(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 36: Thủ Bộ - Phá cước
Gã tiêu sĩ vung tiêu, đánh liền mấy đường. Tiêu trong tay hắn tuy không phải kiếm, nhưng vẫn sắc sảo, hung hiểm vô cùng. Phúc đã xem hắn đấu với Thu Lệ, vì vậy cũng có sự phòng bị. Chàng tức khắc thi triển bộ pháp. Những bước chân phiêu bồng vô định, thoắt bên đông lại đảo vòng qua bên tây. Không phải tiêu pháp của Mộ Bạch không cao thâm, nhưng thân hình Phúc cứ nhấp nhả ngay tr��ớc mũi tiêu, chờn vờn như sương khói. Mộ Bạch kinh ngạc khi thấy những chiêu thức hung hiểm của mình đều trượt đi trong gang tấc. Dù đã lăn lộn trên Trung Nguyên rộng lớn, đối đầu vô số cao thủ của các môn phái, hắn cũng chưa từng gặp thứ bộ pháp nào quỷ dị đến vậy. Không chỉ riêng hắn, cả đám đông Lĩnh Nam cũng tỏ ra lạ lẫm, rì rầm hỏi nhau. Gã tiêu sĩ lại dồn đến sáu bảy phần công lực, ra chiêu quyết liệt, dồn dập. Chỉ thấy tiếng gió rít lên "vèo vèo", tiếng tiêu ngân "u u" nghe rợn người, trong chiêu số hàm chứa sát ý. Mộ Bạch thầm nghĩ:
"Tên nhãi nhép này muốn trả thù cho tiểu thư của hắn. Ta không những phải đánh bại, mà còn phải khiến hắn thật thê thảm. Phải khiến cho đám võ lâm Lĩnh Nam khiếp sợ, cho những kẻ vô danh tiểu tốt không dám thượng đài."
Rồi lại nhìn bước chân của Phúc, suy đoán:
"Bộ pháp của hắn bề ngoài tuy có vẻ hỗn loạn, khó đoán, nhưng xét ra vẫn có những khuôn phép. Mỗi nhịp di chuyển đều không quá ba bước, các bước đi cũng hiếm khi nhất quán về phương vị. Dù là bước qua trái hay phải, tiến hay lui cũng luôn lấy ta làm trung tâm, không hề rời khỏi."
Mộ Bạch am hiểu thiên văn Dịch số, vì vậy lờ mờ nhận ra bộ pháp của Phúc có liên quan tới các phương vị của bát quái. Về việc này, chính Phúc cũng không hề hay biết. Chỉ có điều bộ pháp của Phá cước được lão Hoàng Cái sáng tạo từ tám quẻ của bát quái hậu thiên, còn thứ mà Mộ Bạch dùng để giải đoán lại là bát quái tiên thiên. Dẫu vậy, gã tiêu sĩ cũng phần nào đoán biết được.
Trong màn tiêu ảnh trùng trùng, một chiêu tiêu lăng lệ được tung ra. Mộ Bạch nhắm ngay khi Phúc vừa bước hai bước qua trái, cho rằng bước thứ ba nhất định sẽ qua phải, liền đâm một tiêu sang phải chặn lấy. Quả nhiên, Phúc vừa xoay người sang phải, đã thấy một tiêu nhanh như cắt đâm tới trước ngực, cách chưa đến nửa thước. Tiêu này nhắm ngay huyệt Đản Trung, nếu để đánh trúng, có thể nguy đến tính mạng. Phúc bất giác kinh động. Chàng không ngờ đối phương có thể nắm bắt được bước di chuyển của mình. Trong lúc cấp bách, Vô Tướng quyền tùy ý thi triển. Tay phải vung lên, một nhu chưởng nhanh lẹ tung ra đánh, vỗ ngang vào thế công tới của cây tiêu. Mũi tiêu vừa chệch sang trái, nhu chưởng đã liền đổi ra đao, lần dọc theo cánh tay của đối phương, chém ngược lên trên. Mộ Bạch đang ứng phó với cước pháp, nay đối phương đột nhiên chuyển qua đao chưởng, biến hóa lợi hại thì giật mình kinh hãi. Hắn vội nghiêng đầu, tay trái vung lên đón lấy. Nhưng tay vừa chặn đao đã lập tức hóa thành trảo, ba ngón tay như ba vuốt sắc, chộp thẳng tới yết hầu. Sự biến hóa bất ngờ khiến Mộ Bạch không kịp phát chiêu đối phó, đành thoái lui ra sau. Chỉ chờ có vậy, Phúc vung tay bắt lấy cây tiêu, dùng thủ pháp cầm nã xoay vòng, âm mưu đoạt lấy binh khí. Mộ Bạch cổ tay bị vặn ngược, đau buốt nhói lên, lan đến tận khuỷu tay. Hắn tự xưng là tiêu sĩ, lấy tiêu làm binh khí, vậy mà lúc này lại bị đối phương đoạt mất. Nếu thực như vậy thì đâu còn thể diện. Vì thế, ngay khi Phúc giật cây tiêu, Mộ Bạch liền mượn lực lao tới. Một cái xoay người che mắt, tay phải vuốt dọc cây tiêu, lấy ra ám khí. Chính là thủ pháp ám hiểm đã dùng với Thu Lệ. Hắn vung tay vòng qua, vụt mạnh một đòn nhắm vào gáy. Tiêu chưa chạm tới mà Phúc đã nghe tiếng "u u" truyền đến, cảm nhận hiểm nguy cận kề. Bên ngoài, cả kiếm hội cũng như nín thở, thầm lo lắng cho kết cục của cuộc đấu.
Phúc nhìn cây tiêu trong tay Mộ Bạch, nhớ tới Thu Lệ. Chính cây tiêu này, cũng chính chiêu thức ám toán này. Cái nhíu mày, mím môi, vệt máu đỏ lăn dài trên má của nàng. Sự xót xa thổi bùng cơn thịnh nộ trong lòng gã trai trẻ. Đôi mắt Phúc long lanh đầy giận dữ, hai bàn tay siết chặt lại. Chàng cúi gấp, vừa đủ để đường tiêu sượt qua đỉnh đầu, rồi xoay người, bật lên không trung. Một tiếng hét lớn, một cước đao như sấm sét giáng thẳng xuống.
Mộ Bạch cảm nhận một áp lực khủng khiếp dồn xuống đỉnh đầu. Hắn vội giương tiêu đỡ lấy, tức thì khụy gối, đá dưới chân nứt vỡ. Ngọn cước đã chẻ gãy cây tiêu trong tay, thiếu chút nữa xé toạc vai hắn. Mộ Bạch thấy hai cánh tay tê dại, lồng ngực căng tức. Trong lúc gã tiêu sĩ còn đang ngỡ ngàng, Phúc lại tung thêm một cước. Mộ Bạch không kịp lường sức nặng nhẹ, tức t��c hai tay thu về, đồng thời vận toàn lực chống đỡ. Nhưng ngay khi đụng phải cước kình thì cả người đã giật bắn ra sau. Hắn bị cước lực đẩy đi, trượt dài hơn hai trượng trên sàn đấu trước khi văng ra khỏi võ đài. Gã tiêu sĩ gắng đảo người, chống tay đáp xuống. Vừa tiếp đất, miệng đã phụt ra ngụm máu đỏ, toàn thân run rẩy, khí tức hỗn loạn. Hắn thất thần, ngước nhìn Phúc với ánh mắt đầy kinh hãi. Đột nhiên, hắn phải đối đầu với luồng khí lực vô cùng hùng hậu, tưởng chừng có năm mươi năm tu luyện. Một kẻ còn trẻ như Phúc không thể nào sở hữu được thứ khí lực đó. Mà nếu có, lẽ nào suốt quá trình giao đấu, hắn lại không nhận ra?
Trong tâm trí Mộ Bạch lúc này, sự nghi hoặc lấn át cả nỗi tủi hổ thua trận. Hắn đâu biết rằng, Phúc đã được Nhất Cuồng Hoàng Cái truyền thụ chân khí cả đời cho. Thứ chân khí đó luôn tiềm tàng trong cơ thể, chỉ chờ cơ hội phát ra. Thường ngày, mỗi lần dùng đến Phá cước, Phúc luôn rất cẩn trọng, tránh để tâm trí bị xao động. Nhưng hôm nay, nỗi xót xa, sự phẫn nộ đã kích thích cơn cuồng bạo, vì vậy khí lực bộc phát. Bản thân Phúc cũng không thích thú với điều này. Sự bộc phát khí lực khiến toàn thân ê ẩm, khó chịu vô cùng. Chàng ngầm điều động chân khí, trên gương mặt xuất hiện những biểu hiện khác lạ.
Nhân sĩ võ lâm chứng kiến Phúc đánh bại gã người Tống kiêu ngạo thì thực sự phấn khích, reo hò tán thưởng:
– Hay lắm. Đánh hay lắm.
Cùng với đó là những nghi vấn về lai lịch của chàng. Lương Thành Nghiệp cũng hỏi Lương Nhất Công:
– Anh bạn của con thực lực không hề nhỏ? Rốt cuộc, cậu ta là ai?
Lương Nhất Công cũng không thể trả lời, thầm nghĩ:
"Võ nghệ của Phúc vốn đã cao siêu, nhưng sao chỉ trong thời gian ngắn lại có sự thăng tiến vượt bậc đến vậy. Hai tháng không gặp, ta cứ ngỡ như gặp một người hoàn toàn khác. Hiện giờ e là bản thân cũng khó lòng sánh bằng."
Rồi hỏi lại:
– Cha. Cước pháp của Phúc sao lại cuồng bạo đến vậy? Trong số các môn phái và võ giả Lĩnh Nam, con chưa từng thấy cước pháp nào như vậy. Không rõ nguồn gốc, lai lịch của bộ cước pháp này?
Lương Thành Nghiệp nhíu mày lắc đầu:
– Ta cũng chưa từng biết đến.
Khúc Vĩnh Lâm ngồi kế bên nghe được bèn lên tiếng:
– Lương Trưởng Môn. Nếu ta đoán không nhầm, bộ cước pháp mà chàng trai kia sử dụng chính là Phá cước của Nhất Cuồng Hoàng Cái.
Bốn từ Nhất Cuồng Hoàng Cái lập tức khiến những người xung quanh phải chú ý. Đã rất lâu rồi không còn ai nhắc đến cái tên này. Lương Thành Nghiệp ngạc nhiên:
– Vị cao nhân này ta chưa từng được diện kiến. Không phải lão ta đã tuyệt tích rất lâu rồi sao?
Khúc Vĩnh Lâm gật đầu xác nhận:
– Đúng vậy, cũng gần mười năm nay, không còn ai nghe thấy tin tức về lão.
Rồi suy đoán:
– Lĩnh Nam ta, người chuyên về cước không đếm xuể, kẻ tinh thông cước pháp thì chỉ có một. Cước pháp của chàng trai này mạnh mẽ cuồng bạo, lại toát lên khí phách ngang tàng, bất phục của một bậc cường giả, ngoài lão Nhất Cuồng Hoàng Cái ra, ta không nghĩ trong võ lâm này còn ai khác.
Lương Thành Nghiệp trầm ngâm:
– Theo như lời của Khúc Trưởng Hộ, thì cậu ta chính là truyền nhân của lão Nhất Cuồng. Nếu đúng vậy thì Kiếm hội này náo nhiệt thật rồi. Ngoài cao thủ người Tống, hậu duệ của Hoàng Gia trang, giờ cả truyền nhân của Nhất Cuồng ẩn tích bao năm cũng tới. Liệu trong đám đông, còn những anh hùng nào chưa lộ diện. Ta thực sự nóng lòng muốn biết, ai sẽ là chủ nhân của thanh Bất Diệt?
Đoàn Xuân Huy ngồi nghe câu chuyện từ đầu, thấy mấy người cứ luận bàn về cước pháp thì thấy khó chịu, liền xen vào:
– Không cần biết thằng nhóc kia là ai, đệ tử của thần thánh phương trời nào. Nhưng nếu hắn không biết dùng kiếm thì cũng chẳng có gì thú vị cả. Mấy ngài nên nhớ cho, đây là Kiếm hội, là để tỷ kiếm, không phải chỗ mãi võ.
Vị Phó Hộ nhắc đi nhắc lại. Hiển nhiên, gã đã rất thất vọng, ngao ngán khi phải chứng kiến những kẻ dùng tiêu, dùng cước lần lượt lên tranh đấu. Không riêng gì gã, Hồ Nguyên với cương vị chủ nhà cũng có mối bận tâm. Tất nhiên, vị cốc chủ rất vui mừng khi Kiếm hội thu hút được anh hùng trong thiên hạ tề tựu. Nhưng nếu các cuộc tỷ thí không còn xoay quanh việc luận kiếm, kẻ đến lại muốn phong kiếm thì lại là vấn đề khác. Y cất lời:
– Thiếu niên anh hùng, tuổi trẻ tài cao, thật đáng ngưỡng mộ. Xin hỏi quý tính danh xưng, là người từ môn phái nào của Lĩnh Nam ta?
Phúc trả lời:
– Ta tên Phúc, chỉ là một kẻ lang bạt, không môn phái.
Hồ Nguyên lại hỏi:
– Không môn không phái, vậy ắt hẳn phải là đệ tử, truyền nhân của bậc danh sư nào? Xin cho Kiếm hội được biết để mọi người tỏ lòng kính trọng.
Phúc đắn đo suy nghĩ. Dù là đệ tử của lão Tiếu Phong, một trong Tam Kỳ, nhưng trước nay chàng không hề nghĩ đến điều đó. Vả lại, cũng phải nhờ lão Hoàng Cái nói ra, chàng mới biết được. Để tránh phiền phức, Phúc chỉ muốn phủ nhận, rằng bản thân không có ai là thầy dạy võ, là sư phụ, nhưng tự thấy như thế không ổn. Chàng cho rằng mọi sự ở đời đều là người đi sau học hỏi người đi trước, rồi phát triển lên, việc học võ cũng vậy. Làm gì có ai tự nhìn chim trời, thú đất rồi sáng tạo ra các môn võ, nếu như bản thân không có sẵn căn cơ nền tảng. Còn nếu như phải nhận một người làm thầy, làm sư phụ thì chàng thực chưa biết phải nêu tên ai. Ngay cả lão Hoàng Cái, đúng là chàng đã được lão truyền lại bộ Phá cước, nhưng chỉ là bí kíp, chưa từng có một ngày truyền thụ, chỉ bảo, cũng không hề thu nhận chàng làm đệ tử, xét ra chưa thể gọi là thầy trò. Sau cùng:
– Ta không phải đệ tử, truyền nhân gì cả, chỉ là may mắn đư���c lão Hoàng Cái truyền cho cước pháp.
Cái tên Hoàng Cái tất nhiên khiến cả Kiếm hội phải sửng sốt, rì rầm bàn tán. Với Hồ Nguyên, vì đã nghe Khúc Trưởng Hộ nhắc đến trước đó, nên tỏ ra điềm tĩnh:
– Lão Nhất Cuồng Hoàng Cái là bậc võ nghệ đệ nhất của Lĩnh Nam, bảo sao cước pháp của đệ tử lão lại xuất quỷ nhập thần đến vậy. Quả là danh sư xuất cao đồ.
Rồi khéo dò xét:
– Cậu Phúc quyền cước xảo diệu, võ nghệ tinh thông, ắt hẳn với kiếm cũng có chút sở học. Liệu có thể cho mọi người được thưởng lãm?
Phúc nghe nhắc đến kiếm thì thẳng thắn thừa nhận:
– Ta chỉ biết quyền cước, trước nay chưa từng dùng kiếm.
Hồ Nguyên:
– Vậy với việc tranh thanh Bất Diệt, liệu ...
Phúc nhận ra ý tứ trong lời nói của vị cốc chủ, cũng hiểu sự nghiêm trọng trong phát ngôn "phong kiếm" trước đó của mình, liền phân trần:
– Cốc chủ thứ lỗi. Ta lên đây chỉ là vì thấy bất bình trước sự hèn hạ, đê tiện của tên người Tống kia, chứ thực không hề có ý đồ tranh kiếm, càng không dám cả gan đòi phong kiếm. Lời nói chỉ là trong lúc nóng giận, mọi người không nên coi đó là thật.
Hồ Nguyên liền thở phào, cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn:
– Vậy thì ...
– Ta không biết dùng kiếm, cũng không hề muốn tranh kiếm, đương nhiên không thể tiếp tục thượng đài.
Phúc trả lời, rồi hướng ánh mắt tìm về Thu Lệ:
– Chỉ là, việc tỷ thí vốn cần lấy kiếm pháp để so sánh, phân định cao thấp. Tiểu thư Thu Lệ bị tên Mộ Bạch dùng kế gian đánh lén, thứ hắn dùng cũng không phải là kiếm, vì thế không thể tính là thua được. Hy vọng cốc chủ và mọi người ở đây xem xét, tiểu thư Thu Lệ xứng đáng được tiếp tục thượng đài tỷ kiếm.
Lời nói của Phúc khiến cả Kiếm hội bàn tán, ai nấy đều cho là hợp tình hợp lý. Sau một hồi, tất cả đều nhất trí tán thành, Phúc liền rời đài để nhường lại chỗ cho Thu Lệ. Việc chàng vì nàng mà thượng đài trả thù, rồi cũng lại vì nàng mà ra mặt nói đỡ trước quần hùng đã khiến cha con họ Phùng cảm kích. Trong khoảnh khắc đối diện, cả hai lộ rõ vẻ ngượng ngùng, áy náy.
Mọi nội dung trong bản dịch này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.