Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 101: Bắt lấy Mạch Hoạch

Phúc ban đầu không lộ diện, hòa mình vào đám đông người làm, kẻ ở. Chàng đã quyết định sẽ không can dự vào chuyện nợ nần của lão Phú Kiệm, để lão tự giải quyết. Thế nhưng mọi chuyện diễn biến tồi tệ, lũ người của Đổ Phường đã bắt đầu giở thói côn đồ.

Khi cuộc ẩu đả bùng lên, Phúc buộc phải ra tay can thiệp.

Trên đình trà, Mạch Hoạch thấy có kẻ dám cả gan can dự vào chuyện của mình liền quát lớn:

– Thằng chó nào vậy? Ai cho mày xía vào đây?

Phúc không đáp, chỉ trừng mắt nhìn gã. Mạch Hoạch lập tức nhận ra đó là kẻ đã thua bạc ở xới chọi gà hôm trước. Gã có chút bất ngờ, thốt lên:

– Là mày – rồi gã nhanh chóng chuyển sang cười khinh bỉ – Tao còn tưởng là anh hùng ở đâu tới, hóa ra cũng chỉ là một thằng nhãi thua bạc.

Gã liền quay sang lão Phú Kiệm, cao giọng giễu cợt:

– Phú Kiệm, khá khen, khá khen. Từ chủ đến tớ, hóa ra cùng một giuộc con bạc, thật khéo đồng điệu.

Phú Kiệm lúc này vẫn ngồi yên nơi bàn trà, sắc mặt sa sầm. Lão không hề hay biết chuyện Phúc từng thua bạc Mạch Hoạch, nên chẳng biết phải đáp lời ra sao. Dưới sân, Phúc không màng đến những lời khích bác, lớn tiếng ra lệnh:

– Mạch Hoạch. Nếu các ngươi còn dám giở trò đánh người ở đây, đừng trách ta không khách khí.

Nếu là những kẻ đã biết đến “tiếng tăm” của Phúc, ắt hẳn cũng phải nể trọng vài phần. Tiếc thay, đám người ở Đổ Phường đây lại chưa từng. Với Mạch Hoạch, dù Phúc vừa đánh bay chín mười tên thuộc hạ, đó cũng chỉ là một phần ba quân số. Dù có e dè, gã cũng chẳng tin chàng có thể địch lại tất cả. Hơn nữa, trong tay chàng lại không một tấc sắt, càng khiến lời nói thêm phần hài hước.

Gã cười phá lên một tràng dài, vừa cười vừa nói:

– Ai chà. Sợ chưa, sợ chưa? Thằng nhãi, nếu ông đây không chịu nghe theo, thì mày định làm gì nào?

Rồi hất hàm ra lệnh:

– Chúng mày, đánh nó cho tao.

Đám thuộc hạ lập tức nhận lệnh. Hơn mười tên vung đao kiếm, cuốc thuổng, gậy gộc, hò nhau lao tới. Vừa bị chàng nện cho một trận, bọn chúng đều vô cùng hăng máu, quyết phải trả thù cho bằng được. Tên nào tên nấy mặt mày hung tợn, sát khí đằng đằng, hô lên:

– Đánh nó! Giết nó!

Nhưng đám người Đổ Phường dù gì cũng chỉ là một lũ côn đồ ô hợp, không phải người của các bang phái, võ vẽ chẳng được là bao. Bọn chúng tuy ỷ đông hiếp yếu, nhưng khác nào lấy trứng chọi đá.

– Binh. Binh. Bốp. Á. Hự….

Phúc vung chân, đá liền một đường. Mười mấy tên lập tức bị đánh bại. Lần này, vì đã nói trước, chàng ra đòn nặng tay hơn. Mười mấy tên ăn đá, thằng thì gục tại chỗ, thằng thì bay tít ra sau, như những trái bưởi rụng lăn lóc khắp sân. Chàng lại trừng mắt nhìn những kẻ còn lại, nghiêm giọng:

– Còn ai nữa không?

Đám còn lại sợ hãi đến xanh mặt, len lén nhìn nhau. Tên nào cũng lăm lăm vũ khí trong tay, nhưng chẳng một ai dám lao đến. Ngược lại, người của nhà Phú Kiệm vui mừng reo hò cổ vũ:

– Đánh hay lắm! Đánh hay lắm!

Ngay lúc này, từ đình trà vọng tới một giọng nói:

– Mẹ chúng mày! Làm cái gì vậy?

Đó là Mạch Hoạch. Gã không chấp nhận bị phá đám, liền đứng bật dậy, đạp bàn hét lớn:

– Tất cả, giết nó cho tao!

Gã vừa dứt lời, một bóng người đã vọt qua đầu gã. Ngoảnh lại nhìn, gã đã thấy Phúc đứng đó. Chàng vung tay siết chặt bả vai gã, tay còn lại chộp lấy, bẻ quặt cánh tay gã ra sau. Mạch Hoạch liền bị đè sấp xuống, đập thẳng mặt lên bàn trà. Mặt bàn nghiêng ngả, khiến bộ ấm chén rơi vỡ loảng xoảng. Phúc giận dữ quát lên:

– Còn dám ra lệnh nữa không?

Mạch Hoạch bị khống chế, một bên tay bị vặn ngược, kêu la oai oái. Gã ra sức giãy dụa vùng vẫy, nhưng chỉ làm cơn đau thêm nhức nhối. Dù có sợ hãi, gã vẫn lì lợm không chịu khuất phục, lại gọi cứu viện:

– Chúng mày, cứu tao! Mau giết nó!

Gã vẫn muốn giết Phúc cho bằng được.

Thế nhưng cả đám thuộc hạ lúc này, còn tên nào dám nghe theo lệnh gã? Phúc đang hiện diện trước mắt chúng như một vị thần. Chàng lại dùng thêm chút lực, siết mạnh tay hơn.

– Á.. Ối…

Mạch Hoạch la lên to hơn. Gã quả là tên cố chấp, dù đau đớn đến vậy vẫn không ngăn được cái miệng mắng chửi tục tĩu:

– Lũ khốn chúng mày, còn không mau cứu tao? Ối, á! Mấy thằng chó ăn hại, uổng công ông đây đã nuôi cơm tụi mày!

Phúc lại siết thêm cái nữa, tựa như sắp bẻ gãy lìa cánh tay gã. Mạch Hoạch đến lúc này không thể chịu được nữa, đành phải van xin:

– Dừng… dừng lại! Đau quá! Thằng nhãi chó chết, tha cho tao!

Gã cầu xin mà vẫn không quên chửi rủa, thật chẳng ra thể thống gì. Phúc cứ giữ nguyên thế khóa, cũng chẳng nói lấy một lời. Mạch Hoạch không chịu được, lại phải xuống nước:

– Anh hùng… à không, đại hiệp… người anh em. Tha… tha cho ta.

Phú Kiệm ngồi bên cạnh, lên tiếng:

– Hãy gọi cậu ấy là tráng sĩ.

Lão nói, không rõ là khuyên bảo hay ra lệnh, chỉ thấy Mạch Hoạch răm rắp nghe theo:

– Tráng… tráng sĩ… mau tha cho ta.

Phúc lúc này cũng đã hạ hỏa, bèn nới tay. Chàng nới lỏng tay, nhưng vẫn ghì chặt gã trên bàn trà, rồi đánh mắt trông sang lão Phú Kiệm. Chủ nhân của phường Chiếu chậm rãi đứng dậy, tiến đến bên Mạch Hoạch. Lão giật lấy tờ giấy vay nợ. Vì cánh tay Mạch Hoạch đang bị bẻ ngược ra sau, tờ giấy cũng bị vò lại, không khác gì miếng giấy lộn. Phú Kiệm nói:

– Mạch Hoạch. Có phải khi nãy ta đã nói, nếu ngươi còn tiếp tục đánh người, sẽ không nhận được một đồng một cắc nào, phải không?

Quả là lão đã nói vậy, Mạch Hoạch nhất thời không cãi lại được. Phú Kiệm tiếp tục:

– Ngươi là tên lừa đảo đốn mạt, thứ tiểu nhân đê tiện. Tất cả những điều này đều là quả báo ngươi tự chuốc lấy.

Trước những lời mắng chửi, Mạch Hoạch chỉ biết “hứ” lên một tiếng. Gã vẫn đang bị khống chế, chẳng thể giãy dụa.

– Nhưng ngươi yên tâm, ta không như ngươi. Số tiền ta vay nợ ngươi, ta nhất định sẽ trả. Chỉ là…

Phú Kiệm nhìn lại tờ giấy vay n�� trên tay, rồi chậm rãi nói:

– Trong tổng số một trăm quan này, có năm mươi quan là tiền nợ gốc, năm mươi quan là tiền lãi. Ta đã vay ngươi được một năm hai mươi mốt ngày, có thể tính tròn là một năm. Trong vòng một năm mà ngươi tính lãi gấp đôi, chẳng phải là quá nặng rồi sao?

Là người cho vay, Mạch Hoạch đương nhiên phủ nhận:

– Không. Không cao. Tất cả đã được thỏa thuận.

Một năm mà từ một thành hai, rõ ràng là thứ lãi vay cắt cổ. Thực chẳng khác nào giết người không cần dao. Phúc đã nghe tay lái thuyền kể về việc này khi rời Đổ Phường, lập tức bày tỏ thái độ:

– Ngươi chuyên lừa gạt cho vay nợ, rồi dùng lãi cao ép người ta phải bán nhà ở đợ. Còn muốn chối cãi sao?

Chàng lại khẽ siết một cái, khiến gã la lên. Phú Kiệm ra dấu ngưng lại, nói:

– Mọi việc cần phải thỏa đáng. Thế này nhé, để ta tính lại cho. Năm mươi quan tiền gốc kia, nếu vay thông thường, hết một năm, cao lắm thì cũng đến mười quan tiền lãi. Mười quan tiền lãi cộng với tiền gốc là sáu mươi quan, vẫn là “ông chủ Đổ Phường” được lợi mà. Nếu ngươi đồng ý, hai ta sẽ thống nhất tính lại như vậy? Ta sẽ bảo tráng sĩ đây thả ngươi ra. Sao?

Mạch Hoạch nghe lão đề nghị, biết rõ mình bị thiệt, nhưng vì đang bị người ta khống chế, nên không thể từ chối. Dù sao sáu mươi quan vẫn là có lời, việc cần bây giờ là phải thoát khỏi nơi này. Gã gật gật cái đầu, đồng ý:

– Được, được. Tính lại thì tính lại.

Phú Kiệm vui mừng:

– Tốt rồi. Ông chủ Đổ Phường đã đồng ý.

Mạch Hoạch gượng gạo cười, nói:

– Vậy giờ đã thả ta ra được chưa? Nào, nào, mau mau thả ta ra.

Gã cố ngước mắt lên nhìn Phúc. Chuyện nợ nần đã thống nhất, Phúc cũng không còn lý do gì để tiếp tục làm khó gã nữa.

Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free