(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 102: Ngã giá khoản nợ
Chàng vừa định buông tay thì Phú Kiệm cất lời ngăn lại:
– Khoan đã.
Phúc khựng lại nhất thời. Mạch Hoạch vội thốt lên:
– Gì vậy?
Phú Kiệm chậm rãi ngồi xuống, nhìn khuôn mặt méo mó tội nghiệp của gã, rồi nói:
– Vẫn còn cái này nữa.
Mạch Hoạch:
– Còn gì nữa? Không phải đã thống nhất hết rồi sao?
Phú Kiệm lắc đầu:
– Không, vẫn còn nữa.
Rồi vỗ vai Mạch Hoạch, như một bậc bề trên đang răn bảo kẻ dưới, ôn tồn nói:
– Thế này nhé, số tiền ta vay mượn để làm ăn, ta nhất định sẽ trả, cả gốc lẫn lãi, không thiếu một đồng. Phú này làm ăn bao năm, không phải là kẻ bất tín.
Mạch Hoạch chưa hiểu:
– Vậy thì trả đi, còn nói gì nữa?
Phú Kiệm mỉm cười, đáp:
– Tiền ta vay mượn cho việc kinh doanh, ta nhất định sẽ trả. Nhưng số còn lại thì….
Lão đột nhiên lấp lửng, khiến tất cả cùng ngóng chờ. Ngay cả Phúc cũng chẳng hiểu Phường chủ Chiếu đang có ý gì. Chẳng phải mọi chuyện vay nợ đều rất rõ ràng sao? Trừ cái khoản lãi cắt cổ ra, đã vay thì phải trả, có gì mà phải bàn cãi? Chàng ngước nhìn lão, lòng đầy băn khoăn. Phú Kiệm nói tiếp:
– Số tiền đó là do lừa lọc, bịp bợm mà ta phải gánh chịu… Mạch Hoạch, ngươi thử nói xem, liệu ta có cần phải trả không?
Mạch Hoạch đương nhiên muốn đòi hết số nợ, lập tức đáp:
– Thế nào là lừa lọc, bịp bợm chứ? Phú Kiệm, ông vay nợ ta, có giấy tờ ký tá đàng hoàng. Ai bắt ép ông sao? Ông vay mượn cho xong, giờ l��i muốn ăn quỵt sao?
Phú Kiệm gạt tay, nói:
– Không đúng. Trong năm mươi quan tiền nợ gốc, có hai mươi quan là ta đến vay mượn chỗ ngươi để làm ăn, số này không thể không trả. Còn ba mươi quan, là ngươi lừa ta ở sới gà…
Mạch Hoạch liền cắt ngang:
– Thế nào là lừa? Phú Kiệm, ông có chơi có chịu. Chơi thua rồi giờ lại bảo ta lừa là sao?
Phú Kiệm:
– Nói hay lắm, có chơi có chịu. Nếu là cuộc chơi công bằng, Phú này đương nhiên chấp nhận. Nhưng hôm đó, ngươi đã giở thủ đoạn. Mạch Hoạch, ngươi nói thử xem. Vì sao con gà của ta đang khỏe mạnh, hăng máu là thế, bỗng dưng lại lăn đùng ra, sùi bọt mép mà chết chứ.
Lão nhắc đến đây thì Phúc cũng nhớ lại:
“Chắc chắn là thế rồi. Hôm trước con gà của ta cũng đang trên đà thắng, bỗng nhiên lại lăn đùng ra, thua con gà ốm tong teo của hắn. Làm gì có chuyện trùng hợp, vô lý đến vậy chứ.”
Rồi tức giận tra hỏi:
– Mạch Hoạch, hôm trước cũng là ông giở trò với ta, đúng không?
Gã tất nhiên phủ nhận, lắc đầu chối đây đẩy:
– Làm gì có chuyện đó. Gà của các người ốm bệnh hay thế nào, ta làm sao mà biết được chứ. Các người chớ có ngậm máu phun… Ối á…
Gã chưa kịp nói hết câu thì Phúc đã vặn tay gã một cái, đau đến co rúm cả người, dẫu vậy, vẫn không thể ngăn được cái miệng hỗn hào:
– Lũ khốn nạn, đồ ngậm máu phun người, cái phường lật lọng, các ngươi định ăn quỵt tiền của vua gà này sao?
Trước những lời mắng chửi thậm tệ của gã, Phú Kiệm tỏ ra bình thản, nhẹ nhàng đáp:
– Nói cho thẳng thắn, việc ngươi giở trò bỉ ổi để thắng cược trên sới gà, chẳng khác nào đã ăn cắp tiền của ta. Chính vì vậy, ta sẽ không có trách nhiệm phải trả số tiền mà ngươi đã ăn cắp của ta.
Mạch Hoạch đương nhiên không phục, liền rú lên:
– Không. Không. Phú Kiệm, ông đừng hòng ăn quỵt được tiền của ta.
Rồi lại hướng đến đám thuộc hạ dưới sân, quát tháo:
– Lũ ăn hại kia, chúng mày không biết phải làm gì à? Còn đứng đực ra đấy. Mau đánh chết nó cho tao.
Đám thuộc hạ nghe tiếng quát mắng thì cũng rục rịch. Nhưng chúng thực chẳng biết phải làm gì, cứu người thì không được, mà đánh người thì lại càng không. Sau cùng, tất cả chỉ đành trố mắt nhìn.
Phúc trước sau vẫn có ác cảm với Mạch Hoạch. Vì vậy, cứ hễ gã ngọ ngoạy, hay lớn tiếng chửi bới là chàng lại vặn mạnh cánh tay. Bả vai gã bị chàng siết chặt, như sắp bung ra. Lời nói của Phú Kiệm khiến chàng đồng tình, thầm nghĩ:
“Ông chủ Phú nói đúng lắm, toàn bộ số tiền mà bị gã vua gà này lừa gạt, không phải trả làm gì. Dù có là ăn quỵt, thì cũng là quỵt tiền của bọn lừa đảo trộm cắp. Việc này so với ta lấy cắp tiền của đám cường hào ác bá, tham quan vô lại thì thật chẳng khác gì.
Trừng phạt chúng như vậy, đáng lắm.”
Theo những suy nghĩ ấy, cánh tay chàng cũng vô thức siết chặt hơn. Mạch Hoạch đau đến chảy nước mắt, không thể chịu đựng thêm nữa, kêu gào thảm thiết:
– Thằng nhãi chó chết… à không… tráng sĩ, dừng lại… dừng lại! Tay ta sắp gãy ra rồi.
Phú Kiệm không vội, chờ cho gã thấm đau mới ghé lại gần, thủ thỉ:
– Mạch Hoạch. Ngươi cũng tệ thật đấy, dám cả gan lừa cả vị tráng sĩ này. Thôi, nghe ta, đừng tiếc mấy đồng không phải thuộc về mình nữa, rồi để ta lựa lời xin với tráng sĩ tha cho.
Mạch Hoạch quả là tên cứng đầu, yêu tiền hơn chính bản thân mình. Phải chịu cảnh đau đớn như vậy mà gã vẫn quyết không nghe theo, khăng khăng:
– Không, dù chết ta cũng không đồng ý. Phú Kiệm, năm mươi quan, hôm nay nhất định ông phải trả đủ.
Trước sự ngoan cố của gã, Phú Kiệm cũng đành để mặc. Lão đứng dậy, tặc lưỡi, lắc đầu vẻ ngao ngán. Phú Kiệm khẽ thúc vào tay Phúc, khiến cánh tay Mạch Hoạch càng bị vặn ngược lên. Gã rú lên:
– Ối … á…
Rồi mếu máo khóc. Phú Kiệm lần nữa ghé xuống, ân cần khuyên nhủ:
– Thế nào, quyết định đi. Ngươi tiền nhiều, tội gì phải đày đọa bản thân như vậy. Tay chân chứ có phải cành cây ngọn cỏ đâu chứ, lỡ có chuyện gì, sau này làm sao mọc lại được nữa. Hai ta là chỗ quen biết làm ăn đã lâu, thực lòng, ta không muốn thấy ngươi phải chịu bất kỳ thương tổn gì. Nào, nghe ta.
Cái giọng của lão nghe thật đầy thành ý. Mạch Hoạch sau hồi cân nhắc, biết chẳng thể làm gì khác, đành phải ưng thuận:
– Được, được, ta đồng ý. Mọi thứ, cứ như lời ông nói.
Phú Kiệm chỉ chờ có vậy, hoan hỉ thốt lên:
– Tốt. Tốt.
Lão ra dấu cho Phúc thả ra, rồi dìu gã ngồi lại ngay ngắn, nhặt lấy hai chén còn sót, cho người rót trà. Nhấp một ngụm trà nóng, lão bắt đầu tính toán:
– Thế này nhé. Như Phường chủ Đổ đã đồng ý, số tiền nợ gốc thống nhất lại, giờ còn là hai mươi quan. Ta đã vay được một năm, tiền lãi tính tròn là bốn quan. Như vậy, tổng gốc lẫn lãi phải trả là hai mươi bốn quan. Mười quan đã được thanh toán trước, vậy số phải trả cuối cùng là mười bốn quan. Tính toán như vậy, liệu còn gì thiếu sót không?
Lão hỏi cho có lệ, chứ Mạch Hoạch lúc này còn dám không đồng ý. Gã gật gật cái đầu, lí nhí đáp:
– Không, không thiếu gì.
Phú Kiệm liền đập tay cái "bộp" xuống bàn, nói:
– Tốt.
Rồi truyền lệnh tới kẻ dưới:
– Mau, vào lấy mười bốn quan ra đây.
Một tên phụ tá mặt mũi đang sưng vù, lật đật chạy vào, lấy ra mười bốn quan. Lão Phú Kiệm cẩn thận đổ tiền ra bàn, tự tay kiểm đếm l��i, rồi nhũn nhặn nói:
– Mạch Hoạch. Mười bốn quan ở đây, không thiếu một đồng, có cần phải kiểm lại không.
Mạch Hoạch vẫn đang xót số tiền bị mất, còn tâm trí đâu mà để ý đến việc kiểm lại chứ. Gã hất hàm, lệnh cho thuộc hạ lên nhận lấy. Nhưng ngay khi một tên vừa chạy lên thì Phú Kiệm đã ngăn lại:
– Khoan, khoan đã.
Dường như lão vừa chợt nhớ ra chuyện gì. Linh tính mách bảo Mạch Hoạch rằng đây chẳng phải điều gì tốt đẹp. Gã méo xệch mặt, chán nản thốt lên:
– Lại cái gì nữa đây, ông nội?
Phú Kiệm cau mày suy ngẫm trước khi nói:
– Mạch Hoạch. Tiền nợ ngươi, ta đã trả đủ. Thế còn những chuyện này, tính sao?
Lão nhướn mày, hướng đến đám thuộc hạ ở dưới, thực chất muốn chỉ đến mấy tay thanh niên vừa bị đánh đập, đang đứng co rúm một góc. Mạch Hoạch chưa hiểu:
– Là sao?
Phú Kiệm giải thích:
– Thế này nhé. Hai ta sòng phẳng. Tiền nợ ngươi ta đã trả xong, vậy thì việc ngươi đập phá cửa hàng của ta, đánh đập người của ta, cũng nên phải tính cho đủ chứ? Phải không?
Mạch Hoạch kh��ng đáp, chỉ trừng mắt nhìn, ra vẻ muốn nổi điên lên. Phú Kiệm thấy vậy thì liền nhẹ giọng xoa dịu:
– Bình tĩnh, bình tĩnh. Ta nói vậy không phải là muốn gây sự đánh đấm. Dù cho bây giờ, ta có đánh người của ngươi, hay thậm chí là tính sổ với ngươi thì cũng chẳng ích lợi gì. Ta đánh ngươi một cái, ngươi lại đánh lại ta một cái, cứ thù qua thù lại như vậy thì bao giờ mới dứt? Mạch Hoạch, ngươi nói xem. Chúng ta đều là dân làm ăn, có gì thì thương lượng trên bàn trà, chứ không phải giải quyết bằng vũ lực, phải không? – lão mải mê luyên thuyên, khiến tất thảy xung quanh đều bắt đầu cảm thấy mệt mỏi – Đống hàng hóa người của ngươi đã đập phá, ta chẳng tính toán làm gì. Nhưng người của ta bị ngươi đánh đến vỡ đầu chảy máu, tất phải thuốc thang băng bó, rồi còn bồi bổ tịnh dưỡng. Gì thì gì cũng cần đến tiền, không thể không có. Thế này nhé, năm quan, coi như tiền bồi thường sức khỏe cho họ.
Lão vừa nói, vừa xòe bàn tay đủ năm ngón, vẻ mặt đầy hớn hở. Lời đề nghị của lão mới thật hợp tình hợp lý một cách thô bỉ làm sao.
Ngay cả Phúc, dù là cùng phe, cũng phải ngỡ ngàng. Chàng không hiểu từ đâu lão lại nghĩ ra được chuyện như vậy. Nói về thương tích, thì người của Đổ Phường cũng chẳng bị nhẹ hơn là bao nhiêu.
Mạch Hoạch lúc này chẳng thể giữ được bình tĩnh nữa, mặc kệ Phúc đang đứng sau, đùng đùng mắng ch���i:
– Phú Kiệm, ông… ông… đồ rác rưởi thối tha, đồ tráo trở hèn mọn, cái loại chó tha gà mổ. Đến nước này rồi mà vẫn còn dám mở miệng ra đòi hỏi sao? Vay nợ cả đống tiền, muốn nuốt trọn chắc? Cái thứ tham lam hết phần của thiên hạ, ăn nhiều vậy sao không nghẹn mà chết đi? Loại nhà ông, chết rồi phải đày xuống mười tám tầng địa ngục, phải bị âm tào địa phủ cho lên vạc dầu mà luộc trong nước sôi, bị trâu bò xé xác thành trăm mảnh, bị voi dày ngựa xéo nát không bằng bùn đất. Thứ… thứ… – Gã chửi một tràng, mệt đến thở hổn hển, mặt đỏ bừng bừng như quả gấc, sau cùng hét lên thật to: – Aa………
Tất cả cùng trợn mắt, há hốc mồm, không ngờ Phường chủ Đổ lại có thể chửi hăng đến vậy. Chẳng biết có phải do những câu chửi lay động, hay lương tâm không cho phép lão, Phú Kiệm đột ngột thay đổi ý định. Lão cười xòa, nhũn nhặn nói:
– Thôi, thôi, không có cũng được mà, không sao cả. – Lão lại tặc lưỡi, hắng giọng – Vậy là việc vay mượn đã xong, không ai nợ ai hết cả. Mọi sự rõ ràng, sòng phẳng, Phường chủ vẫn là người được lợi. Nếu đã xong rồi thì giấy vay nợ này cũng không cần phải giữ nữa.
Nói rồi liền giơ ra tờ giấy vay nợ, thẳng tay xé vụn. Xé xong, lão xoa tay một cái sạch trơn, lại nói:
– Hôm nay mọi sự hoan hỉ. Phường chủ Đổ đã đến đây, chi bằng ở lại, để ta cho người thịt gà làm cơm, hai ta cùng đánh chén. Đã lâu rồi, chúng ta cũng chưa có dịp ngồi lại với nhau.
Lão mời vậy, nhưng thực ra là đuổi khéo. Mạch Hoạch còn tâm trạng nào mà nghĩ đến cơm cháo. Gã đứng bật dậy, nhìn lão Phú Kiệm với ánh mắt cay cú, hậm hực nói:
– Phú Kiệm. Chuyện này không dễ xong đâu.
Gã cũng liếc sang nhìn Phúc, nhưng chẳng dám nhìn lâu, rồi quát xuống đám thuộc hạ:
– Chúng mày, cút.
Cả đám Đổ Phường liền răm rắp tuân lệnh. Chúng lục đục, dắt díu nhau, lúc đến hùng hổ hung hăng bao nhiêu thì lúc đi lại lẳng lặng, cun cút bấy nhiêu. Tình cảnh ê chề của chúng thật khiến tất cả phải hả hê.
Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, được biên soạn và trình bày cẩn thận.