(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 429:
Hoàng đế cả đời tự phụ, một tay cầm mã đao bình định thiên hạ, đế nghiệp Trung Nguyên này do lão đạp dưới chân, há có thể chịu thua trước một trò đấu vật nhỏ bé?
Ánh mắt lão như điện, đảo qua quần thần, thản nhiên hỏi: – Các vị ái khanh, Ma Ha Vương tử nói rõ Tây Lương bọn họ đấu vật vô địch thiên hạ, các vị ái khanh nghĩ sao về điều này?
Ý lão rất đơn giản, người Tây Lương khiêu khích ngay trên triều điện, ngang ngược càn rỡ, nhất định phải đè bẹp ngạo khí của bọn họ. Lão là quân vương đế quốc, tất nhiên muốn duy trì phong độ của quốc quân thiên triều, nhưng các thần tử lại cần có người đứng ra, hung hăng vả vào mặt người Tây Lương.
Quần thần không ít người trợn mắt nhìn Ma Ha Vương tử, nhưng phần lớn họ đều là kẻ tay trói gà không chặt. Nhìn Ma Ha Vương tử lưng hùm vai gấu, hai tay dài quá gối, tuy rằng thân phận Vương tử tôn quý, nhưng khí chất thô mãng tỏa ra từ toàn thân gã hiển nhiên cho thấy gã là dũng sĩ hạng nhất ở Tây Lương. Tuy rằng ứng chiến thì dễ, nhưng nếu bị người Tây Lương dễ dàng đánh bại, vậy lại càng mất mặt xấu hổ, cho Tây Lương cơ hội ngạo mạn.
Cho nên, không ít đại thần đều hướng ánh mắt về phía các võ tướng đối diện.
��ại Tần thượng võ, không thiếu những hán tử thiết huyết, trong triều cũng có không ít võ tướng võ công kiệt xuất. Các tướng đều nhìn nhau, trong lòng thực chất đều đang do dự.
Không phải họ không có gan xuất chiến, mà bảy tám phần mười võ tướng trên điện quả thật chưa từng tiếp xúc với đấu vật. Họ có huấn luyện cách đấu, có luyện binh khí, nhưng đấu vật lại chẳng có bao nhiêu người luyện tập.
Tuy rằng trong số họ cũng có vài người từng tiếp xúc với đấu vật, nhưng ngay cả bản thân họ cũng không biết phương thức đấu vật của mình khác biệt thế nào so với thuật đấu vật Tây Lương. Nghe ý của Hoàng đế, hiển nhiên là muốn thần tử trong triều dùng chính thuật đấu vật của Tây Lương để đánh bại đối phương, như vậy mới có thể khiến đối phương tâm phục khẩu phục. Nếu kỹ thuật không đúng, cho dù chiến thắng đối phương, e rằng đối phương cũng chưa chắc tin phục.
Huống hồ trong lòng các võ tướng ở đây đều rõ ràng, nếu xuất chiến, thắng tất nhiên sẽ làm nở mày nở mặt cho đế quốc, Hoàng đế ắt sẽ ban thưởng hậu hĩnh. Nhưng nếu thua, chớ nói đến việc mất mặt trước Hoàng đế và quần thần, sau này e rằng tiền đồ cũng hủy hoại tại đây. Sâu trong lòng các võ tướng ai cũng muốn đứng ra ứng chiến, nhưng suy xét đến tình hình hiện tại, sự băn khoăn trong lòng các tướng cũng không hề ít.
Khóe mắt Hoàng đế hơi co giật.
Ma Ha Tàng thấy trong điện nhất thời không người tiến lên trả lời, liền cười ha hả cao giọng nói: – Xem ra Hoàng đế bệ hạ muốn xưng hùng bốn bể cũng chẳng dễ dàng gì. Ngay cả quốc kỹ của Tây Lương ta cũng không thể chinh phục, nói gì đến việc khiến bổn Vương tử quỳ lạy Hoàng đế?
Lâm Nguyên Phương thấy Hoàng đế sắc mặt khó coi, liền cất tiếng khiển trách: – Chớ có làm càn, Kim Loan bảo điện, há là nơi cho kẻ phàm phu nói lời ngông cuồng?
Ma Ha Tàng liếc Lâm Nguyên Phương, khinh thường cười nói: – Mồm mép của vị đại nhân này quả thật lợi hại hơn tài đi đứng nhiều lắm. Chỉ tiếc hôm nay không so đấu tài ăn nói, nếu không bổn Vương tử nhất định thua dưới mồm mép của ngài!
– Chớ có càn rỡ!
Trong đám võ tướng, rốt cuộc có một đại tướng khôi ngô đứng ra, lớn tiếng quát: – Chỉ là thuật đấu vật, có gì to tát đâu! Đại Tần ta quả thật không thèm để vào mắt. Muốn đấu vật, bổn tướng liền chơi với các ngươi một phen!
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía đại tướng khôi ngô kia. Có không ít người nhận ra, người này chính là Thượng Quan Như Hải, Chỉ huy sứ Tả Uy Vệ Quân của Thập Nhị Vệ Quân.
Thập Nhị Vệ Quân được chia thành Tả Đồn Vệ Quân và Hữu Đồn Vệ Quân, theo thứ tự gồm Tả Hữu Hổ Bí Quân, Tả Hữu Uy Vệ Quân, Tả Hữu Kỳ Lân Vệ, Tả Hữu Liệp Báo Quân, Tả Hữu Thiết Ưng Vệ, cùng với Tả Võ Kinh Vệ Quân và Hữu Thiết Huyết Vệ Quân.
Đại tướng thống lĩnh Thập Nhị Vệ Quân chính là Định Quốc Đại tướng quân Lôi Cô Hành. Dưới quyền là Tả Hữu Đồn Vệ Tướng Quân: Tả Đồn Vệ Trung Vũ Tướng quân Hàn Tam Thông hiện đang ở Hà Bắc tiễu trừ tàn đảng Thanh Thiên Vương, còn Hữu Đồn Vệ Dũng Vũ Tướng quân Trì Công Độ hiện đang trong triều. Chẳng qua, Định Quốc Đại tướng quân Lôi Cô Hành tuổi già sức yếu, lại thêm vết thương chồng chất trên người do nam chinh bắc chiến, cho nên Hoàng đế đặc biệt chuẩn y cho Lôi Cô Hành tịnh dưỡng trong phủ, không cần vào triều.
Thượng Quan Như Hải này là Chỉ huy sứ Tả Uy Vệ Quân. Có thể ngồi lên vị trí Chỉ huy sứ của Thập Nhị Vệ Quân, gần như không có người nào là nhân vật dễ chọc, đều là mãnh tướng trải qua trăm trận sa trường. Thượng Quan Như Hải là một trong số ít tướng lĩnh từng luyện đấu vật trên điện hiện giờ, tuy rằng chưa nói tới mức tinh thông, nhưng cũng hiểu chút môn đạo. Hiển nhiên việc người Tây Lương làm khó dễ trên triều, khiến ngay cả mặt mũi Hoàng đế bệ hạ cũng rất khó coi, gã cực kỳ nóng tính, không kiềm chế được, bất chấp thắng bại, liền động thân mà ra.
Quần thần lập tức đều thở phào nhẹ nhõm.
Nếu võ tướng cả triều không ai có gan đứng ra ứng chiến, như vậy thể diện Đại Tần sẽ mất hết sạch. Lúc này Thượng Quan Như Hải động thân mà ra, ít nhất cũng còn giữ được tôn nghiêm của đế quốc.
Sắc mặt Hoàng đế vốn hơi khó coi, đợi Thượng Quan Như Hải đứng ra, mặt rồng bỗng vui vẻ hơn, vuốt râu cười nói: – Ma Ha Vương tử, đây là ái tướng của trẫm. Vốn trên Kim Loan Điện, lễ chế không cho phép động quyền cước, nhưng Ma Ha Vương tử không hiểu lễ chế của Đại Tần ta, lại muốn mở mang kiến thức đôi chút về quyền cước của Đại Tần ta, trẫm liền đặc chuẩn Thượng Quan ái khanh cùng thử hai chiêu với các ngươi!
Ma Ha Vương tử đánh giá Thượng Quan Như Hải vài lượt, cười nói: – Bổn Vương tử còn tưởng rằng Đại Tần không có hảo hán, hiện giờ xem ra, đúng là vẫn còn có một vài dũng sĩ ��ấy!
Thượng Quan Như Hải cao lớn thô kệch, vừa đen sạm lại vừa cường tráng, giáp trụ trên người vô cùng nặng nề. So sánh với Ma Ha Vương tử, thân hình gã cũng không hề thua kém. Gã chắp tay nói với Ma Ha Vương tử: – Nếu Vương tử muốn động thủ ngay trên điện, đây là người Tây Lương các ngươi vô lễ trước. Bổn tướng xuất trận, các ngươi cũng đừng trách chúng ta thất lễ!
– Chẳng cần nói đến chuyện trách cứ hay không.
Ma Ha Tàng cười ha hả nói: – Nếu không có người ứng chiến, quý quốc mới thật sự là thất lễ!
Thượng Quan Như Hải cũng không cởi khôi giáp, vuốt chóp mũi, trầm giọng nói: – Vậy xin mời Ma Ha Vương tử chỉ giáo chăng?
Ma Ha Tàng lắc đầu nói: – Ngươi đã hiểu lầm!
Gã kêu lên: – Khuất Luật Cân!
Phía sau có dũng sĩ Tây Lương tiến lên hai bước, trầm giọng nói: – Khuất Luật Cân nguyện ý lĩnh giáo!
Sở Hoan trong đám người nghe rõ ràng, khi hắn nghe Ma Ha Tàng hô lên ba chữ "Khuất Luật Cân", thân thể liền chấn động. Vừa rồi hắn vẫn còn đầy bụng hoài nghi, lần này rốt cuộc đã xác định, sứ thần Tây Lương lên điện hôm nay, quả thật là người quen.
Đại Vương tử Tây Lương Quốc Ma Ha Tàng này, lại quả thật là đại hán râu ngắn ở tửu lầu đêm đó. Lúc ấy cảm thấy hán tử Tây Lương này khác thường, nhưng cho dù thế nào hắn cũng không nghĩ ra, không ngờ gã lại là Đại Vương tử Tây Lương.
Lúc này trong lòng Sở Hoan tràn đầy nghi hoặc.
Sứ đoàn Tây Lương tới kinh thành chẳng qua mới ba ngày, nhưng Ma Ha Tàng hắn đã gặp hơn mười ngày trước. Nói như vậy, chẳng phải Ma Ha Tàng đã sớm rời khỏi đội ngũ sứ đoàn, mang theo Khuất Luật Cân tới kinh thành trước rồi sao?
Người này quả thật to gan lớn mật. Gã là Vương tử Tây Lương, thân phận tôn quý, lại một mình phạm hiểm. Nếu bị kẻ có rắp tâm biết Vương tử Tây Lương một mình vào kinh thành, hậu quả thật không thể tưởng tượng được.
Sở Hoan cảm thấy người này vừa cao ngạo, lại vừa gan dạ sáng suốt hơn người.
Ma Ha Tàng nói với Hoàng đế: – Hoàng đế bệ hạ, Khuất Luật Cân là thân binh hộ vệ trưởng của bổn Vương tử, từ nhỏ đã luyện tập đấu vật, là dũng sĩ đấu vật lừng danh của Tây Lương ta. Nếu có người có thể đánh bại Khuất Luật Cân ở phương diện đấu vật, bổn Vương tử sẽ tâm phục khẩu phục, nguyện ý hành lễ quỳ lạy Hoàng đế bệ hạ, bày tỏ sự tôn kính!
Hoàng đế bệ hạ nói với Thượng Quan Như Hải: – Thượng Quan ái khanh, vốn là khách, không nên làm tổn thương hắn!
Thượng Quan Như Hải chắp tay đồng ý, Ma Ha Tàng lại cười lạnh nhạt.
Khuất Luật Cân thấy Thượng Quan Như Hải, nhếch miệng cười, trong mắt hiện lên chút khinh miệt.
Thượng Quan Như Hải tiến lên hai bước, thấy thân thể Khuất Luật Cân khom xuống, hai tay mở ra, lập tức cũng chậm rãi khom người theo, cẩn thận đề phòng.
Thượng Quan Như Hải nhìn qua cao lớn thô kệch, nhưng gã có thể ngồi lên vị trí Chỉ huy sứ, tất nhiên không phải hạng người vụng về. Người Tây Lương khiêu khích trên triều điện, có thể thấy họ hết sức tự tin vào thuật đấu vật của bản thân mình. Hơn nữa, việc họ dám để Khuất Luật Cân xuất trận, hiển nhiên Khuất Luật Cân này không phải hạng đơn giản.
Đấu vật so tài không phải là thân thể ai cường tráng hơn, cũng không phải ai khí lực lớn hơn, càng không phải khí chất ai cao quý hơn. Trông như một cuộc đối quyết thô kệch, nhưng trên thực tế lại thật sự liên quan đến vấn đề kỹ thuật. Chỉ cần có đầy đủ kỹ thuật đấu vật và kinh nghiệm thi đấu, người nhìn như gầy yếu cũng hoàn toàn có thể đánh ngã một đại hán lực lưỡng như núi.
Thượng Quan Như Hải không dám có chút sơ suất nào, thân thể gã khom về phía trước, hai tay mở ra, hai mắt lạnh lùng, trông cũng có vẻ am hiểu môn đạo này. Quần thần đều nín thở, yên lặng theo dõi trận quyết đấu này.
Đây là chuyện liên quan đến tôn nghiêm và thể diện hai nước, Thượng Quan Như Hải không dám xem thường. Khuất Luật Cân thấy Thượng Quan Như Hải cũng có bộ dạng, đã không còn cười cợt nữa, đánh giá Thượng Quan Như Hải từ trên xuống dưới. Nếu là người kinh nghiệm lão luyện nhìn động tác, biểu tình của Khuất Luật Cân lúc này, sẽ biết gã đang tìm sơ hở trên người Thượng Quan Như Hải.
Cao thủ đấu vật chân chính không kéo dài quần chiến. Họ có khứu giác c��c kỳ nhạy bén, có thể phán đoán nhược điểm của đối phương trong thời gian ngắn. Một khi nắm bắt được nhược điểm, họ sẽ không chút lưu tình, mượn lực đẩy lực. Trên thực tế, cao thủ đấu vật với lực lượng ngang nhau đối đầu, việc đánh bại đối phương trong vòng ba hiệp cũng là chuyện thường thấy.
Phải xem hai bên ai có thể giữ được bình tĩnh, ai có thể nhanh chóng nắm bắt cơ hội trong chớp mắt. Dù chỉ chênh lệch trong khoảnh khắc, nhưng lại quyết định thắng bại.
Khuất Luật Cân đi vòng quanh, bước chân có lực. Đám võ tướng trong triều chỉ nhìn mấy lượt, đã biết công phu hạ bàn của người này chắc chắn rất cao. Mà trong huấn luyện đấu vật, huấn luyện hàng đầu chính là hạ bàn, đạt đến cảnh giới vững như nêm, mới có thể trở thành một đấu vật thủ ưu tú.
Thượng Quan Như Hải thấy Khuất Luật Cân chỉ đi vòng tròn với mình, không khỏi muốn tấn công trước. Ngay từ đầu gã còn biết cách giữ bình tĩnh, nhưng sau một lúc, không chỉ Thượng Quan Như Hải đã mất kiên nhẫn, ngay cả văn võ trong triều đều hơi nóng vội. Lu��n võ đấu, tất nhiên cũng phải quan sát nhược điểm của nhau, nhưng vòng vo cả buổi như thế mà vẫn chưa động thủ, trong mắt người Tần, đúng là hơi mất kiên nhẫn.
Thượng Quan Như Hải tính tình hơi nóng, cho nên hôm nay mới không kìm nổi cơn tức giận mà là người đầu tiên đứng ra. Lại thêm vài vòng, thấy Khuất Luật Cân vẫn điềm nhiên, khuôn mặt đáng ghét kia thậm chí còn lộ ra nụ cười trêu tức, Thượng Quan Như Hải rốt cuộc không kìm nổi nữa, gầm một tiếng, thân hình tráng kiện đã nhào tới trước.
Thượng Quan Như Hải chuẩn bị kỹ càng, nhìn chuẩn hai vai đối phương, muốn trước hết dùng hai tay khống chế vai của đối phương. Tốc độ của gã quả thật rất nhanh, nhưng khi gã bổ nhào tới, thân hình Khuất Luật Cân đột nhiên hạ thấp xuống. Thượng Quan Như Hải cảm thấy hoa mắt, còn chưa hiểu tại sao, liền cảm thấy đũng quần căng thẳng, lập tức như có thứ gì bóp chặt hai đùi. Trong lúc giật mình, thân thể gã đã bị nhấc bổng lên.
Đại thần cả triều đều thấy rõ, lúc Thượng Quan Như Hải nhào tới Khuất Luật Cân, Khuất Luật Cân đã hạ thấp người, ngoài dự đoán của mọi người mà luồn đầu xuống dưới đũng quần Thượng Quan Như Hải. Hai tay gã trong nháy mắt nắm lấy hai chân Thượng Quan Như Hải. Trong mắt người Trung Nguyên, chui xuống đũng quần là một hành động vô cùng bỉ ổi, nhưng hôm nay so đấu vật, Khuất Luật Cân làm như vậy lại có tác dụng đánh bất ngờ. Văn võ cả triều không thể ngờ Khuất Luật Cân lại dám chui đũng quần, Thượng Quan Như Hải tất nhiên cũng không nghĩ ra. Nghe được một tiếng rống to trầm thấp dưới chân, thân hình cường tráng khổng lồ của gã không ngờ bị Khuất Luật Cân nhấc bổng lên. Thượng Quan Như Hải đang giật mình, Khuất Luật Cân đã chuyển động thân thể, sau đó lại rống to một tiếng, dùng sức ném mạnh Thượng Quan Như Hải ra ngoài.
Thượng Quan Như Hải cảm thấy không thể tự chủ, thân thể cao lớn đã bay vút ra ngoài. Một tiếng "rầm" vang lên, gã đã bị Khuất Luật Cân ném thẳng vào ao nước trên điện. Thân thể cao lớn rơi tõm vào ao, nước ao bắn tung tóe khắp nơi. Văn võ cả triều biến sắc, Hoàng đế bệ hạ đã nhíu chặt hai hàng lông mày, vẻ mặt vô cùng khó coi.
Độc bản chuyển ngữ này, chân thành kính tặng quý vị độc giả của truyen.free.