(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 679:
Trên thế gian này, có một loại người mà chỉ cần tới gần, người ta tự nhiên sẽ có cảm giác rất thân thiết. Đối với Sở Hoan, Lưu Ly phu nhân chính là một người như vậy.
Tuy mặc nam phục, nhưng vẫn không thể che giấu được khí chất cao quý, thanh nhã của nàng. Nàng đi không nhanh không chậm, lúc nào cũng bình tĩnh, khoan thai.
– Cũng không biết đại nhân đã về kinh, chỉ nghe tin lần này đại nhân đã lập được công lớn, Lưu Ly xin chúc mừng ngài.
Giọng nàng uyển chuyển, êm dịu, dáng vẻ tha thướt. Nàng nói lời chúc mừng Sở Hoan rất chân thành tha thiết, nghe thấy cũng là lời chúc phát ra từ tận đáy lòng.
Sở Hoan mỉm cười, lắc đầu:
– Có gì đáng gọi là công lao đâu chứ?
Hắn dừng một chút, nghiêm mặt hỏi:
– Phu nhân đến đây… là vì… tiểu nha đầu?
Tiểu nha đầu mà hắn nhắc tới, chính là Tĩnh Hoa công chúa.
Lúc này trên đường có nhiều người qua lại, Sở Hoan tất nhiên không tiện gọi thẳng là Công chúa.
Lưu Ly buồn bã gật đầu:
– Dạo gần đây, ta thường xuyên tới nơi này. Lưu Ly nghe nói tiểu nha đầu trước kia nhiều lần lén lút ra ngoài, đặc biệt thích dạo chơi ở phường Tam Nguyên. Không biết lần này nàng có lén lút đến đây hay không?
Nàng cười khổ:
– Ta đã đi tìm mấy lần, nhưng vẫn không thấy tung tích của nàng. Không biết bây giờ nàng có được bình an không?
– Nếu nàng biết phu nhân hết lòng lo lắng cho nàng, chắc chắn sẽ vô cùng cảm động.
Sở Hoan nói khẽ.
Tĩnh Hoa công chúa đột nhiên mất tích, mất tăm mất tích. Chuyện này là bí mật lớn nhất trong nội cung, người biết không nhiều. Trong nội cung ra sức bưng bít tin tức này, nên cho đến hôm nay, văn võ đại thần trong triều rất ít người hay biết chuyện này.
Nhưng Lưu Ly phu nhân đương nhiên biết.
Lưu Ly và Tĩnh Hoa công chúa có mối quan hệ vô cùng thân thiết, vừa là thầy vừa là bạn. Cứ vài ngày một lần, Lưu Ly lại vào cung dạy Tĩnh Hoa công chúa vũ đạo. Tĩnh Hoa công chúa mất tích, tất nhiên nàng phải hay tin sớm.
Sở Hoan biết rõ Lưu Ly tính tình hiền lành, thục đức, đối với Tĩnh Hoa công chúa cũng hết mực yêu mến. Nàng nếu biết Tĩnh Hoa công chúa mất tích chắc chắn sẽ vô cùng lo lắng. Chỉ là không thể ngờ nàng đến tận phường Tam Nguyên này để tìm. Vì sự an nguy của Công chúa mà quên cả an nguy của bản thân.
– Đại nhân biết đạo trưởng kia?
Lưu Ly hơi quay người, nhìn sang Sở Hoan. Ánh mắt nàng sáng như sao, long lanh huyền ảo.
Sở Hoan nói:
– Lúc mới vào kinh có tình cờ gặp một lần, chưa thể coi là thâm giao.
– Thì ra là thế.
Lưu Ly khẽ mỉm cười dịu dàng:
– Đại nhân giao du rộng rãi. Chẳng lẽ… chẳng lẽ ngài cũng đang đi tìm tung tích tiểu nha đầu?
Sở Hoan cười khổ:
– Hôm nay ta mới về đến kinh thành.
– A.
Lưu Ly áy náy nói:
– Là Lưu Ly đã mạo muội rồi.
Sở Hoan lắc đầu. Lúc trước hai người quen biết nhau, cũng là qua Tĩnh Hoa công chúa. Hôm nay công chúa mất tích, hai người tình cờ gặp nhau ở phường Tam Nguyên, chủ đề câu chuyện tất nhiên sẽ xoay quanh nàng công chúa nhỏ.
Nhưng vì câu chuyện có phần nghiêm trọng, nên chỉ qua mấy câu nói, lòng cả hai người càng thêm nặng trĩu.
Đúng lúc này, chợt nghe từ phía trước vọng đến những tiếng huyên náo, có tiếng ai đó hét lên:
– Tránh ra, mau tránh ra.
Giọng nói rất gấp gáp. Sở Hoan nhìn về phía trước, liền thấy trên đường cái, mọi người vội vàng né tránh sang hai bên lề đường. Hắn nghe rõ mồn một tiếng vó ng���a dồn dập truyền tới.
Ánh mắt Lưu Ly hiện lên vẻ nghi hoặc. Nàng ngẩng đầu lên nhìn về phía trước. Liền thấy người đi đường đang nhao nhao dạt sang hai bên, một con khoái mã đang phi như điên về phía bên này.
Lập tức người nọ hét lớn:
– Mau tránh ra, con ngựa này điên rồi.
Rốt cuộc lúc này mọi người mới hiểu ra, con ngựa này đã mất kiểm soát. Cho nên đã hoàn toàn mất kiểm soát.
Khoái mã xông về phía Lưu Ly và Sở Hoan. Gương mặt xinh đẹp của Lưu Ly thoáng tái nhợt, đột nhiên cảm giác bên người có một luồng gió mạnh, Sở Hoan đã như tia chớp lao về phía trước.
Người đi đường thấy con ngựa điên đang phi nước đại thì đều vội vàng tránh né, lúc này, bất chợt thấy có người không tránh né, lập tức có người hét lên thất thanh.
Lưu Ly thấy Sở Hoan lao lên, há hốc miệng, gương mặt xinh đẹp tựa hoa đào càng thêm vẻ hoảng sợ.
Tốc độ của Sở Hoan rất nhanh.
Dù là tốc độ hay thân pháp cũng đều rất nhanh.
Con khoái mã này giống như sao băng, hơn nữa, xông thẳng về phía Lưu Ly và Sở Hoan. Lưu Ly là phái yếu, hoàn toàn không kịp phản ứng. Sở Hoan thuận tay kéo Lưu Ly xuống vệ đường. Hắn cũng là bất đắc dĩ mới làm vậy. Chẳng những thất lễ với nàng, mà còn làm nàng trông cũng chật vật như những người khác.
Chẳng hiểu tại sao, Sở Hoan luôn cảm thấy một sự duyên dáng tuyệt đối ở Lưu Ly phu nhân. Mỗi hành vi cử chỉ của nàng đều toát ra vẻ quý khí, cao sang. Hắn không muốn vì hoảng sợ con ngựa điên kia mà lại để nàng cũng lúng túng, xộc xệch như bao người khác.
Nếu như không phải vì có việc phải làm, chỉ để cứu Lưu Ly, có lẽ hắn sẽ ôm Lưu Ly vọt sang một bên.
Nhưng hắn còn có việc phải làm.
Hắn như một con báo săn lao ra nghênh đón con ngựa. Người đi đường nhìn thấy cảnh đó ai nấy đều khiếp sợ. Tất nhiên không một ai nghĩ rằng Sở Hoan chủ động đối mặt, mà chỉ cho là do quá hoảng loạn nên nhất thời mất bình tĩnh.
Ngay cả người cưỡi trên con ngựa cũng sợ mất mật, bỗng dưng thấy một kẻ không tránh né con ngựa mà còn xông thẳng về phía nó, gã ta giật mình. Thế nhưng khi ngựa hoảng sợ tăng tốc, chớ nói con ngựa kinh hãi, ngay cả gã cũng ho���ng hồn, nên vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc càng không thể ghìm cương con ngựa lại được.
Hiển nhiên khi ngựa điên loạn càng lao thẳng vào Sở Hoan. Tất cả mọi người kinh ngạc phát hiện ra, Sở Hoan tựa như một luồng sáng, vòng một tay ôm lấy cổ con ngựa điên. Ngay cả khi người đi đường còn chưa kịp định thần Sở Hoan đã dùng cánh tay đó làm điểm tựa, hai chân đạp mạnh xuống đất, cả người bay vụt lên xoay tròn một vòng.
Hắn xoay một vòng 180 độ, rồi nhẹ nhàng đặt mình lên lưng ngựa, nghiêm nghị quát:
– Xuống.
Lúc thân hình hắn đặt lên lưng ngựa, cùng lúc hất người kia xuống đất.
Cùng lúc đó, Sở Hoan chụp lấy dây cương trong tay người kia. Sau khi người nọ ngã xuống đất, con ngựa vẫn không hề dừng lại, vẫn lao như điên về phía trước, gần như sắp sửa chạm vào Lưu Ly đang đứng trên đường. Sở Hoan đột nhiên hét to, dồn hết lực vào hai tay, quát lớn:
– Dừng lại!
Hắn dồn sức ghì chặt dây cương, khi con ngựa điên còn cách Lưu Ly hai bước chân, liền kêu hí dài một tiếng, dựng thẳng người lên, hai chân trước giơ lên quẫy đạp trong không khí. Sở Hoan ngồi yên trên lưng ngựa, thần uy lẫm liệt.
Lưu Ly sắc mặt tái mét, nhìn thấy con ngựa điên cuối cùng cũng đã dừng lại, lúc này mới nhẹ nhõm thở phào. Lại thấy Sở Hoan ngồi trên lưng ngựa đang nhìn mình đầy trìu mến, nàng mỉm cười đáp lại hắn, vẻ phong tình vạn chủng.
Thấy Lưu Ly không sao, Sở Hoan cũng mỉm cười. Xung quanh, người đi đường nhìn thấy Sở Hoan tài trí hơn người, dũng cảm phi thường, chỉ trong chốc lát đã chế ngự được con ngựa điên, liền bắt đầu hò reo ầm ĩ. Đột nhiên thấy Sở Hoan cau mày, vỗ lên lưng ngựa, con ngựa lướt qua Lưu Ly, chặn trước mặt người nọ. Người nọ vốn định bỏ đi, đột nhiên bị tuấn mã chặn lại lắp bắp kinh hãi, chưa đợi gã lên tiếng, đã thấy Sở Hoan tay trái cầm cương, tay phải đưa ra trước mặt gã.
Người nọ thấy Sở Hoan lạnh lùng nhìn mình, ấp úng hỏi:
– Ngươi… ngươi muốn làm gì?
– Ta không muốn làm gì cả.
Sở Hoan lắc đầu:
– Ta chỉ hy vọng ngươi có thể trả lại đồ vật cho chủ nhân.
– Ta cầm đồ của ngươi lúc nào? Ngươi đừng ngậm máu phun người.
Người này la lên.
Sở Hoan thản nhiên nói:
– Nếu như ngươi quay đầu lại nhìn một chút sẽ rõ tình cảnh hiện tại của mình. Bây giờ ngươi giao ra ngay bây giờ, vẫn còn kịp rời đi. Hoặc đợi bọn họ đuổi kịp đến đây thì ngươi sẽ khó lòng mà thoát được. Ta tin tưởng ngươi chắc chắn sẽ vô cùng hối hận vì lựa chọn đó của mình.
Người nọ quay đầu lại nhìn, liền thấy mấy Võ Kinh vệ tuần phố đang chạy về phía này. Trên mặt gã lộ vẻ khẩn trương, ngẩng đầu nhìn Sở Hoan, lại vội hỏi:
– Ngươi sẽ thả cho ta đi chứ?
Sở Hoan chỉ đưa tay ra, không nói lời nào.
Người này không còn lựa chọn nào khác, bất đắc dĩ, đành đưa một miếng ngọc bội đang cầm trong tay cho Sở Hoan. Sở Hoan thuận tay đón lấy. Người nọ vội vã chen vào đám đông, đợi đến lúc Võ Kinh Vệ đuổi tới, đã biến mất không dấu vết.
Sở Hoan xoay người, xuống ngựa, tiến đến bên cạnh Lưu Ly, đưa miếng ngọc bội trong tay cho nàng, cười nói:
– Vật xin trả lại cho chủ.
Lưu Ly kinh ngạc, cúi đầu xuống nhìn hông mình, ngơ ngác khó hiểu nói:
– Ngọc bội của ta.
– Ta nghĩ không chỉ có phu nhân là bị mất đồ.
Sở Hoan thở dài, nhìn về mặt đất còn hằn dấu vết thân người giãy dụa khi bị hắn hất xuống. Hai gã Võ Kinh vệ cũng vừa kịp đến nơi, cau mày nói:
– Diệp lão tam, ngươi lại giở trò quỷ gì ở đây rồi?
Lưu Ly khẽ chớp đôi mắt xinh đẹp động lòng người, ngạc nhiên nói:
– Có vẻ người này rất nổi tiếng?
Sở Hoan đáp:
– Ta nghĩ ở Tam Nguyên phường, chắc chắn hắn rất nổi tiếng.
Đôi mắt Lưu Ly phu nhân khẽ chớp, như có điều suy nghĩ, đ��ng lúc này, lại nghe một tiếng ngựa hí vang, lập tức xung quanh vang lên những tiếng kinh hô liên hồi. Sở Hoan nghe tiếng ngựa hí vọng lại từ sau lưng, lập tức quay đầu nhìn, thấy con ngựa mà mình vừa rời khỏi lưng kia ngã vật xuống đất, mùi máu tanh xộc vào mũi.
Đầu con tuấn mã đã lìa khỏi cổ, văng sang một bên, thân hình nằm ngập trong vũng máu, vẫn còn đang run rẩy giãy giụa. Mặc dù chỉ là con ngựa, nhưng cảnh tượng con ngựa bị chặt bay đầu nằm trên đường máu tươi lênh láng vẫn khiến cho mọi người sởn gai ốc.
Bên cạnh thi thể con ngựa, một gã nam tử y phục cứng cáp đang chậm rãi tra con đao dính đầy máu vào vỏ. Người mặt chữ điền, mày rậm mắt to, Sở Hoan liếc mắt một cái đã nhận ra. Người này hắn đã từng gặp qua. Chính là thống lĩnh hộ vệ phủ Thái tử, Điền Hầu. Triều đình có tám đại cao thủ, “tam đao, tứ thương, phá thiên cung”, Điền Hầu chính là một trong ba “quỷ đao”.
Sở Hoan nhìn thi thể con ngựa nằm trong vũng máu lại nhìn Điền Hầu với thái độ lạnh lùng đến cực điểm, không khỏi nhíu mày. Trong lòng hắn hiểu rõ, Điền Hầu xuất hiện ở đây, tất nhiên là bởi vì Lưu Ly phu nhân đang ở đây.
Ban đầu Điền Hầu không lộ diện, có lẽ là vì đang âm thầm bảo vệ Lưu Ly phu nhân. Lưu Ly phu nhân là thiếp của Thái tử, Điền Hầu là Vệ thống lĩnh của phủ Thái tử, gã bảo vệ Lưu Ly phu nhân, cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Điền Hầu trảm mã, đơn giản là vì con ngựa điên này suýt chút nữa làm Lưu Ly phu nhân bị thương. Nhưng Sở Hoan thấy gã ra tay tàn nhẫn như vậy với một con ngựa, trong lòng bất giác thấy phản cảm.
Bản dịch này là tài sản tinh thần độc quyền của truyen.free.