Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 104: Hiểm nguy ập đến

Nửa đêm, khi cuộc rượu đã tàn, tất cả đang chìm trong giấc ngủ yên tĩnh. Đột nhiên, tiếng bước chân rầm rập vang lên cùng lời cấp báo:

– Bẩm… ông chủ. Nguy rồi! Không xong rồi!

– Ông chủ, mau chạy ngay đi. Có kẻ sắp tìm tới đây rồi!

– Ai, bọn nào? Không phải là Đổ Phường chứ?

– Bẩm, không rõ. Bọn chúng tự xưng là người của Long Biên Nhất Phái!

– Cái gì! Sao lại là Long Biên Nhất Phái? Ta đâu có gây thù gì với bọn chúng chứ?

– Có lẽ được thuê tới. Chúng còn rao rằng, nếu bắt được ông chủ và tráng sĩ, sẽ được trả hai trăm quan.

– Hai trăm quan?

– Ông chủ, mau chạy ngay đi. Chúng đã đốt phá nhà cửa kho bãi, và giờ đang tìm tới đây. Không nhanh là không kịp đó.

Tiếng cấp báo kinh động, như sét đánh bên tai, khiến Phú Kiệm hoảng hốt. Lão lập tức hối thúc người thu dọn hành lý, nhổ neo. Trong cảnh nguy cấp, Lan Thanh tìm tới:

– Cha, sao vẫn còn thuyền ở lại thế? Cha định bỏ lại chiếc thuyền đó sao?

Nàng đang nhắc đến chiếc thuyền cuối cùng trong đoàn ba chiếc, hiện vẫn còn neo đậu im lìm gần bờ. Phú Kiệm đáp:

– Không kịp đâu. Nếu chúng ta không nhanh, sẽ nguy đến tính mạng đó.

Lan Thanh:

– Nhưng trên đó có người. Cha định để mặc họ sao?

Phú Kiệm:

– Không sao đâu. Bọn chúng chỉ muốn bắt ta, những người khác chúng sẽ không làm hại. Việc đang nguy cấp, con đừng hỏi nhiều nữa.

Đêm đông giá buốt, hai chiếc thuyền âm thầm, gấp gáp rời đi. Giữa lúc đó, một bóng người lao vọt xuống, chấp chới giữa dòng nước.

Nửa canh giờ sau:

– Tráng sĩ, tráng sĩ, dậy, dậy mau!

Lan Thanh cuống cuồng lay người, gọi lớn. Cả người nàng ướt sũng, lạnh run cầm cập, giọng nói như lạc đi.

– Mọi người mau dậy hết đi, không là không kịp đó.

Cả đám thanh niên trai tráng đang say ngủ bị đánh thức bất ngờ. Phúc dụi dụi mắt, nửa tỉnh nửa mơ:

– Gì vậy, đang ngủ mà.

Chàng còn chưa nhận ra trước mặt là ai, chỉ nghe thấy một giọng nữ the thé. Lan Thanh lại hối thúc:

– Dậy đi, còn ngủ gì nữa. Các anh mà còn ngủ nữa là chết đó.

Phúc nghe đến từ "chết" thì đã tỉnh ngủ hơn. Chàng nhận ra Lan Thanh, liền ngang ngạnh đáp lại:

– Cái gì mà chết, mà chết cái gì?

Lan Thanh vừa sốt sắng, vừa bực bội, liền la toáng lên:

– Là Đổ Phường. Chúng mướn người đến bắt cha tôi và anh đó. Cha đã chạy trước rồi. Anh còn ngồi đó là chết đó.

Nàng lại quay qua mấy người khác:

– Mọi người cũng chạy ngay đi.

Mấy người nghe thấy vậy thì liền nháo nhác. Phúc nghển cổ lên nhìn phía trước. Trong đêm đen, chàng chỉ thấy một vùng nước trống trải, tuyệt không thấy bóng dáng hai chiếc thuyền đi cùng đâu. Quả nhiên Phú Kiệm đã lo chạy trước, bỏ mặc chàng cùng mọi người ở lại. Trong đầu Phúc thoáng lên những câu hỏi:

“Ông chủ Phú đã đi trước? Vì sao không báo cho ta biết? Sao ông ấy không cho ta và những người khác đi cùng?”

Chàng lại nhìn sang Lan Thanh, thấy nàng toàn thân ướt sũng, run lên bần bật. Dù là trong đêm tối, chẳng thể nhìn rõ sắc mặt nhợt nhạt, Phúc vẫn có thể cảm nhận được cái lạnh đang hành hạ nàng.

– Sao cô còn ở đây?

Lan Thanh đáp:

– Tôi phải báo cho mọi người biết. Cha tôi đã bỏ rơi mọi người.

Giọng nói nhỏ dần, càng đến lúc cuối càng khó để nói ra. Lan Thanh cúi mặt, nỗi buồn trĩu nặng. Phúc lờ mờ đoán ra, nàng đã vì mọi người mà liều mình nhảy khỏi thuyền cha, quay lại đây báo tin. Nàng đã bất chấp hiểm nguy, đánh liều tấm thân mỏng manh yếu đuối giữa sóng gió đêm đông. Nhưng điều gì khiến nàng phải làm như vậy? Lan Thanh ngay lúc này thật khác so với những ngày trước. Và cả cha của cô, lão Phú Kiệm cũng vậy. Những sự đổi thay diễn ra quá nhanh, dồn dập đến trong chớp mắt, khiến Phúc chẳng kịp hình dung hết. Ngay khi chàng đang mơ hồ, một tiếng nói hoảng hốt vang lên:

– Nhìn kìa, bọn chúng đến rồi.

Tất cả cùng hướng mắt theo cánh tay chỉ. Trên bờ, từ sau gò đất bắt đầu đùn lên những đuốc lửa, rồi sau đó là người ngựa xuất hiện, túa ra tựa đàn kiến. Tiếng vó ngựa, tiếng đao kiếm, tiếng hô hào huyên náo. Đám người ngựa nhanh chóng tụ lại ngay sát mép nước, bủa vây dọc theo mạn thuyền. Phúc quét mắt điểm qua một lượt. Dù còn chỗ khuất, chàng vẫn chắc mẩm phải có đến bốn mươi tên. Trông trang phục, không khó để nhận ra là người của Long Biên Nhất Phái. Từ trong số chúng, một giọng khàn đặc vang lên:

– Đây là thuyền của chúng. Sao lại chỉ có một?

Một giọng trẻ trung hơn đáp:

– Có lẽ lão Phú Kiệm đã đánh hơi được, nên chạy trước rồi.

Giọng khàn đặc lại nói:

– Bỏ mẹ, vậy là công toi à. Thằng nào đã báo tin cho nó, có phải người Đổ Phường các ngươi làm nội ứng không?

Giọng trẻ hơn đáp:

– Không lý nào. Đổ Phường bọn tôi thù còn chẳng hết. Nếu không phải cái thằng ăn mày “tráng sĩ” xen vào, bọn tôi chẳng đã băm nhà lão Phú đấy nát tương rồi.

Giọng khàn đặc “hừ” lên một tiếng, nói:

– Trên thuyền hình như có người. Hãy bắt nó xuống đây, tra xem chủ của chúng đã chạy đường nào rồi?

Lập tức, bốn tên thuộc hạ y lệnh, đạp cước bay lên. Chúng chia làm hai ngả, một nửa đáp xuống mũi, nửa còn lại đáp xuống đuôi thuyền. Cả bốn thận trọng tiến đến khoang giữa, đao đã giương sẵn trong tay. Người nhà lão Phú Kiệm thấy vậy thì vô cùng sợ hãi, có người không kìm được, định la toáng lên, may có Phúc kịp ngăn lại. Chàng ra dấu, nói thật khẽ:

– Tất cả bình tĩnh, ở nguyên trong này. Đừng có ai lên tiếng đấy.

Rồi nhìn về phía Lan Thanh. Nàng gật gật cái đầu, run rẩy, tưởng như sắp khóc. Phúc liền vỗ về trấn an.

Ngay sau đó, chàng lao thẳng ra mũi thuyền. Một cước nhanh như cắt đạp thẳng vào chân trụ, khiến kẻ địch ngã khụy xuống. Liền với đó là hai cú đạp tống. Hai tên môn hạ phái Long Biên bị đá bay khỏi thuyền, rơi “bõm” xuống nước. Lập tức, người Long Biên Nhất Phái hô lên:

– Có địch. Cẩn thận, trên thuyền có địch!

Trong tiếng hô báo động, Phúc liền nhảy vọt lên khoang thuyền, nhanh chóng chuyển đến phía đuôi. Hai tên môn hạ còn lại thấy chàng lao đến thì lập tức vung đao chém tới. Trong bóng đêm, chúng không kịp nhìn rõ đối thủ, chỉ thấy đao trong tay đột nhiên bị một thứ gì đánh văng đi. Liền với đó, hai cước như trời giáng tống tới ngực. Chúng đồng thanh kêu lên tiếng “á” trước khi bị đánh bay khỏi thuyền. Mặt nước lại lần nữa nổi sóng.

Phúc đứng trên thuyền, quét mắt nhìn đám người của Long Biên Nhất Phái. Chàng không khó để nhận ra lão trưởng môn Quách Nhị, gã cột tóc đuôi ngựa cùng một vài tên đệ tử khác, những kẻ ngày trước đã bắt giữ mình ở đất Long Biên. Phúc cũng thoáng thấy một tay thuộc hạ của Đổ Phường. Tên này không mang đao kiếm, có lẽ theo cùng để chỉ điểm.

Người Long Biên Nhất Phái thấy đối phương xuất hiện, thân thủ mau lẹ, cước pháp linh hoạt, trong đêm tối thoắt ẩn thoắt hiện, chớp mắt đã đả bay bốn tên đồng bọn thì không khỏi kinh động. Dáng bộ hiên ngang, sừng sững như thần tướng trấn ải của Phúc càng khiến bọn chúng phải dè chừng. Giữa những tiếng hô hào hung hăng, lại xen vào những lời thận trọng.

– Cẩn thận, đừng manh động. Tên đó nguy hiểm đấy.

Tay thuộc hạ của Đổ Phường liền hô lên:

– Là nó. Chính là tên tráng sĩ đó!

Quách Nhị cũng mau chóng nhận ra Phúc. Ngày hôm đó ở Mai Hoa cốc, chính mắt lão đã thấy chàng đả bại Mộ Bạch, gã tiêu sĩ người Hán. Lão nhíu mày:

– Thằng nhãi, là mày?

Phúc ngang tàng không đáp. Tay thuộc hạ của Đổ Phường liền nhắc:

– Ông Quách, thằng nhãi này chính là kẻ mà chủ nhân của tôi mong muốn. Chỉ cần các ông bắt được hắn là sẽ có một trăm quan.

Quách Nhị liếc nhìn gã, không đáp. Cái mặt vốn thường đã đăm chiêu, nay lại càng thêm cau có. Đương nhiên, lão rất thèm muốn một trăm quan tiền. Ngay khi nhận được giao kèo với Mạch Hoạch, lão đã chắc mẩm sẽ kiếm được món hời lớn. Chỉ là, con mồi lần này không dễ nhằn. Sau hồi suy nghĩ, Quách Nhị lớn giọng nói:

– Thằng nhãi, cái tội thông đồng với Kiếm Tặc, lấy trộm Đại Long Đao ngày trước vẫn còn chưa tính, nay nhà ngươi lại dám gây thêm tội với Đổ Phường. Tuổi trẻ hung hăng, không còn coi ai ra gì. Khôn hồn thì giơ tay chịu trói, ta sẽ liệu mà tha cho một con đường sống.

Mấy lời đe dọa đó chẳng khiến Phúc s��� hãi. Chí ít, nếu không thể địch lại, chàng vẫn có thể sử dụng khinh công thượng thừa của mình để bỏ chạy. Điều vướng bận duy nhất khiến Phúc phải đắn đo, chính là Lan Thanh và người của phường Chiếu còn đang trên thuyền. Dù Phú Kiệm đã bỏ rơi chàng, nhưng chàng không thể bỏ rơi họ được. Phúc cứng giọng, đáp:

– Quách Nhị, ta với ông không thù không oán. Ta cũng không có liên quan gì đến lão Kiếm Tặc. Ông đường đường là trưởng một môn phái, lại vì tiền mà làm tay sai cho phường cờ bạc hại người. Ông không thấy hổ thẹn sao?

Quách Nhị nghe những lời mắng nhiếc thì chột dạ. Nhưng càng chột dạ, lão lại càng nảy sinh ý muốn diệt khẩu, không để kẻ sống có thể rêu rao. Lão nghĩ vậy rồi lớn tiếng:

– Thật là ngông cuồng, chẳng thể giáo huấn. Chúng mày, bắt nó!

Đám môn hạ của lão y lệnh, lập tức lao lên. Mười tên với đao gươm loang loáng, bủa ra như những con quạ trong đêm đen, vây lấy kẻ địch vào giữa.

Phúc đứng giữa vòng vây của phái Long Biên, bình tĩnh thi triển Phá Cước. Một cước, hai cước, ba cước. Chỉ b���ng vài chiêu ra chân, chàng đã đánh bay ba tên. Những kẻ khác lập tức lấp vào chỗ trống. Một tiếng gió rít lên, một lưỡi đao từ sau chém tới, nhắm ngay thắt lưng. Cùng lúc đó, hai trường kiếm tả hữu đâm đến. Sàn thuyền chật hẹp, chẳng có chỗ để tránh né. Phúc liền tung người lên không, cả người cong vồng, cuộn ngược như cá chép vọt nước. Một cái đạp thẳng vào tay cầm đao, liền với đó là một cước tống tới ngực. Gã đao thủ bị đá văng, rơi tuột khỏi thuyền. Phúc lại xoay người, song cước đánh sang hai bên. Hai kẻ dùng kiếm vừa ngoái lại thì liền bị trúng đòn. Chúng lộn nhào trên mặt thuyền, trước khi trôi tuột, rớt xuống sông.

Sáu trong số mười tên đã bị hạ, bốn tên còn lại liền chia bốn ngả, nhất loạt lao đến. Đường đao, mũi kiếm có phần trở nên hung hiểm hơn. Đối lại, Phúc tung người leo lên cột buồm. Cột buồm cao hơn trượng, lại chẳng có chỗ đứng chân, có thể hạn chế ưu thế về quân số. Kẻ địch chẳng chút e ngại, lập tức phi thân, đao kiếm từ dưới chém với lên.

Phúc chỉ chờ có vậy. Chàng nhanh nhẹn rút chân, tránh đi đường đao lưỡi kiếm, rồi từ trên cao, tung cước xuống. Liền hai cước đạp ngay mặt, khiến hai tên rụng như sung. Chàng cố ý đạp chệch hướng, để chúng không rơi xuống khoang thuyền. Hai tên còn lại thấy thế thì hoảng hốt, vội vã lật đao chém sang. Nhưng đao pháp còn chậm, chẳng thể uy hiếp. Phúc cúi đầu né tránh. Ngọn đao chém sượt qua mái tóc, băm thẳng vào cột buồm. Dây cột buồm bị chặt đứt, khiến cánh buồm tuột ra, buông rủ xuống. Chàng vung chân đá vòng qua. Ngọn cước quét một vòng như cầu vồng, trúng ngay lưng. Hai tên bị trúng đòn, thốt lên một tiếng “á” trước khi rơi “ùm” xuống nước. Nếu như cước vừa rồi, Phúc chỉ cần cao chân hơn một chút là đã đá trúng ngay gáy, kẻ địch khi ấy sẽ lập tức gãy cổ mà chết. Chàng đơn thuần chỉ muốn chặn không cho chúng lên thuyền, chứ không có ý giết hại, vì vậy lúc ra đòn còn nương nhẹ. Mười tên môn hạ bị đánh rơi xuống nước, nổi lên lố nhố những chiếc đầu đen. Chúng bì bõm bơi vào bờ, tên nào tên nấy ướt như chuột lột, rúm rẩy co ro trong cái gió lạnh. Phúc đ���ng trên khoang thuyền, dõng dạc tuyên bố:

– Có ta ở đây, thuyền này, đừng ai mong đặt chân lên được.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin đừng sao chép mà không ghi rõ nguồn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free