(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 100: Chạm mặt Đổ Phường
Hai ngày sau, ngay đầu giờ sáng.
– Bẩm ông. Người của Đổ Phường, bọn chúng… bọn chúng đang kéo tới đây.
Một người làm ở cửa hàng vội vã chạy về tư gia của Phú Kiệm, hớt hải bẩm báo.
– Bọn chúng mang theo rất nhiều gậy gộc, đang đập phá và đuổi đánh người của cửa hàng ta.
Phúc và Phú Kiệm đang ngồi ở đình trà, nghe tin báo mà không khỏi lo sợ. Ngay lúc này, cánh cửa gỗ nơi cổng bị đạp bung ra, kêu lên một tiếng “rầm”. Từ ngoài, người của Đổ Phường hùng hổ kéo vào, đông đến hơn ba mươi tên, tay lăm lăm gậy gộc, cuốc thuổng, loáng thoáng còn có cả mấy thanh đao. Kẻ cầm đầu là Mạch Hoạch, một gã lùn tịt, béo ú với cái đầu trọc lốc. Chưa gì, chúng đã đạp đổ mấy chậu cây cảnh trên sân, tỏ rõ vẻ hung hăng. Phú Kiệm trầm giọng, khẽ dặn Phúc:
– Cậu Phúc, cậu hãy tạm lánh đi.
Rồi lão bước lên trước. Mạch Hoạch vừa trông thấy lão bước đến đã lên tiếng lớn:
– Phú Kiệm! Thời hạn đã tới, ông định thế nào đây?
Lời nói đi kèm với điệu bộ khệnh khạng, trịch thượng đến cùng cực. Phú Kiệm đáp lời:
– Có gì thì từ từ nói chuyện. Sao vừa mới tới đã đập phá, đuổi đánh người của cửa hàng ta?
Trước lời nói của lão, Mạch Hoạch tỏ ra bất ngờ. Gã cười xòa, vẻ đầy bỡn cợt:
– Ái chà chà, khẩu khí cứng rắn thật. Đúng, đúng, là ta không phải. Cho ta xin lỗi.
Đoạn, gã liền đổi giọng, quát lớn:
– Nói đi! Tiền của ta, hôm nay ông có định trả hay kh��ng? Nếu không trả, ta sẽ cho người đốt trụi cả cái nơi này!
Gã trợn trừng mắt, nghiến răng. Đám thuộc hạ, tay chân phía sau, tên nào tên nấy cũng trợn mắt hằm hè, vẻ mặt dữ tợn, khiến những người làm trong nhà Phú Kiệm sợ hãi, dạt lui ra sau. Phú Kiệm điềm tĩnh đáp:
– Đốt trụi nơi này, ngươi sẽ chẳng có được một đồng một cắc nào đâu. Mạch Hoạch, chúng ta đều là người làm ăn, có chuyện gì thì lên bàn trà mà nói, không cần thiết phải ồn ào thế này. Nào, hãy qua đây uống trà đã.
Lão hướng tay về phía đình trà ra hiệu. Cả hai liền tiến đến. Người của hai bên cũng đứng vây tròn xung quanh. Vừa đặt mông ngồi xuống, Mạch Hoạch đã truy hỏi ngay:
– Thế nào? Nói rõ luôn đi, tiền của ta, hôm nay ông có định trả hay không?
Gã có vẻ sốt ruột, giọng điệu cũng trở nên căng thẳng hơn. Xem ra hôm nay, nếu không thể đòi được nợ, gã sẽ chẳng chịu để yên. Ngược lại, Phú Kiệm vẫn tỏ ra điềm tĩnh. Nhấp một ngụm trà, lão đáp:
– Mạch Hoạch, số tiền ta nợ ngươi, ta nhất định sẽ trả. Phú này trước nay luôn vay mượn sòng phẳng, không phải dạng bịp bợm, cũng chưa từng quỵt tiền của ai cả.
Mạch Hoạch tặc lưỡi, nhướn mày:
– Tốt rồi, vậy thì làm ngay đi.
Phú Kiệm nói tiếp:
– Chỉ là trong lúc này buôn bán khó khăn, thành ra mới chậm trễ đôi chút. Chuyện này, ta đã đến nói với ngươi rồi. Ta đã xin khất đến hết ra giêng, còn trả cho ngươi mười quan, coi như thanh toán trước một phần tiền lãi. Chẳng phải hôm đó ngươi đã nhận tiền và đồng ý rồi sao? Giờ lại nuốt lời, nằng nặc đòi cho bằng được là sao? Ngươi cũng là dân làm ăn, cũng cần giữ uy tín, sao có thể nói hai lời như vậy? Trước mặt mọi người ở đây, ngươi hãy nói thử xem.
Mạch Hoạch gật gù như thừa nhận, đưa tay vân vê sợi râu dài mọc trên nốt ruồi ở mép trái, rồi nhoẻn miệng đáp:
– Đúng. Đúng là ông có đến chỗ ta, xin được khất nợ. Ông cũng đã đưa trước cho ta mười quan. Tất cả những gì ông nói đều không sai. Nhưng ông nên nhớ, hôm đó, ta chỉ nói với ông là sẽ cân nhắc, chứ chưa hề hứa hẹn sẽ cho ông khất đến ra giêng. Phú Kiệm, ta với ông đều là dân làm ăn, mọi thứ đều phải có giao kèo, giấy tờ ký tá xác nhận, không thể chỉ dựa vào lời nói suông được. Có phải không?
Gã ngưng lại một nhịp, rồi cười khẩy trước khi nói tiếp:
– Ông vay tiền của ta đã được hơn một năm rồi. Mọi việc vay mượn, ngày tháng, số tiền, lời lãi, và cả hạn trả, đều có ghi rõ trong tờ giấy này – vừa nói vừa lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy được gấp gọn làm đôi – Phú Kiệm, ông nói xem, chữ ký và điểm chỉ trên giấy vay tiền này có phải là của ông không?
Gã trưng tờ giấy lên, rồi đưa một vòng như để tất cả cùng thấy. Đúng là giấy vay tiền, trên đó có đủ chữ ký, lại còn dấu điểm chỉ tay đỏ chót nữa. Phú Kiệm gật đầu:
– Đúng là của ta… nhưng…
Lão vừa dừng ở chữ “nhưng” thì Mạch Hoạch đã nhảy vào họng, ngắt lời:
– Vậy là rõ ràng. Việc hôm nay ta đến đòi nợ không có gì phải bàn cãi. Phú Kiệm, trên giấy này, ông cũng đã cam kết, nếu như đến hạn mà không trả đủ, thì toàn bộ cửa hàng, kho tàng, bến bãi của ông ở phường Chiếu này đều sẽ thuộc về Mạch Hoạch ta. Có phải không?
Phú Kiệm xác nhận:
– Đúng, ta đã cam kết như vậy. Nhưng…
Mạch Hoạch lại một lần nữa ngắt lời, không cho lão Phú Kiệm nói hết câu:
– Đã vậy thì tiền đâu? Trả mau!
Dù xét về tuổi tác, gã kém hơn, nhưng lời nói, giọng điệu lại đầy hỗn xược và trịch thượng. Phú Kiệm bị dồn ép, nhất thời run rẩy không nói nên lời. Mạch Hoạch lại được nước lấn tới, hống hách nói:
– Nếu không trả được, hãy giao ra đây toàn bộ cửa hàng, kho bãi. Hôm nay, nhất định ta phải thu được về. Hoặc là tiền, hoặc là cửa hàng, ông chọn đi!
Gã chốt lời bằng một cái đập mạnh xuống bàn, khiến đống chén đĩa nảy lên loảng xoảng. Xung quanh, đám tay chân của gã cũng hò reo hăm dọa. Ngược lại, những người làm trong nhà Phú Kiệm ai nấy thu mình, len lén sợ hãi.
Phú Kiệm lúc này cúi gằm mặt, đôi bàn tay siết chặt, toàn thân lão run lên bần bật. Giọng nói lão run run:
– Mạch Hoạch! Ngươi đúng là tên lật lọng! Hôm đó, chính ngươi đã nói sẽ giúp ta. Ngươi còn bảo là chỗ làm ăn quen biết lâu năm, ngươi sẽ chẳng dồn ép ta trong lúc khó khăn. Mười quan tiền ngươi cũng đã nhận rồi. Vậy mà giờ đây, ngươi lại đòi cướp đi toàn bộ cơ nghiệp của ta. Ngươi nói xem, ngươi làm vậy có đáng mặt người không? Ngươi không thấy hổ thẹn với lương tâm sao?
Từng lời, từng chữ lão thốt ra đều như rút ruột, chứa đầy phẫn uất. Nhưng đem chuyện lương tâm ra nói với phường cờ bạc, kiếm ăn bằng cách hút máu người thì thật là vô vọng. Mạch Hoạch chẳng chút động lòng, lại trợn mắt hỏi vặn:
– Giấy đâu? Ta đã hứa như vậy hồi nào? Giấy đâu?
Nói rồi gã cười khành khạch, trông bộ rất khoái trá. Mọi chuyện, rốt cuộc vẫn là phải có giao kết bằng giấy trắng mực đen. Phú Kiệm đã bị lừa, không biết phải cãi lý thế nào, hai mắt lão hoe đỏ. Ngay lúc này, từ phía dưới có kẻ hô to lên:
– Lừa đảo! Lừa đảo!
Đó là một phụ tá của lão. Tất cả đổ dồn sự chú ý.
– Mạch Hoạch! Quân lừa đảo khốn nạn!
Tay phụ tá uất ức thay cho chủ nhân, liều lĩnh đứng ra mắng chửi. Mạch Hoạch cả giận, quát lớn:
– Thằng rác rưởi nào đấy? Đây là chỗ cho mày lên tiếng ��?
Người phụ tá dù run rẩy, vẫn ráng ưỡn ngực, vênh mặt, cứng cỏi đáp:
– Chẳng là gì cả thì vẫn tốt đẹp hơn đám lừa đảo khốn nạn các người! Dù thế nào, các người cũng đừng hòng cướp đi cơ nghiệp của ông chủ nhà ta!
Dù thân phận thấp kém, lời nói của y lại đầy dũng khí. Chỉ là sức lực của y thì không có được bao nhiêu. Mạch Hoạch tất nhiên không thèm coi lời nói của một kẻ tôi tớ ra gì, giả bộ sợ hãi:
– Ái chà! Ghê chưa! Ghê chưa!
Rồi gã quay qua lão Phú Kiệm, bỡn cợt khích bác:
– Phú Kiệm! Chúc mừng, chúc mừng! Nhà ông có được một con chó tốt, biết xù lông bảo vệ cho chủ đấy. Nhưng chỗ này, đâu đến lượt nó sủa chứ!
Gã trừng mắt, hất hàm ra lệnh. Một tên thuộc hạ phía dưới liền vung gậy trong tay, đập một tiếng “bụp”. Người phụ tá không kịp phản ứng, bị trúng gậy thẳng vào ngực, đổ gục xuống sân, đau đớn kêu la. Đám người làm trong nhà nhìn thấy thì kinh hãi đến tái mặt.
Tên thuộc hạ kia vẫn chưa chịu dừng lại, lại vung chân đá thật mạnh mấy cái. Người phụ tá không thể chống cự, chỉ biết nằm co ro, ôm đầu chịu trận. Trên đình trà, Mạch Hoạch khoái trá, liên tục hô hào:
– Đánh! Đánh đi! Đánh chết nó cho tao!
Phú Kiệm chứng kiến người của mình bị đánh đập, không chịu nổi, liền quát lớn:
– Dừng lại!
Tiếng quát khiến tên côn đồ kia tạm thời ngưng tay. Lão lại trông sang Mạch Hoạch, quắc mắt, nghiêm giọng nói:
– Mạch Hoạch! Nếu còn tiếp tục đánh người, ngươi sẽ chẳng nhận được một đồng nào nữa đâu!
Gã cũng lập tức đe dọa lại:
– Phú Kiệm! Nếu hôm nay ông không thể trả đủ, ta sẽ cho đánh què hết mấy con chó này!
Miệng nói, tay gã chỉ về đám người làm phía dưới. Trong mắt gã, thực đã chẳng còn coi ai ra gì. Dưới sân, đám người làm xúm lại đỡ người phụ tá dậy. Trông bọn họ nem nép đầy sợ hãi, nhưng lại có phần căm phẫn. Người phụ tá lục đục đứng dậy, máu từ miệng và mũi chảy ra ròng ròng. Dù đã bị tẩn một trận khá nặng, y vẫn chẳng có vẻ gì là sợ hãi, vừa đưa tay quệt qua vệt máu đang nhoe nhoét trên mặt, lại lớn tiếng:
– Mọi người, không việc gì phải sợ cả! Đừng để bọn chúng muốn gì cũng được! Bọn chúng đã coi chúng ta không bằng súc vật, nếu lại để chúng có được nơi này, thì tất cả chúng ta sẽ ra đường hết thôi. Sẽ chẳng còn cơm mà ăn nữa!
Đám người làm nghe lời hô hào thì thái độ cũng trở nên cứng rắn hơn. Người phụ tá kia lại lôi từ góc sân ra một cây gậy, như muốn ăn thua đủ:
– Thích đánh thì đánh! Để xem bọn chúng dám làm gì!
Mấy thanh niên đứng cùng cũng lập tức làm theo. Kẻ cầm cuốc thuổng, người cầm đòn gánh, người khác lại cầm bồ cào. Hóa ra bọn họ đã có chuẩn bị trước, chỉ là lượng người quá ít, vỏn vẹn bốn năm thanh niên, không thể đọ lại với ba mươi mấy tên bên kia được. Hai bên khua khoắng vũ khí, tiếng cuốc thuổng, gậy gỗ va vào nhau “lộc cộc”. Từ trên đình trà, Mạch Hoạch nổi khùng, quát lớn:
– Chúng mày, đánh chết hết bọn nó cho tao!
Đám thuộc hạ của gã lập tức y lệnh, xông đến. Cuộc loạn đả bùng phát. Bọn chúng quân số đông đảo, lại sẵn tính côn đồ hung hãn, vì vậy thẳng tay đánh đập không thương xót. Mấy thanh niên kia chỉ chống trả được lúc đầu, rồi nhanh chóng rơi vào thế yếu, cuối cùng đành giơ mặt chịu đòn. Ai nấy ôm đầu máu, mặt mũi xưng vù, mình mẩy đầy thương tích. Ngay cả những người đứng gần, vốn không tham gia vào cuộc phản kháng, cũng bị lĩnh đòn lây. Tiếng kêu gào, tiếng la hét nghe thật thảm thiết. Đúng lúc này, một người xuất hiện, chính là Phúc. Chàng nhanh chóng tung cước đánh dạt đám người của Đổ Phường, rồi quát lớn:
– Tránh hết ra cho ta.
Bản quyền tác phẩm này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.