(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 677:
Trong viện có nhiều chỗ đốt đuốc. Trong đêm tối, thanh âm kia có chút thê lương, rõ ràng là tiếng người đang gào rú. Sở Hoan nét mặt trầm xuống, cau mày nói:
“Tại sao các ngươi tùy tiện đánh người? Cho dù là nô bộc cũng không nên đối đãi như thế.”
Hồ Nhĩ Tư vội nói:
“Đại gia hiểu lầm rồi. Đối với hiệu buôn như chúng ta mà nói, những người này đều muốn bán được giá. Nếu thiếu tay thiếu chân thì ai mua?”
“Vậy đã xảy ra chuyện gì?”
Lang Vô Hư cũng cau mày hỏi:
“Là ai mà gào khóc thảm thiết ở chỗ này?”
Hồ Nhĩ Tư trầm ngâm một lát, rốt cuộc nói:
“Không giấu gì hai vị, là một người điên.”
“Một người điên?”
“Hai vị có lẽ cũng đã biết, trong kinh trước đây đã xảy ra một chuyện, có không ít quan viên bị trảm đầu tịch thu tài sản.”
Hồ Nhĩ Tư hạ giọng nói:
“Nghe nói phần lớn là quan viên Hộ bộ. Bọn họ sau khi bị tịch thu tài sản, một số người nhà bị Hình bộ bắt đi. Còn có một bộ phận bị sung vào các nhà khác. Tên điên này chính là người bị trả về đợt trước.”
Lang Vô Hư nghi hoặc hỏi:
“Hồ Nhĩ Tư ngươi nhìn cũng là người khôn khéo, làm sao lại đi mua một tên điên vậy?”
“Đây là một vụ làm ăn bị hớ.”
Hồ Nhĩ Tư thở dài:
“Lúc mua, ta cũng không biết hắn bị điên. Hắn vốn là người đọc sách, chẳng những vẽ đẹp mà chữ viết cũng không tệ. Người như vậy, từ trước đến nay giá không hề thấp. Mua về có thể bán cho nhóm quý nhân, cho vào làm việc ở thư phòng cũng được. Ai ngờ sau khi mua về, vài ngày sau liền phát điên, ta mới biết là đã bị hớ.”
“Vậy các ngươi chuẩn bị xử trí hắn như thế nào?”
Sở Hoan chắp hai tay sau lưng, nhíu mày hỏi.
“Tên điên như vậy ai mà bỏ tiền ra mua?”
Hồ Nhĩ Tư lắc đầu:
“Bản thân ta cũng không thể đi giới thiệu một người điên cho khách nhân. Dù không nói trước, nhưng sau khi mua về khách nhân phát hiện là người điên, sẽ làm mất uy tín của chúng ta. Nuôi tên điên này ở đây, thực sự tốn kém lắm. Ta cũng định đuổi hắn đi, vụ mua bán này coi như gặp phải vận rủi.”
Sở Hoan hơi trầm ngâm, nói:
“Hồ lão bản, không bằng dẫn chúng ta đến xem một chút. Ta tò mò muốn biết tên điên kia diện mạo ra sao?”
Hồ Nhĩ Tư khẽ giật mình, ngạc nhiên hỏi:
“Đại gia muốn xem tên điên?”
Sở Hoan gật đầu. Hồ Nhĩ Tư đưa tay lên nói:
“Mời!”
Lang Vô Hư ngạc nhiên, không hiểu Sở Hoan tại sao lại có hứng thú với một người điên. Chỉ thấy Sở Hoan đã theo Hồ Nhĩ Tư bước về phía bên kia, y đành phải vội vã theo sau. Vừa đi vài bước, bỗng nhớ ra điều gì, y quay đầu lại nhìn phu nhân mũm mĩm sau song sắt kia. Vẻ mặt phu nhân này tràn đầy thất vọng, mang theo đôi chút u oán, thấy Lang Vô Hư quay đầu, nàng liền nở nụ cười rạng rỡ. Lang Vô Hư hướng về phía phụ nhân kia nháy mắt ra hiệu, ý nói chờ một chốc một lát, phu nhân này nhìn thấy, mở cờ trong lòng, liên tục gật đầu, liếc mắt đưa tình với y. Lòng Lang Vô Hư khẽ xao động.
Hồ Nhĩ Tư thân hình cao lớn, bước chân thoăn thoắt, đi rất nhanh. Sở Hoan theo sát phía sau. Bên cạnh một gã người hầu mặc áo xanh giơ cao bó đuốc. Càng đi sâu vào, tiếng gào thét càng lớn dần. Sở Hoan nhìn thấy phía trước có một dãy phòng. Hồ Nhĩ Tư tiến vào một gian phòng trong số đó. Trước phòng một gã áo xanh khác đang nghiêm nghị quát lớn vào bên trong, nhìn thấy Hồ Nhĩ Tư tới, người áo xanh vội vàng khom người lùi lại. Hồ Nhĩ Tư nh��u mày nhìn vào bên trong xem xét, lúc này mới quay đầu lại nói:
“Đại gia, ngài nhìn xem, đây chính là tên điên đó.”
Sở Hoan đi đến trước cửa sắt, nhờ ánh lửa, nhìn thấy trong góc phòng một gã đầu bù tóc rối nằm trên mặt đất, quần áo cũ nát, đang gào thét lung tung. Căn phòng của hắn bừa bộn khôn tả. Sở Hoan nheo mắt nhìn xung quanh, thì phát hiện trên vách tường căn phòng này chi chít những nét vẽ, nhìn kỹ, thì nhận ra đó là một bức tranh khổng lồ.
Lang Vô Hư lúc này cũng đã đến nơi, đứng bên cạnh Sở Hoan nhìn vào bên trong, rất nhanh cũng nhìn thấy bức tranh trên vách tường. Tên điên này dùng những viên đá góc cạnh sắc nhọn khắc lên tường thành những bức tranh. Y quay sang nhìn tên điên đang gào rú kia, khẽ giật mình, ghé sát tai Sở Hoan thì thầm:
“Hiền đệ, tên điên này cũng có chút tài hoa. Ngươi xem bức họa của hắn, thực sự không hề tầm thường.”
Sở Hoan khẽ gật đầu, ánh mắt lướt trên vách tường, đột nhiên dừng lại, nhìn chằm chằm một điểm, sâu trong đôi mắt hiện lên vẻ kinh ngạc tột độ.
“Đi lấy cho hắn chút rư��u đến đây.”
Hồ Nhĩ Tư cau mày, phân phó thủ hạ, rồi quay sang nói với Sở Hoan và Lang Vô Hư:
“Thật sự là xin lỗi, đã để cho hắn làm hỏng hứng thú của hai vị.”
Sở Hoan vẫn rất bình tĩnh, đột nhiên hỏi:
“Hồ lão bản, tên điên này ngươi định bán bao nhiêu bạc?”
“À?”
Hồ Nhĩ Tư khẽ giật mình, nhất thời không kịp phản ứng. Lang Vô Hư đứng bên cạnh đã vội kêu lên:
“Hiền đệ, không phải là ngươi định mua tên điên này về chứ? Không thể được, người như vậy, làm sao có thể bước chân vào phủ đệ của đệ? Cứ vài ba ngày lại nổi cơn thì đệ sẽ phải chịu đựng thôi.”
Sở Hoan cười nhạt một tiếng, thấy Hồ Nhĩ Tư vẫn còn ngơ ngác không tin, liền hỏi lại:
“Hắn giá bao nhiêu bạc?”
Hồ Nhĩ Tư trấn tĩnh lại, trong mắt vẫn còn vẻ kinh ngạc, nhưng lập tức cười lớn, hào sảng nói:
“Đại gia đã nhìn trúng tên điên này? Lại nói tiếp, tên này tài văn chương nổi bật, thi họa lại tuyệt đỉnh, đại gia mua về, chỉ cần sai hắn viết chữ vẽ tranh mang đi bán cũng có thể kiếm được không ít bạc. Như vậy đi, hai vị mới đến, ta ưu tiên cho hai vị, giá tốt, ba trăm lượng bạc!”
Lang Vô Hư mở to hai mắt:
“Bao nhiêu?”
Tuy mấy trăm lượng bạc trong mắt Lang Vô Hư chẳng đáng là bao, nhưng nghe Hồ Nhĩ Tư kêu giá cao như thế, Lang Vô Hư vẫn có chút giật mình.
Trên thực tế, giá cả nô bộc thật sự không cao. Một cô nương trẻ trung mười bảy mười tám tuổi, ở kinh thành cũng không quá trăm lượng bạc. Cao lắm cũng chỉ chừng một trăm năm mươi lượng mà thôi.
Hồ Nhĩ Tư báo giá ba trăm lượng bạc cho tên điên này, thật sự là có chút không thể tưởng tượng.
Hồ Nhĩ Tư cười nói:
“Hai vị đại gia đã nhìn thấy rồi đấy. Tên này quả thực có tài học. Đây là người đọc sách, giá của người đọc sách dĩ nhiên cao hơn người thường nhiều. Kỳ thực ta cực kỳ coi trọng hắn, nếu không cũng không cho hắn ở một mình một phòng ở đây.”
Lang Vô Hư hừ lạnh nói:
“Ngươi không cho hắn ở một mình, chẳng lẽ còn dám để người khác ở cùng phòng với người điên? Nếu là nhất thời nổi điên giết chết người khác, chưa nói ngươi có phải ra công đường hay kh��ng? Ít nhất cũng phải bồi thường mạng người.”
Hồ Nhĩ Tư có chút xấu hổ. Lang Vô Hư quan sát tên điên kia một lát rồi nói:
“Vừa rồi ngươi còn nói chuẩn bị đuổi hắn đi, xem hắn không đáng một đồng, còn tốn kém nuôi ăn. Thế mà chỉ trong chớp mắt đã chào giá ba trăm lượng. Hồ Nhĩ Tư, câu cửa miệng nói rất hay, vô gian bất thành thương, xem ra ngươi rất có nghề đó nha.”
Hồ Nhĩ Tư không cho là đúng, cười nói:
“Đại gia nói đùa.”
Sở Hoan chắp hai tay sau lưng, một lần nữa quan sát tên điên kia, sâu trong đôi mắt ánh lên vẻ kỳ lạ. Lúc này một gã áo xanh mang một bầu rượu tới, hướng về phía bên trong gọi vào:
“Tên điên, rượu đến rồi, đừng có ồn ào nữa.”
Gã ngồi xổm xuống, thả bầu rượu qua khe song sắt. Tên điên kia nghe nói có rượu, vốn đang gào rú điên cuồng, lúc này nhanh nhẹn ngẩng đầu, nhìn thấy bầu rượu, tựa chó thấy xương, bò lồm cồm đến, đưa tay bắt lấy bầu rượu, cười khùng khục, ôm chặt bầu rượu như ôm kỳ trân dị bảo, rồi bò về một góc khuất xa xa.
“Hồ lão bản, có thể mở cửa ra được không, ta muốn thưởng thức bức vẽ trên tường.”
Sở Hoan lại cười nói:
“Nếu như thực sự là họa tác phi phàm, giá cả cao một chút, ngược lại cũng không phải không thể chấp nhận!”
Hồ Nhĩ Tư lập tức nói:
“Không thành vấn đề!”
Gã kêu người tới, mở cửa sắt ra. Người áo xanh cầm côn sắt bước vào trước, đề phòng tên điên phát tác. Sở Hoan lúc này mới chậm rãi đi vào, một người áo xanh khác cũng cầm bó đuốc theo vào. Bên trong phòng ngục, lập tức liền sáng bừng lên.
Hồ Nhĩ Tư ngược lại không vào cùng. Lang Vô Hư dường như cũng không mấy hứng thú đối với bức tranh trên tường, thấy Sở Hoan đi vào, liền ngoắc tay gọi Hồ Nhĩ Tư sang một bên, đi thẳng vào vấn đề mà nói:
“Trong phủ ta thiếu một đầu bếp nữ, ta hỏi ngươi, phụ nhân kia có biết làm cơm không?”
Hồ Nhĩ Tư nhất thời không kịp phản ứng, ngơ ngác một chút, lập tức hiểu ra vấn đề, cười nói:
“Tất nhiên tất nhiên. Đại gia nói vị phu nhân kia đúng không? Không giấu gì ngài, nàng làm đồ ăn quả thực không hề thua kém... !”
Đôi mắt của y lóe lên ánh nhìn đầy ẩn ý mà bất cứ nam nhân nào cũng hiểu, hạ giọng nói:
“Loại nữ nhân này chẳng những làm đồ ăn rất ngon, mà những ‘món ngon’ trên người cũng không hề ít. Đại gia mang về, so với các cô nương trẻ chắc chắn là sẽ được hầu hạ tận tình hơn nhiều... !”
Lang Vô Hư vuốt chòm râu, lúc này nghĩ đến ánh mắt mị hoặc cùng dáng người quyến rũ của phụ nhân kia, lòng y đã khẽ xao động, lập tức kéo Hồ Nhĩ Tư vừa đi vừa thương lượng giá cả.
Lúc này, toàn bộ sự chú ý của Sở Hoan đặt vào bức họa trên tường.
Ánh lửa soi rõ, bên trong căn phòng, cả ba mặt đều chi chít nét vẽ. Mặc dù không có màu sắc lộng lẫy, rực rỡ, nhưng những đường vẽ kia uốn lượn vô cùng lưu loát.
Khát khao được vẽ của tên điên này chắc chắn rất mãnh liệt. Rất nhiều nét vẽ chồng lên nhau nên nhìn qua cực kỳ khó hình dung.
Sở Hoan chắp hai tay sau lưng, đứng trước vách tường bên trái, nhìn chằm chằm vào bức họa trên tường.
Đó là một bức tranh được khắc đơn giản bằng gạch lên tường. Xen lẫn là những nét vẽ của một bức tranh khác, nhìn khá lộn xộn, nếu quan sát không kỹ, có thể sẽ không nhận ra bức tranh vẽ gì.
Nhưng Sở Hoan có thể nhận ra. Bức tranh này dù đường nét không rõ ràng nhưng vẫn phác họa nên một thứ, mà hắn chỉ cần liếc mắt cũng nhận ra ngay.
Đó là Khổng Tước!
Trên mặt bằng không lớn, tên điên này đã dùng đá nguệch ngoạc vẽ nên hình một con Khổng Tước. Con Khổng Tước này không có màu sắc rực rỡ, nhưng toàn bộ đường nét lại cực kỳ sinh động, kiêu hãnh ngẩng cao đầu, há miệng.
Đây là bức tranh Khổng Tước xòe đuôi. Vào lúc này, điều đầu tiên Sở Hoan nghĩ đến, chính là Phổ Chiếu tự trên đất Tây Lương. Bên trong mật thất, hắn đã được chứng kiến một bức vẽ hình chim Khổng Tước xòe đuôi.
Bức tranh Khổng Tước xòe đuôi trong Phổ Chiếu tự tựa như một bức tranh thêu bằng chỉ màu, màu sắc lộng lẫy, diễm lệ vô cùng. Còn bức tranh Khổng Tước này chỉ đơn giản là những nét vẽ thô mộc.
Từ xưa đến nay, trong vô số các tác phẩm hội họa, cũng không phải là không có tranh vẽ Khổng Tước. Nhưng bức tranh này khiến Sở Hoan lập tức liên tưởng đến bức tranh trong Phổ Chiếu tự, đơn giản là vì hai bức tranh giống nhau như đúc. Khổng Tước đều ngẩng cao đầu, đều há miệng, Sở Hoan thậm chí có một ảo giác, bức tranh Khổng Tước trên đất Tây Lương kia tựa hồ như chính là bức tranh trên vách tường này được tô điểm thêm màu sắc mà thôi.
Truyen.free hân hạnh mang đến bản dịch hoàn chỉnh và độc quyền này.