(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 678:
Sở Hoan đương nhiên chẳng thể ngờ lại lần nữa chứng kiến bức tranh Khổng Tước xòe đuôi tại Trọng Sinh Đường này.
Trước khi A Thị Đa qua đời, những l��i nói đứt quãng của hắn vẫn in sâu trong tâm trí Sở Hoan. A Thị Đa đã nhắc đến Trấn Ma Chân Ngôn, Lục Long và Khổng Tước; mỗi danh từ ấy đều chứa đựng những điều mà Sở Hoan khó lòng lý giải.
Hắn không biết những danh từ này có mối liên hệ gì, nhưng lại tin rằng giữa chúng ắt hẳn có một mối liên kết.
Sở Hoan cảm thấy sau lưng mình là một tấm màn đen khổng lồ, do chính những danh từ này xâu chuỗi tạo thành. Tấm màn đen ấy, kéo dài từ Tây Lương đến Đại Tần, dường như có mặt khắp mọi nơi, nhưng lại sờ không tới, nhìn không rõ.
Sở Hoan quay đầu nhìn tên điên kia, nếu bức tranh Khổng Tước xòe đuôi này quả thực do gã điên vẽ, vậy phải chăng gã điên này biết rõ một vài manh mối?
– Những bức tranh này, thật là ngươi vẽ sao?
Sở Hoan nhìn chằm chằm vào tên điên, gã tóc rối bù, rũ rượi, lôi thôi lếch thếch, trông tuổi tác không quá bốn mươi, chẳng qua chòm râu rậm rạp lôi thôi khiến gã trông già hơn tuổi thật rất nhiều.
Tên điên hoàn toàn không để tâm đến lời Sở Hoan nói, chỉ mải mê uống rượu. Đối với gã, dường như trên thế giới này chẳng còn chuyện gì quan trọng hơn việc uống rượu. Gã vừa rồi còn điên loạn kêu la trách móc, nhưng sau khi bình rượu vào tay liền im bặt.
Người áo xanh đứng cạnh thấy tên điên không đáp lời, liền mắng:
– Tên điên, ngươi có nghe thấy không, đại gia đang hỏi ngươi đó!
Gã giơ chân lên, đá một cái vừa phải, không nặng không nhẹ vào vai tên điên.
Tên điên này là một kẻ sĩ văn nhân, thể trạng yếu ớt, bị đá một cước liền ngã xuống đất. Thế nhưng gã vẫn ôm chặt bình rượu, quay đầu lại, ánh mắt khẽ đảo qua, trừng mắt liếc người áo xanh, nhưng vẫn tỏ ra hờ hững.
Người áo xanh vốn tính tình không tốt, liền xắn tay áo mắng:
– Ơ, mẹ kiếp, ngươi còn dám chống đối ta...!
Sở Hoan liền khoát tay nói:
– Đừng động tới hắn.
Hắn cũng không nói nhiều, bước ra khỏi phòng, nhìn thấy Hồ Nhĩ Tư và Lang Vô Hư đang xì xào bàn tán điều gì đó.
Lang Vô Hư thấy Sở Hoan bước ra, liền gật đầu với Hồ Nhĩ Tư, nói:
– Cứ theo giá ngươi đưa ra, tối nay hãy đưa tới bên kia.
Hồ Nhĩ Tư cười đáp:
– Ng��i yên tâm, tiểu nhân chắc chắn sẽ làm thỏa đáng.
Lang Vô Hư đi tới hỏi Sở Hoan:
– Hiền đệ, chúng ta đến nơi khác xem đi. Hồ Nhĩ Tư nói bên kia cũng không thiếu hàng hóa tốt.
Sở Hoan lắc đầu nói với Hồ Nhĩ Tư:
– Một trăm lạng bạc!
– Cái gì?
Hồ Nhĩ Tư khẽ giật mình, nhưng lập tức hiểu ra:
– Đại gia nói đến gã điên kia sao? Một trăm lạng, thế này... thế này thì không được, tiểu nhân sẽ chịu thiệt lớn mất...!
Lang Vô Hư nói:
– Hồ Nhĩ Tư, cho ngươi cơ hội hiếu kính, ngươi còn không biết điều. Ta nói cho ngươi biết, nếu ngươi không đồng ý, Trọng Sinh Đường này của ngươi sẽ không thể phát triển lớn mạnh hơn được nữa.
Sở Hoan và Lang Vô Hư đều là Tả Hữu Thị lang của Hộ Bộ, mà Hộ Bộ nắm giữ thuế má, dân sinh của thiên hạ. Nếu hai vị đại nhân này muốn chỉnh đốn một hiệu buôn, căn bản chẳng cần tốn công sức, chỉ cần dặn dò cấp dưới một tiếng, Trọng Sinh Đường muốn tiếp tục kinh doanh tại kinh thành sẽ vô cùng khó khăn.
Dường như Hồ Nhĩ Tư cũng đã nhận ra thân phận của hai vị này không hề t���m thường, còn đang do dự, Lang Vô Hư nhịn không được nói:
– Hồ Nhĩ Tư, ta nói thẳng cho ngươi rõ, chúng ta đều làm việc tại Hộ Bộ, ngươi không cần biết chúng ta làm những gì, chẳng qua muốn niêm phong Trọng Sinh Đường này của ngươi, quả thực là chuyện dễ như trở bàn tay.
Đôi mày Hồ Nhĩ Tư khẽ nhướng, cười nói:
– Vậy thôi vậy, hai vị đã tới đây, một trăm lạng thì một trăm lạng vậy.
Gã lại hỏi:
– Hai vị có muốn chọn thêm vài nô bộc khác không?
Lang Vô Hư gật đầu đáp:
– Đó là đương nhiên.
Hồ Nhĩ Tư lập tức dẫn hai người đi vòng một hồi. Sở Hoan nghĩ tới bức tranh Khổng Tước xòe đuôi do tên điên vẽ, phỏng đoán rốt cuộc tên điên kia biết những gì. Lang Vô Hư thấy Sở Hoan dường như đang trầm tư, lập tức giúp Sở Hoan chọn mười tên nô bộc và nha hoàn.
Chọn xong người, Lang Vô Hư vốn định trả tiền, nhưng Sở Hoan đã sớm móc bạc ra, lập tức thanh toán, lại ký văn tự bán mình cho bọn họ. Lúc này Lang Vô Hư mới phân phó Hồ Nhĩ Tư mang người đến phủ Sở Hoan, còn vị phu nhân mà mình lén mua sắm kia, đương nhi��n đã có sắp xếp khác.
Rời khỏi Trọng Sinh Đường, trên phố vẫn người đến người đi, tiếng rao hàng không ngớt. Lang Vô Hư để xa phu đưa Sở Hoan về phủ trước, sau đó lại quay về Lang phủ.
Sở Hoan ngồi trong xe, kéo rèm cửa sổ ra, có thể rõ ràng chứng kiến cảnh tượng hai bên đường. Ngồi xe ngựa dạo chợ đêm, đó cũng là điều nhiều người ưa thích.
Vòng qua một con phố, mắt Sở Hoan bỗng sáng ngời, liền hô dừng xe ngựa.
Lang Vô Hư khẽ lấy làm lạ, Sở Hoan cười nói:
– Lang đại nhân, Sở mỗ muốn đi dạo chợ đêm một lát, đi bộ cho khuây khỏa. Lát nữa ta sẽ tự gọi xe ngựa về, không cần đưa tiễn nữa.
Lang Vô Hư vội hỏi:
– Chi bằng ta cùng đi với hiền đệ?
– Đại nhân bận rộn một ngày, chắc cũng rất mệt nhọc, Sở Hoan không dám quấy rầy.
Sở Hoan mỉm cười chắp tay nói:
– Ngày mai gặp lại trong Nha môn.
Hắn cũng không nói nhiều, nhảy xuống xe ngựa, đi tới cạnh cửa sổ xe, chắp tay với Lang Vô Hư. Lang Vô Hư thấy Sở Hoan đã quyết, cũng không tiện nài nỉ, lúc này mới phân phó xe ngựa về thẳng phủ.
Sở Hoan nhìn thấy xe ngựa của Lang Vô Hư đi xa, lại quay đầu đi ngược lại một đoạn đường ngắn, liền thấy một quẻ quán ven đường. Một chiếc bàn nhỏ, bên trên đặt một nghiên mực, một bút lông, có ống trúc chứa đầy thẻ quẻ, bên cạnh cắm bảng hiệu bói quẻ. Đằng sau quầy hàng, một đạo sĩ áo bào xanh hơn bốn mươi tuổi đang làm thầy tướng số, mà khách nhân là một công tử mặc áo màu xanh, búi tóc gọn gàng, tuy không nhìn thấy diện mạo phía trước, song nhìn từ phía sau cũng biết là một người danh giá.
Sở Hoan đương nhiên không chú ý đến vị khách kia, mà mỉm cười nhìn vị đạo sĩ nọ, chậm rãi bước tới.
Nếu là đạo sĩ bình thường, Sở Hoan đương nhiên chẳng có hứng thú để ý, chẳng qua vị đạo sĩ kia lại là người quen của Sở Hoan.
Vị đạo sĩ này từng đoán mệnh cho hắn, hơn nữa từng nói ra những lời tiên tri kinh thiên động địa.
Sở Hoan nhớ rõ, người này đạo hiệu là Hồng Vũ, có chút giao tình với nghĩa huynh Bùi Tích của hắn. Vừa rồi ở trên xe ngựa lướt nhìn phố xá, tuy chỉ đi ngang qua, nhưng Sở Hoan tinh mắt, thoáng qua liền thấy được đạo trưởng Hồng Vũ.
Thời gian Sở Hoan ở chung với Bùi Tích không dài, nhưng hai người có thể nói là tâm đầu ý hợp, đối đãi chân thành. Từ sau khi Bùi Tích dẫn Tần Lôi rời khỏi kinh thành, đi tới Tây Bắc xa xôi, lại bặt vô âm tín.
Trong lòng Sở Hoan cũng thường xuyên lo lắng cho Bùi Tích và Tần Lôi. Hôm nay nhìn thấy đạo trưởng Hồng Vũ trên đường, lập tức nghĩ tới Bùi Tích, coi như cố nhân gặp lại, liền muốn đi tới chào hỏi.
Hơn nữa trong lòng Sở Hoan cũng có những nghi vấn muốn hỏi đạo trưởng Hồng Vũ.
Lúc trước đạo trư���ng Hồng Vũ từng kinh thiên động địa tuyên bố Sở Hoan đã chết, những lời nói ra thật kinh người. Lúc ấy Bùi Tích cho đó là chuyện cười, nhưng Sở Hoan lại ngầm hiểu trong lòng. Tuy rằng những lời này của đạo trưởng Hồng Vũ là không thể tưởng tượng, nhưng nếu suy xét kỹ lại cũng có lý. Dù là Sở Nhị Lang cho hắn mượn thể xác, hay chính bản thân hắn trước khi xuyên việt, thì đều là người đã chết. Một thân thể kết hợp với một linh hồn xuyên việt mà đến, lúc này mới hóa thành một người sống.
Cũng chính bởi vì đạo trưởng Hồng Vũ nói toạc thiên cơ, trong lòng Sở Hoan một mực cho rằng lão đạo sĩ này quả thật có bản lĩnh. Hơn nữa lúc trước đạo trưởng Hồng Vũ đã từng nói "Thất Sát tại tiền, Tham Lang Phá Quân song tinh hộ trì", lại trùng hợp một cách kỳ lạ với lời mệnh ngôn khi còn bé mà Sở Lý thị đã nói. Điều này cũng khiến Sở Hoan giật mình, hắn luôn nghi hoặc về câu mệnh ngữ này trong lòng, cảm thấy đạo trưởng Hồng Vũ đã có thể nói ra những lời này, chắc chắn gã biết rõ một vài mấu chốt trong đó.
Tuy nhiên trong lòng cũng biết đây là thiên cơ, chín phần mười lão đạo sĩ sẽ không tiết lộ, chẳng qua chỉ cần có thể đạt được một chút manh mối nào đó, còn tốt hơn là không biết gì cả.
Đạo trưởng Hồng Vũ là người cẩn thận, gã vốn chưa kịp hạ giọng tính mệnh cho khách nhân, khóe mắt đột nhiên thoáng thấy có người đang bước tới, liền khẽ quay đầu, liền thấy Sở Hoan đang cười ôn hòa, chậm rãi bước tới.
Đạo trưởng Hồng Vũ nhìn thấy Sở Hoan, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc. Gã hiển nhiên vẫn còn nhớ rõ Sở Hoan, liền nở nụ cười. Sở Hoan đã đưa tay ra hiệu gã tạm thời không cần để ý đến mình, hãy tính mệnh cho vị khách nhân kia trước.
Đạo trưởng Hồng Vũ cười gật đầu. Sở Hoan đến bên cạnh quẻ quán, nhìn sang vị khách nhân kia, vừa nhìn lập tức cảm thấy hơi quen mắt.
Lúc từ xa liền thấy khách nhân này khoác một chiếc áo bào màu xanh, Sở Hoan cũng không nhìn kỹ. Lúc này nhìn thấy, công tử này làn da trắng nõn, ngũ quan tinh xảo khác thường, đôi mắt ấy dĩ nhiên là màu xanh biếc.
Trên thực tế, kinh thành không thiếu người ngoại quốc. Ở phường Tam Nguyên này thường xuyên có thể thấy người man di, người Tây Lương, người Tây Vực và người Cao Ly, mọi người đã quen mắt. Những người ngoại quốc này có nhiều người đến Đại Tần kinh thương, có nhiều người đến Đại Tần học tập, cũng có người định cư ngay tại Đại Tần, trong đó đương nhiên không thiếu hậu duệ của những người ngoại quốc có tổ tiên định cư ngay tại Đại Tần.
Chẳng qua người trước mắt này lúc đầu Sở Hoan nhìn thấy đã cảm thấy cực kỳ quen thuộc. Trong nháy mắt, ánh mắt hắn lộ ra vẻ kinh ngạc, liền thấy vị công tử kia cũng đang mỉm cười nhìn Sở Hoan.
Công tử này mũi cao, mắt phượng, môi son, mày liễu, mắt xanh. Tuy mặc nam trang che giấu vẻ diễm lệ của nàng, nhưng vẫn không che giấu được vẻ quyến rũ, ưu nhã của nàng, cặp lông mày toát ra phong tình tự nhiên, khí chất trang nhã.
Công tử này không ai khác, chính là Lưu Ly phu nhân.
Sở Hoan nào ngờ Lưu Ly phu nhân lại nữ giả nam trang xuất hiện tại phường Tam Nguyên này, còn ngồi trước quẻ quán của đạo trưởng Hồng Vũ xem mệnh. Câu nói thường nghe "không trùng hợp không thành sách" quả nhiên không sai, một màn trước mắt này quả thực quá đỗi khéo léo.
Đạo trưởng Hồng Vũ nhìn Sở Hoan, lại nhìn Lưu Ly phu nhân, ngạc nhiên nói:
– Sở cư sĩ quen biết vị công tử này sao?
Sở Hoan khẽ thở dài, cười nói:
– Hình như là nhận ra, ta chỉ mong mình không nhận lầm người.
Lưu Ly phu nhân khẽ hé môi, phong thái xinh đẹp, giọng nói thanh thoát:
– Sở đại nhân nhãn lực quả là tinh tường, sẽ không nhận lầm người đâu.
Sở Hoan gặp phải Lưu Ly phu nhân ở chỗ này, trong lúc nhất thời quả thực không biết nói gì, đành hỏi nàng:
– Ngươi... ngươi đang xem mệnh sao?
Đạo trưởng Hồng Vũ kỳ quái liếc nhìn Sở Hoan, nói:
– Ở đây chỉ có xem mệnh, hắn ở đây không xem mệnh thì còn có thể làm gì?
Sở Hoan hơi xấu hổ, Lưu Ly phu nhân đã lấy ra một thỏi bạc vụn nhẹ nhàng đặt lên mặt bàn, nói với đạo trưởng Hồng Vũ:
– Đạo trưởng nói là, hiện giờ nàng vẫn an toàn vô sự chứ?
Hồng Vũ đạo trưởng gật đầu nói:
– Tướng mệnh theo số trời đã định. Người đáng chết, cho d�� trốn tránh thế nào, cuối cùng cũng sẽ chết. Người không đáng chết, chưa đến lúc tận số, cho dù thế nào cũng không chết được. Người mà ngươi hỏi, tướng mệnh không tồi chút nào, ít nhất trước mắt vẫn bình yên vô sự.
Lưu Ly phu nhân hơi gật đầu, đứng dậy nói:
– Đa tạ đạo trưởng đã chỉ điểm.
Lúc này nàng mới nhìn Sở Hoan, dịu dàng nói:
– Sở đại nhân là tới xem tiền đồ hay sao?
Sở Hoan cười ha ha nói:
– Đạo trưởng Hồng Vũ đã nói số mệnh trời định, ta nghĩ quả thực không cần phải tính toán thêm. Người đã chẳng thể thay đổi vận mệnh, vậy cần gì phải biết chuyện sau này chứ? Biết quá rõ ràng, cuộc sống sẽ mất đi ý nghĩa, chỉ có không biết chuyện, mới có thể khiến người ta tràn ngập lòng hiếu kỳ và sinh mệnh lực.
Lưu Ly phu nhân dung nhan xinh đẹp, thần thái điềm tĩnh, ngẫm nghĩ một lát, khẽ gật đầu nói:
– Lời của Sở đại nhân, dường như rất có đạo lý.
Đạo trưởng Hồng Vũ nhìn hai người, tức giận nói:
– Lần sau Sở cư sĩ muốn nói những lời này, ngàn vạn lần không nên nói ở đây. Lão ��ạo dùng nghề xem mệnh mà kiếm cơm, ngài ở đây lại khuyên người ta đừng xem mệnh, chẳng phải đập vỡ chén cơm của lão đạo sao?
Sở Hoan cười nói:
– Nếu như đạo trưởng lo lắng chuyện rượu chè, cửa lớn hàn xá của ta vĩnh viễn rộng mở đón ngài.
Lưu Ly phu nhân lại cười nói:
– Nếu Sở đại nhân có việc cần bàn với đạo trưởng, ta xin cáo từ trước.
– Thật ra ta cũng không có việc gì cả.
Sở Hoan nhìn thấy Lưu Ly phu nhân dung nhan kiều diễm như hoa, cười nói:
– Một mình ngươi tới đây sao?
Lưu Ly phu nhân lắc đầu nói:
– Xe ngựa của ta dừng ở ngõ nhỏ phía trước.
– Vậy ta tiễn ngươi đi qua đó.
Sở Hoan nhịn không được lên tiếng nói.
Lưu Ly phu nhân mỉm cười tự nhiên, gật đầu:
– Vậy làm phiền Sở đại nhân rồi.
Sở Hoan đưa tay, nói một cách lịch thiệp:
– Mời!
Hai người lập tức song vai sánh bước về phía trước, đạo trưởng Hồng Vũ nhịn không được nói:
– Sở cư sĩ, ngài tới nơi này, chỉ là vì tiễn vị bằng hữu của ngài sao?
Sở Hoan quay đầu lại cười nói:
– Vừa rồi nhìn thấy đạo trưởng, cố nhân gặp lại nhau, vốn muốn mời đạo trưởng cùng đi uống vài chén, nhưng hiện giờ đột nhiên nhớ ra, hôm nay không mang bạc theo người, đành để lần sau vậy thôi.
Đạo trưởng Hồng Vũ vuốt chòm râu, nói:
– Nếu như trên người ngươi không có tiền rượu, từ nay về sau quẻ quán của ta không cần bày ra nữa. Lão đạo đã bói ra, trên người ngài cái gì cũng thiếu, chỉ không thiếu tiền bạc...!
Chẳng qua lúc này Sở Hoan và Lưu Ly phu nhân đã sóng vai rời đi, những lời trong lòng gã cũng chẳng ai để ý đến, đành lắc đầu thở dài:
– Thói đời đi xuống, gặp bạn quên đạo, gặp sắc quên đạo...
Mọi giá trị trong bản chuyển ngữ này đều được lưu giữ vẹn nguyên tại nguồn truyen.free.