(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 649:
Tiết Hoài An lắc đầu. Lúc này xung quanh đều có người, hơn nữa cũng khó giải thích chỉ trong vòng vài câu, nên chỉ nói:
– Việc này, sẽ nói sau…
Chu Lăng Nh��c là người tinh ý cỡ nào, biết bên trong tất có ẩn tình, nên không hỏi nhiều. Sở Hoan đã lên tiếng:
– Tổng đốc đại nhân, Công chúa chúng ta…
Chu Lăng Nhạc tất nhiên đoán ra ý tứ của Sở Hoan, cười đáp:
– Công chúa đã đến đây nửa tháng trước, vẫn còn ở trong huyện thành.
Sở Hoan hiểu, Công chúa Tần quốc chính là Tĩnh Hoa công chúa. Nhưng trong lòng thầm nghĩ, nếu như không phải Tây Lương xuất hiện biến cố, Ma Ha Tạng đã không đưa Công chúa tới, vị tiểu Công chúa kia nhất định đã phải đưa đến Tây Lương.
Hôm nay Công chúa Tây Lương không đến, như vậy, Công chúa Đại Tần cũng không cần phải đi, trong lòng hắn cảm thấy thực sự là may mắn cho Tĩnh Hoa công chúa.
Chu Lăng Nhạc sắp xếp tiệc chiêu đãi khách phương xa tại Tịch Phượng lâu. Tất nhiên không phải ai cũng dự tiệc, chủ yếu là một ít quan viên sứ đoàn. Số binh sĩ còn lại, và cả hai tỷ muội song sinh, Chu Lăng Nhạc cũng nhanh chóng thu xếp ổn thỏa.
Tin tức sứ đoàn về nước, huyện thành đã sớm nhận được. Cho nên Chu Lăng Nhạc cũng có chuẩn bị trước. Bất kể là ai cũng được thu xếp chỗ ăn nghỉ đâu ra đó. Ngay cả hai tỷ muội song sinh, cũng được sắp xếp vào một nơi lịch sự tao nhã nghỉ tạm.
Huyện thành Bắc Nguyên không lớn. Hơn nữa, lúc trước là căn cứ tiền tuyến chống quân Tây Lương, cho nên nội thành lúc này đã có nhiều người rời đi, cũng không quá mức ồn ã.
Tịch Phượng lâu quả thực là tửu lâu lớn nhất trong huyện thành. Lúc dẫn những người liên quan vào Tịch Phượng lâu, Sở Hoan cũng đã nhìn thấy trước tửu lầu có vài chục thân sĩ cùng một ít quan viên đang đứng chờ sẵn. Những thân sĩ kia y phục chỉnh tề, mà quan viên thì vừa có quan văn vừa có võ tướng. Nhìn thấy Tiết Hoài An cùng mọi người tới, đám người này lập tức tiến lên nghênh đón.
Tiết Hoài An xoay người xuống ngựa, liền nhìn thấy từ trong đám người có một gã thân sĩ da dẻ trắng nõn mịn màng dẫn đầu đi lên chắp tay cười nói:
– Tổng đốc đại nhân, sứ đoàn đã tới rồi.
Chu Lăng Nhạc giới thiệu:
– Vị này chính là Tiết Bộ đường, Chính Sứ, vị này là Phó Sứ Sở Hoan Sở đại nhân, vị này là Hiên Viên tướng quân.
Y quay sang Tiết Hoài An cười nói:
– Bộ đường đại nhân, vị này là thân sĩ Thanh châu Cao Liêm. Bữa tiệc hôm nay, đều do Cao tiên sinh một tay chuẩn bị.
Sở Hoan nghe đến cái tên đó, thấy rất quen, dường như đã từng nghe nhắc tới.
Cao Liêm cười ha hả:
– Tiểu nhân thô thiển Cao Liêm xin bái kiến Bộ đường đại nhân, bái kiến Sở đại nhân, bái kiến Hiên Viên tướng quân.
Y nêu tên từng người, rồi chắp tay chào lần lượt, trông có vẻ khá khiêm nhường.
Tiết Hoài An cười gật đầu. Dù sao y cũng là người già dặn kinh nghiệm, những trường h��p này rất biết cách cư xử. Cao Liêm tự xưng là tiểu nhân, chắc chắn không phải là quan viên, nhưng Tiết Hoài An có nhãn lực hơn người, chỉ nhìn một cái đã đoán ra ngay. Ta đường đường là Lễ bộ Thượng thư, hơn nữa, là Chính Sứ sứ đoàn, lần này mời khách phương xa về dự tiệc, Chu Lăng Nhạc lại giao cho một thân sĩ như thế này lo liệu, điều đó đủ thấy Cao Liêm này hẳn cũng không phải là nhân vật đơn giản.
Sở Hoan bình tĩnh và tự nhiên, nhưng đầu óc lại suy nghĩ rất nhanh, đột nhiên nhớ ra, cái tên Cao Liêm này đã từng nghe nhắc tới.
Hắn nhớ rõ trước khi sang Tây Lương, Đậu Ba dưới trướng Dư Bất Khuất vì chuyện liên quan đến hàm nhập quan nên bị Dư Bất Khuất rơi lệ chém đầu, việc này Sở Hoan vẫn còn nhớ mãi không quên.
Chuyện đó gây xúc động mạnh cho Sở Hoan.
Đậu Ba lợi dụng hàm nhập quan mà đổi được bạc, mua lương thực giải quyết nhu cầu ăn uống trước mắt cho quân sĩ.
Đậu Ba phạm quân pháp, vốn dĩ cũng vì tình cảnh mà ra. Nhưng Dư Bất Khuất trị quân nghiêm khắc, hơn nữa, trong Tây Bắc quân phe phái rõ ràng, Đậu Ba là tướng lĩnh tâm phúc được yêu mến của Dư Bất Khuất. Nên Dư Bất Khuất càng phải chấp hành quân lệnh.
Dưới trướng Dư Bất Khuất tại Tây Bắc, tướng sĩ phân chia thành hai phe phái rõ ràng. Một phái là binh mã do Dư Bất Khuất mang theo từ nội địa tới. Binh mã này phần lớn là do Dư Bất Khuất điều từ quân các Vệ sở tới. Rất nhiều tướng lĩnh là bộ hạ cũ của Dư Bất Khuất. Phái còn lại, là quân Tây Bắc, thuộc hạ cũ của Phong Hàn Tiếu.
Dư Bất Khuất dĩ nhiên hiểu quân lệnh như sơn. Mà muốn Tây Bắc quân nghe theo hiệu lệnh, tất nhiên phải thưởng phạt phân minh. Cho dù Đậu Ba phạm quân pháp có lý do, nhưng dù sao cũng là ảnh hưởng đến danh tiếng của Đại tướng quân, đây là tội lớn. Theo như quân pháp tất phải bị chém đầu. Dư Bất Khuất nếu bao che cho Đậu Ba, xử lý nhẹ, Tây Bắc quân chắc chắn không cam tâm. Mà uy quyền của Dư Bất Khuất cũng bị giảm sút nghiêm trọng.
Sở Hoan nhớ rõ, Đậu Ba nghĩ đến chuyện dùng bạc đổi hàm nhập quan, nguyên nhân đầu tiên chính là vì thân sĩ Thanh châu Cao Liêm này.
Nghe nói người này là hào phú s��� một tại Thanh châu. Ruộng vườn bạt ngàn, tài sản vô số, hơn nữa, còn có kho lúa riêng trữ lương thực. Khi tướng sĩ Tây Bắc quân chịu đói, kho thóc của vị Cao Liêm này lại để đến mốc meo. Vì muốn chuyển tài sản của mình vào nội địa, nên y mới mua chuộc người dưới quyền Dư Bất Khuất, mục đích chính là muốn Dư Bất Khuất cho phép y nhập quan.
Đậu Ba tuy cự tuyệt hối lộ của Cao Liêm, nhưng lại đã nghĩ ra chiêu đổi bạc lấy hàm nhập quan, nên Đậu Ba bị chém, nguyên nhân sâu xa vẫn chính là do Cao Liêm gây nên.
Sở Hoan thậm chí còn nhớ rõ, sứ đoàn sau khi qua khỏi Tây Cốc quan tiến vào địa khu Quan Tây, trùng hợp gặp phải người của gia tộc họ Cao cũng đang nhập quan. Mà phụ thân Cao Liêm Cao lão thái gia đã bị mình ngăn lại tại quan ngoại, không cho nhập quan. Nói như thế, vị Cao Liêm này cũng có thù hận với mình.
Nhưng Cao Liêm thì dường như đã quên chuyện này, lúc hành lễ với Sở Hoan vẫn cung kính ra vẻ mặt, còn mỉm cười rất hớn hở.
Tuy nhiên, càng như thế, Sở Hoan lại càng cảm thấy người này quá dối trá. Nhìn da thịt bóng mỡ của y, cũng biết là sung sướng từ nhỏ, sinh hoạt cực kỳ xa xỉ.
Mọi người chào hỏi ồn ào. Chu Lăng Nhạc liền dẫn mấy người Tiết Hoài An vào Tịch Phượng lâu.
Tịch Phượng lâu hôm nay không có khách nhân nào khác. Toàn bộ hai tầng đã được bao trọn. Ngay cả sân vườn, toàn bộ cũng đã được dành cho tiệc đón sứ đoàn tối nay.
Trong lầu, đã sớm sắp xếp mấy chục bàn tiệc. Chu Lăng Nhạc mời Tiết Hoài An cùng Sở Hoan và Hiên Viên Thắng Tài ngồi xuống bàn, mà các quan viên khác của sứ đoàn cũng có chỗ ngồi của mình.
Tịch Phượng lâu lần này chiêu đãi khách phương xa, nên cũng đã chuẩn bị tốt mọi việc. Tại một cái huyện thành nho nhỏ, nhưng bên trong tửu lầu bài trí vô cùng tao nhã lịch sự. Bất kể là bàn hay chén bát đều được trang trí cẩn thận. Mọi người nhao nhao ngồi xuống, ngoại trừ quan văn võ tướng triều đình, trong số thân sĩ có mặt không thiếu những văn nhân mặc khách có danh tiếng tại Tây Bắc.
Mặc dù Cao Liêm không có chức quan, nhưng tại Tây Bắc rất có vị thế, ngồi ghế chủ tọa. Hơn nữa, ngồi đối diện Sở Hoan. Sở Hoan thấy y ăn mặc phô trương, tay còn đeo vòng vàng, ngón tay cũng có đeo nhẫn ngọc, nhìn qua, đủ biết rất giàu có.
Chu Lăng Nhạc ra lệnh một tiếng, tiệc rượu liền bắt đầu. Rượu và thức ăn lần lượt được bày lên. Sở Hoan thấy thịt cá tràn trề, khỏi phải bàn, còn có rất nhiều món ăn chế biến cầu kỳ khác, dù là màu sắc hay hương vị đều được chú ý tỉ mỉ. Ngay cả rượu, khi vừa rót vào chén, lập tức tỏa mùi thơm say lòng người. Mấy người Tiết Hoài An suốt thời gian dài chỉ uống rượu mã nai của Tây Lương, hoàn toàn không thể thích ứng, lúc này ngửi thấy mùi rượu ngon cảm thấy trong miệng khô khốc.
Tiết Hoài An hiển nhiên không ngờ tới hôm nay mời khách lại phô trương đến vậy. Tuy trước đó có thông báo, nhưng trong khoảng thời gian ngắn mà chuẩn bị kịp một bữa yến tiệc phong phú đến vậy để chiêu đãi khách quả thực không đơn giản. Y nâng ly, đứng dậy. Vừa đứng dậy, toàn bộ mấy trăm người ngồi trong Tịch Phượng lâu cũng đã đứng dậy. Thấy Tiết Hoài An nâng chén lên, mọi người cũng nhao nhao nâng chén. Lại nghe Tiết Hoài An nói:
��� Lần này nhận thánh chỉ của Thánh thượng, đi sứ Tây Lương, nhờ ân sủng của Thánh thượng mà đã hoàn thành nhiệm vụ. Tây Lương lui binh, Tây Bắc Đại Tần ta từ lúc đó đã được thái bình. Tất cả đều nhờ thánh thượng anh minh, bổn quan đề nghị, chúng ta nâng ly, cùng kính Thánh thượng.
Y quay về hướng đông nam nơi có kinh thành Lạc An, hai tay nâng chén cao quá đầu. Mọi người vội vàng làm theo, quay người về hướng đông nam nâng chén cao quá đầu, đợi Tiết Hoài An uống hết đồng loạt uống cạn sạch.
Cao Liêm ân cần rót rượu cho Tiết Hoài An. Tiết Hoài An cũng không ngồi xuống, một lần nữa nâng chén lên:
– Dư lão tướng quân hôm nay không có mặt ở đây, nên không thể trực tiếp kính rượu. Thiết kỵ Tây Lương xâm chiếm Đại Tần ta, chém giết tướng sĩ Đại Tần thê thảm. Dư lão tướng quân, cùng Chu Tổng đốc và quân dân Tây Bắc trên dưới một lòng trả giá cực lớn cuối cùng đã đuổi kẻ thù khỏi lãnh thổ chúng ta. Một chén này, kính Dư lão tướng quân, kính Chu Tổng đốc, kính quân dân Tây Bắc, kính các chư vị đang ngồi ở đây.
Chu Lăng Nhạc vội nói:
– Bộ đường đại nhân quá khen. Dư lão tướng quân công lao hiển hách, tướng sĩ tam quân Tây Bắc phục vụ quên thân, dân chúng thân sĩ Tây Bắc càng trên dưới một lòng, hạ quan chỉ làm những việc nên làm, thực sự không đáng nhắc đến công lao.
Cao Liêm cười nói:
– Chu Tổng đốc quá khiêm nhường. Công lao của Dư lão tướng quân tất nhiên không thể không nhắc đến, thế nhưng Chu Tổng đốc tại thời khắc nguy nan đứng ra gánh vác, nếu không có Chu Tổng đốc, Tây Bắc chỉ e đã sớm rơi vào tay giặc. Ân tình của Chu Tổng đốc đối với Tây Bắc, trăm vạn dân chúng Tây Bắc tuyệt đối không dám quên đấy.
Tiết Hoài An lại dẫn đầu uống cạn một hơi, mọi người cũng đều uống cạn rượu trong chén.
– Ly cuối cùng này, muốn cảm tạ chư vị ngồi đây, không quản ngại vất vả mà chờ đón sứ đoàn.
Tiết Hoài An cười nói:
– Xa cách cố quốc nhiều tháng, toàn thể sứ đoàn, luôn nhớ về cố quốc. Hôm nay có thể cùng chư vị mừng thắng lợi của Đại Tần ta, trong lòng vô cùng vui sướng.
Y hướng Cao Liêm cười nói:
– Để Cao tiên sinh phải hao tổn tâm sức, bổn quan cảm thấy hổ thẹn.
Cao Liêm cúi người nói:
– Bộ đường đại nhân, tiệc rượu hôm nay, phần đông các thân sĩ đều mong muốn chờ đón sứ đoàn chiến thắng trở về, bày tỏ chút tấm lòng hèn mọn, mong Bộ đường đại nhân đừng chê cười.
Sở Hoan trong lòng đã cười thầm, sau khi nhập quan, cảnh tượng tiêu điều xơ xác, người chết đói khắp nơi, dân chúng ai nấy quần áo rách nát, gầy như que củi. Nơi này lại thịt cá ê hề, mỹ tửu mỹ thực chất đầy bàn, nếu như vậy mà lại gọi là nghèo nàn và khiêm tốn, Sở Hoan thật khó có thể tưởng tượng nếu như không nghèo nàn khiêm tốn, sẽ là bộ dạng như thế nào.
Uống cạn ba chén rượu, đợi mọi người ngồi xuống, Chu Lăng Nhạc đã cười nói với Tiết Hoài An:
– Bộ đường đại nhân, Cao tiên sinh tuy không phải là quan viên, nhưng có tấm lòng lo việc nước việc dân. Lần này đến Giáp châu, dẫn theo phần đông thân hào Bắc Sơn đạo đến, mục đích không gì khác, là muốn đóng góp sức lực trùng kiến Tây Bắc.
– Ồ?
Tiết Hoài An cười nói:
– Cao tiên sinh không quên nghĩa vụ quốc gia, thật khiến bổn quan vui mừng. Chuyện ở Tây Bắc, triều đình cũng còn phải dựa vào chư vị trợ giúp, cùng nhau xây dựng lại quê hương thái bình.
Cao Liêm cười nói:
– Thảo dân tuy không tài không đức, nhưng cũng là con dân Đại Tần. Quốc gia gặp đại nạn, chúng ta há có thể bàng quan thờ ơ? Mỗi người ở đây, đều mong muốn quốc thái dân an. Càng mong muốn Tây Bắc sớm có ngày thoát khỏi đói nghèo. Nguyện vọng lớn nhất của thảo dân, chính là đem sức lực ít ỏi của mình xây dựng lại Tây Bắc.
Những áng văn chân thực này, quý vị chỉ có thể tìm thấy tại địa hạt của truyen.free.