(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 34: Gã tiêu sĩ ngạo mạn
Trên võ đài, Đoàn Chính đang đứng ngây người, toàn thân khẽ rung lên. Trước mặt gã, Thu Lệ sừng sững như tượng đá, khí thế lẫm liệt tỏa ra. Kiếm trong tay nàng chĩa thẳng tới yết hầu, chỉ cần đi thêm một tấc là đủ lấy mạng đối thủ.
– Sao... sao vậy? Rốt... rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Ẩn Nguyệt kiếm giả ấp úng, chẳng thể hiểu chuyện gì đã xảy ra. Cũng là gã đã quá mải mê huênh hoang, không kịp dõi theo diễn biến. Vì sáu đạo kiếm khí Đoàn Chính tung ra đều không trúng đích, gã đâm ra nôn nóng. Trước mặt quần hùng Lĩnh Nam, cùng với những lời khoa trương mà Đoàn Nhị đã khoe khoang, gã càng phải thắng trận này cho bằng được. Vừa xuất chiêu xong, Đại Nhật kiếm giả đã lập tức vận khí, thúc đẩy công lực. Thêm sáu đạo kiếm khí nữa được tung ra. Nhưng nội lực dù cường hãn đến mấy, nếu chưa đủ trầm hùng, hành khí lại gấp gáp không ngơi nghỉ, thì sáu đạo kiếm khí này uy lực đã không còn như trước. Thu Lệ lập tức nhận ra điểm yếu đó, không chút sợ hãi mà cuộn mình lao tới. Kiếm trong tay nàng xoay tròn như chiếc ô, đánh tan tất thảy kình lực. Đoàn Chính ngỡ ngàng nhìn đối phương lao đến trước mặt, đến khi giật mình nhận ra thì đã quá muộn.
– Ông thua rồi!
Thu Lệ lạnh lùng nói. Đoàn Chính thất thần nhìn nàng. Gã vẫn chưa thể tin là công sức khổ luyện một đời lại bị đánh bại bởi một người con gái. Nhân sĩ võ lâm Lĩnh Nam cũng vậy, đều ngơ ngác nhìn nhau. Dường như ai cũng bị bộ tuyệt kỹ của gã làm cho choáng ngợp, để rồi bất ngờ với kết quả ngay lúc này. Mất một hồi, tất cả mới cùng rộ lên đầy cuồng nhiệt. Những tiếng reo hò, tán thưởng dành cho Thu Lệ vang lên không ngớt, đi kèm với đó là sự hả hê, những lời giễu cợt dành cho Nhật Nguyệt song giả. Chứng kiến hai người Chính Nhị phải rút lui trong tủi hổ, Hồ Nguyên có phần tiếc nuối, bèn đứng dậy, trịnh trọng:
– Nhật Nguyệt song giả, xin hãy dừng bước.
Đoàn Chính:
– Có chuyện gì vậy?
Hồ Nguyên:
– Hai vị từ Đại Lý xa xôi vạn dặm đến đây, là khách quý của Mai Hoa cốc. Thắng thua thường tình, nhưng kiếm nghệ tuyệt kỹ của hai vị thì cả võ lâm Lĩnh Nam đã được thưởng lãm, có thể nói là bội phần kính phục. Kiếm hội vẫn còn đang diễn ra, xin mời hai vị lưu lại, để Mai Hoa cốc chúng tôi được trọn đạo làm chủ nhà.
Vị cốc chủ thực tâm kính trọng, muốn mời hai gã ở lại dự Kiếm hội, đó cũng là dịp để khoe tài của đất Việt. Vừa hay, vẫn còn một hàng ghế trống, vốn dành cho người của Phong Châu vận. Đoàn Chính nghe những lời Hồ Nguyên nói, nhìn hàng ghế trang trọng được sắp đặt mà không khỏi cảm động, nhưng nghĩ đến nỗi hổ thẹn quá lớn, chẳng còn mặt mũi nào để ngồi lại làm khách, đành ngậm ngùi đáp:
– Cảm ơn ý tốt của Hồ cốc chủ. Tiếc rằng hai huynh đệ ta còn có việc bên ngoài cần giải quyết, không thể nán lại. Xin hẹn dịp khác sẽ ghé qua, cáo t���.
Sự khước từ của gã khiến những kẻ si kiếm cũng cảm thấy tiếc nuối. Lương Nhất Công nhìn bóng người lướt ngang qua, thầm nghĩ:
"Dù thắng thua thế nào, Đại Nhật Lục Đạo Kiếm Khí vẫn là một kỳ công. Nếu có thể tiết chế hơn, uy lực sẽ thật lớn lao. Tiếc rằng vị Đại Nhật kiếm giả đây đã quá tham lam, khiến nội lực hao tổn, phân tán, chiêu thức thêm phần rối loạn. Người xưa đã nói, quý hồ tinh bất quý hồ đa, quả không sai."
Hai người Chính Nhị cúi đầu rời khỏi Kiếm hội. Lúc bước qua đám đông, một giọng nói the thé vang lên:
– Đường đường là Nhật Nguyệt song giả, Đại Lý đệ nhất kiếm sĩ, vậy mà để thua một cô gái. Đáng buồn thay! Đáng hổ thẹn thay!
Đoàn Chính ngước sang, thấy một thanh niên trẻ tuổi, đầu tóc bóng bẩy, quần áo lượt là, tay cầm cây tiêu. Y chính là Mộ Bạch. Theo cùng y là mấy người hôm trước xuất hiện tại Dương gia đường. Không ai biết họ đến Kiếm hội từ bao giờ, cũng không ai hay việc họ đã đoạt đao quý của nhà họ Dương. Đoàn Chính nhìn Mộ Bạch, lòng đầy phẫn nộ nhưng lại ��ang ngập trong nỗi hổ thẹn, đành lẳng lặng bỏ đi.
Mộ Bạch đánh mắt sang gã đạo sĩ cùng hội, nói:
– Đám Lĩnh Nam mở hội để tranh kiếm. Ta đoán rằng đó hẳn phải là kiếm quý. Lão yêu kiếm như vậy, sao không lên thử, hãy cho họ biết thế nào mới thực sự là kiếm pháp.
Thấy gã đạo sĩ vẫn trầm tĩnh không đáp, hắn lại nói:
– Hay là lão sợ thua đàn bà con gái giống như hai tên Đại Lý ngu ngốc kia?
Lời nói, giọng điệu đầy khích bác. Gã đạo sĩ trầm tĩnh, thản nhiên đáp:
– Đây không phải nhiệm vụ của chúng ta.
Hai người nói chuyện bằng tiếng Tống. Mộ Bạch nghe vậy thì cười nhạt:
– Lão đạo sĩ đúng là nhạt nhẽo, cố chấp, mở miệng ra là nhiệm vụ. Đâu phải lúc nào cũng có dịp ngao du thế này, lão hãy thư giãn chút đi. Tại sao một kẻ hào hoa, nho nhã như ta lại có thể cùng hội cùng thuyền với một người như lão được chứ.
Mặc cho những lời ca thán của hắn, gã đạo sĩ không mảy may bận tâm. Mộ Bạch cũng chẳng cố nài thêm:
– Nếu lão không thích thì để ta vui đùa một chút. Ta cũng muốn xem thử là bông hoa kia có gai hay thực sự hai gã Đại Lý kia là ngu ngốc.
Ngay lúc hắn sắp sửa tiến lên võ đài, gã đạo sĩ bất ngờ lên tiếng:
– Nếu nhà ngươi đánh thắng được cô gái đó, biết đâu ta lại thấy hứng thú với việc thượng đài.
Lời nói khích tướng.
Mộ Bạch không trả lời, tung mình lao lên võ đài, vừa đáp xuống đã lập tức nói lớn:
– Lĩnh Nam anh hùng đi đâu hết, sao lại để nữ nhi lộng hành đến vậy?
Thấy kẻ mới xuất hiện cũng trạc tuổi mình, vừa thượng đài đã buông lời ngạo mạn, giọng nói dường như không phải người Việt, Hồ Phát liền bước ra đáp lời:
– Tỷ võ tranh kiếm không phân biệt nam nữ. Phàm là người trong thiên hạ, ai muốn tranh kiếm đều có thể thượng đài.
Mộ Bạch vẫn với vẻ cao ngạo, nói:
– Xưa nay vẫn nghe đất Lĩnh Nam Việt ta, anh hùng hào kiệt nhiều vô số kể. Vậy mà nay lại thấy một đám trượng phu chỉ biết reo hò, núp bóng nữ nhi, thật đáng cười. E rằng những lời đồn thổi kia chỉ là thêu dệt, anh hùng đất này thực không qua nổi đàn bà con gái.
Lời nói đã quá ngạo mạn, không coi võ lâm Lĩnh Nam vào đâu. Đám đông nhân sĩ từ trên xuống dưới đều sôi máu, nhao nhao những tiếng chửi rủa. Đoàn Xuân Huy bản tính nóng nảy, bộc trực, liền đứng bật dậy, chỉ thẳng tay quát lớn:
– Mẹ kiếp, thằng khốn. Không có tôn ti trật tự gì. Để ta dạy hắn một bài học.
Lại lần nữa, Trưởng hộ họ Khúc phải nhắc nhở. Hồ Phát nghiêm giọng:
– Cao nhân kiếm khách từ xa tới, còn chưa xưng danh tính, cớ sao đã vội vã cuồng ngôn.
Mộ Bạch nghe vậy thì bất chợt hạ giọng, điệu bộ đổi ra cung kính:
– Thất lễ, thất lễ. Tại hạ Mộ Bạch, chỉ là một tiêu sĩ nhỏ nhoi mà thôi, không dám nhận hai chữ cao nhân. Cũng bởi tình cờ tới đây, thấy chuyện không hợp đạo lý ở đời nên phải lên tiếng.
– Chuyện gì không hợp đạo lý? Hãy nói ra!
Mộ Bạch phe phẩy cây tiêu trong tay, dáng bộ đủng đỉnh khoan thai đúng chất nho sinh:
– Quốc gia hữu sự, sĩ phu hữu trách. Ngoại bang tới đây, nam nhân trong thiên hạ không đứng ra gánh vác, lại để một nữ nhi phải nhọc sức đương đầu. Thản nhiên hân hoan vui sướng mà trong lòng không cảm thấy hổ thẹn. Đó không phải đạo của bậc quân tử, của kẻ anh hùng chút nào.
Hồ Phát liền đáp:
– Ta cứ tưởng chuyện gì nghiêm trọng. Đây là Kiếm hội, tỷ võ tranh kiếm công bằng, không phải việc quốc gia đại sự, càng không phải nơi xét nét lễ nghĩa giáo điều.
Hồ Nguyên ngồi bên khẽ nhắc:
– Hắn có vẻ là người Tống.
Hồ Phát nghe lời nhắc của cha, lại dõng dạc:
– Anh hùng hào kiệt Lĩnh Nam xưa nay luôn có, dĩ nhiên không phải thêu dệt. Chuyện Bạch Đằng, Chi Lăng, cứ hỏi Hoằng Tháo, Hầu Nhân Bảo thì rõ. – Vị thiếu cốc chủ lấy chuyện đánh Tống ra để kể – Sự anh hùng vốn không phân biệt nam nữ. Xưa kia vua bà đánh đuổi giặc Hán mà lập nên nghiệp lớn, thì nay Hoàng tiểu thư đấu với bậc tông sư của lân bang cũng là lẽ thường. Hoàng tiểu thư là phận nữ, lại có thể thắng được đệ nhất kiếm sĩ nước Đại Lý, há chẳng phải càng làm rạng danh sự anh hùng của đất Việt sao? Hồ Phát ta đây hiểu biết nông cạn, chưa từng được nghe tới cao danh hiển hách của Mộ Bạch tiêu sĩ. Nhưng nếu hôm nay, Mộ Bạch tiêu sĩ có bại dưới tay Hoàng tiểu thư, ta cũng không lấy đó làm bất ngờ.
Trước những lời lẽ đầy ẩn ý, Mộ Bạch thản nhiên:
– Nói hay lắm. Tại hạ cũng đang muốn lĩnh giáo tài nghệ của vị tiểu thư đây, để xem sự tung hô của đất này thực chất ra sao?
Hắn đánh mắt nhìn Thu Lệ. Nàng cũng liền dương kiếm, trong lòng đã sẵn sàng. Hồ Phát lại nói:
– Mong Mộ Bạch tiêu sĩ hãy để anh hùng Lĩnh Nam được thấy kiếm pháp tuyệt diệu, đừng khiến tất cả phải thất vọng.
Mộ Bạch nghe những lời khích bác thì nhoẻn cười:
– Phải chịu tủi hổ như hai gã đó, tại hạ sợ mình không làm được. Chỉ có điều là...
– Sao vậy?
Mộ Bạch cúi nhìn cây tiêu trong tay:
– Chỉ có điều tại hạ là tiêu sĩ, không phải kiếm sĩ, càng không biết dùng kiếm.
Cả kiếm hội dường như không hiểu ra. Hồ Phát thắc mắc:
– Thượng đài tỷ kiếm lại không biết dùng kiếm là sao?
Mộ Bạch không chút ngập ngừng:
– Thật đúng là vậy. Tại hạ chỉ muốn thượng đài cùng với vị tiểu thư đây, chứ chưa hề nói là sẽ tỷ kiếm. Còn việc tranh kiếm thì lại càng chưa từng đ��ợc nhắc đến.
Hồ Phát thấy kẻ trước mặt cố ý bông đùa, bỡn cợt thì nghiêm giọng nói:
– Kiếm hội là để tỷ thí tranh kiếm. Mộ Bạch tiêu sĩ không tỷ kiếm, không tranh kiếm thì là sao? Nếu đã vậy, xin mời xuống đài.
Cả quần hùng cũng đồng tình hô lên:
– Đúng vậy, mau xuống đài.
Đối diện với sự xua đuổi, Mộ Bạch không hề kinh sợ, nhẹ đáp:
– Tại hạ thượng đài với tiểu thư đây, cũng là để vạch rõ sự nhu nhược của anh hùng đất này. Nếu hôm nay không đấu, e rằng tất cả lại không nhận ra.
Hắn ngước mắt nhìn Bất Diệt trên cao, rồi nói:
– Kiếm quý không thể rơi vào tay nhược chủ. Mộ Bạch không có ý tranh kiếm, nhưng lại muốn phong danh kiếm. Hãy để cây tiêu trong tay tại hạ định đoạt kiếm thuật của anh hùng nơi đây.
Nói rồi giơ cây tiêu sắt lên. Mộ Bạch nhất thời nổi hứng, muốn thượng đài tỷ thí với Thu Lệ chỉ để vui đùa, bỡn cợt. Nhưng vì vấp phải sự phản đối của quần hùng, hắn đành lớn tiếng thách thức. Hắn thầm tính, phía sau lưng còn có gã đạo sĩ. Nếu thắng được Thu Lệ, gã đạo sĩ đó sẽ tham gia tranh kiếm, khi ấy sẽ không lo không đấu lại anh hùng Lĩnh Nam.
Nội dung biên tập này được truyen.free độc quyền sở hữu, mọi hành vi sao chép hoặc phổ biến mà không có sự cho phép đều là vi phạm.