(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 428:
Trong Thừa Thiên Điện, quần thần đều nghị luận xôn xao, song tiếng nói rất nhanh nhỏ dần, bởi vì chúng thần thấy rõ, Hoàng đế bệ hạ thần sắc âm trầm, hàng lông mày bạc đã cau chặt lại.
– Trẫm mười một tuổi đã giết người!
Hoàng đế chờ cho tiếng nghị luận của quần thần lắng xuống, mới chậm rãi nói:
– Vài chục năm nay, trẫm giết người vô số, cũng từng đánh trận nào thắng trận đó giữa vạn quân, không ai địch nổi. Cho dù người Tây Lương đeo đao vào điện, thì có thể làm gì? Trẫm lại muốn xem thử, rốt cuộc người Tây Lương lỗ mãng đến mức nào.
Lão giơ tay lên:
– Truyền ý chỉ của trẫm, tuyên sứ thần Tây Lương mang đao vào điện!
Tuy quần thần xúc động phẫn nộ, nhưng nếu Hoàng đế đã mở miệng lên tiếng, tất nhiên không còn lời nào để nói.
Ngay cả Hoàng thượng còn không ngại thiên uy hao tổn, đám quần thần này tất nhiên sẽ không vì vậy mà gây rắc rối.
Ý chỉ truyền đạt xuống. Sau một lát, ngoài điện vọng đến tiếng bước chân. Lập tức, bên ngoài đại điện, mấy người khí thế hiên ngang tiến tới. Người đi đầu dáng người khôi ngô, khoảng ba mươi tuổi, cánh tay rất dài, mày rậm, đầu đội mũ da mềm mại, khoác áo thuộc da, eo buộc khố da sói, chân đi ủng da. Trên cổ gã, còn đeo một chuỗi hạt ngọc màu tím, mỗi hạt ngọc đều lớn cỡ nắm tay trẻ con. Lúc bước đi mạnh mẽ uy vũ, chuỗi hạt ngọc tím kia va vào nhau, phát ra tiếng kêu trong trẻo, nhưng lại chói tai lạ thường giữa đại điện to lớn này.
Gã lưng đeo đao, lúc đi đường ngẩng cao đầu, mỗi bước chân đều mạnh mẽ dứt khoát.
Quần thần nhìn nhau, trong lòng mọi người đều rõ ràng, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, đây chính là chính sứ của phái đoàn Tây Lương, cũng là Đại Vương Tử của Tây Lương quốc, Ma Ha Tàng.
Bốn gã dũng sĩ Tây Lương theo sau Ma Ha Tàng. Người bên trái tuy đã ngũ tuần, nhưng vẫn tràn đầy tinh lực, làn da đen sạm, đôi mắt lộ vẻ tinh anh. Người bên phải thấp hơn Ma Ha Tàng một chút, nhưng gân cốt trên mặt nổi rõ, đôi mắt thật lớn. Lúc đi lại, một tay nắm chặt chuôi đao bên hông, tay kia vung vẩy tùy ý, toát lên vẻ ngang tàng bất phục.
Hai người Tây Lương phía sau đều bưng khay vàng, bên trên phủ vải che kín, không thấy rõ bên trong là thứ gì, nhưng quần thần đoán đích thị là lễ vật muốn hiến cho Hoàng đế bệ h���.
Thừa Thiên Điện khí thế to lớn, hai bên là mấy trăm văn võ đại thần, khí thế kinh người, ánh mắt đều nhìn chằm chằm mấy người này. Người bình thường, nếu đột nhiên bước vào cung điện đối mặt với cảnh tượng này, tất sẽ có vẻ gò bó bất an. Nhưng năm người Tây Lương này đều ngẩng cao đầu, ưỡn ngực, sải bước tiến vào, toát ra khí thế hùng tráng, chẳng khác nào tướng quân đang duyệt binh. Không ít đại thần thấy người Tây Lương tới Thừa Thiên Điện còn kiêu ngạo như thế, trong lòng đều tức giận.
Sở Hoan đứng trong đám người, tầm mắt bị che khuất, chỉ thấy bóng người, không rõ mặt sứ thần Tây Lương. Vài người Tây Lương ngẩng cao đầu, sải bước tiến vào điện, rốt cuộc dừng lại. Đại Vương Tử Tây Lương Ma Ha Tàng tiến lên hai bước, cất cao giọng nói:
– Vương Tử Đại Tây Lương Quốc Ma Ha Tàng, bái kiến Hoàng đế Tần Quốc!
Gã đặt một tay ngang ngực, thực hiện nghi lễ của Tây Lương.
Thấy cảnh này, Lại Bộ Thượng Thư Lâm Nguyên Phương là người đầu tiên nhảy ra lớn tiếng quát:
– Thật to gan! Bái kiến Thánh thượng, cớ sao không quỳ?
Gã chỉ tay vào Ma Ha Tàng, phẫn nộ quát:
– Mau quỳ xuống!
Lễ Bộ Thượng Thư Tiết Hoài An cho rằng Ma Ha Tàng không hiểu lễ nghi, cũng vội vàng tiếp lời:
– Đại Vương tử, yết kiến Thánh thượng, mau mau quỳ xuống bái kiến, không được thất lễ!
Ma Ha Tàng lại cười lớn ha ha, nói:
– Quỳ xuống ư? Vì sao bổn vương phải quỳ trước Hoàng đế Tần Quốc?
Tiếng cười của gã có phần càn rỡ, trong trường hợp này hiển nhiên là vô lễ, song cũng cho thấy người này dũng khí hơn người, quả là hiếm thấy.
– Ngươi lớn mật!
Lâm Nguyên Phương kêu lên:
– Thánh thượng đứng đầu thiên hạ, muôn dân trăm họ, hễ thấy Thánh thượng, đều phải quỳ bái hành lễ. Ngươi thân là sứ thần Tây Lương, lẽ nào ngay cả quy củ nhỏ nhoi này cũng không rõ?
Ma Ha Tàng lớn tiếng nói:
– Bổn Vương tử chính là Vương tử của Đại Tây Lương Quốc, vị Hoàng đế đây là Hoàng đế Tần Quốc. Đại Tây Lương Quốc ta chẳng phải thuộc quốc của Đại Tần, toàn dân Tây Lương cũng không phải con dân của Đại Tần, lẽ dĩ nhiên không c��n quỳ lạy!
Hoàng đế vẻ mặt điềm tĩnh, chỉ đánh giá Ma Ha Tàng mà không nói lời nào.
Lâm Nguyên Phương đã lớn tiếng chất vấn, lúc này tất nhiên không thể lùi bước, bèn tiếp lời:
– Hoàng đế Đại Tần ta uy danh lừng lẫy khắp bốn bể, phàm ai bước vào quốc thổ Đại Tần ta, tiến vào Thừa Thiên Điện của ta, thì phải quỳ lạy Thánh thượng!
Ma Ha Tàng ồ lên một tiếng, cười nói:
– Hóa ra còn có đạo lý này. Chẳng qua muốn khiến người khác thần phục, thì phải phô bày bản lĩnh thật sự của mình. Nếu Hoàng đế Đại Tần uy danh khắp bốn bể, đó là bản lĩnh kinh thiên, liệu Hoàng đế Đại Tần có thể ứng phó được chăng?
Lâm Nguyên Phương cười lạnh nói:
– Đó là tự nhiên. Thiên triều Đại Tần ta đất rộng của nhiều, mọi sự trên đời, chưa có điều gì mà Đại Tần ta không làm được!
Ma Ha Tàng gật đầu nói:
– Như vậy rất tốt. Nếu muốn Ma Ha Tàng quỳ bái hành lễ, cũng không phải là không thể, nhưng Ma Ha Tàng chỉ khâm phục chân anh hùng. Kẻ không có bản lĩnh thật sự, bổn Vương tử tuyệt nhiên không phục!
Giọng điệu của gã rất lớn, các thần tử đều trợn mắt nhìn. Ngược lại, Hoàng đế hứng thú đánh giá Ma Ha Tàng, từ đầu đến cuối không hề nói lời nào.
Sở Hoan đứng trong đám người cũng nhíu mày. Không phải vì Ma Ha Tàng mạnh miệng, mà sau khi nghe giọng nói của gã, Sở Hoan bất chợt cảm thấy quen thuộc lạ thường.
Hắn không quen biết nhiều người Tây Lương. Lúc này, hắn hồi tưởng lại trong đầu, liền nhớ tới một người, trong mắt không khỏi lộ vẻ kinh ngạc. Hắn nhớ lại không lâu trước, đêm Bạch Hạt Tử vừa đến kinh thành, hắn dẫn hai người gã tới tửu lâu dùng bữa, tình cờ gặp hai người Tây Lương gây náo loạn ở đó. Hắn nhớ rõ một người tên là Khuất Luật Cân, còn một người khác có chòm râu ngắn xoăn tít, nhưng không biết tên.
Giọng nói của Đại Vương tử Tây Lương này hôm nay lại cực kỳ giống gã đại hán râu ngắn kia. Nhưng Sở Hoan chợt nhớ lại, lần thấy gã đại hán râu ngắn đó là chuyện hơn mười ngày trước, khi ấy phái đoàn Tây Lương vẫn còn cách kinh thành xa lắc. Ma Ha Tàng làm sao có thể xuất hiện tại kinh thành trước khi phái đoàn Tây Lương đến?
Sở Hoan cảm thấy nghi hoặc vô cùng, đứng trong đám người không kìm nổi đánh giá bên kia. Tầm mắt bị chắn, hoàn toàn không thể nhìn thấy rõ ràng, nhưng lờ mờ nhìn thấy bóng lưng bên kia, quả thật hơi quen thuộc. Dũng sĩ Tây Lương phía sau bên phải Ma Ha Tàng, quả thật có phần tương tự Khuất Luật Cân mà hắn đã gặp mấy hôm trước. Sở Hoan càng xem càng kỳ lạ. Nếu Ma Ha Tàng này thật sự là gã đại hán râu ngắn hắn từng thấy hôm đó, thì việc này quả thật không thể tưởng tượng nổi.
Cuối cùng, Hoàng đế cất giọng cực kỳ uy nghiêm hỏi:
– Ma Ha Tàng, ngươi muốn thế nào mới có thể chịu phục?
Ma Ha Tàng tiến tới một bước, tới cạnh bậc thềm Kim Loan Điện. Bốn gã giáp sĩ trước điện nắm chặt chuôi đao, đôi mắt sắc bén như điện, chăm chú nhìn Ma Ha Tàng.
Giáp sĩ đứng trước điện, đó là tinh nhuệ thật sự của Cấm Vệ Quân.
Bọn họ võ nghệ cao cường, phản ứng nhanh nhạy, hơn nữa phối hợp ăn ý. Bốn gã giáp sĩ trước điện, có thể chặn đứng mọi đòn tấn công của địch ngay từ đầu. Bốn người phân c��ng ăn ý, ánh mắt khóa chặt vào tay chân Ma Ha Tàng.
– Nếu Hoàng đế công bố uy phục thiên hạ, vậy thì bổn vương rất muốn mở mang kiến thức một chút, xem Tần Quốc thực sự có nhân tài lớp lớp hay không!
Ma Ha Tàng khẽ cười nói:
– Nam nhi Đại Tây Lương ta, từ thuở nhỏ đã bắt đầu luyện tập đấu vật. Trong mắt nam nhi Đại Tây Lương, đấu vật chính là quốc kỹ của chúng ta. Dũng sĩ chân chính, bản lĩnh đầu tiên phải là đấu vật hơn người. Nếu Hoàng đế nói Đại Tần uy phục bốn bể, không biết quý quốc có cao thủ đấu vật nào chăng?
Gã nhìn khắp các thần tử trong triều, hơi kiêu ngạo nói:
– Nếu quý quốc quả thật có bản lĩnh, không biết có thể phái người ra, tranh tài cao thấp với dũng sĩ Đại Tây Lương ta không? Thành ý của lần hòa đàm này là không động đao binh, chỉ muốn tỷ thí đấu vật. Nếu quý quốc thắng, Ma Ha Tàng sẽ khâm phục nhân tài lớp lớp của Tần Quốc, quỳ bái hành lễ Hoàng đế bệ hạ, tất nhiên cam tâm tình nguyện. Chỉ là, nếu ngay cả đấu vật mà quý quốc cũng không có lấy một người am hiểu, thì Ma Ha Tàng ta chẳng cần cúi đầu trước bất kỳ ai nơi đây!
Gã nói ra lời này tràn đầy tự tin, hiển nhiên tin rằng Tần Quốc không có cao thủ đấu vật.
Triều thần nghe vậy, không ít người nhíu mày.
Nếu luận cao thủ võ đạo, Tần Quốc tự nhiên không thua Tây Lương. Trung Nguyên cao thủ nhiều như mây, võ tướng trong Thừa Thiên Điện này cũng có nhiều người có võ đạo cao cường.
Nhưng khi bắt đầu học võ, chú trọng chính là kỹ xảo đánh nhau kịch liệt. Thật sự bàn về đấu vật, hiển nhiên không thể so sánh với Tây Lương.
Bắt đầu tập võ, lấy đánh nhau là việc chính, người quyết đấu chú trọng tốc độ linh hoạt và công kích chuẩn xác, gần như rất ít tiến hành tiếp xúc thân thể. Nếu có tiếp xúc thân thể, đó chính là điểm trọng yếu của lực, dễ tổn thương gân cốt.
Mà đấu vật lại hoàn toàn khác.
Đúng như lời Ma Ha Tàng nói, nam tử Tây Lương phổ biến từ lúc còn nhỏ đã bắt đầu tập luyện đấu vật. Đấu vật hoàn toàn là tiếp xúc cận thân, dựa vào các loại kỹ thuật, kỹ xảo và phương pháp đánh ngã đối phương.
Đấu vật có quy tắc quyết đấu, động tác trong phạm vi quy định, có thể lợi dụng bất luận bộ vị nào trên thân thể. Kỹ thuật chủ yếu là đụng, đẩy, quăng, bắt, kéo, tránh, đè, nắm và động tác. Lúc giao thủ không cho phép túm tóc, lỗ tai đối phương, không thể véo, đánh, đá, đạp. Người Tây Lương vô cùng quen thuộc với kỹ thuật đấu vật, nhưng người Tần mặc dù có biết sơ qua, nhưng luyện tập đấu vật lại rất ít. Cho dù trong quân đội, binh sĩ huấn luyện đều là đánh nhau kịch liệt, rất ít đấu vật, đó chỉ là phụ trợ mà thôi, hơn nữa quy tắc cũng không nghiêm khắc, chưa nói tới kỹ thuật đấu vật chính tông.
Ma Ha Tàng đề xuất đấu vật lúc này, đương nhiên là có sự tự tin tuyệt đối vào kỹ thuật đấu vật của Tây Lương. Thậm chí gã còn đoán được rằng, người nước Tần, cũng không có cao thủ đấu vật chân chính, cho dù thật sự có cao thủ đấu vật, chưa hẳn sẽ xuất hiện tại triều đình lúc này.
Trên thực tế gã đã đưa ra một nan đề rất lớn cho Tần quốc. Chỉ cần người Tần không thể ứng chiến, như vậy gã vừa làm tổn hại thể diện Tần quốc đương triều, vừa làm rạng danh Tây Lương quốc, lại như đã nói, không cần quỳ lạy Hoàng đế.
Đa số quan thần đều là kẻ trói gà không chặt, tất nhiên không có cách nào. Võ tướng không ít người đều nhíu mày.
Những võ tướng này, sai bọn họ đổ máu, phần lớn bọn họ sẽ không nhăn mặt chau mày. Bên trong nhiều người có võ công không tầm thường, nếu Ma Ha Tàng đề xuất luận võ, đám võ tướng nhất định sẽ tranh nhau ra ứng chiến. Nhưng lúc này Ma Ha Tàng lại đề xuất tỉ thí đấu vật, khiến đám võ tướng ngơ ngác nhìn nhau, khó xử vô cùng.
Thấy vẻ mặt cổ quái của đám võ tướng Tần triều, Ma Ha Tàng đã liệu trước, cười lớn nói:
– Nếu Tần Quốc ngay cả quốc kỹ Tây Lương ta cũng không thể chinh phục, thì có tư cách gì để bổn Vương tử quỳ lạy Hoàng đế Tần Quốc chứ?
Ánh mắt gã như điện, nhìn thẳng Hoàng đế, lớn tiếng nói:
– Hoàng đế bệ hạ, xem ra Ma Ha Tàng không cần phải quỳ lạy hôm nay rồi!
Bản dịch này là tâm huyết độc quyền của đội ngũ truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.