Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 103: Bản chất của một con buôn

Phú Kiệm được cứu khỏi cuộc nguy nan, không khỏi là người vui mừng nhất. Suốt hai ngày sau đó, lão liên tục tổ chức tiệc rượu, mời tất thảy các chủ quán phường Chiếu đến dự. Trong các buổi tiệc tùng đó, Phúc chính là nhân vật chính. Chàng được tôn vinh như một vị anh hùng, đã ra tay cứu cả phường khỏi mối họa to lớn. Khí thế tưng bừng, rộn ràng kéo dài tưởng như b���t tận.

Mọi chuyện vướng bận đã xong xuôi, Phú Kiệm cũng không quên lời đã hứa với Phúc. Lão liền cho người sắp đặt, chuẩn bị chuyến rong buồm xuôi về phương nam. Hai ngày tiệc tùng kết thúc cũng là lúc chuyến đi bắt đầu. Vì chuyến này là về các lộ Kiến Xương, Long Hưng – chốn quê nhà của lão – nên Phú Kiệm mang theo cả vợ con đi cùng. Tất nhiên, trong số những người cùng đi, có cô con gái diệu của lão là Lan Thanh.

Phù Lưu (nay là Phú Xuyên, Hà Nội) buổi tối:

– Cha bảo sao? Cha vẫn muốn con ve vãn, quyến rũ hắn ta.

Lan Thanh thốt lên ngỡ ngàng, hướng mắt nhìn về chiếc thuyền cuối cùng trong đoàn thuyền ba chiếc đang neo đậu ngay bên sông.

Ánh lửa đuốc bập bùng, tiếng người huyên náo. Trong khi Phúc cùng đám người làm, thợ thuyền đang đốt đuốc, vui vẻ chè chén thì Phú Kiệm lại kéo cô con gái lên bờ, tìm một góc vắng vẻ khuất tầm mắt mọi người.

– Đúng vậy.

– Vì sao vậy? Không phải việc của cha đã xong, cha đã giữ lại được tiền của mình. Đâu còn lí do gì để phải tiếp tục làm việc đó chứ?

Lan Thanh dồn dập chất vấn, khiến lão Phú Kiệm bối rối:

– Con gái à, hãy bình tĩnh. Con phải nghe ta nói!

– Cha nói đi, con vẫn đang nghe đây.

Nàng thúc giục trong cơn giận dỗi. Lão Phú Kiệm hít một hơi thật sâu, hai mắt khẽ nhắm hờ, như cố gắng trấn tĩnh bản thân:

– Lan Thanh. Đúng là chuyện đó đã qua, giấy vay nợ cũng đã hủy, nhưng không phải thế là mọi việc kết thúc. Rất có thể, tên Mạch Hoạch sẽ còn tìm đến. Ta đã gây thù với hắn, nhất định hắn sẽ chẳng dễ gì mà bỏ qua đâu. Sau này, công việc làm ăn buôn bán của chúng ta có thể gặp nhiều rắc rối.

– Nếu biết hắn sẽ chẳng bỏ qua, tại sao cha còn làm vậy? Tại sao cha không trả tiền hắn đi? – Lan Thanh cắt ngang lời, chất vấn dồn dập.

– Tiền, tất cả là vì tiền. Con biết đấy, một trăm quan không phải số tiền nhỏ. Để kiếm được từng ấy, ta sẽ phải mất rất, rất nhiều năm. Nếu trả hết, cha sợ gia đình ta sẽ không còn được như bây giờ nữa.

– Ý cha là chúng ta sẽ phải sống trong nghèo đói ư?

– Cũng không đến mức vậy, nhưng cha rất lo cho mấy mẹ con. Cha không muốn thấy cảnh m��y mẹ con phải vất vả khổ sở.

Lão Phú Kiệm vừa nói, vừa ôm Lan Thanh vào lòng. Nàng lập tức đẩy ra, cất lời:

– Cha thôi đi. Nếu cha lo nghĩ cho mẹ con chúng con như vậy, sao còn đem tiền đốt vào thứ cờ bạc đỏ đen đó chứ?

Lão Phú Kiệm gượng gạo:

– Cũng không hẳn như con nghĩ. Con biết đấy, trong số tiền ta nợ hắn, có cả những khoản để làm ăn, không phải tất cả đều do thua bạc.

Lan Thanh lập tức cự lại:

– Chẳng phải tất cả tiền làm ăn, cha đã thua sạch rồi mới phải vay hắn sao? Cha đừng tưởng mẹ con con không biết gì. Mẹ biết hết đấy, nhưng không nói ra thôi. Mẹ không muốn cha mất thể diện, không muốn trong nhà có tiếng to tiếng nhỏ, nên mới đành chịu nhịn. Cha không chịu tỉnh ngộ, lại cứ mải mê đắm chìm vào cờ bạc, vậy mà nói là lo nghĩ cho mẹ con con sao?

Lời phê phán có phần quyết liệt, khiến lão Phú Kiệm nổi giận:

– Cái con này, mày…

Lão giơ tay định tát, nhưng rồi lại không đành lòng, đành hạ tay xuống vỗ về con gái, nói:

– Việc đó dù sao cũng qua rồi, không nên nhắc lại nữa. Từ giờ cha cũng sẽ không sa đà vào mấy trò đánh bạc nữa, con yên tâm. Nào, giờ hãy quay lại chuyện ban nãy. Chuyện ta vừa nói, con thấy sao?

Lan Thanh ngạc nhiên:

– Cha vẫn muốn con phải dụ dỗ hắn ta sao?

Phú Kiệm:

– Không hẳn là dụ dỗ, nhưng chí ít con đừng lạnh nhạt, hắt hủi hắn như vậy. Con cũng không cần thiết phải trao cho hắn cái… cái đó. Việc cha muốn con làm là cứ ve vãn, đong đưa, để hắn ngỡ con có tình ý với hắn – lão đề nghị con gái, mà chẳng chút ngượng ngùng. Con hãy làm sao để hắn muốn ở lại chỗ chúng ta, càng lâu càng tốt. Hãy hứa hẹn, cho hắn hy vọng, để hắn chờ đợi, không còn muốn nghĩ đến chuyện rời đi nữa.

Lan Thanh nghi ngờ:

– Là sao cha? Không lẽ cha vẫn còn những khoản nợ khác, sợ người ta sẽ tìm đến, nên mới muốn giữ hắn ta ở lại bên mình.

Phú Kiệm liền phủ nhận:

– Không, làm gì còn nữa. Ta đâu có nợ nần nhiều đến mức ấy chứ. Cha của con có thể thề với thần Phật, nếu cha còn che giấu điều gì về tiền bạc, sẽ bị thần Phật đánh chết.

Lão cất lời thề độc, khiến Lan Thanh không nỡ nhìn, vội ngăn lại. Lão lại tiếp lời:

– Ta đã nói rõ để con hiểu rồi, người của Đổ Phường rất có thể sẽ tìm đến gây khó dễ. Không chỉ vậy, công việc kinh doanh của chúng ta, đi đâu cũng có kẻ nhòm ngó, muốn được chia lợi, kiếm phần. Con chưa phải bận tâm những việc đó nên không biết được. Đám lý trưởng, quan lại, rồi bảo kê, năm nào ta cũng phải biếu chúng rất nhiều tiền. Đấy là chưa kể đến bọn giặc phỉ cướp bóc, thi thoảng vẫn hoành hành. Gia đình ta chỉ là dân buôn bán, không thể tự bảo vệ mình được, cần phải có chỗ để nương tựa. Mà đã nương tựa, thì cũng phải tốn rất nhiều tiền, có khác nào bị ăn cướp đâu chứ. Chính vì vậy, ta mới muốn tìm cách giữ tên Phúc đó ở lại. Có hắn rồi, chúng ta sẽ bớt phải lo những chuyện kia đi.

Lan Thanh nghe cha nói một hồi dài, biết nhiều điều trước nay bản thân chưa từng nghĩ đến. Nàng thoáng trầm tư. Phú Kiệm thấy thái độ của con gái có vẻ dịu xuống thì thở dài, than vãn:

– Lan Thanh, con là một cô gái xinh đẹp, có phẩm giá. Nếu như con có thể gả vào một cửa quan nào đó, để cả gia đình ta được nhờ thì còn gì bằng. Tiếc thay, đến nay vẫn chưa gặp được mối nào. Những kẻ đến dòm ngó, dạm hỏi, dù nhiều đến đâu thì cũng toàn là phường công tử ăn chơi lêu lổng, không thì cũng phá gia chi tử, sẽ chẳng trông mong được gì. Gả con vào những chỗ ấy, lại chỉ thêm khổ con ra.

Lan Thanh nghe vậy, không khỏi động lòng. Ít nhiều, nàng biết cha vẫn lo nghĩ cho mình. Nhưng vì sao, trong sự lo nghĩ ấy, lại còn để tâm đến những điều khác? Có nhất thiết phải là cửa quan không? Thực ra, suy nghĩ ấy cũng không có gì đáng chê trách. Ngay trong tâm tưởng mơ mộng, nàng cũng từng ao ước được gả vào những chốn quyền quý cao sang. Chỉ là, đã muốn nàng vào cửa quan rồi, sao lại còn ép nàng phải dụ tình một kẻ không thân không thế chứ? Tất cả, có phải chỉ vì mấy chục quan tiền kia? Lan Thanh chìm đắm trong suy tư, cảm thấy tủi thân, rồi sụt sùi khóc, chua xót nói:

– Cha, cha có biết là cha tệ lắm không? Cha đừng nghĩ rằng cha làm gì, không ai biết? Cha bắt con phải uống thứ rượu đó, muốn con phải… với hắn. Cha xúi người của mình kích động, gây chuyện ẩu đả, khiến ai nấy đều suýt mất mạng. Tất cả chỉ vì mấy chục quan tiền. Đến giờ đây, cha vẫn còn muốn con phải làm vậy. Cha vẫn muốn đem con ra để đánh đổi. Cha không thấy mình quá tệ bạc sao?

Nghe Lan Thanh nức nở như vậy, Phú Kiệm cũng có chút mủi lòng. Lão quàng tay ôm chặt con gái vào lòng, vỗ về:

– Ta làm vậy cũng chỉ vì gia đình mình thôi.

Lại thanh minh thêm:

– Mà tên Phúc đó cũng đâu có tệ. Ngoại trừ chuyện hắn không có tiền bạc, thân thế, còn lại cũng đáng lắm chứ. Hắn thật thà, tốt bụng, lại võ nghệ hơn người. Hắn cũng không tham lam tiền bạc hay háo sắc. Nếu chỉ cần hắn cần đến tiền, ta ắt đã có thể mua chuộc được rồi, đâu cần nhờ đến con vất vả như vậy. Thực lòng mà nói, nếu phải gả con cho hắn, ta còn thấy an tâm hơn đám công tử hư hỏng kia.

Thật không ngờ lão lại nghĩ tốt về Phúc đến vậy. Trong tất cả những điều lão vừa nói, có lẽ đây là điều duy nhất mà Lan Thanh không cự cãi. Cuối cùng, nàng đành chấp nhận nuốt nước mắt vào trong, chiều theo ý cha. Cả hai liền quay trở lại thuyền.

Cuộc rượu lúc này đang hồi sôi nổi. Phúc chẳng hề hay biết những gì cha con lão Phú Kiệm vừa trao đổi. Sự có mặt của Lan Thanh khiến chàng trở nên dè dặt. Phúc lo sợ chuyện đêm hôm trước sẽ lặp lại. Nhưng rồi, chén rượu cùng những lời chúc tụng đổ dồn tới, cuốn trôi nỗi sợ hãi. Chàng lại chìm sâu vào men say.

Nội dung biên tập này là tài sản độc quyền của truyen.free, xin quý vị tôn trọng bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free