(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 422:
Tiểu Công chúa phóng ngựa đi, nghe tiếng ngựa hí vang lên từ phía sau, cảm thấy có chuyện chẳng lành. Nàng ngoảnh đầu nhìn lại, liền thấy Hắc Sửu đang chồm hai chân trước lên, lập tức biến sắc mặt.
Sở Hoan thấy Tiểu Công chúa giục ngựa phi nhanh, lòng cũng dấy lên cảm giác chẳng lành.
Thấy Hắc Sửu chồm hai chân trước lên, Lưu Ly phu nhân hoảng hốt, bất giác buông lỏng dây cương. Sở Hoan thầm kêu không ổn, cũng may hắn ở ngay cạnh con hắc mã, cả người hắn tựa báo vọt tới hai bước, lại như vượn nhảy vọt lên, xoay người vững vàng ngồi trên lưng ngựa, động tác vô cùng chuẩn xác. Lưu Ly phu nhân cảm thấy vòng eo nhỏ của mình siết chặt, một bàn tay mạnh mẽ đã vòng qua hông nàng.
Lưu Ly phu nhân nới lỏng dây cương, dây cương tuột khỏi tay, Sở Hoan nhất thời cũng không nắm kịp. Hắc Sửu thấy Bạch Tuyết đã phi đi, liền chồm hai chân trước lên rồi phóng vọt về phía trước.
Lúc này, Lưu Ly phu nhân mặt mày biến sắc, đầy vẻ hoảng sợ. Sở Hoan ôm chặt eo nàng, trầm giọng nói:
“Phu nhân, hãy dán sát vào lưng ngựa!”
Lưu Ly phu nhân đang bối rối, nghe Sở Hoan nói vậy liền nằm rạp xuống lưng ngựa. Sở Hoan một tay ôm chặt vòng eo thon nhỏ của Lưu Ly phu nhân, lúc này cũng không dám buông tay, một chân kẹp chặt bàn đạp, ổn định thân thể, chân còn lại thì tìm kiếm dây cương, nếu không nắm được dây cương, Hắc Sửu sẽ không thể khống chế được.
Hắc Sửu chồm lên, uy lực kinh người, rồi phi như thiểm điện, chỉ trong chốc lát đã vượt qua Bạch Tuyết. Tiểu Công chúa thấy Hắc Sửu lướt qua liền hoảng loạn, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên trắng bệch, nhất thời ngơ ngác ngồi trên lưng ngựa, không biết phải làm sao.
Hắc mã chạy như bay, Sở Hoan cố dùng chân tóm lấy dây cương, nhưng liên tục trượt tay. Thân thể hắn bất giác ép sát về phía trước, hông kẹp chặt cặp mông của Lưu Ly phu nhân đang cong vểnh lên vì cúi người. Thân hình hai người sát vào nhau, Hắc Sửu phi nhanh, xóc nảy dữ dội. Sở Hoan ôm vòng eo thon của Lưu Ly phu nhân, thân thể kề sát, tựa như hòa vào làm một.
Hắc Sửu phóng nhanh đến rừng cây bên cạnh, cắm đầu xông vào. Sở Hoan cắn răng, mũi chân cuối cùng cũng tóm được dây cương, lập tức cẩn thận kéo lại, dùng tay nắm lấy.
Sở Hoan khẽ thở phào, kéo mạnh dây cương, tốc độ của Hắc Sửu dần chậm lại.
Lưu Ly phu nhân thấy ngựa đang phi bỗng chậm lại, lúc này mới ngồi thẳng dậy, vẫn chưa hoàn hồn. Sở Hoan đã ở phía sau nàng nói:
“Phu nhân, không cần sợ, đã không sao rồi, làm người sợ hãi rồi!”
Lưu Ly phu nhân nghiêng đầu lại, nàng còn hoảng sợ nói:
“Công Phụ, hôm nay, nếu không có ngài...”
Nàng đột nhiên phát hiện mình và Sở Hoan đang dán sát vào nhau, thân thể dính chặt, gương mặt Sở Hoan ngay trước mắt, thậm chí có thể thấy rõ cả những sợi lông tơ trên mặt Sở Hoan, nàng xấu hổ đỏ bừng mặt, quay đầu đi.
Trong rừng cây, không khí vô cùng trong lành, ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá, lấp lánh sáng. Sở Hoan một tay ôm Lưu Ly phu nhân, một tay nắm dây cương ngựa. Ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, thân hình dán sát, tuy rằng vẫn còn ngăn cách bởi lớp áo, nhưng Sở Hoan dường như vẫn có thể rõ ràng cảm nhận cơ thể ấm nóng của Lưu Ly phu nhân. Thân hình mềm mại tỏa ra hương thơm ngọt ngào, len thẳng vào mũi, Sở Hoan cảm thấy khoan khoái khôn tả.
Lưu Ly phu nhân cũng mặc kệ Sở Hoan ôm eo mình. Khuôn mặt xinh đẹp vốn tái nhợt của nàng lúc này hồng rực, tựa qu�� táo đỏ, khẽ cúi đầu, răng cắn chặt cặp môi thơm. Đáng tiếc Sở Hoan ở sau lưng nàng, không thể thấy được vẻ mặt say đắm lòng người của Lưu Ly phu nhân lúc này. Nhưng cảm giác lâng lâng bay bổng ấy, hắn lại cảm nhận rất rõ, rất rõ.
Sở Hoan cố nhiên không phải kẻ phóng đãng, nhưng cũng chẳng phải là Liễu Hạ Huệ. Hắn lúc này cũng đã tỉnh táo lại, lý trí mách bảo hắn phải lập tức buông tay, nhưng chẳng biết tại sao, vòng eo như rắn nước ấy, thân hình mềm mại thơm ngát ngay trước ngực ấy, khiến Sở Hoan như bị ma xui quỷ khiến, không thể buông tay, chỉ cảm thấy tình cảnh lúc này thật sự vô cùng kích thích, có thể ôm thêm giây nào hay giây đó.
Lưu Ly phu nhân không nói một lời, Hắc Sửu im lặng bước đi trong rừng cây, tất cả đều chìm vào im lặng.
Theo từng bước chân của Hắc Sửu, thân hình hai người không khỏi cọ xát vào nhau. Lưu Ly phu nhân tựa cả người vào ngực Sở Hoan, có vài lần dường như muốn kéo dãn khoảng cách, nhưng không biết là vì không đủ sức hay sao, cuối cùng vẫn dán thân hình mềm mại vào ngực hắn. Sở Hoan mơ hồ thấy hô hấp của Lưu Ly phu nhân dường như có chút dồn dập. Chẳng biết tại sao, nghe tiếng thở gấp gáp kia, Sở Hoan rất nhanh đã nổi lên phản ứng sinh lý, cả người như bị điện giật, sinh ra một loại cảm giác khác thường chưa bao giờ có.
Sở Hoan đang nghĩ có nên buông tay hay không, chợt từ cặp môi anh đào của Lưu Ly phu nhân phát ra một tiếng ngân khẽ. Thứ dưới thân Sở Hoan đã ngẩng đầu đứng thẳng, hai tay bất giác chạm vào hai bầu ngực nóng bỏng. Một trận tê dại dồn lên não. Hắn cảm giác thân thể mềm mại của Lưu Ly phu nhân khẽ run lên, cũng không biết là do tâm tình bối rối hay sao mà hương thơm trên người Lưu Ly phu nhân dường như nồng đậm hơn rất nhiều. Mùi thơm này giống như là thuốc xuân tình, khiến Sở Hoan càng siết chặt vòng tay, kéo cặp mông của nàng dán sát hơn, sát hơn vào hông hắn.
Lưu Ly phu nhân mặt ửng hồng, cũng không biết là do không quen như vậy, hay là cảm thấy như vậy không ổn, vòng eo khẽ uốn éo, dường như muốn nhích ra xa Sở Hoan.
Nhưng động tác này của nàng chẳng những không thể kéo dãn khoảng cách, ngược lại khiến thứ đang ngẩng lên kia của Sở Hoan trong nháy mắt trượt vào một khe hở nhỏ. Sở Hoan tê rần cả người, lòng hắn đã hiểu, “nó” đã trượt vào giữa khe mông.
Mông của Lưu Ly phu nhân thật sự rất mềm mại, quần áo cưỡi ngựa bó sát càng làm nổi bật hình dáng hoàn mỹ của cặp mông ấy. Hai thân thể kề sát nhau, Hắc Sửu bước một bước, thứ dưới thân Sở Hoan lại nhún nhún về phía trước một nhịp, cọ sát vô cùng dịu dàng.
Cảnh tượng vừa hương diễm lại vừa quỷ dị.
Một vị là Công Phụ của đế quốc, một vị là tiểu thiếp c��a Thái Tử, lại cùng cưỡi một con ngựa với động tác vô cùng mờ ám. Hai người vẫn không nói một lời nào, dường như ai cũng không muốn phá vỡ bầu không khí này.
Đầu óc Sở Hoan cũng không hề trống rỗng, tuy rằng giai nhân trong ngực, hương diễm nhu mì, nhưng trong đầu hắn vẫn duy trì một tia thanh minh.
Hắn tự hỏi mình cũng là một người có ý chí rất mạnh, đối diện bao nhiêu cạm bẫy hấp dẫn vẫn có thể chống lại. Tình cảnh bây giờ, tuyệt đối không thích hợp, nhưng mình vẫn nhắm mắt không buông, thật sự là lỗ mãng, lớn mật đến cực điểm, nhưng chẳng biết tại sao, hắn vẫn cố tình lưu luyến không buông tay.
Lưu Ly phu nhân dáng người thành thục, lại vô cùng nhạy cảm, hiển nhiên là cảm giác được Sở Hoan có phản ứng, trên mặt lại đỏ ửng một mảng. Từ chóp mũi tinh xảo, mồ hôi thơm đã lấm tấm chảy ra. Vòng eo của nàng lại vặn vẹo vài cái, lập tức vô lực tựa vào ngực Sở Hoan, không động đậy được nữa. Mắt nàng mơ màng quyến rũ, mặt như hoa anh đào, hô hấp dồn dập, bị quần áo bó sát thít chặt, bộ ngực đầy đặn ph��p phồng, run rẩy.
Hương thơm bay vào mũi, Sở Hoan ôm chặt vòng eo của Lưu Ly phu nhân, không cho nàng cử động nữa, thân thể hắn lại nhún về phía trước, kích thích hơn mười cái. Đôi mày thanh tú của Lưu Ly phu nhân nhíu lại, hàm răng trắng tinh cắn chặt cặp môi hồng nhuận, gần như muốn bật máu. Hai ngọc thủ nắm chặt lại, trong lúc đó, một bàn tay nhỏ không kìm nổi bấu vào cánh tay Sở Hoan, môi anh đào phát ra một tiếng than nhẹ mê hồn. Sở Hoan lại cảm thấy lưng tê rần, cả người run rẩy tê dại.
Sở Hoan chưa từng nghĩ đến, chính mình có thể có cơ hội tiếp cận giai nhân tuyệt sắc như thế này, thậm chí bằng cách thân mật đến cực điểm, mờ ám đến cực điểm như thế.
Loại tiếp xúc thân mật vừa như gần vừa như xa, lặng yên không một tiếng động nhưng lại run rẩy tận xương cốt, khiến người ta không thể kìm lòng. Mặc dù không chân chính tiến quân thần tốc, nhưng lại giống như kiếm đã chọc thẳng đào nguyên, nhiều lần xâm phạm biên giới. Chốn đào nguyên ẩm ướt sớm đã xuân thủy dào dạt, trong tình cảnh ý loạn tình mê, hai người vô thanh vô tức nhưng lại phối hợp ăn ý phi thường.
Nếu không có tiếng gió xào xạc thổi qua, Sở Hoan thậm chí cảm giác vừa rồi chính là một giấc mộng. Chuyện này tất thảy đúng là không thể tưởng tượng, nếu không phải Lưu Ly phu nhân giờ phút này còn đang ở trong ngực mình, Sở Hoan nhất định sẽ nghĩ là do mình hoang tưởng mà thôi.
Trên gương mặt trắng nõn của Lưu Ly phu nhân hãy còn vương sắc đỏ, giống như vừa thoa son, xinh đẹp không gì sánh được. Hai mắt nhắm chặt, hồn xiêu phách lạc, mị thái mười phần. Vẻ mềm mại yếu đuối kia có thể khuất phục nam nhân khắp thiên hạ. Báu vật tuyệt thế như thế, bất kể ai thấy cũng muốn chinh phục!
Lưu Ly phu nhân khẽ cúi đầu, bên tai dường như đang phát sốt. Hắc Sửu chẳng biết từ lúc nào đã dừng lại, đứng yên lặng dưới bóng cây. Lưu Ly phu nhân cuối cùng dùng giọng nói cực thấp nhỏ nhu mì nói:
“Công... Công Phụ, ngài có thể... ngài có thể buông ra không?”
Sở Hoan một trận xấu hổ, lúc này không thể không buông tay, cánh tay rời khỏi vòng eo tinh tế mềm mại ấy, trầm mặc một chút, mu��n nói điều gì đó, nhưng nói gì cũng không hợp. Hắn xoay người xuống ngựa, ra vẻ điềm tĩnh rồi nói:
“Phu nhân, người… Người có bị hoảng sợ không?”
Lưu Ly phu nhân cúi đầu, không dám nhìn Sở Hoan, tựa như đứa trẻ đã làm sai chuyện gì đó, khuôn mặt xinh đẹp ửng đỏ, xấu hổ bất an, thần sắc ngượng ngùng. Trên sống mũi thanh tú còn vương mấy giọt mồ hôi trong suốt, bộ ngực đầy đặn vẫn như cũ phập phồng theo hơi thở của nàng, trên gương mặt xinh đẹp mang dáng vẻ diễm lệ tuyệt luân, hoa nhường nguyệt thẹn.
Chợt nghe tiếng vó ngựa vang lên từ phía sau, Tiểu Công chúa cuối cùng cũng phóng tới, nhìn thấy Hắc Sửu đã ổn định, lúc này mới khẽ thở phào, vội vàng nói với Lưu Ly phu nhân:
“Phu nhân, người không sao chứ? Là ta không phải.”
Lưu Ly phu nhân ngẩng đầu, trên mặt vẻ thẹn thùng đã biến mất, lại đoan trang thanh tú như cũ, dịu dàng đáp:
“Ta không sao. May mắn có Công Phụ, nếu không hôm nay nhất định đã bị trọng thương rồi!”
Tiểu Công chúa nhìn về phía Sở Hoan, nói:
“Công Phụ, hôm nay ngài lập công lớn, ngài muốn gặp Tứ ca ca, ta dẫn ngài đi là được.”
Nàng xuống ngựa. Lưu Ly phu nhân dưới sự giúp đỡ của Tiểu Công chúa cũng xuống ngựa. Đi được hai bước, Lưu Ly phu nhân đột nhiên mềm nhũn cả người, thiếu chút nữa ngã sấp xuống, may mắn Tiểu Công chúa đưa tay ra đỡ chặt, nhíu mày nói:
“Phu nhân, người có phải bị hoảng sợ quá không? Ôi, đều là lỗi của ta, không nên để người học cưỡi ngựa!”
Lưu Ly phu nhân lắc đầu nói:
“Ta... Ta không sao!”
Nàng nhìn trộm Sở Hoan một cái, thấy Sở Hoan cũng đang nhìn mình, trên mặt lập tức đỏ lên, hai chân thiếu chút nữa lại mềm nhũn.
Văn bản này được chuyển ngữ độc quyền và đăng tải duy nhất tại truyen.free.