước, to bằng ngón tay cái. Hắn xoay người, vung tay vụt mạnh thứ kim khí ấy. Thu Lệ vốn ít kinh nghiệm giao chiến, lại không ngờ đối phương có ám khí, thành ra chậm trễ ứng phó, bị trúng một đòn. Nàng thấy bả vai nhói lên, đau buốt lan nhanh, chạy dọc theo cánh tay. Những đầu ngón tay tê dại, không còn cảm giác, nhất thời không thể dùng kiếm.
Mộ Bạch vẫn chưa chịu dừng lại. Hắn tống thêm một cước, mang theo kình lực hùng hậu. Thu Lệ lĩnh trọn, bị đá văng xa hơn một trượng, rơi khỏi võ đài. Nàng khí tức chấn động, vừa ngã nhào xuống đất thì miệng ộc ra một ngụm máu tươi. Phúc cùng cha con Phùng Trí cả kinh trông theo, hốt hoảng gọi tên rồi đồng loạt lao tới. Thu Lệ nhíu mày, sắc mặt tái mét, vệt máu đỏ từ khóe miệng chảy dài trên má. Dẫu phải chịu đau đớn, nàng vẫn không hé nửa lời. Phúc nhìn nàng mà xót xa, máu nóng sục sôi trong lòng.
Mộ Bạch ra chiêu quỷ dị kín đáo, lại vô cùng mau lẹ, người thường khó mà nhận ra. Chỉ đến giờ nhìn lại, thấy hắn hai tay cầm hai thanh binh khí, một đỏ một đen, dài ngắn khác nhau, mọi người mới vỡ lẽ đó là ám khí. Cả Kiếm hội như dậy sóng, nhao nhao những tiếng chửi rủa. Cái việc hắn dùng ám khí đã đành, nhưng cố tình tung thêm một cước sau khi đánh trúng vai Thu Lệ lại càng khiến những kẻ thương hoa tiếc ngọc thêm phần phẫn nộ.
Hồ Phát quát lên:
- Mộ Bạch, đồ tiểu nhân hèn hạ bỉ ổi. Trước mặt anh hùng thiên hạ, nhà ngươi dám lén lút dùng ám khí.
Mộ Bạch chẳng chút sợ hãi, còn làm ra vẻ minh bạch:
- Sao vậy? Cái gì là tiểu nhân bỉ ổi, cái gì là ám khí?
Hồ Phát chỉ tay về thứ kim khí màu đen trong tay hắn:
- Rành rành đang cầm trong tay ngươi đó, còn muốn chối cãi sao?
Mộ Bạch cúi nhìn rồi cười:
- Ra là vậy. Các vị cho rằng thứ này là ám khí sao? Anh hùng Lĩnh Nam thật kỳ lạ, ngay đến một cây tiêu cũng không nhận ra. Mộ Bạch ta đã nói là dùng tiêu, thì đương nhiên là sẽ dùng tiêu.
Hắn đưa thứ kim khí màu đen lên thổi một điệu nhạc, âm sắc trầm bổng du dương. Quả nhiên đó là một cây tiêu thật. Mộ Bạch lại giơ cả hai thứ kim khí lên, phân minh giải thích:
- Thứ này là cây tiêu, còn thứ mà các vị đang nghĩ là ám khí đây, chỉ là ống đựng tiêu thôi.
Nói đoạn, hắn đút cây tiêu vào ống đựng, hệt như tra kiếm vào bao, rồi chậm rãi nói:
- Ta chỉ vừa mới dùng đến cây tiêu, vị tiểu thư xinh đẹp kia đã không đỡ nổi. Vậy mà tất thảy các vị anh hùng ở đây lại ra sức tung hô, ca tụng, thật đáng thất vọng.
Cây tiêu hay ống đựng tiêu chỉ là cách gọi mà thôi, bởi cả hai đều có hình dáng và cấu tạo giống hệt nhau, chỉ khác về màu sắc, kích thước. Hồ Phát không thèm đếm xỉa đến những lời biện bạch ấy, nghiêm giọng nói:
- Đồ tiểu nhân bỉ ổi, đã dùng thủ đoạn bất minh lại còn hoa ngôn xảo ngữ. Để Hồ Phát ta dạy cho ngươi một bài học!
Đúng lúc này, một bóng người từ bên cánh tây lao lên, vừa đáp xuống đã ngay lập tức bung cước tràn tới, tấn công gã tiêu sĩ. Người này không ai khác, chính là Phúc. Mắt thấy Thu Lệ bị Mộ Bạch dùng thủ đoạn bỉ ổi đả thương, chàng chỉ muốn xông lên, đánh cho hắn một trận nhừ tử. Ngọn cước vì vậy mà trở nên cuồng bạo, cước chiêu liên hồi, kình phong hùng hậu. Mộ Bạch không dám khinh suất, vội dùng tiêu đỡ lấy, rồi nhảy ngược ra sau, hô lớn:
- Ngươi là ai?
Phúc trịch thượng đáp:
- Ông nội ngươi đây!
Rồi chàng lại tung cước lao tới, tấn công dồn dập. Mộ Bạch thấy chàng hung hăng hiếu chiến, lại chỉ dùng cước chứ không dùng kiếm, liền vừa chống đỡ vừa truy vấn:
- Nhà ngươi muốn tranh kiếm?
Phúc không màng đến, cứ ào ạt tấn lên, sau một hồi mới đáp:
- Không.
Mộ Bạch lại hỏi tiếp:
- Vậy cớ gì lên đây?
Phúc lại đánh thêm mấy cước, rồi đáp, giọng đầy nóng nảy:
- Để đánh vỡ mặt tên tiểu nhân như ngươi đó!
Mộ Bạch nghe vậy thoáng kinh động, sau mấy chiêu liền chủ động nhảy vọt ra xa, hô lớn:
- Khoan đã, dừng lại.
Sau một hồi hùng hổ, sự phẫn nộ của Phúc cũng được xả bớt phần nào, chàng không còn vồn vã lao tới n���a:
- Sao vậy?
Mộ Bạch thấy đối phương tạm dừng, bèn hướng mắt về phía quần hùng, chậm rãi nói:
- Kiếm hội là nơi anh hùng tỷ thí tranh kiếm, không phải chỗ tùy tiện cho những kẻ vô danh tiểu tốt muốn lên thì lên. Nhà ngươi không tên không tuổi, tranh kiếm cũng không. Nếu muốn quậy phá, hãy biến đi nơi khác!
Phúc chăm chăm nhìn hắn:
- Chẳng phải ngươi cũng không đến đây để tranh kiếm sao?
Mộ Bạch:
- Ta đến đây không phải để tranh kiếm, mà là muốn phong kiếm.
Phúc liền đối lại:
- Ta cũng muốn phong kiếm.
Mộ Bạch bất chợt bật cười, nét mặt mừng vui khác lạ:
- Ta muốn phong kiếm, ngươi cũng muốn phong kiếm, vậy là cả hai cùng chung chí nguyện. Kẻ địch của chúng ta chính là những kẻ có vọng tưởng đoạt kiếm. Ta phong kiếm hay ngươi phong kiếm thì cũng vậy thôi, có khác gì nhau. Nếu ngươi muốn, ta sẽ nhường ngươi cơ hội tỷ thí với các cao thủ kiếm ở đây.
Mộ Bạch vốn cao ngạo khinh khi, coi chuyện tỷ thí với Thu Lệ như một cuộc dạo chơi. Việc giờ đã xong, hắn cần tính kế rút lui. Gã tiêu sĩ đang chưa biết phải làm thế nào, bất chợt nghe Phúc nói muốn phong kiếm, liền nhanh trí ứng biến. Hắn biết đó chỉ là cái cớ, nhưng dù sao lời cũng đã nói ra, lại trước mặt ba quân hùng. Mộ Bạch khéo léo dùng lời lẽ, vừa tránh việc phải giao đấu, vừa có cớ hạ đài. Phúc đương nhiên không để hắn được toại nguyện, gằn giọng đáp:
- Những gì ta muốn, tự ta sẽ lấy, không cần phải nhường nhịn.
Rồi chàng đột ngột trừng mắt, nói lớn:
- Đồ tiểu nhân hèn hạ, để ta đánh với ngươi!
Dứt lời, chàng tung người lên không, từ trên cao hơn một trượng bổ cước xuống. Mộ Bạch kinh hãi nhìn ngọn cước bổ thẳng xuống đỉnh đầu, cảm thấy một luồng khí lực khủng khiếp đè lên toàn thân. Hắn không dám đỡ, liền nhảy tránh sang bên vừa kịp lúc. Ngọn cước bổ xuống sàn, khiến nền đá nứt vỡ toác. Phúc lại vòng cước quét sang. Mộ Bạch vừa thu chân nhảy lên thì chàng đã chuyển người, cuộn mình từ dưới như chồng cây chuối, đồng thời hai cước đạp thốc phá lên. Gã tiêu sĩ không ngờ tới thứ cước pháp ào ạt như gió cuốn, tránh được một cước đạp tới ngực thì cước sau đã tống thẳng tới trước mặt. Hắn đành dùng tiêu che chắn. Cả người và tiêu bị cước đá văng xa năm thước, loạng choạng một chập. Cước này tuy không đánh trúng, nhưng cũng đủ sức kích động chiến ý. Mộ Bạch bỏ qua dáng vẻ nho nhã, tay siết chặt cây tiêu, nghiến giọng nói:
- Được lắm! Là ngươi tự chuốc lấy, đừng trách ta không nương tay!
Bản dịch tinh tế này, thuộc quyền sở hữu của truyen.free, hân hạnh phục vụ bạn đọc.